Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Có thể cảm nhận được vẻ đẹp trù phú của vùng sông nước Cà Mau và dồng sông thu Bồn. Đó là một nơi có khung cảnh thiên nhiên hoang dã và hùng vĩ - nơi có những dòng sông rộng lớn và rừng cây bạt ngàn,đồng thời ca ngợi phẩm chất của con người lao động Việt Nam dũng cảm mà khiêm nhường, giản dị.
Có thể cảm nhận được vẻ đẹp trù phú của vùng sông nước Cà Mau và dồng sông thu Bồn. Đó là một nơi có khung cảnh thiên nhiên hoang dã và hùng vĩ - nơi có những dòng sông rộng lớn và rừng cây bạt ngàn,đồng thời ca ngợi phẩm chất của con người lao động Việt Nam dũng cảm mà khiêm nhường, giản dị.
Học kĩ các đề cương
Ngoài ra , trả lời câu hỏi trong sách giáo khoa
Dậy sớm ôn bài cho mau thuộc
Câu 1:* Gợi ý:
+ Biện pháp so sánh :
- Chân trời, ngấn bể như tấm kính ...-> Gợi khung cảnh biển trời sau trận bão với vẻ đẹp sáng trong, tinh khôi, là phông nền cho MT xuất hiện
-mặt trời mọc trên biển- tròn trĩnh, phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy đặn-> Hình ảnh so sánh đặc sắc, rất gần gũi chân thực -> giúp người đọc vừa thấy được hình dáng tròn trĩnh, phúc hậu vừa hình dung được màu sắc đỏ tươi, rực rỡ, hồng hào thăm thẳm, kích thước kì vĩ của quả trứng thiên nhiên.
+ Nhân hóa: mặt trời phúc hậu, mâm lễ phẩm tiến ra.., mừng cho...
+ ẩn dụ: mâm bạc ( mặt biển) -> gợi hình dáng, màu sắc của biển khi mặt trời mọc, kích thước kì vĩ của thiên nhiên.
+ So sánh: Cảnh mặt trời mọc ( trứng hồng – mâm bạc) – mâm lễ phẩm -> giúp người đọc hình dung được nghi lễ của bữa đại tiệc mang tầm vóc vũ trụ. Sự so sánh vừa đúng với cảnh mặt trời mọc vừa gợi sự trang trọng, uy nghi của thiên nhiên biển cả.
-> Thể hiện sự giao cảm lớn của nhà văn với thiên nhiên vũ trụ,sự say mê với cái đẹp, tình cảm yêu mến, trân trọng người lao động -> khơi gợi tình yêu thiên nhiên đất nước
Ẩn dụ: chảy
Mùi hồi chảy qua mặt là một hình ảh ẩn dụ chuyển đổi cảm giác.
Mình gợi ý một bài để các bạn dễ tìm hơn nè:
Mỗi ngày dù bận rộn bao nhiêu, ta hãy luôn cố gắng, dành thời gian gửi đi những thông điệp yêu thương đến những người thân yêu, bạn bè và rộng lớn hơn; cho cộng đồng. Đó là một việc làm vô cùng thiết thực trong đời sống của mỗi con người chúng ta. Vậy mà, thường chúng ta lại hay bỏ quên, chỉ biết lao đầu vào công việc hoặc vui chơi vô độ …
Ta thử tưởng tượng một ngày nào đó, sợi dây thời gian của ta bỗng đứt phựt, ta mới hoảng hốt nhận ra rằng: “Mình chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa và cũng không còn đủ sức lực để dành cho những người thân yêu một chút tình yêu thương muộn màng”. Vậy thì, tại sao mỗi sớm mai thức dậy, ta không dành ra chút thời gian để biểu lộ tình yêu thương đến những người thân yêu. Chỉ cần gửi đi những tin nhắn yêu thương, những lời thăm hỏi, động viên … nếu sắp xếp được thời gian, hãy dành cho họ những quan tâm, chăm sóc ân cần.
Trong cuộc sống, đôi khi ta thường nhớ những điều không đáng nhớ và quên những điều mà lẽ ra ta không bao giờ được quên. Ta hãy học nhớ những phút giây hạnh phúc và quên đi lỗi lầm của nhau để có thể tha thứ và chấp nhận khiếm khuyết của những người mình yêu thương. Ta lựa chọn giữ niềm vui để quên đi muộn phiền, ta học yêu thương để xóa bỏ hận thù. Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu ta biết nhớ và quên đúng lúc, là cách giúp chúng ta nếm trải tất cả vị ngọt đắng chua cay của cuộc đời. Từ đó ta mới biết gìn giữ vun đắp yêu thương. Ta phải biết đóng cánh cửa phía sau lại, vì còn nhiều cánh cửa phía trước đang chờ ta mở ra. Hạnh phúc đích thực mà ta có, là ta biết mang đến niềm vui cho những người xung quanh. Ta đừng để đến khi ngỡ ngàng nhận ra thời gian dành cho ta còn quá ngắn, lúc đó bao nhiêu hối tiếc, và bao nhiêu câu hỏi gạch ở mỗi đầu dòng là hai từ “nếu như”:
- Nếu như, tôi biết chỉ còn vài tháng để gần gũi gia đình tôi đã không phung phí quá nhiều thời gian vào công việc hay những cuộc chơi vô độ …
- Nếu như biết trước quỹ thời gian của tôi còn ngắn ngủi thế này, tôi sẽ dành thời gian chăm sóc và trò chuyện với các con nhiều hơn, sẽ quan tâm giành tình yêu cho vợ tôi thật thắm thiết chứ không sống vô tình như những ngày tháng qua.
Bao nhiêu … “nếu như” “nếu biết”, bao nhiêu dự tính, hứa hẹn chồng chất vẫn chưa thực hiện, nhưng quỹ thời gian không còn nữa.
Tôi đã đọc được ở đâu đó một trò chơi thế này:
“Có một ngân hàng: Mỗi buổi sáng họ mở cho bạn một tài khoản là 86.400 đô la. Nhưng trò chơi nào cũng phải có luật chơi của nó. Bạn phải tiêu hết số tiền ấy trong ngày hôm đó và số còn lại sẽ bị thu hồi vào buổi tối khi bạn lên giường ngủ, bạn không thể gian lận được, bạn không thể chuyển sang tài khoản khác được, bạn chỉ có thể tiêu xài nó. Nhưng mỗi sáng ngân hàng lại rót tiếp cho bạn 86.400 đô la nữa để bạn dùng trong một ngày. Ngân hàng có quyền ngừng cuộc chơi không cần báo trước, bất cứ lúc nào, ngân hàng cũng có thể thông báo là mọi việc đã kết thúc, họ sẽ đóng tài khoản ấy lại và không có tài khoản nào khác thay thế cả. Vậy thì bạn sẽ làm gì nào? Khi được một món quà như thế”
Chắc là mọi người, ai cũng nghĩ rằng: “ Tôi sẽ tìm mọi cách tiêu cho hết số tiền ấy cho đã thì thôi và sẽ tặng quà cho tất cả những người mà tôi yêu quí. Tôi sẽ cố làm cho những đồng tiền mà cái ngân hàng trong truyện cổ tích ấy cho tôi để mang niềm vui đến cho những người xung quanh, cả những người không quen biết”. Bởi vì chúng ta không tin là mình có thể tiêu hết 86.400 đô la mỗi ngày cho ta và cho người thân.
Thật ra, chúng ta không ai tin là có ngân hàng nào như thế trên cuộc đời phải không?
Ngân hàng trong truyện cổ tích ấy, chúng ta ai cũng có cả, đó chính là thời gian đấy. Mà ngân hàng thời gian thì chỉ có hạn thôi! Mỗi ngày chúng ta chỉ có một quỹ thời gian là 86.400 giây, và đến mười hai giờ đêm, chúng ta không được mang số giây chưa kịp sống của ngày hôm nay sang ngày mai, thời gian ngày hôm nay mà chúng ta không biết tận hưởng đã trôi qua rồi, như những tờ lịch cũ của ngày hôm qua không bao giờ có thể dùng lại cho ngày hôm sau. Và cứ thế, mỗi ngày trôi qua ta lại có 86.400 giây để sử dụng, trò chơi quanh đi quẩn lại chỉ có thế thôi. Nhưng ngân hàng trong mơ ấy có thể đóng tài khoản của chúng ta bất cứ lúc nào, không cần báo trước; bất cứ lúc nào, cuộc đời chúng ta cũng có thể dừng lại. Vì vậy, chúng ta phải sử dụng 86.400 giây hàng ngày như thế nào đây? Vấn đề là ở chỗ ấy, chứ không phải là ta có bao nhiêu giây hay bao nhiêu đô la.
Thời gian không phải là vô tận, nhưng mấy ai hiểu và biết được hết. Cái khoảnh khắc ngắn ngủi được trông thấy nhau, được sống bên cạnh nhau quý giá biết chừng nào. Nhưng thường chúng ta không để ý và phung phí nó một cách vô tội vạ.
Hãy yêu thương nhau, dành cho những người thân yêu thật nhiều sự quan tâm bất cứ khi nào có thể. Vì biết đâu ngày mai không bao giờ đến. Ngày mai không phải là món quà dành cho tất cả mọi người.
Cuộc đời “may rủi” chỉ là một phần nhỏ trong số phận của chúng ta. Phần lớn là do chúng ta có dám lựa chọn và hành động hay không. Đừng chần chừ, hãy sống hết mình và yêu thương hết mức, mọi người ơi!
Bài này bạn nên chia TB thành 2 đoạn chính và 1 đoạn nói về nụ cười vĩ đại
Sau đây là 1 bài mẫu mong bạn tham khảo:
Truyện ngắn "Những trò lố hay Va-ren và Phan Bội Châu" ra đời năm 1925 ngay sau khi nhà cách mạng Phan Bội Châu bị bắt cóc ở Trung Quốc và giải về Hỏa Lò để xử án. Đây là một truyện ngắn rất độc đáo và tinh tế của Nguyễn Ái Quốc nhằm vạch trần bộ mặt và bản chất xấu xa, đen tối của viên toàn quyền Đông Dương, đồng thời ca ngợi tinh thần và ý chí hiên ngang, bất khuất của nhà cách mạng lão thành Phan Bội Châu.
Mở đầu truyện, Nguyễn Ái Quốc cho người đọc biết viên toàn quyền Đông Dương "nửa chính thức" hứa sẽ "chăm sóc" Phan Bội Châu. Hắn đang trên đường đến Việt Nam để thực hiện "lời hứa" đó. Nhưng từ lúc hắn hứa đến khi hắn sang Việt Nam mất đến bốn tuần. Có hai câu hỏi được đặt ra ở đây đó là: Tại sao lời hứa của hắn lại "nửa chính thức"? Tại sao lại đến tận bốn tuần trong khi cụ Phan Bội Châu lại đang ở trong tù? Rõ ràng đã có sự mâu thuẫn giữa lời nói và cách hắn thực hiện lời nói của mình. Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng dưới ngòi bút tài tình và cách diễn đạt thâm thúy của Nguyễn Ái Quốc, trò lố lăng bẩn thỉu của Va-ren đã sớm bộc lộ. Rõ ràng lời hứa suông của hắn chỉ để trấn an, đối phó với dư luận đang xôn xao cả ở Pháp lần Việt Nam. Hơn nữa, hắn vừa đang mới nhận chức, hắn phải làm một điều gì đó để tỏ rõ sự "hào hiệp", "độ lượng" của mình đối với nhà cách mạng được hàng vạn người kính mến. Cho nên, với cách nói đầy châm biếm của tác giả, bước đầu Va-ren hiện ra chẳng mấy tốt đẹp, chẳng đáng tin tưởng. Tuy nhiên, chỉ đến khi gặp Phan Bội Châu, hắn mới hiện nguyên hình là một con cáo già xấu xa, bẩn thỉu. "Tôi đem tự do đến cho ông đây!" - "tay trái thì nâng cái gông to kệch đang xiết chặt Phan Bội Châu". Đem tự do đến cho người khác mà như thế ư? Đã thế, hắn lại tiếp tục dùng lời lẽ của một kẻ hèn hạ để giả vờ ca tụng, kính trọng Phan Bội Châu. Nhưng những lời nói tiếp theo của hắn để lộ hoàn toàn bản chất xấu xa, dơ bẩn của hắn: "Chúng ta có thể cùng nhau làm cho nước ông trở thành một quốc gia tân tiến lớn, một xứ tự trị...". Những lời nói của hắn nghe mới thật "êm tai", "dễ chịu" làm sao! Một quốc gia tân tiến ư? Bọn chúng đã vơ vét, cướp bóc hết của cải, tài nguyên thiên nhiên và cả sức lực của nhân dân ta. Quốc gia tự trị ư? Chúng đàn áp, đánh đập, hành dạ dã man người Việt. Vậy mà những lời nói ấy vẫn có thể tuôn ra từ miệng một tên quan đứng đầu xứ Đông Dương này. Rõ ràng, đây chỉ là trò bịp bợm, mị dân. Hắn thật quá tầm thường khi nghĩ rằng có thể thuyết phục nhà cách mạng tài ba của chúng ta bằng những lời lẽ đó.
Đã thế, hắn lại còn tự vạch trần bản chất xấu xa, hèn hạ của mình khi tự nhận là kẻ quay lưng, trở mặt phản bội lại Đảng xã hội Pháp. Hắn cho rằng như thế là thông minh, sáng suốt. Hắn lấy dẫn chứng là những kẻ phản bội như hắn để thuyết phục Phan Bội Châu. Đây đúng là một kẻ "mặt dày mày dạn", trơ trẽn, đã không biết nhục về hành động phản bội của mình lại còn vỗ ngực xưng danh. Một kẻ bẩn thỉu, trơ tráo như hắn có đáng để Phan Bội Châu phải lưu tâm. Lời nói của hắn chỉ như "nước đổ lá khoai" đối với Phan Bội Châu. Trong khi tên Va-ren thao thao bất tuyệt ca tụng bản thân, ca tụng những kẻ phản bội, ca tụng những "lí tưởng" đen tối của hắn thì nhà cách mạng của chúng ta chỉ im lặng, dửng dưng như không hề nghe thấy. Thái độ im lặng của cụ thể hiện sự khinh bỉ, coi thường con người đang đứng trước mặt mình. Chính thái độ dửng dưng đã làm cho Va-ren "sửng sốt cả người". Hắn không hiểu tại sao những lời lẽ đường mật của hắn lại không thể làm lay động Phan Bội Châu. Cũng phải thôi, hai con người này với hai lí tưởng đối lập nhau, một bên với lí tưởng cách mạng cao cả, sẵn sàng xả thân, hi sinh vì độc lập tự do cho nhân dân, của đất nước; một bên với "lí tưởng" tầm thường, đen tối, tất cả chỉ vì lợi ích riêng tư của bản thân. Với tư tưởng và suy nghĩ tầm thường, nhỏ bé như vậy, Va-ren sao hiểu được tâm hồn và suy nghĩ của Phan Bội Châu. Hắn không thể nào hiểu được vì sao con người ấy lại sẵn sàng hi sinh cả gia đình và của cải để sống xa lìa quê hương nhằm tìm mọi cách để giành lại tự do cho dân tộc.
Cuối truyện, tác giả đã để cho anh lính An Nam quả quyết rằng có thấy đôi ngọn râu mép của Phan Bội Châu nhếch lên một chút rồi lại hạ xuống ngay. Cái mỉm cười "kín đáo", "vô hình", "như cánh ruồi lướt qua" ấy đã bộc lộ con người hiên ngang, bất khuất và thái độ mỉa mai, ngạo nghễ của Phan Bội Châu.
Bằng ngòi bút tài ba, sinh động và sức kể chuyện cuốn hút, hấp dẫn, thông qua Phan Bội Châu, tác giả đã giúp người đọc vạch trần bộ mặt xấu xa, lố bịch của viên toàn quyền Đông Dương. Đồng thời qua đó, Nguyễn Ái Quốc muốn ca ngợi tinh thần và ý chí sắt đá cùng tính cách hiên ngang, bất khuất của vị chiến sĩ cách mạng lão thành.
khủng log
Theo các nhà khoa học thì quả trứng có trước
Hình như là có cả 2 con cùng một lúc 🤔🤔
Tuỳ
Quả trứng có trước
Câu hỏi "Ê mọi người: con gà có trước hay quả trứng có trước?" là một vấn đề cổ điển liên quan tới nguyên nhân và hệ quả. Giải thích ngắn gọn bằng tiếng Việt:
Tóm lại, theo khoa học tiến hoá: quả trứng có trước.
Có gà thì mới có trứng
Nhưng có trứng mới có gà
🤔🤔🤔🤔🤔🤔
quả trứng
quả trứng nhé