LỚP 5E – THANH XUÂN ỒN ÀO, GHEN TUÔNG VÀ NHỮNG NGƯỜI KHÔNG RỜI ĐI
Lớp 5E không cần nổi bật. Chỉ cần đi ngang qua— là biết ngay đó là lớp nào. Tiếng bàn ghế kéo. Tiếng cười.Tiếng hét. “Ê chạy không???” – Hưng hét từ cuối lớp “CHẠY!!!” – Trung bật dậy Đạt đá ghế cái “rầm”: “Đợi tao!” Ton leo hẳn lên bàn: “Ê tụi bây nghe tao nói cái này_“IMMMMM!!!” 😆 Cả lớp cười nổ. Chỉ có một người không cần hét. Diệp gõ nhẹ lên bàn. Im. “…ồn quá.” Nga ngồi cạnh. Chống cằm. Cười nhẹ. Hưng nhìn lên. Khựng lại. Không ai để ý. Ngoại trừ Ton. “…bắt đầu rồi 😏” Ton kéo Đạt lại. “…mày nhìn lên coi.” Đạt liếc. “…ừ.” “Phân tích nhé—” Ton nói nhỏ nhưng cực hăng “Đạt thích Diệp. Hưng thích Nga. Thiện, Quân thích Diệp. Và…” Cửa lớp mở. Thanh bước vào. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ. Cô cười nhẹ. “Thanh thích Hưng.” – Ton chốt “CÁI GÌ???” – Hưng bật lại Cả lớp nổ tung. Từ hôm đó— mọi thứ bắt đầu thay đổi. Thanh không nói “thích”. Nhưng luôn ở gần Hưng. “Ê Hưng, bài này sao?” “Đi trực nhật không?” “Cho tớ mượn bút.” Những câu rất bình thường. Nhưng lặp lại đủ nhiều— trở thành điều đặc biệt. Nga thấy. Nhưng không nói gì. Chỉ là… ít cười hơn. Ít quay xuống hơn. Một buổi sáng. Nga mở cặp. “…hộp bút đâu?” Vy quay sang: “Ủa hồi nãy còn mà?” Cả lớp bắt đầu xôn xao. Diệp đứng dậy. “Ai làm?” Không ai nói. Không ai dám. Đạt đứng lên. “…tụi tao.” Không khí chững lại. Hưng quay xuống: “Trả lại đi.” Đạt đặt hộp bút lên bàn Nga. “…xin lỗi.” Nga nhìn cậu. “…đừng làm vậy nữa.” Giọng nhẹ. Nhưng đủ làm cả lớp im. Từ hôm đó— mọi thứ không còn như cũ. Hưng không chọc Nga nữa. Đạt không nghịch trước mặt Diệp nữa. Nhưng Thanh… vẫn ở đó. Một câu nói— làm mọi thứ lệch hẳn. “Ê Hưng, hôm qua mày đi với Thanh hả?” – Trung hỏi Nga đang viết. Dừng lại. Không quay xuống. Chiều hôm đó. Hành lang vắng. Hưng chạy theo Nga. “…tớ không có gì với Thanh.” “…liên quan gì tới tớ?” “…vì tớ thích cậu.” Gió thổi qua. Nga siết nhẹ tay. “…ồn như cậu mà cũng nói được câu đó hả?” “…khó lắm.” Im lặng. “…tớ không ghét.” Ở xa— “CHỐT KÈO 😆” – Ton hét Cùng lúc— Đạt đứng trước Diệp. “…tao thích mày.” “…mày phiền lắm.” “…biết.” “…nhưng thiếu mày… tao thấy lạ.” Diệp nhìn cậu. Không quay đi. Tưởng mọi thứ ổn. Nhưng tin đồn bắt đầu lan. “Hưng thích Thanh.” Thanh nghe. Không phủ nhận. Chỉ cười. Nụ cười đó— làm Nga lùi lại. “…tớ không thích cảm giác không phải là người duy nhất.” Hưng im. Lần đầu— không biết phải nói gì. Và đúng lúc đó— Hiệp xuất hiện. “Hôm nay lớp mình có bạn mới.” Cửa mở. Hiệp bước vào. Không khí… im hẳn. “Em ngồi cạnh Diệp.” Đạt khựng. Hiệp ngồi xuống. Không nói gì. Những ngày sau— Hiệp và Diệp dần nói chuyện. Không ồn. Không cười lớn. Nhưng ổn định. “…bài này làm sao?” “…chỗ này.” “…cảm ơn.” “…ừ.” Một lần— Diệp làm rơi bút. Hiệp cúi xuống nhặt. “…cẩn thận.” “…ừ.” Đạt nhìn thấy. Tay siết lại. Ở phía dưới— Trung nhìn Đạt: “…mày không ổn.” “…tao ổn.” Nhưng ai cũng biết— không ổn. Trong khi đó— Trung lại có một thế giới khác. Lớp 5B. Thảo đứng đó. “…bạn lại tới.” “…ừ.” “…không chán hả?” “…không.” Cô cười. Nhẹ. Không drama. Không ồn. Trung cười theo. Nhưng ở 5E— mọi thứ đang tích lại. Chiều hôm đó. Sân trường vắng. Hiệp đứng một mình. Đạt bước tới. “…mày tránh xa Diệp ra.” Hiệp nhìn cậu. “…mày là gì của nó?” “…sắp là.” Không khí căng. “…vậy giữ cho chắc.” – Hiệp nói “…không cần mày dạy.” Đạt đẩy mạnh. Hiệp lùi lại— nhưng giữ tay. “…đừng có kiểu đó.” “…tao thích nó!” – Đạt gằn Đạt xô thêm lần nữa. Hiệp giữ lại. Hai người giằng co. Áo xộc xệch. Hơi thở gấp. Đây không còn là lời nói nữa. Mà là— đánh nhau. Ở xa— “ÊÊÊ!!! DỪNG!!!” – Hưng chạy tới “Thôi!!!” – Trung theo sau Ton hét: “…combat thật rồi 😭” Đạt cố đẩy thêm. Hiệp giữ chặt. “…đủ rồi.” “…chưa đủ.” “DỪNG LẠI.” Diệp xuất hiện. Cả hai đứng im. “…tụi mày đang làm gì vậy?” Không ai trả lời. Diệp nhìn Đạt. “…mày điên à?” “…tao—” “…đừng làm tao phải chọn kiểu này.” Câu nói đó— cắt ngang tất cả. Đạt đứng im. Cô quay sang Hiệp. “…còn mày, đừng làm mọi thứ rối hơn.” “…ừ.” Không khí dịu xuống. Đạt quay đi. Hiệp cũng không nói gì thêm. Chiều hôm đó. Diệp đứng cạnh Đạt. “…tao biết mày thích tao.” Im lặng. “…nhưng đừng làm vậy nữa.” “…ok.” Ngày hôm sau— Lớp 5E lại ồn. “Ê chạy không???” “CHẠY!!!” “Đợi tao!” Ton: “Ê tao nói—” “IMMMMM!!!” 😆 Mọi thứ quay lại. Nhưng không còn như cũ. Hiệp vẫn ngồi cạnh Diệp. Nhưng giữ khoảng cách. Đạt vẫn thích. Nhưng không làm liều nữa. Hưng lần này không im nữa. “…tớ thích cậu.” Nga nhìn cậu. “…tớ không ghét.” Lần này— không còn hiểu lầm. Trung vẫn đứng trước 5B. Thảo vẫn cười. Một góc yên bình giữa tất cả hỗn loạn. Chiều muộn. Hiệp đứng một mình. Đạt bước tới. “…chuyện hôm qua thôi.” “…ừ.” Không xin lỗi. Nhưng hiểu. Hoàng hôn phủ xuống sân trường. Tiếng cười lại vang lên. “Ê chạy không???” “CHẠY!!!” “Đợi tao!” “Ê tao nói—” “IMMMMM!!!” 😆 Lớp 5E— vẫn ồn. Nhưng giờ đây… không chỉ có tiếng cười. Mà còn có— ghen hiểu và biết dừng đúng lúc Vì cuối cùng— điều quan trọng không phải là ai thắng. Mà là… không ai rời đi. 😏
(Và nó dựa theo một câu chuyện tình cs thựt)
Hay ko mn
🥵ớ~bbi oi hay quấ à (dù mới đọc 2 chữ đầu và 1 chữ cuối )😳
hơi dài với lại bn phải cách dòng tchuws lóa hết cả mắt
hay qá=DDDD
mn nói cho em cần sửa chỗ nào đc koa
cs phần 2 ko chứ hay qué à