K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Chào bạn,

Rất vui được đồng hành cùng bạn trong chủ đề đầy tính nhân văn này. Trong một thế giới mà chúng ta có thể "gặp" nhau qua màn hình chỉ trong một cú chạm, việc đặt câu hỏi về giá trị thực sự của sự kết nối giữa người với người là vô cùng cần thiết.

Dưới đây là bức thư gửi đến người bạn của bạn, chia sẻ về lý do tại sao những sợi dây liên kết thực tế lại là "mỏ neo" giữ chúng ta lại giữa dòng chảy số hóa.


Thư gửi người bạn phương xa: Về những kết nối không nằm trên màn hình

Hà Nội, ngày 10 tháng 2 năm 2026

Chào bạn thân mến,

Dạo này bạn thế nào? Hôm nay, khi đang ngồi giữa quán cà phê quen thuộc, mình chợt nhận ra một hình ảnh vừa quen vừa lạ: bốn người bạn ngồi cùng bàn nhưng mỗi người lại đang mải mê với một chiếc smartphone riêng. Điều đó khiến mình nghĩ ngay đến bạn và những cuộc trò chuyện xuyên đêm của chúng ta ngày trước. Mình tự hỏi: Trong thế giới số này, tại sao chúng ta vẫn khao khát sự kết nối trực tiếp đến thế?

Có lẽ bạn cũng đồng ý với mình rằng, công nghệ mang chúng ta lại gần nhau về mặt khoảng cách địa lý, nhưng đôi khi lại vô tình tạo ra những khoảng cách về tâm hồn. Dưới đây là vài lý do mà mình tin rằng sự kết nối "người với người" thật sự vẫn là điều không thể thay thế:

  • Sự thấu cảm qua những tín hiệu không lời: Một biểu tượng cảm xúc (emoji) hay một dòng tin nhắn "Mình ổn" không bao giờ truyền tải hết được ý nghĩa của một cái nắm tay, một ánh mắt cảm thông hay một nụ cười an ủi. Những rung động từ giọng nói và ngôn ngữ cơ thể là thứ mà thuật toán chưa thể sao chép hoàn hảo được.
  • Liều thuốc cho sự cô đơn giữa đám đông: Chúng ta có thể có hàng ngàn bạn bè trên mạng xã hội, nhưng cảm giác cô đơn vẫn có thể bủa vây. Sự kết nối thực sự tạo ra một "không gian an toàn", nơi chúng ta được lắng nghe và thấu hiểu mà không bị phán xét bởi những con số "Like" hay "Share".
  • Giá trị của sự hiện diện: Trong thế giới số, mọi thứ đều nhanh và đôi khi hời hợt. Việc dành thời gian thực sự cho một ai đó là một món quà xa xỉ. Chính sự hiện diện trọn vẹn – không thông báo đẩy, không đa nhiệm – mới giúp chúng ta xây dựng được những mối quan hệ sâu sắc và bền vững.

Bạn biết không, mình tin rằng dù công nghệ có tiến xa đến đâu, chúng ta vẫn là những sinh vật của cảm xúc. Những kết nối chân thật chính là "mỏ neo" giúp chúng ta không bị cuốn trôi trong đại dương thông tin ảo, giữ cho trái tim chúng ta luôn ấm áp và giàu lòng trắc ẩn.

Hy vọng sớm được gặp bạn trực tiếp, để cùng uống một tách trà và kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường mà không qua bất kỳ lớp filter nào.

Thân ái,

(Ký tên của bạn)

Chào cậu, Tớ vừa tắt chiếc máy tính sau một ngày dài làm việc và nhìn ra cửa sổ, chợt nhận ra đã bao lâu rồi chúng mình không ngồi trực tiếp đối diện nhau để kể chuyện? Câu hỏi đó thôi thúc tớ viết lá thư này cho cậu, để chia sẻ một chút về thứ mà tớ vẫn luôn trăn trở: Sự kết nối thực sự giữa người với người trong thế giới số. Cậu biết đấy, chúng ta đang sống trong một thời đại mà việc chạm vào nhau dễ dàng hơn bao giờ hết – chỉ cần một cái "like", một biểu tượng cảm xúc, hay một dòng tin nhắn vội vã. Nhưng đôi khi, tớ có cảm giác chúng ta đang bị vây quanh bởi những "sợi dây ảo" nhưng lại dần trở nên đơn độc trong thực tại. Vậy tại sao sự kết nối trực tiếp vẫn là điều không thể thay thế? Trước hết, tớ tin rằng công nghệ chỉ có thể truyền tải thông tin, chứ không thể truyền tải trọn vẹn cảm xúc. Một biểu tượng "haha" trên màn hình không bao giờ thay thế được âm thanh giòn giã của tiếng cười thực sự, hay cái lấp lánh trong đôi mắt khi cậu kể về một niềm vui mới. Có những sắc thái của tâm hồn – như sự ngập ngừng, hơi thở hay một cái chạm tay an ủi – mà không có thuật toán hay đường truyền tốc độ cao nào có thể mô phỏng được. Chính những điều "không lời" đó mới là sợi dây bền chặt nhất gắn kết hai con người. Thứ hai, sự kết nối thực sự giúp chúng ta thoát khỏi chiếc "vỏ kén" của sự hoàn hảo ảo. Trên mạng xã hội, ai cũng cố gắng trưng ra phiên bản tốt đẹp nhất, lung linh nhất của mình. Nhưng khi ngồi đối diện nhau, chúng ta được phép trở nên "thật" hơn – với cả những mệt mỏi, những vết chân chim hay cả những nỗi buồn chưa kịp giấu đi. Sự kết nối giữa người với người cho phép chúng ta được thấu hiểu và chấp nhận một cách trọn vẹn, điều mà những bộ lọc ảnh (filter) không bao giờ làm được. Cuối cùng, trong một thế giới mà mọi thứ đều diễn ra quá nhanh, sự hiện diện thực sự của một người bạn là một khoảng lặng quý giá. Khi tớ dành thời gian để ngồi cạnh cậu, bỏ điện thoại sang một bên, đó là lúc tớ khẳng định rằng cậu quan trọng hơn mọi thông báo trên màn hình. Đó chính là sự tôn trọng và tình yêu thương chân thành nhất. Cậu ạ, thế giới số rất tuyệt vời, nó giúp chúng mình giữ liên lạc dù cách xa vạn dặm. Nhưng tớ hy vọng chúng ta đừng để những chiếc màn hình ấy trở thành rào cản. Hãy dùng công nghệ để tìm thấy nhau, nhưng hãy dùng sự hiện diện thực sự để sưởi ấm cho nhau. Cuối tuần này, cậu có rảnh không? Đừng nhắn tin qua Messenger nữa, chúng mình cùng đi cà phê nhé, để tớ được nghe giọng nói của cậu thực sự. Mong sớm gặp cậu! Thân mến,
(Tên của bạn)
9 tháng 2

Bạn thân mến!

Có lẽ khi cậu đọc lá thư này, chúng ta đều đang sống giữa một thế giới ngập tràn công nghệ. Chỉ cần một chiếc điện thoại thông minh và kết nối Internet, con người có thể trò chuyện, học tập, làm việc và giải trí mà không cần gặp mặt trực tiếp. Thế giới số đã mang lại rất nhiều tiện ích, nhưng cũng chính vì thế mà mình càng nhận ra: sự kết nối giữa người với người lại trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

Trong thế giới số, con người có thể dễ dàng “nói chuyện” với nhau, nhưng không phải lúc nào cũng thật sự kết nối. Một tin nhắn ngắn, một biểu tượng cảm xúc hay một lượt thích đôi khi không thể thay thế được cảm giác được lắng nghe, được thấu hiểu và được quan tâm thật lòng. Khi chúng ta chỉ giao tiếp qua màn hình, cảm xúc rất dễ bị hiểu sai, và con người cũng dễ trở nên cô đơn ngay giữa đám đông trực tuyến.

Sự kết nối giữa người với người giúp chúng ta cảm thấy mình không bị bỏ lại phía sau. Trong những lúc mệt mỏi, áp lực hay buồn bã, một lời hỏi han chân thành từ bạn bè, gia đình có thể trở thành nguồn động viên rất lớn. Công nghệ có thể truyền tải thông tin nhanh chóng, nhưng chỉ con người mới có thể truyền cho nhau sự ấm áp, đồng cảm và yêu thương.

Ngoài ra, kết nối thật sự còn giúp chúng ta học cách tôn trọng và thấu hiểu nhau hơn. Trên mạng xã hội, mọi người dễ đưa ra ý kiến cá nhân, thậm chí là lời nói gây tổn thương, vì không nhìn thấy cảm xúc của người đối diện. Khi có sự kết nối đúng nghĩa, chúng ta sẽ biết lắng nghe, biết đặt mình vào vị trí của người khác, từ đó xây dựng một môi trường số văn minh và nhân ái hơn.

Thế giới số không xấu, nhưng nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được xây dựng trên nền tảng của những mối quan hệ con người tốt đẹp. Công nghệ nên là cây cầu giúp chúng ta xích lại gần nhau, chứ không phải bức tường khiến con người xa cách. Khi chúng ta biết dùng công nghệ để sẻ chia, quan tâm và gắn kết, thế giới số sẽ trở thành một nơi đáng sống hơn.

Mình tin rằng, dù xã hội có phát triển đến đâu, con người vẫn luôn cần con người. Sự kết nối chân thành chính là điều giúp chúng ta cảm thấy mình được yêu thương, được công nhận và không đơn độc trong hành trình trưởng thành giữa thời đại số.

Mong rằng chúng ta sẽ luôn giữ được những sợi dây kết nối ấy, không chỉ qua màn hình, mà còn bằng sự quan tâm thật lòng từ trái tim.

Bạn của cậu
Phạm Bảo Linh

28 tháng 11 2021

Nghỉ hè năm ngoái, bố mẹ cho em về nhà dì Ngân chơi. Nhà dì Ngân ở gần biển, chính vì thế em rất thích ngắm cảnh biển vào buổi sáng. Ở đó, không khí rất trong lành và cảnh biển mới đẹp làm sao!

Từ đằng xa, ông mặt trời đỏ rực dần dần nhô lên làm cho người ta có cảm giác mặt trời đi ngủ ở dưới biển chứ không phải ở trên trời hay sau những đám mây. Mặt biển nhuốm màu đỏ cam bởi ánh mặt trời và trở nên lóng lánh như một tấm thảm tuyệt đẹp. Từng con sóng rì rào xô vào bờ như một bản nhạc chào buổi sáng êm tai.

Phía đằng xa, mây tím nhạt dần. Trên cao là những lọn mây xanh đã thành hình rõ nét. Khi ông mặt trời nhô lên cao nữa, ban phát ánh sáng xuống tất cả, mọi vật càng trở nên sôi động hơn. Từng đàn chim hải âu chao liệng trên mặt biển thật thanh bình. Các thuyền đánh cá bắt đầu căng buồm ra khơi đánh cá. Tiếng trẻ con, tiếng người lớn làm xôn xao cả một vùng chài. Có những chiếc thuyền đánh cá ra khơi từ đêm hôm trước giờ đã về bến với những sọt cá đầy ắp, trắng phau phau.

Bức tranh biển cả vào buổi sáng thật đẹp và ấn tượng. Chính vì vậy mà đã hơn một năm trôi qua, em vẫn nhớ như in cảnh biển buổi sáng hôm đó. Em ước gì biển cả không bao giờ có bão hay sóng thần mà luôn thanh bình và giàu đẹp như thế.

28 tháng 11 2021
Một buổi sáng yên bình trên bãi biển. Đó là lúc ông mặt trời nhô lên như quả cầu lửa khổng lồ. Mặt biển lăn tăn những gợn sóng. Phía xa xa, những dãy núi như ngang bầu trời. Trên bãi cát, những rặng dừa soi bóng dưới mặt biển. Người người bắt đầu ra tắm biển làm cho cả bãi biển nhộp nhịp, sôi động hẳn lên. Mấy chú đàn ông cầm ván ra lướt sóng. Vài cô thiếu nữ ngồi tắm nắng trên bãi cát. Một nhóm thanh niên chơi bóng trên bãi cát. Các em nhỏ ngồi xây lâu đài cát. Bãi biển mang lại cho em một bầu không khí trong lành, mát mẻ. Em rất thích ra biển vào buổi sáng.
17 tháng 2 2022

giúp mình đi

Thư gửi những người lớn!

Giáo dục là chìa khóa xây dựng nên một quốc gia lớn mạnh hơn. Tuy nhiên, hiện nay lại có nhiều người ở nhiều quốc gia trên thế giới không biết đọc, biết viết. Điều này trở thành một thách thức đối với sự phát triển của đất nước.

Thất học cũng là một trong những nguyên nhân gây nên các tệ nạn trong xã hội, bằng chứng là ở đó, các thành phần tội phạm nhiều hơn và các vấn đề về sức khỏe thì liên tục tăng vì thiếu hiểu biết.

 

Hiện nay, theo ước tính, có khoảng 40 triệu trẻ em trên toàn thế giới không được tới trường, nhất là trẻ em gái. Tình hình đặc biệt nghiêm trọng ở các quốc gia châu Phi cận Sahara, nơi bùng nổ dân số và thống kê được khoảng gần 20 triệu trẻ em không được đi học.

Tại các quốc gia này, hầu hết trẻ em sẽ không bao giờ được tiếp cận với việc học tập, trong khi có những em không thể hoàn thành bậc học mà phải nghỉ giữa chừng. Hơn một phần ba trẻ em bắt đầu đi học trong năm 2012 ở khu vực này sẽ bỏ học trước khi đến năm cuối cấp tiểu học.

Đó là chưa kể, rất đông trẻ em Syria hiện đang sống trong những trại tị nạn nghèo nàn gần biên giới đất nước láng giềng Jordan, nơi đã có tới gần 640.000 người Syria tìm tới cư trú. Trẻ em sống trong những trại tị nạn này có cuộc sống rất chật vật. Các em thường không may mắn được tới những lớp học dã chiến.

Thử hỏi, không có tri thức thì làm sao quốc gia mới phát triển, quốc gia kém phát triển thì thế giới của chúng ta cũng chẳng thể nào có được những bước nhảy vọt.

Tôi rất mong, với những cảnh báo của mình, mỗi chúng ta có những hành động quyết liệt hơn để tất cả trẻ em trên thế giới của chúng ta đều được đến trường, đều được tiếp cận với những tri thức tiên tiến nhất của nhân loại vì một thế giới có những bước phát triển vượt bậc.

Thân ái và chào tạm biệt!

Ký tên:

VIệt

Phạm Phúc Việt

26 tháng 2 2020

mình cũng đang cần nè ko giúp bạn được

Trong cuộc đời mình, ai cũng có ít nhất là một vài người bạn. Tình bạn không đến từ một người, nó là sự sẻ chia, thông cảm, là sự thấu hiểu về nhau giữa hai người. Một tình bạn đẹp phải xuất phát từ sự chân thành, trong sáng, vô tư và tin tưởng. Những điều này tưởng như đơn giản nhưng đó lại là điều kiện tiên quyết để khởi đầu một tình bạn đẹp. Con người luôn sợ...
Đọc tiếp

Trong cuộc đời mình, ai cũng có ít nhất là một vài người bạn. Tình bạn không đến từ một người, nó là sự sẻ chia, thông cảm, là sự thấu hiểu về nhau giữa hai người. Một tình bạn đẹp phải xuất phát từ sự chân thành, trong sáng, vô tư và tin tưởng. Những điều này tưởng như đơn giản nhưng đó lại là điều kiện tiên quyết để khởi đầu một tình bạn đẹp. Con người luôn sợ cô đơn, luôn muốn có người đáng tin tưởng để có thể sẻ chia, tâm sự nhưng cũng luôn dè chừng, cảnh giác với những người muốn chạm vào cảm xúc của họ. Cũng phải thôi, thật tồi tệ nếu một người bạn coi là bạn, lắng nghe những điều họ sẻ chia biết đâu sau đó lại đem những câu chuyện của bạn ra làm trò đùa. Tình bạn cũng không thể bền vững nếu không trong sáng, có mục đích hay để lợi dụng lẫn nhau. Chúng ta không thể gọi một người là bạn mà luôn phải đề phòng họ.Để hai người khác nhau trở thành bạn của nhau cần rất lớn sự thấu hiểu. Bởi mỗi người sẽ có một tính cách khác nhau. Dẫu có thể có nét tương đồng nhưng điểm khác nhau sẽ vẫn rất lớn. Sự thấu hiểu đối với nhau không dễ dàng có được, nó cần phải có thời gian để vun đắp, có khó khăn hoạn nạn để thử thách và trưởng thành. Phải có sự sẻ chia, thông cảm và giúp đỡ lẫn nhau giữa hai người bạn mới có thể khiến họ hiểu nhau hơn. Ngay lúc này đây ,tôi đang rất buồn ; tâm trạng tôi rất tệ ; tôi rất mệt mỏi ; tôi cần có người thấu hiểu cho tôi ; tôi cần một sự chở che ,bao bọc tôi ; cùng nghĩ cách giúp tôi vượt qua. Bạn ơi ,bạn ở đâu ? bạn hãy đến bên tôi và giúp tôi ! Nhanh lên nhé .​​

I'm bad ..........

@Tiểu Thư Họ Phạm @Cô Bé Bán Diêm @Cô bé bánh bèo

Bài tập Ngữ văn

6
21 tháng 10 2016

????????? ko hiểu cho lắm nhưng cug hiểu đc chút ít rùi

ukm ,hỉu rùi thì giúp đi nhé hiu

 copy ( tham khảo) bạn nì vít hay quáCơn gió lành lạnh khẽ len lỏi vào người tôi. Cái cảm giác nhớ một người là như vậy sao. Cuộc đời quả thật có nhiều chuyện đáng buồn. Khi tôi nhận ra giá trị của những người xung quanh thì dường như nó đã muộn. Có lẽ những kỷ niệm cuối cùng của tôi và bạn sẽ chỉ còn trong quá khứ, sẽ để lại cho tôi những nỗi nhớ mỗi đêm dài.Có thể nói...
Đọc tiếp

 

copy ( tham khảo) bạn nì vít hay quá

Cơn gió lành lạnh khẽ len lỏi vào người tôi. Cái cảm giác nhớ một người là như vậy sao. Cuộc đời quả thật có nhiều chuyện đáng buồn. Khi tôi nhận ra giá trị của những người xung quanh thì dường như nó đã muộn. Có lẽ những kỷ niệm cuối cùng của tôi và bạn sẽ chỉ còn trong quá khứ, sẽ để lại cho tôi những nỗi nhớ mỗi đêm dài.

Có thể nói vậy trong tất cả chúng ta ai cũng có bạn của mình tìm một người bạn thì rất dễ dàng nhưng tìm được người hiểu mình thì lại khó, tôi đã từng có cái cảm giác là được hạnh phúc khi được ở bên người bạn mà tôi quý mến nhất. Thế nhưng mà giờ đây tôi đã làm cho người ấy ko còn bên tôi nữa rồi. Kể cũng lâu rồi nhỉ : tôi thật sự hối hận vì những gì tôi đã làm đối với người bạn bé bỏng nhỏ nhắn. Tình bạn của tôi bắt đầu từ lúc trên đường đến trường, người bạn đó đã giúp tôi một người xa lạ hiểu ra nhiều điều. Dáng người nhỏ bé, mái tóc dài thế mà phải bán từng tấm vé số để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống hằng ngày, trong khi tuổi của cô bé ấy là phải cắp sách đến trường, được sống trong sự đùm bọc iu thương. Cô bé ấy lại là người đầu tiên dạy cho tôi biết cách quý trọng đồng tiền là như nào. Ngày qua ngày tình bạn lớn dần theo thời gian, ăn cùng ăn, vui cùng vui.... Bỗng dưng một ngày, chúng tôi hẹn nhau hôm đó gặp nhau thế nhưng mà người bạn ấy lại thất hứa với tôi, hôm sau cô ấy đến xin lỗi rất nhiều nhưng tôi ko nghe lời giải thích từ cô ấy. Thế là từ hôm đó tôi ra đi và trở về chỉ một mình. Vài ngày sau tôi nhận được tin, có một cô gái bán vé số đã qua đời vì bị sốt nặng nhưng ko vào viện, người ta nói rằng trước khi mất cô bé ấy cứ luôn miệng tha lỗi cho tớ đi mà! Nghe tớ.. giải thích một lần đi.. đừng giận tớ nha.... Chỉ vì lý do thế cơ đấy mà tôi làm cho ngừơi bạn của mình phải rơi nước mắt, lại ko yên tâm, chỉ vì lòng ít kỷ mà tôi đã mất đi người quan trọng nhất. Tôi cố kìm nước mắt lại, đó chỉ là tin đồn mọi người sai rồi cô ấy chỉ đi đến một nơi thật xa thật xa thôi cô ấy chưa chết đâu. Làm sao để có thể trở về như ngày xưa, ngày chúng ta cùng nhau vui đùa, biết bao nhiêu là niền vui lẫn nỗi bùn hòa vào nhau. Tôi sai rồi! Trả lời tôi đi? tại sao bạn nằm đó lặng thinh ko nói gì, sao bạn ko ngồi dậy đùa giỡn với tôi như ngày nào. Mưa thì có bao giờ nhớ nắng nhưng sao xa bạn tôi lại nhớ thế này? không có bạn tôi biết phải làm sao với cụôc sống phức tạp, ai là người sẽ chìa tay ra giúp tôi những lúc khó khăn như pạn đã từng làm. Tại sao giữa chúng ta giờ lại có một khỏang trống vô cùng xa xôi và lớn lao đến thế? Nó ko còn nằn trong tầm với của hai ta nữa rồi. Tớ rất muốn đc nghe lời cậu nói. Lời của người bạn mà tớ yêu thương nhất. Giờ tớ xin cậu tha thứ cho tớ ....

Tớ hứa với cậu tớ sẽ vượt qua mọi vấp ngã của cuộc đời, tớ sẽ sống thay cả phần của cậu.

Đối với tớ, bạn vẫn là bạn, tình bạn của chúng ta sẽ tồn tại mãi dẫu nhân gian muôn màu đổi thay

9
22 tháng 10 2016

sửa lại một chút thì truyền cảm hơn

nhưng cx hay

22 tháng 10 2016

hay

25 tháng 1 2018

  Ở nhân vật Kiều Phương nổi bật lên những nét tính cách và phẩm chất đáng quý :hồn nhiên,hiếu động,ham mê hội họa,có tình cảm trong sáng và lòng nhân hậu.Khi bị anh đặt tên cho là Mèo cô bé không những không giận mà còn hồn nhiên chấp nhận và còn dùng biệt danh ấy để xưng hô với bạn bè.Bị anh la mắng thì Mèo vênh mặt.Mặc dù tài năng được đánh giá cao và được mọi người quan tâm cô bé Kiều Phương không hề đánh mất đi sự hồn nhiên trong sáng của tuổt thơ.Cô vẫn dành cho anh trai mình những tình cảm thật tốt đẹp,thể hiện ở bức tranh.Khi dự thi trở về,trước thái độ lạnh nhạt của anh trai,Mèo vẫn hồn nhiên kêu anh cùng nhận giải.

26 tháng 1 2018

trong chương trình ngữ văn lớp 6 - tập II, em đã được học truyện ngắn Bức tranh của em gái tôi và nhân vật Kiều Phương cô em gái - với lòng nhân hậu đã toả sáng trong tâm trí em.

Học xong truyện, em vẫn biết rõ ràng truỵện không đơn giản khẳng định, ca ngợi những nét phẩm chất tốt đẹp của nhân vật cô em gái mà chủ yếu muốn hướng người đọc tới sự tự thức tỉnh ở nhân vật người anh qua việc trình bày những diễn biến tâm trạng của nhân vật này trong suốt truyện. Đây mới chính là chủ đề của tác phẩm. Nhân vật chính đóng vai trò chủ yếu trong việc thể hiện tư tưởng chủ đề của văn bản (Ngữ văn 6-  Tập I, tr 3).Vì thế, người anh phải là nhân vật trung tâm” trong việc thể hiện chủ đề và tư tưởng của tác phẩm. Thế nhưng nhân vật Kiều Phương vẫn làm cho em vô cùng cảm phục và trân trọng biết bao!

Vẻ đẹp của Kiều Phương không phải do lời kể của tác giả, cũng không phải do nhân vật tự bộc bạch mà vẻ đẹp đó được hiện ra dần dần qua con mắt nhìn và lời kể truyện của chính người anh.

Một người anh luôn “coi thường” những việc làm của cô em gái, đố kị trước tài năng của em gái mình, vẻ đẹp đó càng ngày càng đẹp, cho đến cuối truyện thì vẻ đẹp ấy đọng lại một cách sâu sắc trong lòng người anh và gợi nhiều suy nghĩ cho người đọc.

Vẻ đẹp đó là gì? Phải chăng là sự hồn nhiên, hiếu động, tài năng hội hoạ, tình cảm trong sáng và lòng nhân hậu?

Không hồn nhiên thì sao khi có biệt hiệu là “Mèo”, “nó vui vẻ chấp nhận” và còn dùng cái tên đó để xưng hô với bạn bè. Sự hồn nhiên đó còn được thể hiện lúc ở nhà mèo hay lục lọi các đồ vật với một sự thích thú. Hồn nhiên hơn là “nó vênh mặt”- “Mèo mà lại! Em không phá là được...”. Khi người anh tỏ vẻ khó chịu Này, em không để chúng nó yến được à?. Khi chế xong bột vẽ, nó vừa làm vừa hát, có vẻ vui lắm. Đúng là một cô bé hồn nhiên quá! Hồn nhiên đến đáng yêu!

Điều đáng yêu hơn là cô còn có một tài năng hội hoạ, theo lời chú Tiến Lê, đấy còn là một thiên tài hội hoạ. Tài năng đó chính là sáu bức tranh do “Mèo” vẽ dấu người anh, không ngờ là những bứt tranh độc đáo “có thể đem đóng khung treo ở bất cứ phòng tranh nào”. Bố của “Mèo” đã phải thốt lên sung sướng: Ôi con đã cho bố một bất ngờ quá lớn. Mẹ em cũng không kìm được xúc động.

Tài năng của Kiều Phương được khẳng định bằng bức tranh được trao giải nhất, qua một tuần tham gia trại thi vẽ quốc tế,khiến cho cả nhà “vui như tết”. Duy chỉ có người anh của Mèo thì lại rất buồn. Hiểu được điều này, Kiều Phương đã dành cho anh trai những tình cảm rất trong sáng. Nó lao vào ôm cổ tôi, nhưng tôi viện cớ đang dở việc đẩy nhẹ nó ra. Tuy thế, nó vẫn kịp thì thầm vào tai tôi: Em muốn cả anh cùng đi nhận giải. Một hành động, một lời nói thôi đã toát lên một tâm hồn ngây thơ trong sáng của một cô bé đáng yêu!

Con có nhận ra con không?...

Con đã nhận ra con chưa? Làm sao con trả lời được mẹ. Bởi đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy. Phải chăng soi vào bức tranh ấy, cũng chính là soi vào tâm hồn trong sáng và nhân hậu của em gái, nhân vật người anh đã tự nhìn rõ hơn về mình để vượt lên được những hạn chế của lòng tự ái và tự ti: Dưới mắt em tôi, tôi hoàn hảo đến mức kia ư?. Đây chính là lúc nhân vật tự “thức tỉnh” để hoàn thiện nhân cách của mình.

Bức tranh của em gái tôi không được vẽ bằng chất liệu hội hoạ. Nó được vẽ bằng quá trình diễn biến tâm trạng của người anh, thông qua lời kể vô cùng xúc động của nhân vật. Đó là “Mèo con” có tấm lòng nhân hậu. Đấy cũng là vẻ đẹp của một em bé gái trong cuộc sống đời thường mà ta có thể gặp bất cứ ở đâu trên đất nước mình.

HAY THÌ K NHA,KO THÌ ĐỂ LẦN SAU MK RÚT KINH NHIỆM


 

4 tháng 12 2017

Nam : Hi Song !
Song : Hello Nam !
Nam : how are you ?
Song : i am fine . And you?
Nam : me too
Song :oh! Look that , ARE not Mai and Na right?
Nam : yes . Ehh Mai , Na
Mai and Na : huh
Nam : come on
Na : what's up?
SOng : coming to Lunar New Year, Do you have any plans?
Mai : yes . Everyyear there r many special occasions in VN, but TET holiday is considered the most significant event to vietnamese. In that time, all vietnamese family members try to come back their homes and get togheter.Last tet holiday, i also had a good time with my family.to prepare for tet, i n' my sister bought many things such as: new clothes, foods, fruits... We also bought much paints to repair my house. THe kumquat tree and peach flower are the most important things that can't lack in my family. after cleaning the house, my parents taught to make banh chung .it seemed so hard to me, but ...................
Everyyear there r many special occasions in VN, but TET holiday is considered the most significant event to vietnamese. In that time, all vietnamese family members try to come back their homes and get togheter.Last tet holiday, i also had a good time with my family.to prepare for tet, i n' my sister bought many things such as: new clothes, foods, fruits... We also bought much paints to repair my house. THe kumquat tree and peach flower are the most important things that can't lack in my family. after cleaning the house, my parents taught to make banh chung .it seemed so hard to me, but ...................
Nam : Will we have a party?
Na : That's a good idea!
Song : Ok
Mai: of course

4 tháng 12 2017

Nam:hi,Phong

Phong:oh hi,how are you?

Nam:Iam fine thank you,and you

Phong:Iam OK

Nam:Who are there?

Phong:There are Mai and Anna

Mai and anna:hello

Nam:Nice to meet you!

Mai and anna:Nice to meet you too

Mai: what are you doing?

Phong:we are taking about cycling,are you cycling with them?

Mai:Great idea

Phong,Nam,Anna,Mai:Let's go

Do gấp quá nên mình làm nhanh dở thì đừng chê nhoa

Trong cuộc sống hiên đại như bây giờ, việc bạo lực học đường là quá quen thuộc với con người sống ở sài thành và một số nơi khác nữa. Và những thói quen xấu của những bạn từ 13 tuổi trở lên đã bắt đầu với những thứ ví dụ như: học sinh lười học, ngiện Game online, gian lận trong thi cử, nói tục chửi thề… Ngoài ra còn đánh bạn và dọa nếu không đưa tiền hoặc nhắc bài thì...
Đọc tiếp

Trong cuộc sống hiên đại như bây giờ, việc bạo lực học đường là quá quen thuộc với con người sống ở sài thành và một số nơi khác nữa. Và những thói quen xấu của những bạn từ 13 tuổi trở lên đã bắt đầu với những thứ ví dụ như: học sinh lười học, ngiện Game online, gian lận trong thi cử, nói tục chửi thề… Ngoài ra còn đánh bạn và dọa nếu không đưa tiền hoặc nhắc bài thì sẽ mách bố mẹ hoặc sẽ đánh người ấy.

Trước khi tìm hiểu rõ về vấn đề này thì hãy đặt ra rằng “ bạo lực học đường là gì?” Đó là hiện tượng học sinh dùng hành vi mang tính bạo lực để giải quyết mâu thuẫn. Biểu hiện là đánh nhau giữa cá nhân với cá nhân học sinh hoặc giữa các nhóm học sinh với nhau. Diễn ra trong hoặc ngoài nhà trường, đánh nhau thường có hung khí. Ví dụ như trường mình mấy ngày đánh nhau do không đưa tiền và không nhắc bài. Và sau đó học sinh chửi thầy cô giáo, đây là học sinh sài thành. Đó là vấn đề nghiêm trọng trong xã hội hiện nay. Phụ huynh nào cũng phải cẩn thận để con mình có thể vào một ngôi trường tốt không bạo lực. Có rất là nhiều nguyên nhân dẫn đến bạo lực học đường nhưng chủ yếu là những nguyên nhân sau: Do sự thiếu giáo dục từ phía gia đình. Do sự phát triển của tâm sinh lý lứa tuổi. Ngoài ra, bạo lực học đường còn là do ảnh hưởng từ phim ảnh bạo lực, game bạo lực; nên dẫn đến những hành xử thiếu tính người. Vậy nên người lớn cần phải sát sao bên những cô cậu từ 13 tuổi trở nên những lứa tuổi đó rất dễ bị nhiễm và các hành vi bạo lực dẫn đến những sự cố không tốt cho con mình mà còn ảnh hưởng tới tương lai sau này. Hãy quan tâm tới con mình vì trong tuổi đó dễ bị lây từ chuyện của bố mẹ mà khiến những đứa con vô tội ấy trở nên khác .

Từ đó mọi người hãy rút ra kinh nhiệm cho mình nhé! Cần quan tâm, dạy dỗ về đạo đức làm người nên tham gia vào những hoạt động lành mạnh chỉ có vậy mới khiến cho xã hội này trở nên tốt đẹp hơn thôi. Vì một thế giới không bạo lực học đường hay nói “ Không ” với bạo lực học đường nhé!!

GỬI TRẦN NGHIÊN HY

18
3 tháng 8 2016

ok mk thấy r nha tks bn nhìu lắm yeu

3 tháng 8 2016

tks bn nhé

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi...
Đọc tiếp

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.

Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!

Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái tò mò:

- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...

Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

- "Gửi vợ của anh,

Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường, nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì anh đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có thể được em, và anh sẽ uống cà phê muối suốt cả cuộc đời."

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

8
9 tháng 11 2016

Sao bài này hay và cảm động quá zậy!!mk khóc mất!!!!

9 tháng 11 2016

ban suu tam hay la tu viet the