Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong gia đình em có rất nhiều thành viên nhưng trong số đó người em thương yêu nhất là mẹ. Năm nay mẹ khoảng bốn mươi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi vi gánh nặng của gia đình lúc nào cũng đè nặng lên đôi vai bé nhỏ, gầy guộc của mẹ. Khuôn mặt hình trái xoan trông rất hiền từ, phúc hậu. Và có lẽ đẹp nhất trên gương mặt khả ái ấy vẫn là đôi mắt. Nó tròn xoe và đen lay láy như hai viên ngọc. Mẹ luôn là người ở bên em khi buồn và cùng em sẻ chia mọi chuyện vui buồn trong cuộc sống cũng như trong học tập. Nhớ có lần em tham gia một cuộc thi kể chuyện ở trường. Lúc tập ở nhà , me luôn đóng vai khán giả ngồi phía dưới để nghe em kể. Em rất yêu mẹ, từ sâu thẳm trong trái tim em luôn muốn nói với mẹ rằng" Mẹ ơi, mẹ là tất cả của cuộc đời con, con yêu mẹ nhiều lắm".
Những từ láy, từ mượn mình có gạch xuyên trên đoạn văn r á
Chúc bạn học tốt ^.^
Gợi ý cho em đoạn văn của chị:
Chuyến đi về quê nội vừa rồiCN// đã để lại cho em nhiều kỉ niệm đáng nhớVN. Quê nội emCN// ở cách nhà em khoảng 200km nên chỉ có dịp hè mới được về chơi với ông bàVN. Ông bà emCN// sống trong một căn nhà nhỏ xung quanh có vườn cây bao bọcVN. Sáng sớm hôm đóTN// đẹp trời, emCN// thức dậy từ sớm đi thăm toàn bộ khu vườnVN. Trong vườnTN, rất nhiều những loại câyCN// khác nhau mà chỉ ở quê mới có như ổi, táo, chuối, cam, đào..., cây nào cũm xum xuê (Từ láy) quả khiến em rất thích thúVN. Trên các cành cây caoTN, có rất nhiều những chú chim sáo, chim chích, chim chào mào...CN// từ đâu đến hót líu lo (Từ láy) nghe rất vui taiVN. Dưới gốc cây đóTN//, ông bàCN// trồng rất nhiều các loại hoa đan xen, các loài hoa từ từ hé mở lá để đón ánh bình minhVN. Tuy đã đi nhiều nơiTN// nhưng chưa có nơi nào làm emCN// cảm thấy vui như khi về quêVN. EmCN// rất yêu khu vườn của nhà ông bà mìnhVN.
Chú thích:
Trạng ngữ: In đậm nghiêng
Từ láy: Dấu mũ, in đậm nghiêng
_mingnguyet.hoc24_
Vậy là đã hai năm trôi qua từ khi tôi bước đi tạm biệt ngôi trường cấp 1 yêu dấu này. Ôi! Sao nhớ quá! Những hình ảnh về buổi đầu tiên đến trường cứ gợi lên mãi trong tâm trí tôi. Tất cả hiện lên thật quá đỗi thân thương. Hình ảnh thầy cô, hình ảnh bạn bè và cả hình ảnh sân trường giờ ra chơi. Ngày mai, tôi sẽ chuyển đến một nơi rất xa cùng với gia đình mình nhưng có lẽ những kỉ niệm về ngôi trường đặc biệt này tôi sẽ mãi không bao giờ quên.
+ Câu đặc biệt: in đậm
+ Câu rút gọn: in nghiêng
+ Trạng ngữ: gạch chân
Học tập chính là một hành trình dài của cuộc đời mỗi con người. Học tập giúp chúng ta có thêm kiến thức, tích lũy được nhiều điều hay, có ích để áp dụng vào cuộc sống quang ta. Học tập cũng đưa chúng ta đến những chân trời mới, giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp của cuộc sống này. Chỉ có một con đường dẫn đến thành công đó chính là học tập. Không chỉ học để trau dồi mỗi kiến thức mà chúng ta còn cần phải học cách làm người, cách đối nhân xử thế, cách giải quyết khó khăn trong cuộc sống cũng là rất cần thiết. Để hoàn thiện bản thân, để góp sức đưa đất nước đi lên, chúng ta phải không ngừng học tập và học tập, không ngừng hoàn thiện bản thân mình để mình có thể cống hiến sức mình cho đất nước.
Con lại viết bài thơ đầy nước mắt
( CN: con; VN: lại viết bài thơ đầy nước mắt )
Và những nỗi buồn se thắt mẹ ơi
( CN: những nỗi buồn; VN: se thắt )
Ngày còn mẹ cuộc sống chẳng thảnh thơi
( TN: ngày còn mẹ; CN: cuộc sống, VN: se thắt )
Nhưng có mẹ trên đời con vui lắm
( TN: nhưng có mẹ trên đời, CN: con; VN: vui lắm )
Mẹ yêu ơi cả đời luôn gửi gắm
( TN: mẹ yêu ơi; CN: cả đời ; VN: luôn gửi gắm )
Một tình thương quá sâu nặng bên lòng
( CN: một tình thương; VN: quá sâu nặng bên lòng)
Có những ngày gió bấc rét long đong
( CN: có những ngày gió bấc; VN: rét long đong )
Mẹ vẫn phải ra đồng ôm mạ cấy
( CN: mẹ; VN: phải ra đồng ôm mạ cấy)
Và những đêm gió mùa làm run rẩy
( CN: những đêm gió mùa; VN: run rẩy )
Mùng chăn mềm đắp đậy bởi thương con
( CN: mùng chăn mềm: VN: đắp đậy bởi thương con)
Tham Khảo
Sau khi đọc xong truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng, tôi không nghĩ đến bà vợ mà nghĩ đến ông lão đánh cá nhiều hơn. Ông lão đánh cá là người tốt bụng, thật thà và chiều chuộng vợ mình. Nhưng ông cũng là người nhu nhược. Trước lòng tham của vợ, ông chỉ biết nghe theo và nhờ đến sự giúp đỡ của cá vàng. Nếu bà vợ coi ông lão và cá vàng là nơi để thỏa mãn lòng tham thì ông lão lại coi cá vàng là chiếc “phao cứu sinh”, ỷ lại hết lần này đến lần khác. Bà vợ đáng trách thật đấy, nhưng ông lão cũng cần phải có chính kiến và không ỷ lại vào cá vàng.
Tham khảo!
Nhân vật mà tôi muốn nói đến ở đây chính là mụ vợ trong truyện ông lão đánh các và con cá vàng. Lợi dụng việc con cá mang ơn chồng mình mà mụ ta đã đưa ra những đòi hỏi quá đáng kiến chồng mình phục tùng nghe theo và khi đạt được mục đích mụ trở thành kẻ bạc tình, bạc nghĩa. Mụ vợ tham lam lần lượt đưa ra những yêu cầu có cấp độ tăng dần: máng lợn, tòa nhà, muốn làm nhất phẩm phu nhân, nữ hàng và yêu cầu quá quắt nhất là muốn trở thành Long Vương để bắt cá phục tùng. Kết cục xứng đáng cho sự tham lam vô độ và bội bạc mà mụ vợ chính là mụ ta phải trở về với túp lều rách nát và chiếc máng sứt mẻ.
Cụm chủ ngữ là cụm từ: Mụ vợ tham lam
Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con.
Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: “Con nào tìm được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền ngôi vua cho”.
Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình lấy được ngai vàng.
Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (còn gọi là Lang Liêu) có tính tình hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết làm thế nào.
Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: “Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng hình Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành.”
Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất, bỏ vào chõ chưng chín gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi là Bánh Dầỵ Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái.
Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho Tiết Liêu con trai thứ 18.
Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, thì dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dầy để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất.
trạng ngữ:Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân,
Nhân dịp đầu Xuân
Trong khi đó
Một hôm,
Đến ngày hẹn
Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán
vb ào v?
Việc xác định câu chủ đề, trạng ngữ và từ mượn là kỹ năng nền tảng trong phân tích văn bản: câu chủ đề (thường ở đầu/cuối) nêu ý chính, trạng ngữ (thời gian, nơi chốn...) bổ sung ngữ cảnh, và từ mượn (gốc Hán, Âu...) là các từ vay mượn, thường được Việt hóa hoặc giữ nguyên (ví dụ: tivi, cà phê)
bài nào mới được?
vb của m đâu