Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo
Quyết định nhường bạn xuống xuồng cứu nạn của Ma-ri-ô cho thấy Ma-ri-ô có tâm hồn cao thượng, nhường sự sống cho bạn, hi sinh bản thân vì bạn. Đó là phẩm chất cao đẹp của Ma-ri-ô. Qua đó, câu chuyện cũng ca ngợi tình bạn đẹp đẽ giữa Ma-ri-ô và Giu-li-ót-ta.
+ Ma-ri-ô là một bạn trai giàu nam tính, kín đáo, giấu nỗi bất hạnh của mình, không kể cho bạn biết, quyết đoán, mạnh mẽ và cao thượng nhường bạn xuống xuồng cứu nạn để bạn được sống.
+ Giu-li-ết-ta là một bạn gái nhân hậu, giàu tình cảm, lo lắng cho Ma-ri-ô khi bạn ngã, ân cần băng bó vết thương cho bạn, đau đớn khóc thương bạn trong phút vĩnh biệt khi nhìn thấy Ma-ri-ô và con tàu chìm dần
Tham khảo nhé:
Là học sinh, ta đã quá quen thuộc với những chiếc bút màu giúp những bức tranh chúng ta thêm sống động. Mà ta còn thấy được qua bài thơ Sắc màu em yêu được liệt kê với đủ loại màu sắc như những mảng màu không thể thiếu trong cuộc sống được tả dưới con mắt chân thật của một bạn nhỏ có thể thấy được trong những vần thơ vô tư của tác giả Phạm Đình Ân.
Một bảng màu sắc hiện ra mỗi màu đều mang ý nghĩa riêng đều tượng trưng cho hình ảnh riêng, bạn nhỏ nhanh chóng chọn được màu đỏ với suy nghĩ khá hồn nhiên mà thực tế là màu máu con tim, màu cờ tổ quốc,khăn quàng đỏ đeo trên cổ. Tiếp theo,màu xanh của đồng bằng bao la, của biển xanh, bầu trời quê hương thân thương. Và màu vàng được quan sát tỉ mỉ là nắng vàng rực rỡ, của màu hoa cúc, của đồng lúa chín dưới sự chăm sóc của người lao động. màu không thể thiếu màu trắng liên tưởng là trang giấy vật quen thuộc,là màu của những bông hồng bạch, và đặc biệt được chìm trong làn tóc trắng mượt mà của người bà minh chứng rõ ràng của thời gian.
Một tông màu trầm gần gũi từ hòn than đen, của đôi mắt của màn đêm cao vợi. Là màu tím của sự thủy chung của hoa cà, hoa sim, đến chiếc khăn, và màu mực. Và màu cuối cùng được cất lên là màu nâu của áo mẹ, của đất đai, màu của gỗ. Kết thúc bảng màu vô số màu sắc dưới sự thích thú của bạn nhỏ, ta thấy nó gắn với những thứ quá đỗi thường xuyên và khắc sâu trong tâm trí mỗi con người rồi. Dường như không thể thiếu một màu nào để làm nên bức tranh hoàn hảo ấy, cũng như những vần thơ đẹp đẽ ấy. Qua cách diễn tả ta có thể cảm thấy tình yêu tuy nhỏ bé nhưng rất tinh tế với từng thứ trong cuộc sống của người bạn nhỏ. Cũng là thông điệp ngợi ca lên tình yêu với đất nước từ thế hệ trẻ thấy rõ trong đoạn văn cuối “Trăm nghìn cảnh đẹp” và thấy được ý thức từ hành động nhỏ nhất có thể làm được của bạn nhỏ rất “Ngoan” và sự tự nhắc nhở nhẹ nhàng phải tích cực và nâng cao ý thức vừa chăm học vừa phải biết nghe lời và hoạt động tích cực tuổi nhỏ làm việc nhỏ để giúp đỡ người xung quanh.
Qua bài thơ, tác giả mượn lời bạn nhỏ đem đến cho người đọc một sự đồng cảm về suy nghĩ qua những sắc màu liên tưởng rộng ra là tình cảm về con người và sự vật xung quanh, thể hiện tình yêu rất cao quý của thế hệ trẻ dành cho đất nước và phấn đấu thực hiện thể hiện tình yêu ấy rõ nét hơn bằng những hành động thực tế.
Ở nhà, mọi người gọi chị Dương là Thỏ, còn gọi tôi là Heo. Những cái tên thân thương này xuất hiện nhờ một món quà đặc biệt mà chị gái đã tặng tôi vào dịp sinh nhật lần thứ năm. Đó là một chiếc túi đựng bút hình chú thỏ nhưng được gắn chiếc mũi heo.
Chú thỏ ngộ nghĩnh được làm bằng vải, thân chú tròn tròn chừng bằng bắp tay người lớn. Tính từ chân tới đầu, chú cao khoảng ba mươi cen-ti-mét. Thoạt nhìn, tôi đã thấy chú thỏ dễ thương rồi. Thân chú bằng vải bông, trắng muốt. Những sợi bông ngắn tũn, chẳng giống chú thỏ ngoài đời thực. Nhưng những sợi bông ngắn này cũng mềm mại lắm. Cổ chú thỏ được đeo một chiếc nơ kẻ đỏm dáng. Gương mặt tròn trịa của chú được đính đôi mắt bằng nhựa đen láy. Dù làm bằng nhựa, nhưng đôi mắt đấy lúc nào cũng lấp lánh đấy nhé! Đôi tai dài của nó lúc nào cũng vểnh ngược lên trên. Tôi ấn tượng nhất là chiếc mũi heo hồng hồng của chú. Người ta còn thêu hai chữ V lộn ngược ở mũi, trông y như mũi chú heo thật.
Mặt đằng sau của chú thỏ có móc khóa. Tôi chỉ cần kéo khóa là có thể bỏ bút, thước, tẩy,.. vào trong. Ngày chị Dương tặng món quà này, tôi thích lắm. Nhờ có chú thỏ mà tôi rất thích đến trường. Có lần, tôi giận chị vì chị không chơi với tôi. Tôi “giận cá chém thớt”, tự mình giằng giật với chú thỏ. Một chiếc tay thỏ đã bị rách ra. Hôm sau, tôi đã thấy đôi tay thỏ vẹn nguyên trở lại, nằm ngay ngắn trên bàn học của mình. Thì ra chị Dương đã khâu lại. Tôi cầm chú thỏ bông, sang phòng chị và dựng chú thỏ đứng lên: “Em chào chị Thỏ! Em cũng là Thỏ nè, chị Thỏ đừng giận em nha!” Chị tôi phì cười rồi véo mũi heo và véo mũi tôi.
Bây giờ, tôi không còn dùng chú thỏ bông kia để đựng bút. Nó luôn ngoan ngoan ngủ cùng tôi mỗi tối. Tôi nhất định sẽ nâng niu “em ấy” suốt đời để sau này mỗi lần thấy nó là lại nhớ đến người chị thân thương của mình.
HT
Tóm lại, bài thơ "Đôi mắt" là một bức tranh tình yêu đẹp đẽ, giàu cảm xúc, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn và khát vọng hòa nhập vào tình yêu, đồng thời cũng thể hiện nỗi buồn man mác về một mối tình có thể không trọn vẹn.
Danh y Tuệ Tĩnh là một tấm gương sáng về y đức và lòng yêu nước trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Ông không chỉ là một thầy thuốc tài năng mà còn là người đặt nền móng cho nền y học cổ truyền nước ta với quan điểm “Nam dược trị Nam nhân”. Điều khiến em cảm phục nhất ở Tuệ Tĩnh là tinh thần hết lòng vì người bệnh, luôn tìm tòi, nghiên cứu các loại cây thuốc nam để cứu chữa cho nhân dân. Dù sống trong hoàn cảnh khó khăn của thời đại, ông vẫn kiên trì theo đuổi con đường y học và để lại nhiều công trình quý giá. Hình ảnh Tuệ Tĩnh giản dị, tận tụy đã trở thành biểu tượng đẹp của người thầy thuốc Việt Nam. qua đó, em càng thêm trân trọng những đóng góp to lớn của ông và ý thức hơn về trách nhiệm giữ gìn, phát huy nền y học dân tộc
Danh y Tuệ Tĩnh là một nhân vật lịch sử mà em vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ. Ông không chỉ là một thầy thuốc tài giỏi mà còn là người đã có công rất lớn trong việc xây dựng và phát triển nền y học cổ truyền của dân tộc Việt Nam. Điều khiến em ấn tượng sâu sắc nhất ở Tuệ Tĩnh chính là tinh thần yêu nước và lòng tự hào dân tộc thể hiện qua tư tưởng “Nam dược trị Nam nhân”. Ông tin rằng người Việt Nam hoàn toàn có thể dùng chính những cây thuốc có sẵn trong nước để chữa bệnh cho mình, không cần phải phụ thuộc vào thuốc từ bên ngoài. Tư tưởng đó không chỉ thể hiện trí tuệ mà còn cho thấy ý chí tự cường đáng quý của ông.
Bên cạnh tài năng, Tuệ Tĩnh còn là một người có tấm lòng vô cùng nhân hậu. Ông luôn hết lòng chữa bệnh cứu người, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn. Dù cuộc đời gặp nhiều khó khăn, thậm chí bị đưa sang Trung Quốc, ông vẫn không ngừng nghiên cứu, học hỏi và truyền bá kiến thức y học. Ở bất cứ nơi đâu, ông cũng cố gắng giúp đỡ người bệnh, thể hiện rõ phẩm chất cao đẹp của một người thầy thuốc chân chính. Điều đó khiến em cảm thấy vô cùng cảm động và khâm phục.
Qua tấm gương của Tuệ Tĩnh, em nhận ra rằng để trở thành một người có ích cho xã hội, không chỉ cần có kiến thức mà còn phải có đạo đức và tấm lòng nhân ái. Ông là minh chứng cho việc dùng tài năng của mình để phục vụ cộng đồng và đất nước. Em tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, sống có trách nhiệm và biết yêu thương, giúp đỡ mọi người xung quanh. Hình ảnh của danh y Tuệ Tĩnh sẽ mãi là nguồn động lực để em noi theo và phấn đấu trong cuộc sống.