Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1:
Khả năng kỳ diệu nhất của con người đó là có được quyền tự do chọn lựa, chọn lựa một thái độ, chọn lựa một cách sống, một cách nhìn
Câu 2:
Những người suy sụp tinh thần hay chấp nhận sự thất bại rồi đưa ra những lý do như là: do không có tiền, không có thời gian, do kém may mắn, do quá mệt mỏi hay tâm trạng chán nản… để biện minh cho việc bỏ qua những cơ hội thuận lợi trong cuộc sống.
Câu 3:
Ý kiến của tác giả là "Bản chất của sự việc xảy đến không quan trọng bằng cách chúng ta đối phó với nó" có nghĩa là đứng trước bất cứ một biến cố, khó khăn hay sự việc nào, con người có quyền được lựa chọn cách đối mặt, cách giải quyết và đương đầu với nó để mà thành công. Những sự việc, biến cố đến bất cứ lúc nào nhưng việc mà chúng ta sẵn sàng dám đối mặt thay vì lấy lí do để mà buông xuôi, thất bại chính là chìa khóa để chúng ta có thể vượt qua được những khó khăn ấy và sống 1 cuộc sống thực sự.
Câu 4:
Em hoàn toàn đồng ý với quan điểm "Cuộc sống là do chúng ta lựa chọn chứ không phải do may rủi". Vì khi đứng trước một biến cố nào đó, con người có thể lựa chọn cách mà mình đối mặt chứ nó không hề phụ thuộc vào việc mya rủi ra sao. Nếu như ta thực sự cố gắng để mà vượt qua thì chắc chắn sẽ vượt qua được còn khi ta chấp nhận thất bại thì ta sẽ phải nhận thất bại. Đó là do cách chúng ta chọn cách để mà đối mặt chứ ko phải do may rủi.
B.PHẦN LÀM VĂN :
Trong cuộc sống, cách mà mọi người chọn để nghĩ, chọn để làm để đối mặt với mọi vấn đề là yếu tố quyết định thành công. Thật vậy, cuộc sống là khoảng 10% những gì mà xảy đến với con người, còn 90% còn lại là thái độ sống mà chúng ta chọn để mà đối diện với những biến cố đó. Đầu tiên, khi đứng trước một vấn đề khó khăn, người lạc quan và có niềm tin vào bản thân sẽ nhìn thấy cơ hội trong chính những khó khăn đó. Họ sẽ trao cho bản thân quyền được thử, được nghĩ và được làm để mà đương đầu với những khó khăn đó. Họ có tinh thần thép và ý chí, nỗ lực kiên cường vượt qua được mọi gian truân khó khăn. Cuối cùng, khi họ thành công, thành quả mà họ nhận được sẽ tương xứng với những công sức bỏ ra. Họ sẽ nhận thấy rằng quyết định dấn thân tiếp tục vào công việc đó của mình là đúng. Trái ngược lại, những người bi quan và thiếu niềm tin vào bản thân sẽ chỉ nhìn thấy toàn là những ngang trái và trắc trở từ những khó khăn của cuộc sống. Những khó khăn ấy làm cho họ không dám làm gì hết. Họ sẽ chẳng bao giờ thành công; vậy là một cơ hội trong đời lại bị bỏ qua. Trên thực tế, để thành công thì phải thấy được cơ hội từ những khó khăn và nhớ rằng lấy lí do thì bao giờ cũng dễ hơn làm. Tóm lại, con người hoàn toàn có quyền được lựa chọn cách nghĩ, cách làm để mà đương đầu với những khó khăn.
Học tốt!
Nội dung của đoạn trích là nói về cách học và hk luôn giúp con Người lịch sự và bt tôn trọng người khác
Câu 1 :Phương thức biểu đtạ chính là:Nghị luận
Câu 2:Theo tác giả:Thất bại giúp con người ta đúc kết kinh nghiệm để vươn tới chiến thắng và giúp thành công đạt thêm phần ý nghĩa.
Câu 3:Em hiểu câu"Hẫy thất bại một cách tích cực" là:Nếu ta thất bại một lần thì chúng ta có thể nhận được một số bài học và kinh nghiệm nhưng nếu ta thất bại nhiều thì bài học và kinh nghiệm đó sẽ nhân lên,nhân lên rất nhiều.Từ đó,ta có thể thành công với số bài học và kinh nghiệm đó.
Câu 4:Điều em tâm đắc nhất trong đoạn trích chính là:em đã có thêm những phần kiến thức bổ ích,tốt đẹp,nó sẽ giúp em vươn lên towisthanhf công từ những thất bại của mình!
C. Vì đó là thành phố ngã ba, nơi giao lưu của nhiều cách sống
"Đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng", thật vậy! Con người chúng ta chẳng ai khi sinh ra là đã thập toàn thập mĩ, vì vậy đừng nhìn vào những gì mà bản thân đang có mà đánh giá rằng người khác thiếu sót. Bởi lẽ đôi khi họ đang có những điều mà chúng ta chưa có được, chính góc nhìn hạn hẹp, phiến diện, một chiều đã che lấp đi những điều mà chúng ta nên trân trọng ở họ. Ta nghĩ mình hào phóng, rộng rãi nhưng cũng đừng vội cho rằng người khác keo kiệt, hẹp hồi, những điều ta dễ thấy chưa chắc đã là mọi sự thật về họ. Ngược lại, khi nghe một ai đó phán xét về mình, ta khoan hãy nóng vội mà phản biện, vì bản thân mình ra sao chỉ có chính mình là người hiểu rõ nhất. Và hãy xem đó là một bài học về cách nhìn nhận và phán xét. Cuộc đời cũng giống như một thước phim, muốn hiểu rõ về một người hãy nhìn nhận thật kĩ càng, cặn kẽ về hành động, tư duy, suy nghĩ của người đó một cách toàn diện, đa chiều. Khi đó ta sẽ rút ra được cho mình kết luận đúng đắn, chính xác nhất về họ. Đồng thời đó còn là cách để ta nhận ra được những thiếu sót của bản thân, thấy mình chưa thật sự hoàn thiện, từ đó trau dồi, phấn đấu từng ngày.
A. Vì đó là món ăn đồng thời là một hiện tượng giàu ý nghĩa xã hội
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích: Nghị luận.
Câu 2. Theo đoạn trích, người có lí và người vô lí khác nhau ở chỗ:
“Người có lý điều chỉnh bản thân theo thế giới; người vô lý kiên định điều chỉnh thế giới theo bản thân.”
Tức là người có lí thuận theo những điều hiển nhiên đã được thế giới công nhận, còn người vô lí thì ngược lại.
Câu 3. Dựa vào đoạn trích, người vô lí được hiểu là người biết phản biện, nghi ngờ những kiến thức sẵn có, biết đẩy xa những giới hạn, biết lật lại những cái mặc định, đương nhiên, biết dũng cảm, can trường khai phá cái mới dù bị chỉ trích, cười nhạo viển vông…
Câu 4.
- Đồng tình vì:
+ Người biết ước mơ dám suy nghĩ đến những điều không tưởng.
+ Người biết ước mơ lớn tưởng như viển vông nhưng có năng lực, ý chí có thể đạt đến những thành tựu…
c1; nghị luận
c2; người có lí...... thế giới,người vô lí...bản thân
c3?
c4?
[ e mới học lớp 7 thôi ko biết có đ ko]
k cho e ạ , mong chị thông cảm
bạn bị à hay ai vậy?
Đôi khi trong cuộc sống chỉ vì một lỗi nhỏ mà bị nhân dân mạng mang ra làm trò cười...
Những người từng giúp đất nước hòa bình, thế mà nay đã bị mang ra làm trò vui, đùa giỡn...
Việc sống của mỗi người là do người đó nắm giữ chúng ta không có quyền phán xét người khác, chưa chắc ta tài hơn họ...
Mang một người có công với đất nước, một người từng là vị lãnh tụ vĩ đại của Việt Nam thế mà giới trẻ ngày nay lại mang ra so sánh với một người đầu gấu trên mạng xã hội nghĩ hay lắm à... ?
Đó là đạo đức giả, là mặt tối thật sự của cái thế giới giả tạo này...
Mỗi người sinh ra đều mang trong mình một cá tính, một cách sống và một vẻ đẹp riêng biệt. Thế nhưng trong xã hội, không ít người lại bị soi mói, phán xét chỉ vì sự khác biệt ấy. Điều đó trước hết xuất phát từ tâm lí thích đánh giá người khác theo số đông; khi ai đó không giống “chuẩn mực chung”, họ dễ trở thành mục tiêu của những lời bàn tán. Bên cạnh đó, sự thiếu thấu hiểu và lòng bao dung khiến con người vội vàng gán nhãn, phê phán thay vì lắng nghe và tôn trọng. Đôi khi, sự đố kị hoặc nỗi sợ trước cái mới, cái lạ cũng khiến người ta phản ứng bằng cách chê bai để cảm thấy mình an toàn hơn. Tuy nhiên, chính những khác biệt lại làm nên sự đa dạng và phong phú của xã hội. Thay vì phán xét, mỗi người cần học cách tôn trọng, cảm thông và nhìn nhận người khác bằng cái nhìn cởi mở. Chỉ khi biết trân trọng sự khác biệt, xã hội mới thực sự văn minh và nhân ái.
viết bài văn hay j, nếu viết bài văn thì bên dưới
Trong dòng chảy rộng lớn của đời sống, mỗi con người là một thế giới riêng với cá tính, quan niệm sống và vẻ đẹp không thể trộn lẫn. Sự khác biệt ấy lẽ ra phải được nhìn nhận như một giá trị làm nên sắc màu phong phú của xã hội. Thế nhưng, nghịch lí thay, chính những điều riêng biệt đó lại trở thành nguyên nhân khiến nhiều người bị soi mói, phán xét, thậm chí bị cô lập. Vì sao trong một cộng đồng vốn đề cao tính nhân văn, con người vẫn khó chấp nhận sự khác biệt?
Trước hết, nguyên nhân xuất phát từ tâm lí ưa chuộng số đông và thói quen nhìn nhận mọi thứ qua “khuôn mẫu”. Xã hội thường vô thức thiết lập những chuẩn mực chung về ngoại hình, lối sống, suy nghĩ. Khi ai đó bước ra khỏi khuôn khổ ấy, họ dễ bị xem là “lệch chuẩn”. Con người, vì sợ hãi điều mới lạ hoặc không đủ dũng khí để hiểu điều mình chưa từng trải nghiệm, thường chọn cách phán xét thay vì tìm hiểu. Đó là biểu hiện của sự hạn hẹp trong nhận thức và thiếu bao dung trong tâm hồn.
Bên cạnh đó, sự soi mói đôi khi bắt nguồn từ tâm lí đố kị và nhu cầu khẳng định bản thân. Khi chứng kiến người khác sống tự tin với cá tính riêng, một số người cảm thấy bất an trước sự nổi bật ấy. Thay vì nỗ lực hoàn thiện mình, họ lại hạ thấp người khác bằng lời bàn tán, chê bai để tạo cảm giác an toàn cho cái tôi của mình. Sự phán xét lúc này không còn đơn thuần là ý kiến cá nhân, mà trở thành một cách che giấu mặc cảm và sự yếu đuối bên trong.
Ngoài ra, sự phát triển của mạng xã hội cũng góp phần làm gia tăng tình trạng phán xét. Trong không gian ảo, con người dễ buông lời bình luận thiếu suy nghĩ, vì họ không phải đối diện trực tiếp với cảm xúc của người khác. Những “phiên tòa dư luận” được lập nên vội vã, nơi sự khác biệt bị đem ra mổ xẻ như một điều sai trái. Điều đáng buồn là đôi khi người ta quên mất rằng đằng sau mỗi cá tính khác biệt là một con người với những cảm xúc rất thật.
Tuy nhiên, chính sự khác biệt mới là động lực thúc đẩy xã hội phát triển. Nếu tất cả đều giống nhau, thế giới sẽ trở nên đơn điệu và trì trệ. Lịch sử nhân loại đã chứng minh rằng những cá nhân dám nghĩ khác, sống khác thường là những người tạo ra bước ngoặt. Vì vậy, thay vì soi mói và phán xét, mỗi chúng ta cần học cách tôn trọng sự đa dạng, mở rộng lòng mình để lắng nghe và thấu hiểu. Sự văn minh của một xã hội không được đo bằng mức độ đồng nhất, mà bằng khả năng chấp nhận và nâng đỡ những điều khác biệt.
Tóm lại, việc con người bị phán xét vì sự khác biệt phản ánh những giới hạn trong nhận thức và lòng bao dung của xã hội. Muốn thay đổi điều đó, mỗi cá nhân cần rèn luyện tư duy cởi mở, biết đặt mình vào vị trí của người khác và trân trọng giá trị riêng của mỗi con người. Chỉ khi ấy, sự khác biệt mới không còn là rào cản, mà trở thành vẻ đẹp đáng được tôn vinh trong đời sống cộng đồng.