K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 tháng 1

Khi đặt bút viết những dòng chữ này, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Tôi tự hỏi không biết liệu một lá thư nhỏ bé có thể chạm đến trái tim của một người chưa từng quen biết hay không. Nhưng rồi tôi tin rằng, giữa hàng triệu con người đang sống trên Trái Đất này, vẫn tồn tại một sợi dây vô hình mang tên “sự đồng cảm”, đủ để nối những tâm hồn xa lạ lại gần nhau hơn.

Tôi là một học sinh bình thường, sống trong một góc nhỏ của thế giới. Cuộc sống của tôi không quá đặc biệt, nhưng cũng không hề dễ dàng. Mỗi ngày trôi qua, tôi được đi học, được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, và được mơ ước về một tương lai tốt đẹp. Nhưng không phải ai trên thế giới này cũng may mắn như vậy. Có những người phải lớn lên giữa bom đạn, có những đứa trẻ chưa kịp mơ ước đã phải học cách sinh tồn, và có những giọt nước mắt rơi xuống mà chẳng ai kịp lau khô.

Tôi đã từng nghĩ rằng những điều đó quá xa xôi, chỉ xuất hiện trên màn hình tivi hay trong những trang báo. Nhưng rồi tôi nhận ra, thế giới này thực ra rất nhỏ. Một hành động thiếu ý thức ở nơi này có thể gây ra hậu quả ở nơi khác. Một khu rừng bị chặt phá, một dòng sông bị ô nhiễm, một vùng đất bị chiến tranh tàn phá… tất cả đều để lại những vết thương không chỉ cho thiên nhiên mà còn cho con người.

Có những đêm tôi tự hỏi: Liệu thế giới này đang đi về đâu? Khi con người ngày càng chạy theo vật chất, danh vọng, mà quên mất rằng Trái Đất không phải là thứ để khai thác đến cạn kiệt, mà là mái nhà chung cần được gìn giữ. Chúng ta xây dựng những thành phố hiện đại, nhưng lại phá hủy những cánh rừng xanh. Chúng ta tạo ra những công nghệ tiên tiến, nhưng lại không thể chữa lành những tổn thương trong tâm hồn con người.

Tuy vậy, tôi không viết lá thư này với sự tuyệt vọng. Trái lại, tôi viết bằng niềm tin. Tôi tin rằng trong mỗi con người, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn tồn tại một ngọn lửa của lòng nhân ái. Chỉ cần chúng ta dám thắp sáng nó, thế giới sẽ không còn tối tăm như chúng ta nghĩ.

Tôi tin vào những hành động nhỏ: một lời xin lỗi chân thành, một bàn tay đưa ra giúp đỡ, một hành động bảo vệ môi trường, hay đơn giản là sự lắng nghe. Có thể những điều đó không thay đổi cả thế giới trong một sớm một chiều, nhưng chúng sẽ gieo những hạt mầm hy vọng. Và một ngày nào đó, những hạt mầm ấy sẽ nảy nở thành một tương lai tốt đẹp hơn.

Nếu bạn đang đọc lá thư này trong lúc mệt mỏi hay tuyệt vọng, tôi mong bạn hãy nhớ rằng: bạn không hề đơn độc. Ở một nơi nào đó, có một người giống như tôi, cũng đang lo lắng cho thế giới này, cũng đang mong muốn được sống trong một hành tinh hòa bình, nơi con người đối xử với nhau bằng sự tử tế thay vì thù hận.

Tôi mong rằng khi chúng ta nhìn lại sau này, chúng ta có thể tự hào nói rằng: chúng ta đã không im lặng. Rằng chúng ta đã cố gắng, dù chỉ bằng những việc rất nhỏ, để bảo vệ những điều tốt đẹp còn sót lại trên Trái Đất này. Rằng chúng ta đã chọn yêu thương thay vì thờ ơ, chọn hành động thay vì quay lưng.

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc những dòng thư dài này. Tôi hy vọng rằng, dù bạn là ai, ở đâu, bạn cũng sẽ tiếp tục tin vào những điều tốt đẹp của con người. Và biết đâu, chính bạn – hoặc chính tôi – sẽ là người tạo ra sự thay đổi mà thế giới đang chờ đợi.


27 tháng 11 2016

bài kt 1 tiết của mk là

tìm 10 - 15 thành ngữ (ko có trong sách) và giải nghĩa các thành ngữ đó, đặt câu với những thành ngữ vừa tìm được

27 tháng 11 2016

bài kiểm tra 1 tiết của mình la kể lại sự tích hò gươm bằng lời văn của em

30 tháng 11 2016

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày.
hai câu thơ ngọt ngào của Đỗ Trung Quân gợi về trong mỗi chúng ta tình yêu quê hương da diết nhất là đối với những kẻ tha hương . Mười tám tuổi đời Tế Hanh sống xa quê ...chiều chiều lang thang dọc sông Hương ,nỗi nhớ quê lại ào ạt trong lòng .Những cảm xúc vô cùng thiết tha và nồng hậu ấy trở đi trở lại trong lòng người thi sĩ để rồi cuối cùng tràn vào bài thơ tuyệt bút :quê hương.
quê hương của Tế Hanh có một cái giọng riêng rất đặc trưng :giản dị ngọt ngào và thấm đượm những câu chữ không ào ạt mà cứ như nhưng đoạn phim tư liệu từ từ chiếu về từng khung cảnh quê hương câu thơ mở đầu giản dị nhưng đầy niềm thương nhớ , tự hào :
Làng tôi ở vốn nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
làng chài của Tế Hanh làm nghề từ lâu đời làng cách biển nửa ngày sông. câu thơ gần gũi từ cách nói đến cách tính độ dài theo kiểu dân gian .sáu câu thơ tiếp là cảnh bình minh một ngày lao động mới mở ra say sưa và hứng khởi đối với những người dân biển .Khung cảnh rất trong rất nhẹ và đẹp .
khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
hai câu thơ như có tiếng reo mừng đầy phấn khởi . khí thế của ngày mới hừng hực hăng say được Tế Hanh dồn vào hình ảnh con thuyền .chiếc thuyền nhẹ hăng vượt ra khơi như con tuấn mã băng mình giữa thảo nguyên mái chèo khua mạnh chẳng khác gì một lưỡi kiếm khổng lồ đang chém ngang ngọn sóng mà lướt tới . câu thơ chuyển nhịp nhanh khoẻ bởi các động tư mạnh "hợp sức" với nhau hăng , phăng , vượt . hình ảnh chiếc thuyền ra khơi gợi ra sự náo nức trong cả một ngày lao động của làng chài

Học tốt !

30 tháng 11 2016

Bạn ấy bảo mở bài gián tiếp cơ mà,đâu phải cảm thụ?

29 tháng 9 2025

Bạn hỏi thế thì mình chịu :))))

29 tháng 9 2025

Bạn ơi mik hc lớp 8 nên mik lm r á bn Ở làng Gióng xưa kia, có hai vợ chồng nghèo sống hiền lành nhưng mãi không có con. Một hôm, người vợ ra đồng thấy một vết chân to lạ kỳ, liền đặt chân mình vào đó. Từ hôm đó bà có thai và sinh ra một cậu bé. Điều kỳ lạ là đến ba tuổi, cậu bé vẫn không biết nói, cũng không biết cười hay đi lại. Nhưng rồi một ngày, giặc Ân kéo sang xâm lược nước ta. Vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giúp nước. Nghe tiếng sứ giả rao tin, cậu bé bỗng dưng cất tiếng nói, nhờ mẹ mời sứ giả vào. Cậu xin nhà vua rèn cho mình một con ngựa sắt, một roi sắt và một bộ áo giáp sắt để đi đánh giặc. Kể từ ngày đó, cậu bé ăn khỏe lạ thường, ăn bao nhiêu cũng không đủ no, lớn nhanh như thổi. Khi đồ sắt được mang đến, cậu bé giờ đã trở thành một chàng trai khổng lồ. Chàng mặc áo giáp, cưỡi ngựa sắt phun lửa, tay cầm roi sắt ra trận. Chàng chiến đấu dũng cảm, đánh tan quân giặc. Khi roi sắt gãy, chàng nhổ bụi tre bên đường làm vũ khí, tiếp tục chiến đấu đến khi giặc tan. Sau chiến thắng, Thánh Gióng không về triều đình nhận thưởng mà cưỡi ngựa sắt bay thẳng lên trời tại núi Sóc. Câu chuyện Thánh Gióng đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Em khâm phục lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần hy sinh vì dân tộc của Thánh Gióng. Hình ảnh Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt bay về trời là biểu tượng đẹp cho sức mạnh và tinh thần bất khuất của dân tộc ta.

31 tháng 10 2021

Văn bản đó là nói về chúng ta ko nên bắt nạt. Bắt nạt là hành vi sai trái . Đưa ra lời khuyên nên làm và ko nên làm

22 tháng 4 2018

bụi phấn

22 tháng 4 2018

Nhớ ơn thầy cô

Kỉ niệm mái trường

Khi thầy tóc bạc

Mái trường mến yêu

Thầy cô cho em mùa xuân

Ngày đầu tiên đi học

Tháng năm học trò

Người thầy năm xưa

20 tháng 1 2021

Mẹ yêu quý của con!

Cũng đã 3 tuần rồi con chưa được gặp mẹ. Từ lúc đại dịch Covid-19 bùng lên, mẹ đã luôn phải túc trực ở bệnh viện. Để đảm bảo an toàn cho mọi người, mẹ đã không thể về nhà. Thế nhưng, mẹ đừng quá lo lắng về con và bố nhé. Hiện nay, con đã được nghỉ học ở nhà, còn bố thì vẫn đi làm bình thường. Tuy nhiên, cả con và bố vẫn luôn tuân thủ đúng theo những khuyến cáo của bộ y tế và lời mẹ dặn. Đi đâu con và bố cũng mang khẩu trang, và thường xuyên sát khuẩn tay nữa. Và tất nhiên, con và bố vẫn rất khỏe mạnh.

Thế nên, mẹ đừng quá lo lắng, mà hãy giữ gìn sức khỏe và tập trung cho công việc nhé. Con biết chắc hẳn giờ này mẹ đang rất mệt mỏi và nhớ nhà. Con và bố cũng nhớ mẹ lắm. Thế nhưng chúng ta phải cùng nhau cố gắng vượt qua. Con tin rằng, rồi chúng ta sẽ chiến thắng được đại dịch lần này một cách thành công. Chờ đến ngày đó, con và bố sẽ đến bệnh viện đón mẹ về nhà. Mẹ phải hứa với con là luôn giữ gìn sức khỏe và lạc quan lên. Mẹ nhé?

20 tháng 1 2021

Bước 1: Xây dựng bài viết, Cách viết thư UPU.

Lập bố cục: Từng ý, từng đoạn liên kết nhau.

Tìm những chi tiết, hình ảnh, từ ngữ chính xác.

Tìm cách mở bài, kết bài sao cho tự nhiên, độc đáo, gây ấn tượng.

Tìm cách diễn đạt: Chú ý ngôn ngữ, sử dụng cách nói hình tượng, hình ảnh, các biện pháp tu từ, so sánh, cách đặt câu khẳng định, nghi vấn...

Bước 2: Viết theo dàn ý đã vạch ra.

Bước 3: Đọc, sửa chữa, hoàn chỉnh bức thư và cho vào phong bì thư.

Bước 4: Viết đầy đủ nội dung thông tin của Người gửi và Nơi nhận thư kèm mã bưu chính trên phong bì, dán kín và dán tem.

17 tháng 4 2018

Thi kể chuyện về gương hiếu học thì nên kể : Nguyễn Hiền , Lê Văn HƯu, Nguyễn Ngọc Kí,...

Trường mik chưa thi

Chắc là có được kể về Bác Hồ vì bác là tấm gwong học tập vô cùng vĩ đại của dân tộc VN

7 tháng 2 2022

đáp án quá dài nên ko ai viết

Dưới đây là bài mẫu viết thư UPU lần 49: Thông điệp gửi tôi trong tương lai hay, bạn có thể tham khảo:

Gửi tôi trong tương lai!

Hôm nay tôi muốn viết thư cho bạn, người chính là tôi nhưng trong 10 năm tới, để chia sẻ những câu chuyện của mình vào thời điểm hiện tại, cũng là để sau này có thời gian đọc lại xem mình đã thay đổi như thế nào.

Vào thời điểm hiện tại thì tôi đang lờ mờ nhận ra về thói quen "sống ảo" của chính mình. Với truyện tranh, game online, và đặc biệt là mạng xã hội..., người trẻ như mình đều cảm thấy chính mình đa dạng và thú vị hơn, nhưng đó cũng là nguy cơ để chuyện sống ảo dần được hình thành.

Từ đó dường như xuất hiện hai con người trong chúng ta, hai cá tính ảo và thực không liên quan đến nhau và có nhiều mặt đối lập hoàn toàn với nhau.

Sống ảo trên mạng xã hội có thể bao gồm những hiện tượng như thường xuyên đăng ảnh khoe tiền, khoe đồ hiệu, khoe mối quan hệ, khoe bản thân trong khi thực tế đó chỉ là set up và hoàn toàn không giống vậy.

Đôi khi sống ảo còn là đắm đuối trong các mối quan hệ ảo, thậm chí các mối tình ảo mà bỏ quên các mối quan hệ thực sự bên ngoài.

Những viễn cảnh cuộc sống viển vông, khác xa với cuộc sống thực tại đã ăn sâu vào tâm trí một bộ phận không nhỏ trong giới trẻ và thật đáng quan ngại khi hầu hết ít bạn kiểm soát được.

Sống ảo cũng giống như bỏ quên chính bản thân mình và những điều mình cần phát triển trong cuộc sống. Và thực sự là tôi thấy mình có hiện tượng đó.

Tuổi trẻ có nhiều suy nghĩ bốc đồng, nông nổi của tuổi mới lớn, thiếu sự chín chắn; có khi chỉ với những lời khiển trách từ cha mẹ, thầy cô thì cả thế giới đã như sụp đổ. Và thế giới ảo là nơi tìm đến của những tâm hồn đang yếu đuối, suy sụp.

Lúc đầu, thế giới ảo chỉ là nơi những bạn trẻ tìm đến khi mỏi mệt, để giải tỏa nỗi lòng nhưng dần dần dựa dẫm, lệ thuộc vào nó, không dám đối diện với sự thật. Và như vậy thói quen sống ảo dần hình thành, chi phối cuộc sống không ít bạn trẻ.

Ngoài ra sự phát triển của công nghệ thông tin cũng như con dao hai lưỡi, và khi giới trẻ luôn có sự hiếu kỳ, tò mò, thích khám phá cái mới thì rất dễ vội chạy đua vô thức theo những giá trị tinh thần mà không có sự kiểm soát của lý trí.

Nhưng tôi chỉ lo một ngày thói quen sống ảo dần sẽ bao bọc như một vỏ kén vững chắc, và sẽ rất khó khăn để thoát khỏi cái vỏ kén vốn đã quen ấy. Như vậy nếu lý trí ngủ quên, thói quen sống ảo sẽ siết chặt dần tuổi trẻ, tương lai và cuộc đời chính cuộc đời của mỗi người.

Mây được mặt trời chiếu vào mới thành sáng. Suối được treo vào vách mới thành thác nước. Con người chúng ta cũng vậy, chỉ có sự cọ xát, tiếp xúc, va chạm với nhiều môi trường khác nhau mới lớn lên và trưởng thành được.

Tôi hy vọng mình có thể mở lòng với cuộc đời thực, sống thật để trưởng thành hơn. Rồi bạn sẽ thấy thể giới ngoài kia dù nhiều khi làm bạn vấp ngã nhưng dẫu sao vẫn sinh động và thú vị hơn nhiều so với thế giới ảo.

Chúng ta cần rèn luyện cho mình một bản lĩnh sống thẳng thắn với hoàn cảnh và thân thế của mình.

Và khi bạn đọc bức thư này của tôi, tôi hy vọng bạn có thể nói với tôi rằng: "Bạn đã làm tốt lắm".

Thân mến!