Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1:
- Thể thơ: Thơ lục bát.
- Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Câu 2: Đoạn trích thể hiện tình cảm yêu thương, kính trọng, nhớ thương và lòng biết ơn tha thiết của người con đối với mẹ. Tác giả bày tỏ nỗi xót xa khi không còn mẹ bên đời, đồng thời khẳng định dù trưởng thành hay già đi thì vẫn luôn cần có mẹ.
Câu 3: (Đoạn văn 3-5 câu)
Thông điệp em tâm đắc nhất là: Dù ở bất cứ lứa tuổi nào, con người vẫn luôn cần có mẹ. Bởi mẹ là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn yêu thương vô điều kiện nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người. Khi đọc đoạn thơ, em càng thêm trân trọng công lao, tình yêu thương của mẹ và tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu thương, hiếu kính với mẹ khi còn có thể.
Câu 1: Xác định thể thơ và phương thức biểu đạt chính
- Thể thơ: Đoạn trích được viết theo thể thơ bốn câu (tứ tuyệt), mỗi câu 7 chữ, thể thơ thất ngôn tứ tuyệt.
- Phương thức biểu đạt chính: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, thể hiện tình cảm sâu sắc của người con đối với mẹ.
Câu 2: Tình cảm của tác giả đối với mẹ được thể hiện như thế nào?
- Tác giả thể hiện tình cảm thương yêu, nhớ nhung và sự cô đơn khi mẹ vắng mặt.
- Có cảm giác nuối tiếc, đau xót khi mẹ đã “xa” (mất đi), câu thơ “lỏng chỏng giữa nhà mồ côi” gợi lên sự trống trải, cô đơn.
- Dù đã lớn tuổi, tác giả vẫn khẳng định “Con vẫn cần mẹ như thời trẻ thơ” – tình cảm gắn bó và tôn trọng mẹ suốt cuộc đời.
Câu 3: Thông điệp em tâm đắc nhất qua văn bản là gì? Nêu lí do chọn thông điệp đó.
Đoạn văn mẫu:
Thông điệp mà em tâm đắc nhất là tình mẫu tử thiêng liêng và sự cần thiết của mẹ trong cuộc đời mỗi người. Dù con người có lớn lên, trưởng thành hay trải qua bao nhiêu khó khăn, thì sự hiện diện và tình yêu thương của mẹ vẫn luôn là điều không thể thiếu. Em chọn thông điệp này vì nó giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của gia đình và lòng biết ơn đối với công lao của mẹ.
a. Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được. → Phép ẩn dụ: “Con sóng” → Đối tượng ẩn dụ: Sóng là hình ảnh ẩn dụ cho cảm xúc, tình yêu mãnh liệt và nỗi nhớ của người con gái đang yêu. → Kiểu ẩn dụ: Ẩn dụ hình tượng (dùng hình ảnh sóng để biểu đạt cảm xúc nội tâm)
b. Con cò mà đi ăn đêm Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao. → Phép ẩn dụ: “Con cò” → Đối tượng ẩn dụ: Con cò là biểu tượng cho người lao động nghèo, đặc biệt là người mẹ tảo tần, vất vả. → Kiểu ẩn dụ: Ẩn dụ biểu tượng (dùng hình ảnh con cò để nói về số phận con người)
c. Cây trên núi đảo lại thêm xanh mượt, nước biển lại lam biếc, đặm đà hơn hết cả mọi khi, và cát lại vàng giòn hơn nữa. → Phép ẩn dụ: Cây xanh, nước biển, cát vàng → Đối tượng ẩn dụ: Thiên nhiên được miêu tả như mang cảm xúc, tâm trạng con người trước vẻ đẹp đất nước → Kiểu ẩn dụ: Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác (dùng cảm nhận của con người để miêu tả cảnh vật)
phân tích:
a, !Thông báo! : sóng nhớ bờ
b, thông điệp: Ko đc để con cò đi chơi đêm!
c, Lưu ý: ko đc để người đói đọc!
Bạn tham khảo nhé :
"Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước”. Đó là lời khẳng định đầy tự hào của chủ tịch Hồ Chí Minh khi nói về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam.
Lòng yêu nước được hiểu là tình cảm yêu thương, gắn bó sâu nặng và tinh thần, trách nhiệm bảo vệ, dựng xây đất nước của con người. Cao hơn cả đấng sinh thành, đất nước như một mái nhà chung của tất cả những người dân đang chảy trong mình dòng máu Lạc Hồng. Chính vì vậy, lòng yêu nước tồn tại trong tất cả con người Việt Nam như một lẽ dĩ nhiên, thể hiện sự tự tôn, tự hào dân tộc, biết ơn sâu sắc với các thế hệ cha anh đi trước đã anh dũng dựng xây và bảo vệ đất nước. Biểu hiện của lòng yêu nước là những hành động cụ thể, được minh chứng qua từng giai đoạn lịch sử. Trang sử vàng của dân tộc ta đã ghi danh biết bao vị anh hùng, chiến sĩ, thậm chí là nông dân dũng cảm, can trường xả thân vì đất nước. Hình ảnh chị Võ Thị Sáu gan dạ trước nòng súng quân giặc, anh Bế Văn Đàn, anh Phan Đình Giót,… và hàng ngàn con người Việt Nam đã khiến cả thế giới phải nể phục vì lòng yêu nước, dũng cảm, cứng rắn “như gang như thép”.
Có thể thấy, lòng yêu nước là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến thành công của đất nước ta trong cả kháng chiến lẫn công cuộc dựng xây xã hội chủ nghĩa. Thế hệ thanh thiếu niên cần không ngừng cố gắng học tập, làm việc theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước của dân tộc. Bên cạnh đó, chúng ta cần ngăn chặn triệt để các hành vi tuyên truyền phản động, biểu tình gây ảnh hưởng đến trật tự, an ninh đất nước.
Lòng yêu nước, tinh thần yêu nước của mỗi người dân Việt Nam chính là nền tảng, cơ sở cho sự thống nhất trong khác biệt để Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh tập hợp lực lượng, tạo thành sức mạnh tổng hợp của một dân tộc, đất không rộng, người không đông, tiềm lực kinh tế, quân sự không lớn, song đã đoàn kết, đồng lòng dưới sự lãnh đạo của Đảng đấu tranh giải phóng dân tộc thoát khỏi ách nô lệ thực dân, đế quốc, giành độc lập, tự do; tiếp tục tiến hành cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ xâm lược, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Vì thế, khi nước nhà đã giành được độc lập, song hiểm nguy từ nạn "giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm" vẫn đe dọa nền độc lập, tự do mà nhân dân ta đã giành được sau hơn 80 năm trời nô lệ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh rằng: “Chúng ta phải làm cho dân tộc chúng ta trở nên một dân tộc dũng cảm, yêu nước, yêu lao động, một dân tộc xứng đáng với nước Việt Nam độc lập”[6]; đồng thời khơi dậy tinh thần yêu nước của mọi người dân, mọi giai tầng trong xã hội trong các bức thư gửi cho các cụ phụ lão: “Xưa nay, những người yêu nước không vì tuổi già mà chịu ngồi không” (Thư gửi các cụ phụ lão); cho các em nhỏ: “Các em phải thương yêu nước ta” (Thư gửi thiếu nhi Việt Nam đêm Trung thu đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa); cho một Việt kiều: “Tôi vẫn nghe ông là người yêu nước thương nòi, vậy dịp này rất thuận tiện cho ông tỏ lòng trung thành với Tổ quốc” (tháng 9/1945); cho các giám mục và đồng bào công giáo Vinh, Hà Tĩnh, Quảng Bình: “Các vị là những người chân chính yêu nước, đồng thời cũng là những chân chính tín đồ của đức Giêsu” và bao dung, vị tha với những người trót lầm đường, lạc lối: “Ai cũng có lòng yêu nước, chẳng qua có lúc vì lợi nhỏ mà quên nghĩa lớn. Nói lẽ phải họ tự nghe”[7]... để quy tụ, tập hợp và phát huy sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc trên cơ sở của lòng yêu nước chân chính, tiến hành sự nghiệp kháng chiến và kiến quốc.
Trân trọng giá trị truyền thống quý báu của dân tộc, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn coi việc tuyên truyền về lòng yêu nước, tinh thần yêu nước cho mọi người dân, trong mọi thời điểm là một trong những nhiệm vụ quan trọng, góp phần vào thành công của sự nghiệp cách mạng. Theo Người, lòng yêu nước, tinh thần yêu nước không chỉ dừng ở nhận thức mà chính là phải thể hiện ở hành động. Cho nên, để đưa cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ đến thắng lợi hoàn toàn, Người yêu cầu các cấp, các ngành “phải ra sức giải thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm cho tinh thần yêu nước của tất cả mọi người đều được thực hành vào công việc yêu nước, công việc kháng chiến”[8], vì “đành biết rằng từ đây đi đến cuộc toàn thắng, chúng ta còn phải kinh qua nhiều nỗi khó khăn. Nhưng chúng ta giàu lòng yêu nước, thì chúng ta quyết cứu được nước”
Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Người, trong những năm tháng đấu tranh gian lao ấy, tinh thần yêu nước, ý chí độc lập, tự chủ, tự cường của mọi người dân Việt Nam đã được phát huy cao độ, tạo nên sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm nổi bật tinh thần, ý chí và trí tuệ con người Việt Nam. Đó chính là sức mạnh của lòng yêu nước được hun đúc suốt hàng ngàn năm lịch sử; không chỉ được bồi đắp mà còn phát triển lên một tầm cao mới, gắn với tinh thần quốc tế trong sáng. Đó chính là sức mạnh của chủ nghĩa yêu nước chân chính hòa quyện với chủ nghĩa quốc tế cao cả trên tinh thần đoàn kết, giúp đỡ, ủng hộ lẫn nhau trong cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc và tiến bộ xã hội; là lòng nồng nàn yêu nước gắn với sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa của các đồng chí, bạn bè và nhân dân lao động các nước; là phát huy sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại đấu tranh để “làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”[10] trong thời đại Hồ Chí Minh lịch sử. Đó cũng chính là hiển hiện của những tấm gương yêu nước, anh hùng mà khiêm nhường của biết bao quần chúng ở mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi; của đội ngũ cán bộ, đảng viên trên mọi lĩnh vực công tác ở cả tiền tuyến và hậu phương,v.v.. đã kết thành "một làn sóng mạnh mẽ", tạo thành sức mạnh tổng hợp, vô song, làm nên những chiến công của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX, đưa đất nước ta tới hòa bình, độc lập, thống nhất, kiên định ục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.
Vì thế, có thể nói, những giá trị tinh hoa truyền thống như tình yêu quê hương, đất nước, yêu thương giống nòi, phụng sự Tổ quốc, tinh thần sẵn sàng hy sinh vì dân, vì nước,v.v.. đến Hồ Chí Minh, thời đại Hồ Chí Minh đã được nâng lên một tầm cao. Yêu nước theo tư tưởng Hồ Chí Minh có nội dung và hình thức mới, mang bản chất giai cấp, hòa quyện chặt chẽ giữa giai cấp, dân tộc và nhân loại mà cơ sở tư tưởng là chủ nghĩa Mác - Lênin, là lý tưởng độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, là yêu nước chân chính gắn với tinh thần quốc tế vô sản, "khác hẳn tinh thần “vị quốc” của bọn đế quốc phản động. Nó là một bộ phận của tinh thần quốc tế”… và chính Người là một mẫu mực của chủ nghĩa yêu nước, tinh thần yêu nước Việt Nam hiện đại đúng như Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã khẳng định: “Chủ tịch Hồ Chí Minh là hình ảnh của sự gặp nhau giữa chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa xã hội, giữa chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa quốc tế vô sản”
Câu 9: So sánh và nêu tác dụng
a.
- Câu (1): “Trong gian phòng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”
- Câu (2): “Trong gian phòng chan hoà ánh sáng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”
👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần trạng ngữ được mở rộng bằng cụm từ “chan hoà ánh sáng”, giúp miêu tả rõ hơn không gian của gian phòng triển lãm.
👉 Tác dụng:
Việc mở rộng thành phần trạng ngữ làm cho không gian bức tranh trở nên sinh động, có sức gợi hình, gợi cảm hơn, đồng thời giúp người đọc cảm nhận được vẻ trang trọng, sáng sủa của phòng triển lãm – nơi bức tranh của thầy được trưng bày.
b.
- Câu (1): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản đẹp.”
- Câu (2): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản rất đẹp.”
👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần vị ngữ được mở rộng nhờ thêm từ “rất”, làm tăng mức độ biểu cảm cho tính từ “đẹp”.
👉 Tác dụng:
Việc mở rộng vị ngữ giúp nhấn mạnh cảm xúc ngưỡng mộ, yêu thích của người viết đối với bức tranh, đồng thời thể hiện rõ hơn tình cảm trân trọng và tự hào dành cho người thầy họa sĩ.
Câu 10: Bài học hoặc thông điệp rút ra
Câu chuyện gửi gắm một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương giữa thầy và trò.
Ta hiểu rằng: đôi khi sự quan tâm, động viên chân thành dù nhỏ bé cũng có thể trở thành niềm an ủi lớn lao cho người khác. Câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, ghi nhớ công lao của thầy cô, bởi chính họ là những người âm thầm gieo hạt, nuôi dưỡng ước mơ và tâm hồn của học trò.
Câu 9
A,
(1) trạng ngữ"trong gian phòng" đơn thuần nêu không gian
(2) trạng ngữ mở rộng thành "trong gian phòng chan hoà ánh sáng" bổ sung thêm chi tiết ánh sáng
Tác dụng:cụ thể ,sing động hơn
B,
(1) vị ngữ đẹp chỉ mức độ bình thường
(2)vị ngữ được mở rộng bằng từ "rất"-> rất đẹp
Tác dụng:trân trọng, ngưỡng mộ
Câu 10
Em rút ra bài học sâu sắc về lòng biết ơn và lòng trân trọng với thầy cô giáo
C1: Từ ngữ chỉ thời gian là một hôm => thời gian của văn bản không cụ thể
C2: đặc điểm chung của 2 nhân vật chính là đều bảo thủ với quan điểm của mình
C3: sự kiện chính trong truyện: 2 vợ chồng thầy bói tranh cãi về 1 đám ma, trong khi người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn còn người chồng chỉ nghe thấy tiếng kèn
C4:
- đề tài: bài học về cách nhìn nhận trong cuộc sống
- Căn cứ: nội dung chính là về vợ chồng thấy bói cãi nhau vì mỗi người chỉ thấy được một phần của sự thật
Câu 1: Thời gian trong truyện có đặc điểm: Thời gian phiếm chỉ (không xác định cụ thể, thường dùng cụm từ "Một hôm" để bắt đầu sự việc). Câu 2: Điểm chung của hai nhân vật chính: Cả hai đều có khuyết tật cơ thể (chồng đùi/mù, vợ điếc) và đều rất bảo thủ, cố chấp, chỉ tin vào cảm nhận phiến diện của mình mà không lắng nghe người khác. Câu 3: Sự kiện chính: Hai vợ chồng đi đường gặp đám ma, vì người mù người điếc nên cãi nhau gay gắt về việc đám ma có "cờ" hay có "trống kèn", cuối cùng được người qua đường phân xử. Câu 4: • Đề tài: Phê phán sự cố chấp, chủ quan của con người. • Căn cứ: Dựa vào hành động cãi vã vô lý của hai nhân vật và lời khuyên mang tính bài học của người qua đường ở cuối truyện. Câu 5: Viết đoạn văn (5-7 dòng) Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Mỗi người có một hoàn cảnh và cách tiếp nhận thông tin khác nhau, giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện, vì khiếm khuyết mà mỗi người chỉ thấy được một phần sự thật. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng bảo vệ cái tôi của mình mà thiếu đi sự lắng nghe, tôn trọng góc nhìn của người khác, chúng ta sẽ trở nên phiến diện và gây ra những mâu thuẫn không đáng có. Ví dụ, khi cùng nhìn vào một con số 6 nằm dưới đất, người đứng đối diện sẽ thấy đó là số 9; nếu không đặt mình vào vị trí của nhau, cuộc tranh cãi sẽ không bao giờ kết thúc. Lắng nghe chính là chìa khóa để thấu hiểu sự việc một cách trọn vẹn nhất.
Câu 1: Thời gian trong truyện có đặc điểm: Thời gian phiếm chỉ (không xác định cụ thể, thường dùng cụm từ "Một hôm" để bắt đầu sự việc).
Câu 2: Điểm chung của hai nhân vật chính: Cả hai đều có khuyết tật cơ thể (chồng đùi/mù, vợ điếc) và đều rất bảo thủ, cố chấp, chỉ tin vào cảm nhận phiến diện của mình mà không lắng nghe người khác.
Câu 3: Sự kiện chính: Hai vợ chồng đi đường gặp đám ma, vì người mù người điếc nên cãi nhau gay gắt về việc đám ma có "cờ" hay có "trống kèn", cuối cùng được người qua đường phân xử.
Câu 4:
• Đề tài: Phê phán sự cố chấp, chủ quan của con người.
• Căn cứ: Dựa vào hành động cãi vã vô lý của hai nhân vật và lời khuyên mang tính bài học của người qua đường ở cuối truyện.
Câu 5: Viết đoạn văn (5-7 dòng)
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Mỗi người có một hoàn cảnh và cách tiếp nhận thông tin khác nhau, giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện, vì khiếm khuyết mà mỗi người chỉ thấy được một phần sự thật. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng bảo vệ cái tôi của mình mà thiếu đi sự lắng nghe, tôn trọng góc nhìn của người khác, chúng ta sẽ trở nên phiến diện và gây ra những mâu thuẫn không đáng có. Ví dụ, khi cùng nhìn vào một con số 6 nằm dưới đất, người đứng đối diện sẽ thấy đó là số 9; nếu không đặt mình vào vị trí của nhau, cuộc tranh cãi sẽ không bao giờ kết thúc. Lắng nghe chính là chìa khóa để thấu hiểu sự việc một cách trọn vẹn nhất.
Câu 1. Thời gian trong truyện mang đặc điểm của thời gian nghệ thuật trong truyện ngụ ngôn/truyện dân gian: không xác định cụ thể ngày tháng năm, thường bắt đầu bằng các cụm từ ước lệ như "Một hôm". Điều này giúp câu chuyện mang tính khái quát, có thể xảy ra ở bất cứ đâu và vào bất cứ lúc nào để rút ra bài học nhân sinh. Câu 2. Điểm chung của hai vợ chồng người thầy bói là: Về thể chất: Cả hai đều có khiếm khuyết về giác quan (chồng bị mù/đui, vợ bị điếc). Về nhận thức: Cả hai đều chỉ tin vào những gì hạn hẹp mà mình cảm nhận được, có cái nhìn phiến diện, chủ quan. Về tính cách: Cả hai đều bảo thủ, nóng nảy, thích khẳng định mình đúng và sẵn sàng cãi vã, mắng nhiếc đối phương dù bản thân không có cái nhìn toàn diện. Câu 3. Sự kiện chính là cuộc tranh cãi gay gắt giữa người chồng (nghe thấy tiếng trống kèn nhưng không thấy cờ) và người vợ (nhìn thấy cờ nhưng không nghe thấy tiếng trống kèn) khi gặp một đám ma trên đường. Sự việc kết thúc khi có người ngoài vào giải thích cho họ hiểu sự thật khách quan. Câu 4. Đề tài: Nhận thức của con người về thực tế khách quan và sự bảo thủ trong cách nhìn nhận. Căn cứ xác định: * Dựa vào nội dung câu chuyện xoay quanh việc hai người có khiếm khuyết tranh cãi về cùng một sự việc dựa trên góc nhìn hạn hẹp của cá nhân. Dựa vào thể loại: Đây là truyện ngụ ngôn (trích từ Truyện ngụ ngôn Quyển 1), mục đích chính là để phê phán thói chủ quan, thiển cận. Câu 5. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Mỗi người có một hoàn cảnh, trải nghiệm và vị trí quan sát khác nhau, giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện, nếu chỉ nhìn từ một phía sẽ dẫn đến sai lệch. Việc biết lắng nghe giúp ta thu thập thêm thông tin, lấp đầy những "điểm mù" trong nhận thức của chính mình. Ví dụ, khi cùng nhìn vào một con số 6 nằm dưới đất, người đứng ở trên sẽ thấy số 6 nhưng người đứng đối diện lại thấy số 9; nếu không lắng nghe đối phương, cả hai sẽ mãi mãi tranh cãi vô ích. Chỉ khi tôn trọng sự khác biệt, chúng ta mới có được cái nhìn toàn diện, thấu đáo và xây dựng được những mối quan hệ hòa hợp.
Hai vợ chồng người thầy bói trong văn bản là hình tượng ngụ ngôn đặc sắc phê phán thói bảo thủ, chủ quan và cái nhìn phiến diện. Dù bị mù (nhân vật ẩn dụ cho sự khiếm khuyết trong nhận thức) nhưng cả hai lại tự tin phán về hình thù con voi chỉ qua việc sờ một bộ phận, dẫn đến những kết luận sai lệch hoàn toàn. Sự hài hước và mỉa mai nằm ở chỗ: họ không chỉ sờ được một phần mà còn "khăng khăng cho rằng mình đúng", coi nhẹ quan điểm của người khác. Kết cục xô xát, toác đầu, chảy máu là bài học đắt giá về phương pháp nhìn nhận vấn đề: không nên nhìn sự vật một phía, thiếu cơ sở mà lại bảo thủ, cố chấp. Truyện qua đó phê phán thói lí sự cùn, thiếu trí tuệ trong xã hội, khuyên con người cần lắng nghe, toàn diện và khiêm tốn.
Câu 2: Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội (MXH) như Facebook, TikTok trở thành một phần không thể thiếu. Thế nhưng, đằng sau hàng nghìn bạn bè ảo và những lượt "like", một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: con người ngày càng cô đơn hơn. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này. Thứ nhất, MXH tạo ra ảo giác về sự kết nối. Chúng ta dễ dàng "kết bạn" với hàng trăm người, nhưng những mối quan hệ đó thường hời hợt, chỉ dừng lại ở màn hình điện thoại. Con người dành thời gian "lướt" tin tức, ngắm nhìn cuộc sống của người khác thay vì đối thoại trực tiếp. Sự tương tác ảo này không thể thay thế những cái ôm, ánh mắt hay những cuộc trò chuyện thực tế, khiến cảm giác trống rỗng trong tâm hồn ngày càng lớn. Thứ hai, MXH khiến con người cô đơn ngay trong không gian gia đình. Không khó để bắt gặp cảnh một gia đình cùng ngồi trong phòng khách nhưng mỗi người ôm một điện thoại. Chúng ta đang hiện diện về vật chất nhưng lại vắng mặt về tinh thần. Sự kết nối với thế giới bên ngoài quá lớn làm đứt gãy kết nối với những người thân yêu nhất. Cuối cùng, việc so sánh bản thân với "cuộc sống hoàn hảo" của người khác trên mạng tạo ra tâm lí tự ti và xa lánh xã hội. Khi thấy người khác đi chơi sang chảnh, thành công, ta cảm thấy cuộc sống mình kém cỏi, từ đó khép kín và cô độc. Tóm lại, mạng xã hội là công cụ, không phải cuộc sống. Để không trở thành kẻ cô đơn trong thời đại số, chúng ta cần chủ động giảm thời gian ảo, trân trọng những giá trị kết nối thực tế và học cách lắng nghe chính mình.
Câu 1: một hôm
Câu 2: bảo thủ với quan điểm của mình
Câu3: cả 2 vợ chồng đi qua đám ma , người chồng thì chỉ nghe tiếng trống , người vợ thì chir thấy cờ phướn
Câu4: Học về cách nhìn nhận trong đời sống
Câu 5: nếu có ai khuyên ta nên sử dụng tài liệu trong thi cử , ta nên làm lơ những lời đó và kiên định với ý kiến đúng
Câu 1
Trả lời
Thời gian trong truyện không xác định cụ thể diễn ra trong một buổi đi đường (mang tính phiếm chỉ)
Câu 2
Trả lời
Điểm chung của hai nhân vật chính Hai vợ chồng đều nóng nảy thiếu bình tĩnh dễ hiểu lầm và không chịu lắng nghe nhau
Câu 3
Trả lời
Sự kiện chính: hai vợ chồng gặp đám ma, vì hiểu lầm nói ''trống kèn'' hay "đám ma'' nên cãi nhau ầm ĩ giữa đường.
Câu 4
Trả lời
Đề tài: phê phán thói nóng nảy, không chịu lắng nghe, thiếu hiểu biết dẫn đến mâu thuẫn trong cuộc sống.
Câu 5
Trả lời
Em đồng ý với ý kiến. Muốn hiểu đúng sự việc cần biết lắng nghe và tôn trọng. Trong truyện, hai vợ chồng vì không chịu nghe nhau nên mấy cãi nhau vô lý. Trong cuộc sống, nếu biết bình tĩnh và lắng nghe, ta sẽ tránh được hiểu lầm và giữ được mối quan hệ tốt đẹp.
câu 1 Thời gian trong truyện là thời gian phiếm chỉ, mang tính ước lệ (ví dụ: "Một hôm đi đường"). Đây là đặc điểm thường thấy trong truyện dân gian, không xác định cụ thể ngày tháng năm nào, giúp câu chuyện có tính khái quát và bài học bền vững với thời gian.
câu 2 Cả hai vợ chồng đều có đặc điểm chung là bị mù. Tuy nhiên, điểm đáng chú ý nhất là họ rất bảo thủ, chủ quan và nóng nảy. Dù không nhìn thấy bằng mắt, họ lại quá tin vào cảm giác mơ hồ của mình rồi khăng khăng cho là đúng, dẫn đến việc cãi nhau vô lí giữa đường.
Câu 3 Sự kiện chính là việc hai vợ chồng người thầy bói đi đường, nghe thấy tiếng đám ma nhưng mỗi người lại khẳng định đó là một sự việc khác nhau (người vợ nói là đám ma to, người chồng nói là tiếng trống kèn). Sau đó, họ cãi nhau kịch liệt cho đến khi có một người đi đường vào phân xử và chỉ ra cái sai của cả hai.
câu 4 Đề tài: Truyện cười (phê phán những thói hư tật xấu trong xã hội).
• Căn cứ: * Sử dụng yếu tố gây cười (hai người mù cãi nhau về thứ mình không thấy rõ).
• Tình huống mâu thuẫn nảy sinh từ sự hiểu biết hạn hẹp nhưng lại thích khẳng định.
• Kết thúc bằng một lời nhận xét mỉa mai, châm biếm của người thứ ba để làm bật lên tiếng cười và bài học.
câu 5 Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Mỗi người chúng ta đều có những hạn chế riêng về nhận thức, giống như hai vợ chồng người thầy bói trong câu chuyện, nếu chỉ khăng khăng giữ cái tôi cá nhân, ta sẽ dễ dẫn đến những sai lầm nực cười. Lắng nghe không chỉ giúp ta thu thập thêm thông tin mà còn giúp ta thấu hiểu cảm xúc của đối phương. Ví dụ, khi làm việc nhóm, nếu bạn đưa ra ý kiến khác mình, thay vì bác bỏ ngay, em nên lắng nghe lý do của bạn; có thể góc nhìn của bạn sẽ giúp hoàn thiện những thiếu sót mà em chưa thấy. Tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa để chúng ta cùng tiến bộ và tránh được sự mù quáng, bảo thủ.
Câu 1.
Thời gian trong truyện không xác định cụ thể, mang tính chung chung (chỉ nói “một hôm”).
Câu 2.
Điểm chung của hai nhân vật:
Câu 3.
Sự kiện chính:
→ Hai vợ chồng gặp đám ma, do mỗi người chỉ nhận biết một phần (vợ thấy cờ, chồng nghe trống kèn) nên cãi nhau ầm ĩ.
Câu 4.
Câu 5. (đoạn 5–7 dòng tham khảo)
Em đồng ý với ý kiến trên. Trong cuộc sống, mỗi người có một góc nhìn khác nhau nên nếu không biết lắng nghe sẽ dễ hiểu sai sự việc. Việc tôn trọng ý kiến của người khác giúp ta nhìn nhận vấn đề đầy đủ và chính xác hơn. Nếu chỉ khăng khăng theo suy nghĩ của mình, ta có thể dẫn đến mâu thuẫn không đáng có. Ví dụ, khi làm việc nhóm, nếu các thành viên biết lắng nghe nhau thì sẽ đưa ra giải pháp tốt hơn. Ngược lại, nếu ai cũng cho mình đúng thì công việc khó thành công. Vì vậy, lắng nghe là rất cần thiết.
Câu 1 Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ, không xác định cụ thể (thể hiện qua cụm từ "Một hôm"). Đây là đặc điểm điển hình của truyện ngụ ngôn hoặc truyện dân gian, giúp bài học có giá trị ở mọi thời điểm.
Câu 2 Về hoàn cảnh: Cả hai đều làm nghề thầy bói và đều có khiếm khuyết về cơ thể (chồng bị mù/dui, vợ bị điếc).
Về tính cách: Cả hai đều chủ quan, bảo thủ, chỉ tin vào những gì mình nhận thức được mà không biết lắng nghe người khác, dẫn đến tranh cãi vô lý.
Câu 3 Sự kiện chính là việc hai vợ chồng thầy bói gặp một đám ma trên đường. Người vợ thấy cờ nhưng không nghe thấy tiếng trống, người chồng nghe thấy tiếng trống nhưng không thấy cờ, dẫn đến việc cả hai cãi nhau nảy lửa giữa đường.
Câu 4 Đề tài: Sự phiến diện, chủ quan trong nhận thức và cách ứng xử của con người.
Căn cứ xác định: Dựa vào cốt truyện và các chi tiết gây cười. Câu chuyện xây dựng tình huống hai người chỉ nhìn thấy/nghe thấy một phần của sự việc nhưng đã vội vàng khẳng định toàn bộ sự thật và bác bỏ ý kiến của người khác.
Câu 5
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Mỗi cá nhân đều có những hạn chế riêng về nhận thức hoặc góc quan sát, giống như người chồng chỉ nghe thấy tiếng trống còn người vợ chỉ thấy cờ phướn trong câu chuyện. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng bảo vệ cái tôi của mình, chúng ta sẽ trở nên phiến diện và dễ dẫn đến sai lầm.
Ví dụ: Khi làm việc nhóm, nếu bạn chỉ nhìn vào lỗi sai của người khác mà không lắng nghe giải thích về khó khăn họ gặp phải, công việc sẽ không bao giờ đạt kết quả tốt nhất. Biết lắng nghe giúp ta có cái nhìn toàn diện và xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp hơn.
Câu1 Từ ngữ chỉ thời gian là một hôm.Từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn
Câu2
Điểm chung của hai nhân vật là bảo thủ với quan điểm của mình
Câu 3
Sự kiện chính trong truyện hai vợ chồng người thầy bói tranh cãi về một đám ma trong khi người chồng thì chỉ nghe được âm thanh kèn còn người vợ chỉ thấy đc cờ phướn
Câu 4
Đề tài bài học về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống
Căn cứ xác định
Nhân vật chính trong truyện hai vợ chồng người thầy bói
Nội dung chính của văn bản là hai vợ chồng người thầy bói cãi nhau vì một đám tang
Câu 5
Về hình thức đảm bảo đúng dung lượng ko mắc lỗi diễn đạt chính tả
Về nội dung nêu quan điểm kèm nội dung giải thích và ví dụ minh hoạ đối với ý kiến
Học sinh nêu quan điểm đồng tình hay ko đồng tình với ý kiến
Học sinh nêu giải thích và ví dụ
Câu 1:
Thời gian trong truyện mang đặc điểm của truyện ngụ ngôn: thời gian phiếm chỉ, không xác định cụ thể (được mở đầu bằng cụm từ "Một hôm").
Câu 2:
Điểm chung là: Đều bị khiếm khuyết về cơ thể (chồng mù, vợ điếc).
Đều có tính cách bảo thủ, chủ quan, chỉ tin vào những gì mình cảm nhận được và cho rằng mình luôn đúng
Câu3:
Hai vợ chồng người thầy bói gặp một đám ma trên đường; người vợ nhìn thấy cờ phướn nhưng không nghe thấy tiếng trống, người chồng nghe thấy tiếng trống nhưng không nhìn thấy cờ, dẫn đến việc cãi nhau gay gắt.
CÂU 4
Đề tài: Phê phán những người có cái nhìn phiến diện, chủ quan trong cuộc sống. Căn cứ: Dựa vào tình huống truyện (hai người cãi nhau dựa trên những hiểu biết không đầy đủ của bản thân) và lời của người can ngăn ở cuối truyện (giải thích rằng sự thật bao gồm cả cái họ thấy và cái họ nghe).
Câu 5
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Trong cuộc sống, mỗi người có một vị trí và hoàn cảnh khác nhau, giống như người vợ điếc và người chồng mù trong truyện, nên cái nhìn về sự vật thường chỉ mang tính phiến diện. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng bảo vệ cái tôi cá nhân mà thiếu đi sự lắng nghe, ta sẽ dễ rơi vào sai lầm và gây ra những tranh cãi vô ích. Ví dụ, khi cùng nhìn vào con số 6 nằm dưới đất, người đứng đối diện sẽ thấy đó là số 9; chỉ khi biết đặt mình vào vị trí của nhau, chúng ta mới có được cái nhìn toàn diện và thấu đáo nhất về sự thật.
Câu 1 : thời gian trong truyện không xác định cư thể chỉ nói chung chung như một hôm
Câu 2 : cả 2 đều bị khiếm khuyết(chồng đui vợ điếc) và đều bảo thủ và chủ quan ai cũbg cho rằng mình đúng
Câu 3 : sự kiện chính: hai vợ chồng tranh cãi về đám ma : vợ thấy cờ phớn, chồng nghe trống kèn nên không ai chịu ai
Câu 4: đề tài: phê phán cách nhìn nhận phiến diện, chủ quan của con người
Căn cứ: hai nhân vật mỗi người chỉ dựa vào một phía(nhìn hoặc nghe) nên hiểu sai sự việc và cãi nhau
Câu 1: Thời gian không cụ thể (phiếm chỉ). Câu 2: - Giống nhau: bị khiếm khuyết, bảo thủ, không nghe nhau. Câu 3: → Gặp đám ma → mỗi người cảm nhận khác → cãi nhau. Câu 4: - Đề tài: Phê phán sự chủ quan, không lắng nghe. - Căn cứ: Hai vợ chồng ai cũng cho mình đúng. Câu 5:
Em đồng ý. Vì mỗi người có góc nhìn khác nhau, cần lắng nghe để hiểu đúng. Nếu không sẽ dễ tranh cãi. Ví dụ làm việc nhóm, biết nghe nhau thì kết quả tốt hơn.
Câu 1
Thoeif tgian chỉ ở văn bản trên là một hôm
Câu 2
Từ ngữ chỉ "một hôm"
Câu 1. Thời gian trong truyện có đặc điểm gì?
Thời gian phiếm chỉ, không xác định cụ thể (thể hiện qua cụm từ "Một hôm"), đây là đặc điểm điển hình của truyện ngụ ngôn và truyện dân gian.
Câu 2. Nêu điểm chung của hai nhân vật chính trong truyện.
Cả hai đều là người khiếm khuyết (chồng mù, vợ điếc) và đều bảo thủ, chỉ tin vào giác quan hạn hẹp của mình mà phủ nhận ý kiến của người khác.
Câu 3. Sự kiện chính trong truyện là gì?
Hai vợ chồng người thầy bói tranh cãi gay gắt về việc đám ma có "cờ" hay "trống kèn" dựa trên những gì họ thấy/nghe được, cho đến khi có người vào can ngăn và giải thích.
Câu 4. Xác định đề tài của truyện và trình bày căn cứ xác định.
Đề tài: Phê phán thói bảo thủ, chủ quan, "thầy bói xem voi" (nhìn nhận sự việc phiến diện).
Căn cứ: Dựa vào tình huống truyện (hai người cùng sai nhưng đều cho mình đúng) và lời giải thích của người can ngăn (khẳng định sự việc có cả hai nhưng mỗi người chỉ nhận biết được một phần).
Câu 5. Viết đoạn văn (5 – 7 dòng) về việc lắng nghe và tôn trọng góc nhìn người khác.
Bài làm
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Mỗi người có hoàn cảnh và giới hạn nhận thức riêng, giống như người chồng chỉ nghe thấy tiếng trống còn người vợ chỉ nhìn thấy lá cờ. Nếu không biết lắng nghe, chúng ta sẽ trở nên phiến diện và dễ dẫn đến mâu thuẫn vô ích. Việc tôn trọng góc nhìn của người khác giúp ta có cái nhìn toàn diện, khách quan hơn về cuộc sống.
Ví dụ: Khi cùng nhìn vào con số 6 nằm dưới đất, người đứng ở trên nhìn thấy số 6, nhưng người đứng đối diện lại thấy số 9; nếu không đặt mình vào vị trí của nhau, cả hai sẽ mãi tranh cãi mà không biết rằng cả hai đều đúng ở góc độ của mình.
câu 1 :
không xác định cụ thể
câu 2:
Điểm chung của hai nhân vật chính
câu 3:
Sự kiện chính:
→ Hai người gặp đám ma, người mù không thấy cờ, người điếc không nghe trống, nên cãi nhau về việc có đám ma hay không, cuối cùng được người khác giải thích.
câu 4 :
Đề tài: phê phán những người chủ quan, phiến diện, không chịu lắng nghe ý kiến người khác nên hiểu sai sự việc.
Căn cứ: Hai nhân vật mỗi người chỉ tin vào điều mình cảm nhận, không tiếp thu ý kiến đối phương, dẫn đến tranh cãi vô lý.
câu 5:
Em đồng ý với ý kiến trên. Trong cuộc sống, mỗi người có một góc nhìn riêng nên nếu chỉ tin vào bản thân mà không lắng nghe người khác thì rất dễ hiểu sai sự việc. Việc biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của người khác giúp ta có cái nhìn toàn diện hơn. Nhờ đó, ta có thể đưa ra nhận định đúng đắn và tránh những tranh cãi không cần thiết. Ví dụ, khi làm việc nhóm, nếu biết tiếp thu ý kiến của bạn bè, kết quả sẽ tốt hơn. Ngược lại, nếu bảo thủ, chỉ làm theo ý mình thì dễ thất bại. Vì vậy, lắng nghe là rất quan trọng.
Câu 1:
Thời gian không xác định cụ thể.
Câu 2:
Hai vợ chồng đều có điểm chung là bảo thủ với quần điểm của mình.
Câu 3:
Sự kiện chính trong truyện :2 vợ chồng và người thầy bói (vợ điếc chồng đui) tranh cãi về 1 đám tang trong khi đó người vợ chỉ thấy cờ phướm còn người chồng thì chỉ nghe thấy được âm thanh kèn trống.
Câu 4:
- Đề tài :cách nhìn nhận trong cuộc sống.
-Căn cứ xác định:
+) Nhân vật chính :2 vợ chồng và người thầy bói.
+) Nội dung chính của văn bản: hai vợ chồng và người thầy bói -chồng thì đui, vợ thì điếc-cãi nhau vì hai người chỉ cảm nhận được một phần của sự thật (chồng chỉ nghe thấy tiếng chống kèn, vợ thì chỉ thấy cờ phướm).
Câu 5
- Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Về lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác không chỉ thể hiện sự tử tế mà còn là chìa khóa để phá vỡ giới hạn tư duy cá nhân. Mỗi người đứng ở vị trí khác nhau sẽ nhìn thấy những khía cạnh mà ta bỏ lỡ, giúp bức tranh toàn cảnh về sự việc trở lên đầy đủ và khách quan hơn.Trái lại, nếu chỉ khăng khăng giữ lấy cái tôi, chúng ta sẽ dễ rơi vào những định kiến và những quyết định sai lầm hơn.
- Ví dụ minh họa: nếu trong một dự án nhóm, bạn cho rằng kế hoạch của mình là hoàn hảo nhưng đồng nghiệp lại chỉ ra rủi ro chi phí, thay vì bát bỏ, Việc lắng nghe sẽ giúp bạn điều chỉnh để kế hoạch thực tế và thành công hơn.
Có vì vợ chồng
1
Từ chỉ thời gian là"một hôm ",thời gian đó không được xác định cụ thể.
2
Cãi nhau khi chỉ nhìn nhận vấn đề từ một chiều.
3
Sự kiện chính trong truyện là:hai vợ chồng người thầy bói "vợ thì bị điếc con chồng thì bị đui" hai vợ chồng tranh cãi về một đám tang trong khi người chồng bị đui chỉ nghe được tiếng của trống kèn còn cười vợ bị điếc chỉ thấy được cờ phướn.
4
Đề tài :bài học về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống .
Căn cư sác định là :nhân vật chính và nội dung của bài
Câu 1: Thời gian trong câu chuyện không xác định được vì chỉ miêu tả là “một hôm” câu 2 : mỗi nhân vật trên điều lên tiếng để bảo vệ quan điểm của mình Câu 3
Câu 1: Từ ngữ chỉ thời gian là một hôm từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn không xác định cụ thể
Câu 1: thời giam : phiếm chỉ
C2: đều khiem khuyết ( mù , điếc)và rất bảo thủ , phiến diện
C3: hai vợ chồng cai Nhau vì mỗi ng chỉ thấy 1 phần của đám ma
C4: đề tài : nhận thức su vật
Căn cứ: nhân vật chỉ tin vào giác quan hạn hẹp của mình để phan xét toàn thể
Câu 1:
- Đặc điểm thời gian trong truyện không thể xác định vì đây làđặc điểm dien hình của chuyện ngụ ngôn .
Câu 2
Điểm chung của hai nhân vật chính là ca hai vợ chồng đều bị khiếm thị và cùng làm nghề thầy bói
Về tính cách ho quá chủ qua tu tin
Câu 3:
Sự kiện chính trong câu chuyện là cuộc trang cai gay gắt giữa ha vo chồng
Câu 4
Đề tài và can cứ xác định của Câu chuyện trên là
Đề tài: cách nhìn nhận và đánh giá sự vật và hiện tuong trong cuộc sống
Can cứ xác định: dua vào câu chuyện trên nhan vật trong câu chuyện và nội dung hoàn cảnh của văn bản
Câu 5
Em hoàn toàn đồng ý với ý kien “Muốn hiểu đúng sự việc , cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác ”. Bởi vì mỗi ca nhan thường quan sát về một phía sự việc trên trai nghiệm hạn hẹp của bản thân dan đen chu quan , việc lang nghe giúp chúng ta thu nhập thêm thông tin từ do nhìn rõ đc ban chất vấn đề.
Câu 1: từ ngữ chỉ thời gian : một hôm.cho thấy thời gian trong truyện không xác định cụ thể
Câu 2: điểm chung của 2 nhân vật chính: bảo thủ với quan điểm của mình
Câu 3: hai vợ chồng thầy bói tranh cãi về đám tang , trong khi người chỉ nghe đc âm thanh, còn người kia chỉ nhìn đc cờ phướn
Câu 4: bài học về cách nhìn nhận trong cuộc sống
Trong câu chuyện 2 vợ chồng thầy bói cãi nhau chỉ vì mỗi người nhìn được 1 phần sự thật
Câu 5: mỗi người đều có góc nhìn khác nhau , nếu nhìn vào mỗi chính kiến của mình thì không thể nhận ra được vấn đề đang gặp hoặc mắc phải
C1: thời gian không xác định cụ thể
C2:đều khiếm khuyết giác quan, bảo thủ,ai cũng cho mình đúng
C3:hai vợ chồng gặp đám ma rồi cãi nhau vì người nói có cờ, người nói có trống kèn
C4:đề tài:phê phán thói chủ quan,cố chấp, vì hai người chỉ tin mình nên cãi nhau
C5:em đồng ý.Muốn hiểu đúng sự việc cần biết lắng nghe người khác.Mỗi người chỉ thấy một phần vấn đề.Biết tôn trọng ý kiến khác sẽ tránh hiểu lầm và giải quyết việc tốt hơn
Câu 1 : từ ngu chỉ thời gian , cho thấy thoi gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn : không xác định cụ thể
Câu 2 : điểm chung của 2 nhân vật chính : bảo thủ với quan tâm đến quan điểm của mình
Câu 3 sự kiện chính trong chuyện là 2 vợ chồng người thầy bói chồng đui vợ điếc tranh cãi về 1 đám tang trong khi người chồng chỉ nghe được âm thanh của trống kèn còn người vợ chỉ thấy được cờ phất
Câu 4 :- đề tài : bài học về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống
- căn cứ xác định
+ nhân vật chính trong câu chuyện : Hai vợ chồng người thầy bói
+ nội dung chính : hai vợ chồng người thầu bói -chồng đui vợ điếc - cãi nhau vì mỗi người chrir cảm nhận được 1 phần của sự thật ( người chồng nghe thấy kèn - người vợ ngchir thấy cờ phớt )
C
Câu 1.
Thời gian trong truyện không xác định cụ thể, mang tính phiếm chỉ (kiểu “một hôm”, “ngày nọ”), thường gặp trong truyện dân gian.
Câu 2.
Điểm chung của hai nhân vật chính (hai vợ chồng thầy bói): đều mê tín, tin vào bói toán và có phần chủ quan, thiếu suy xét.
Câu 3.
Sự kiện chính: hai vợ chồng thầy bói đoán mò sự việc (dựa vào suy diễn chủ quan) rồi tin là đúng, từ đó dẫn đến những tình huống hiểu sai hoặc gây cười.
Câu 4.
Câu 5
Em đồng ý với ý kiến rằng muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác. Mỗi người có hoàn cảnh và cách nhìn nhận riêng, nếu chỉ dựa vào suy đoán của bản thân thì rất dễ hiểu sai. Khi lắng nghe, ta có thêm thông tin để đánh giá khách quan hơn. Điều này giúp tránh những mâu thuẫn không đáng có và đưa ra quyết định đúng đắn. Ví dụ, trong lớp học, khi xảy ra tranh cãi, nếu các bạn chịu lắng nghe nhau thì sẽ nhanh chóng tìm được cách giải quyết hợp lý. Vì vậy, lắng nghe và tôn trọng là rất cần thiết.