Bài thơ Về thăm mẹ có xuất xứ từ đâu?

">
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 giờ trước (21:41)
Bài thơ "Về thăm mẹ" của nhà thơ Đinh Nam Khương có xuất xứ từ tác phẩm (tập thơ) mang tên "Mẹ". bạn nhé


13 giờ trước (21:41)

quên bài ok

13 giờ trước (21:42)

Bài thơ “Về thăm mẹ” của Đinh Nam Khương, trích trong tập thơ “Đi qua mùa hạ”.

$$\scriptsize\color{#B8860B}{♛}\ \color{#DAA520}{꧁}\color{#FFD700}{𝓑}\color{#FFDF33}{é}\color{#FFE066}{༒}\color{#FFEB99}{𝓬}\color{#FFF2CC}{𝓱}\color{#FFF7E6}{í}\color{#FFFAF0}{𝓹}\color{#FFFFFF}{꧂}\ \color{#FFFFFF}{♛}$$

13 giờ trước (21:42)
Bài thơ 

"Về thăm mẹ" của tác giả Đinh Nam Khương có xuất xứ từ tập thơ "Mẹ và quê hương". 

BÀI LUYỆN TẬP OLMMÔN NGỮ VĂN LỚP 6Bài học: THỰC HIỆN CHUẨN BỊ CHO BÀI NÓI VÀ NGHE: KỂ LẠI TRẢI NGHIỆM CỦA BẢN THÂN Họ, tên: ...Nguyễn Gia Huy..................................................................Lớp: ...................6A.......................................................AI CŨNG CÓ MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ , EM CŨNG VẬY EM ĐÃ GIÚP MỘT BÀ LÃO KHI EM ĐI HỌC MUỘN.VÀO TỐI CHỦ NHẬT, EM ĐÃ LÀM RẤT...
Đọc tiếp


BÀI LUYỆN TẬP OLM
MÔN NGỮ VĂN LỚP 6
Bài học: THỰC HIỆN CHUẨN BỊ CHO BÀI NÓI VÀ NGHE: KỂ LẠI TRẢI NGHIỆM CỦA BẢN THÂN


Họ, tên: ...Nguyễn Gia Huy..................................................................
Lớp: ...................6A.......................................................


AI CŨNG CÓ MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ , EM CŨNG VẬY EM ĐÃ GIÚP MỘT BÀ LÃO KHI EM ĐI HỌC MUỘN.

VÀO TỐI CHỦ NHẬT, EM ĐÃ LÀM RẤT NHIỀU BÀI TẬP VÌ QUÁ BUỒN NGỦ NÊN EM ĐÃ THIẾP ĐI LÚC NÀO KHÔNG BIẾT. KHI THỨC DẬY ĐÃ THẤY LÀ BẢY GIỜ KÉM MƯỜI LĂM, EM VỘI ĐÁNH RĂNG RỬA MẶT , THAY QUẦN ÁO RỒI LÊN XE ĐI ĐẾN TRƯỜNG , KHI ĐANG ĐI GẦN ĐẾN TRƯỜNG THÌ EM GẶP MỘT BÀ LÃO BỊ CHẢY MÁU Ở ĐẦU GỐI KHÁ NHIỀU, EM ĐỊNH ĐI QUA NHƯNG LƯƠNG TÂM KHÔNG CHO NÊN , EM QUAY LẠI ĐƯA BÀ LÃO ĐẾN TRẠM Y TẾ, VÀ EM ĐẠP XE ĐẾN TRƯỜNG, KHI DẮT XE VÀO , EM ĐÃ THẤY MỌI NGƯỜI ĐỨNG CHÀO CỜ AI CŨNG NHÌN EM VỚI ÁNH MẮT TRÁCH MÓC VÌ ĐI HỌC MUỘN, KHI VÀO LỚP EM ĐÃ BỊ CÔ GIÁO PHÊ BÌNH VỀ VIỆC ĐI HỌC MUỘN.VÀO HÔM THỨ SÁU CHÂN BÀ LÃO ĐÃ KHỎI , VÀ BÀ ĐẾN KỂ VỀ VIỆC EM GIUP BÀ KHI ĐI HỌC, HÔM ĐÓ EM ĐÃ DƯỢC TUYÊN DƯƠNG TRƯỚC TOÀN TRƯỜNG,

 HÔM ĐÓ LÀ MỘT TRẢI NGHIỆM VUI ĐỐI VỚI EM,EM CẢM THẤY THẬT TỰ HÀO VỀ HÀNH ĐỘNG ẤY.

1
1 tháng 10 2025

Lớp 12 mà

Danh từ: con, mẹ, chiều, đông, bếp, khói, nhà, mình con, trời, mưa

Động từ: về, thăm, lên, vào, ra, òa, rời

Tính từ: Thơ thẩn, yên

16 tháng 9 2025

@Nguyễn Hà My౨ৎ

Ngoại hình:

Dế Mèn: trẻ, cường tráng, đôi càng mẫm bóng, vuốt nhọn hoắt, râu dài, trông oai vệ.

Dế Choắt: gầy gò, ốm yếu, ngực lép, bụng to, cánh ngắn ngủn, đi lại khó khăn.

___________________________________________________________

Tính cách:

Dế Mèn: khoẻ mạnh, tự tin nhưng kiêu căng, hay trêu chọc kẻ yếu → sau khi gây ra cái chết cho Dế Choắt thì biết hối hận, rút ra bài học.

Dế Choắt: hiền lành, nhút nhát, chịu thiệt thòi, nhẫn nhịn, sống thân thiện nhưng yếu ớt.
-học tốt-


14 tháng 3

bruh

6 tháng 6 2018

Truyện “Mẹ hiền dạy con” có xuất xứ được tuyển dịch từ sách “Liệt nữ truyện” của Trung Quốc.

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM)Đọc bài thơ sau:        TÓC CỦA MẸ TÔI     Mẹ tôi hong tóc buổi chiềuQuay quay bụi nước bay theo gió đồng     Tóc dài mẹ xoã sau lưngBao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen.     Tóc sâu của mẹ tôi tìmNgón tay lần giữ ấm mềm yêu thương     Bao nhiêu sợi bạc màu sươngBấy nhiêu lần mẹ lo buồn vì tôi.    Con ngoan rồi đấy mẹ ơiƯớc gì tóc mẹ bạc...
Đọc tiếp

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM)

Đọc bài thơ sau:

        TÓC CỦA MẸ TÔI

     Mẹ tôi hong tóc buổi chiều
Quay quay bụi nước bay theo gió đồng
     Tóc dài mẹ xoã sau lưng
Bao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen.

     Tóc sâu của mẹ tôi tìm
Ngón tay lần giữ ấm mềm yêu thương
     Bao nhiêu sợi bạc màu sương
Bấy nhiêu lần mẹ lo buồn vì tôi.

    Con ngoan rồi đấy mẹ ơi
Ước gì tóc mẹ bạc rồi lại xanh.

  (Phan Thị Thanh Nhàn, Con muốn mặc áo đỏ đi chơi, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2016)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Câu 1. (0.5 điểm) Bài thơ trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. (0.5 điểm) Bài thơ trên là lời của ai viết cho ai?

Câu 3. (1.0 điểm) Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá trong hai dòng thơ sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó:

Tóc dài mẹ xoã sau lưng
Bao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen.

Câu 4. (1.0 điểm) Em hiểu như thế nào về hai dòng thơ sau?

         Con ngoan rồi đấy mẹ ơi
  Ước gì tóc mẹ bạc rồi lại xanh.

Câu 5. (1.0 điểm) Em rút ra bài học gì cho bản thân từ bài thơ trên?

4
29 tháng 10 2025

ky thuat ki m tra chc nang

25 tháng 12 2025

−ω−

23 tháng 1 2016

--Từ nắng mưa được dùng theo nghĩa gốc. Vì nghĩa này được xuất hiện từ đầu, làm cơ sở hnhf thành ra nghĩa khác.

---Mình chỉ biết làm câu a thôi nha!

 

Trần Đăng Khoa in bài thơ đầu tiên năm 1966, khi Khoa lên tám tuổi. Nhưng bắt đầu làm thì chắc còn sớm hơn. Đó là hiện tượng hy hữu trong lịch sử văn học nước ta, là sự gặp gỡ của những yếu tố chủ quan và khách quan có một không hai, đủ sức tạo ra một hiện tượng tuyệt đẹp của thời đại cách mạng. Tuy nhiên, ở đây tôi chưa muốn nói nhiều về hiện tượng này, mà chỉ thử xem xét đến một trong những sáng tác thời niên thiếu của “thần đồng thơ” này, hy vọng qua đó có thể khám phá ra một vài nét gì đó trong bản sắc thơ Trần Đăng Khoa chăng. Vào lứa tuổi còn ham chơi giun đế, nhưng bên cạnh những bài thơ hồn nhiên rất trẻ con, nhà thi sĩ tí hon đã tỏ ra già trước tuổi rất nhiều khi không ít lần đem vào thơ những chuyện chẳng trẻ con một tí nào. Những bài như thế không có tội tình gì và cũng rất Trần Đăng Khoa thôi, nhưng khi thời cuộc đã đi qua, cũng như nhiều tác phẩm cùng thời khác, sau này đọc lại ta có cảm giác sức sống của chúng hao mòn đi khá nhiều, đôi lúc còn gây dị ứng. Có lẽ vì thế mà tôi đã chọn bài Mẹ ốm để viết những dòng này, vì ở bài thơ này, Khoa đã đạt đến cả tính chân thực cuộc sống cũng như tính chân thực nghệ thuật rất cao. 
Bài thơ mang tính chân thực trước hết vì nó là thứ tình cảm thiêng liêng của muôn đời, một thứ bản năng gốc, tức là lòng yêu thương vô bờ của đứa con với người mẹ, huống chi đây lại là một đứa con còn bé bỏng. Người ta có thể khôn ngoan ở đâu, mánh lới với ai, nhưng khi đến trước người mẹ ruột, ta luôn trở lại là một đứa trẻ thơ ngây, hồn nhiên như thuở còn tấm bé:
Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Nói “mẹ thích vui chơi” là cách nói của trẻ con, nhìn từ góc độ trẻ con, tức là tiếp thu hình ảnh người mẹ qua lăng kính trẻ con, cũng như câu tiếp đó: hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu – ta nghe như cậu bé đang phân bua với ai đó, mặc dù cậu chỉ tự nói một mình: đặc thù của trẻ con là luôn tưởng mình là người lớn, và vì vậy chúng lại càng trẻ con hơn. Và trẻ con thì thích tò mò, ưa quan sát:
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay 
Câu thơ trên ngỡ như tự nhiên như không, nhưng đó là một lối nói mà không có kỹ năng nghề nghiệp không dễ dùng được. Còn câu dưới,với chi tiết Truyện Kiều thì để lộ một tài thơ rõ rệt, vì chi tiết rất thực trong đời thực này lại mang đầy sức mạnh nghệ thuật, bởi nó nói lên bao điều về người mẹ, đến mức nếu ta muốn giảng giải cho ra nhẽ thì phải tốn không ít giấy mực! Từng bước một, ta thấy xuất hiện một bản lĩnh thơ thực sự nghĩa là khả năng nghe được những tiếng nói sâu thẳm vốn là bản chất của hiện tượng mà người thường không dễ gì nghe ra và hơn thế nữa khả năng diễn đạt những biểu hiện tinh vi ấy bằng thứ ngôn ngữ giản dị, chính xác và giàu hình ảnh có thế gây hiệu quả tình cảm mạnh mẽ:
Nắng mưa từ những ngày xưa 
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan 
Hai câu thơ tài tình bởi đã gọi đúng tên sự vệc, một sự việc bao gồm cả một đời người, nêu không muốn nói bao gồm mọi đời người trong có vẻn vẹn mười bốn âm tiết. Một đứa con dẫu còn măng sữa, mà đã ý thức sâu sắc đến thế về những chịu đựng, hy sinh trời bể của người mẹ thật đã khiến cho không chỉ người mẹ, mà ngay cả người đọc chúng ta cũng không giấu nổi cảm động. Cả hai dòng thơ cô đúc, không có từ nào không hàm chứa một lượng thông tin cần thiết, đặc biệt với từ “lặn” không thể chính xác và biểu cảm hơn. Nhà thơ mười hai tuổi này thật đã lồng vào trong thơ cả tài và tình khi tiếp tục làm ta kinh ngạc vì những chi tiết nhận xét không phái chỉ bật lên từ con mắt mà là từ trong sâu thẳm trái tim: 
Cả đời đi gió đi sương 
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi

Còn nhớ có lần Trần Đăng Khoa đã từng nói rằng Khoa không phải là nhà thơ viết cho thiếu nhi. Quả thực điều này cũng dễ nhầm lẫn. Đã đành một đứa trẻ đặt bút thì mọi điều cậu ta viết ra đều là của một đứa trẻ. Nhưng một đứa trẻ thi sĩ thì là của chung tất cả mọi người, cậu bé hay cô bé ấy có thể đem cả thế giới vào trong thơ theo cách của mình, mà vị tất cách ấy đã kém sâu sắc, kém thấu thị hơn ở những người lớn. Với một câu thơ như câu thơ trên, những thi sĩ lớn tuổi cũng phải ngả mũ chào, bởi dẫu có được cái tinh tế và nhạy cảm thi sĩ như Khoa thì ít ra những người lớn cũng hoặc làm cho câu thơ già đi hoặc làm cho nó mang cái vẻ trẻ con giả vờ rất khó chịu. Với trường hợp những câu thơ kỳ diệu như thế này, cùng lúc Trần Đăng Khoa phải vận động theo hai quá trình ngược nhau, phải trưởng thành lên để nhìn nhận sự việc bằng sự từng trải của một người lớn, lại phải quay trở về với bản chất trẻ con của mình. Sự phân thân, hay chính là nhập thân không biết nữa đã làm cho cậu bé như có hai cuộc đời trong một con người. Khổ thơ tuyệt vời tiếp đó càng khẳng định khả năng phân thân này của tài năng thiên bẩm Trần Đăng Khoa: 
Mẹ vui, con có quản gì 
Ngâm thơ, kể chuyện, rồi thì múa ca 
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Xưa nay có nhiều câu thơ hay nhưng rất ít đạt đến song toàn: hoặc cái tài lấn cái tình, hoặc ngược lại. Bốn câu thơ trên của Khoa, cùng với cả những câu trên kia nữa, cùng lúc làm cho ta vừa trân trọng cái tình, lại vừa khâm phục cái tài, thật là tài tình trọn vẹn. Nhà nghệ sĩ tí hon thuở ấy đã làm được cùng lúc những việc ngỡ như trái ngược nhau: vừa trẻ con, vừa người lớn, vừa tỉnh táo vừa đắm say, một chân đặt giữa đời, một chân đứng vững trên mảnh đất của nghệ thuật. Một sự kết hợp tài tình đến như vậy, không chỉ trong thế kỷ này, mà trong cả lịch sử cũng thật hiếm hoi.