Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vừa qua, trường em tổ chức “Hội khỏe Phù Đổng”. Chúng em đã tham gia cuộc thi kéo co theo khối. Sau nhiều vòng thi, lớp em đã vào trận chung kết. Đối thủ của chúng em là lớp 2A2. Em và các bạn đã cố gắng hết sức để giành được giải Nhất. Em cảm thấy rất vui khi được tham gia hoạt động này cùng các bạn.
Bất kì ai trong chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, với một tuổi thơ đầy ắp biết bao kỉ niệm bên người thân, bạn bè. Em cũng vậy, dường như mỗi ngày, mỗi giờ đối với em đều là những kỉ niệm đáng nhớ. Tuy nhiên kỉ niệm mà em nhớ nhất đến tận bây giờ chính là một lần được cô giáo khen hồi lớp 3.
Hồi đó, em là một cậu bé học rất kém môn Tiếng Việt, đặc biệt là phần tập làm văn. Tính cách ham chơi, năng nổ quá mức khiến em khó mà ngồi yên một chỗ để viết từng câu văn thật nắn nót, truyền cảm được. Thế nên, mỗi tiết làm văn với em thực sự là một cơn ác mộng. Và cô Lan - giáo viên chủ nhiệm của em hồi ấy cũng đưa em vào nhóm những học sinh cần đặc biệt quan tập trong giờ học tiếng việt. Cứ thế, giờ tập làm văn của em cứ trôi qua nặng nề như thế.
Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi vào một ngày mùa đông cuối năm, khi cô giáo yêu cầu em viết bài văn tả cảnh khu chợ ngày cuối năm, gần Tết. Lúc đó, em mang theo vở bài tập theo mẹ ra chợ bán hoa, người qua kẻ lại tấp nập, rộn ràng khiến em nhanh chóng quên đi phần bài tập cần làm. Nhưng cuối cùng mẹ vẫn buộc em đối diện với nó. Như thường lệ, em mở cuốn vở tập làm văn ra với một tâm trạng chán chường và mệt mỏi. Mẹ em thấy thế liền bảo rằng:
- Con hãy nhìn xung quanh đi, các cô chú bán hàng, rồi người đi mua, người đi chơi… con thấy như thế nào thì tả giống như vậy, không có khó đâu.
Nghe lời mẹ, em bắt đầu quan sát xung quanh thật kĩ rồi mới viết. Lần đầu tiên, em thấy việc viết văn cũng thú vị đến thế. Em viết liền mạch cả một bài văn thật dài. Em tả những hàng hoa, hàng bánh mứt của các cô, các chú được bày biện xinh đẹp, rực rỡ. Em tả những cô bé, cậu bé lăng xăng chạy theo mẹ rồi ngơ ngác trước khung cảnh lung linh. Em còn tả cả những nụ cười tươi rói của cô bán hoa khi có người mua hàng. Cứ thế, mà cả hai trang giấy phút chốc kín hết cả chữ. Kết thúc bài văn, lòng em vui đến lạ kì. Cả tối hôm ấy, em cứ thao thức mãi, mong thật nhanh đến ngày mai để nộp bài cho cô.
Đến giờ tập làm văn hôm sau, khi đọc đến bài văn của em, cô giáo ngừng lại, lật bìa vở ra xem lại tên rồi mới đọc tiếp. Em nín thở hồi hộp dõi theo từng cử chỉ của cô. Cô nhăn mày, rồi nheo mắt cũng khiến em hồi hộp theo. Và rồi cô cũng đọc xong. Cô giáo chẳng nói gì cả, mà điềm tĩnh đọc tiếp bài làm của các bạn khác trong lớp. Điều đó khiến em vô cùng thất vọng, mà nằm sấp xuống mặt bàn. Một lát sau, cô giáo yêu cầu cả lớp tập trung, cô từ tốn nhận xét những ưu, khuyết điểm của cả lớp trong bài viết lần này. Xong xuôi, tự nhiên cô cầm một cuốn vở ra đứng trước lớp và nói:
- Lần này, cô muốn cả lớp mình cùng dành một tràng vỗ tay cho bạn Trung, vì bạn ấy đã viết rất tốt. Tuy vẫn có một vài lỗi nhỏ, nhưng những gì bạn ấy miêu tả và kể lại vô cùng sinh động và hấp dẫn. Vậy nên cô đã cho bạn Trung một điểm mười. Cả lớp hãy mượn vở và xem bài của Trung để tham khảo nhé.
Nói rồi, cô gọi em lên bục để nhận vở. Trước ánh mắt ngạc nhiên và ngưỡng mộ của các bạn, em tiến lại gần cô. Cô giáo dịu dàng và yêu thương nhìn em nhận lấy vở và trở về chỗ. Lúc ấy, cô giáo rồi đến các bạn lần lượt vỗ tay chúc mừng em. Đó là lần đầu tiên em được điểm mười và được cô khen trong môn làm văn. Niềm hạnh phúc, tự hào ấy không gì có thể diễn tả được. Suốt buổi học hôm ấy, cả người em cứ lâng lâng vì sung sướng, còn hơn cả vì kì nghỉ Tết sắp đến gần.
Từ hôm đó, em thêm yêu và đam mê việc viết văn. mỗi khi cô yêu cầu viết bài, em sẽ tìm hiểu thật kĩ rồi mới viết thật cẩn thận. Bằng tất cả sự nghiêm túc của mình. Nhờ vậy, mà khả năng viết văn của em ngày càng tốt hơn.
Giờ đây, việc viết văn đối với em đã trở thành một môn học hấp dẫn và thú vị. Tất cả chính là nhờ lời khen và điểm mười hào phóng của cô giáo ngày hôm đó. Chính nó đã tiếp thêm cho em sức mạnh, niềm tin để cố gắng hơn. Vì vậy, kỉ niệm ngày hôm đó, em vẫn luôn nhớ mãi đến về sau.
lần đi học trên nhà không học thế là bị thâm đùi cánh tay,... this is not a joke
Tết Nguyên Đán vừa qua, gia đình em đã làm những chiếc bánh chưng thật ngon để ăn trong ngày Tết. Em rất thích ăn bánh chưng nên đợi đến tận ngày Tết mới được thưởng thức.
Khi mở gói bánh chưng, mùi thơm của lá dong và gạo nếp thơm phức phả lan tỏa khắp căn nhà, khiến em càng thèm muốn. Mẹ em cắt ra từng miếng bánh và cho vào dĩa, em nhanh chóng lấy một miếng bánh chưng và cắn thử.
Bánh chưng thật ngon miệng! Vỏ lá dẻo, thịt kho bên trong thơm ngon và có vị thanh mát của trứng cút. Em ăn một miếng rồi hai miếng, chỉ có mỗi việc ăn bánh chưng suốt cả ngày Tết.
Đó là một trải nghiệm thật tuyệt vời của em trong dịp Tết vừa qua.
Bố mẹ cho em về quê để gói bánh chưng, bánh tét vào dịp Tết đến xuân về. Không khí rộn ràng, náo nức của mùa xuân đã tràn ngập trên khắp quê em. Ngay từ ngày 26 Tết, em cùng mẹ đã đi chợ để sắm sửa đầy đủ các nguyên liệu cần thiết như gạo nếp, đậu xanh, thịt heo, lá dong, dây lạt…để hôm sau gói bánh. Nguyên liệu nào cũng được lựa chọn và sơ chế kĩ càng để chuẩn bị cho ngày hôm sau. Vì là lần đầu gói nên em được mẹ chỉ dạy. Nào là xếp lá thật ngay ngắn, đổ lượng gạo nếp và đỗ xanh vừa phải, đặt vài lát thịt vào chính giữa, cuối cùng là phủ một lớp gạo lên trên để lấp đầy. Gói được chiếc bánh đầu tiên, em háo hức, tự hào và sung sướng lắm ! Hoạt động gói bánh chưng, bánh tét không những để có bánh ăn, mà hơn cả, nó bày tỏ tấm lòng thành kính của con cháu với ông bà tổ tiên. Sau khi gói xong, những chiếc bánh được mẹ em sắp xếp ngay ngắn. Nhìn chiếc bánh nào cũng xanh và đẹp, em vui và tự hào lắm. Sau khi xếp bánh vào nồi, em nhận nhiệm vụ trông nồi bánh. Cuối cùng bánh chưng cũng đã chín. Ông em cẩn thận bày 4 chiếc bánh lên bàn thờ. Đặc biệt hơn nữa, chiếc bánh do chính tay em tự gói và ba chiếc bánh kia đều được ông chọn để dâng lên cho ông bà tổ tiên. Em vui lắm! Vào đêm giao thừa, cả nhà em cùng thưởng thức chiếc bánh do em gói. Ăn xong, ai cũng tám tắc khen bánh thơm, dẻo, xanh và ngon lắm. Kỉ niệm gói bánh chưng ngày Tết đã để lại cho em nhiều ấn tượng, khó quên. Em cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của chiếc bánh chưng, bánh tét và tự nhủ sẽ gìn giữ truyền thống quý báu này. Em hi vọng những năm sau cũng được gói bánh chưng bên gia đình. Tết đoàn viên là cả nhà sum vầy, quây quần bên nhau và cùng nhau đón giao thừa. Tết đoàn viên chỉ đơn giản vậy thôi nhưng với những người con xa nhà, đó là niềm vui, sự ấm áp từ người thân mà họ khát khao bấy lâu.
Rất vui khi giúp đỡ bạn! ^.^☺️
VD: Em có rất nhiều kỉ niệm với mẹ nhưng kỉ niệm đáng nhớ nhất đối với em là khi mẹ chở em đi Đà Nẵng. Mẹ đã chở em đến nhiều nơi như Bà Nà Hill, Ngũ Hành Sơn,...Và cho dù cuộc sống sau này có ra sau đi nữa, em vẫn sẽ không quên kỉ niệm đó. Em rất yêu quý mẹ của em và em sẽ cố gắng học thật giỏi để me vui lòng.
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.
I. Mở bài
Giói thiệu con vật mà em sẽ tả (gặp nó trong hoàn cảnh nào? ) Ví dụ: Hôm chủ nhật vừa qua, em được ba cho đi chơi ở Thảo Cầm Viên. Hôm đó em được nhìn thấy con vẹt (hoặc con gấu, con hổ, con voi... ).
II. Thân bài
Con vật sẽ tả có thể là bất cứ con vật nào mà em đã nhìn thấy ở vườn thú. Sau đây là gợi ý tả một con vẹt.
a. Tả hình dáng
Vóc dáng con vẹt: to lớn hơn con vẹt bình thường.Màu lông của nó cũng khác lạ: đỏ rực.Cái mỏ màu ngà, nhọn hoắt, trông khoằm khoằm uốn cong như cái lưỡi câu.Đôi chân màu đen, khỏe, ngón dài có móng nhọn hoắt.b. Tả hoạt động tính nết
Vẹt đứng trên một thanh gỗ nằm ngang, trông rất sang trọng.Thỉnh thoảng lại cất lên tiếng nói: “Mở cửa ra! Mở cửa ra! ”Khi ăn, nó dùng mỏ cắt nát quả chuối, sau đó ăn từng miếng một.Ăn xong tiếp tục đi đi lại lại, đầu cứ gật gù ra vẻ khoái chí.III. Kết luận
Tình cảm của em đối với con vật vừa tả. (yêu quý, bày tỏ tình cảm của mình,...)
“Thời gian trôi qua nhanh. Chỉ còn lại những kỉ niệm…”. Thật vậy, bây giờ tôi đã trải qua hơn chục năm học nhưng mỗi lần lời bài hát ấy vang lên lòng tôi lại nâng nâng khó tả nhớ về những kỉ niệm của tôi và Lan năm chúng tôi học lớp 4.
Tôi và Lan là đôi bạn thân với nhau từ nhỏ vì nhà Lan gần nhà tôi. Có gì chúng tôi cũng chia ngọt sẻ bùi cho nhau như hai chị em gái vậy. Hằng ngày Lan thường sang gọi tôi đi học kể cả trời mưa lẫn trời nắng. Nhưng hôm nay trời mưa cũng như mọi khi thôi mà tôi ở nhà chờ mãi…chờ mãi đến gần bảy giờ mà vẫn không thấy Lan sang gọi mình đi học. Tôi liền nghĩ và nói thầm: “Hôm nay không đợi mình đi học thì hôm sau mình sẽ đi trước và không đợi bạn nữa đâu.” Nói xong tôi liền nhanh chóng chạy vội đến trường vì sợ vào lớp muộn. Trời mưa, nước tát vào mặt, đường bị trơn nên tôi bị vấp ngã bẩn hết quần áo. Đến lớp lại bị các bạn trong lớp trêu là con áo ộp nên tôi càng bực và giận bạn hơn. Nhìn xung quanh trong lớp cũng không thấy Lan tôi lại nghĩ bạn đang chơi với các bạn ngoài sân. Lúc này tôi càng giận hơn và dường như trong đầu tôi lúc này Lan không còn là bạn thân nữa.
Tùng…tùng…tùng ba tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp, tất cả mọi người đã ngồi vào hết chỗ của mình chỉ còn chỗ Lan vắng. Một lúc sau cô bước vào lớp và nói: “ Hôm nay bạn Lan bị ốm nên xin phép cô nghỉ các em ạ.” Nghe cô nói lúc này tôi cảm thấy thương bạn và có lỗi với bạn vô cùng. Dường như giờ học hôm ấy tôi chẳng tiếp thu được gì. Cô bảo đọc thì đọc, cô bảo viết thì viết. Tôi chỉ mong sao tiết học hôm đấy trôi đi thật nhanh để còn chạy về thăm bạn. Nhưng không ngờ tiết học hôm đấy trôi đi lâu lắm chắc bởi vì tôi không chú ý nghe giảng. Thế rồi tiết học cũng kết thúc, tôi chạy nhanh về nhà bạn, rồi bước vào nhà thấy bạn đang nằm giường, người xanh xao, khuôn mặt bạn nhợt nhạt hẳn đi. Mới có một ngày mà trông bạn khác hẳn. Tôi đến bên bạn và nói: “ Cho mình xin lỗi bạn nhé”. Lan vừa nghẹn ngào vừa nói: “ Mình mới thật có lỗi với bạn. Mình đã không báo trước với bạn mình bị ốm nên không đi học được.” Thế rồi chúng tôi lại thương yêu và quý mến nhau như cũ. Và từ đó tình bạn của chúng tôi lại càng trở nên thắm thiết hơn.
Những kỉ niệm về tình bạn thật đúng là chân thành. Nó xuất phát từ trái tim đến với trái tim. Chính vì vậy mà trong thơ ca cũng có câu:
“Sống trong bể ngọc kim cương
Không bằng sống giữa tình thương bạn bè.”
Một trải nghiệm đáng nhớ của em là lần đầu tiên em tự đi học bằng xe đạp. Hôm đó bố mẹ bận công việc nên em quyết định tự mình đi đến trường. Ban đầu em rất lo lắng vì sợ đi muộn và sợ xe cộ đông đúc, nhưng em vẫn cố gắng giữ bình tĩnh và đi chậm rãi. Trên đường đi, em chú ý quan sát và tuân thủ luật giao thông như đã được bố mẹ dặn. Khi đến trường an toàn và đúng giờ, em cảm thấy rất vui và tự hào vì đã vượt qua được nỗi sợ của bản thân. Trải nghiệm này giúp em tự tin hơn và hiểu rằng chỉ cần cố gắng thì em có thể tự lập và làm được nhiều việc hơn.
một trải nghiệm đáng nhớ nhất là khám phá hà nội,quảng ninh.năm trước 2025 ,ngày 16 tháng 6,năm 2025 từ bắc Giang bằng xe bảy chỗ cùng bà nội của tôi sang hà nội khám phá sở thú ,ăn phở bò,đi tàu điện và kết thúc chuyến đi.đến 2 chuyến đi quảng ninh, đầu tiên chuyến trải nghiệm cùng bạn bè vào ,ngày 23 tháng 3 năm 2025,khám phá ,di tích bạch đằng giang,đi ăn nhà hàng,khám phá công viên rồng.thứ hai chuyến đi cùng mẹ,ngày 20 tháng 7 năm 2025,khám phá vịnh hạ long,khám phá công viên nước ,đi ăn nhà hàng.kết thúc về 2 chuyến về tỉnh miền bắc.