Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đồng ý, vì 2 từ thể hiện sự tôn trọng của tác giả với người đồng chí của mình, nếu đổi chỗ 2 từ, sẽ làm mất đi tính biểu cảm của câu thơ
Mai cốt cách tuyết tinh thần : tấm lòng , tính cách hồn nhiên trong sáng giống tuyết
Hoa cười ngọc thốt đoan trang : nụ cười, ứng xử đoan trang thùy mị
Kiều càng sắc sảo mận mà :
So bề tài sắc lại là phần hơn } Thúy Vân đã đoan trang sắc sảo bao nhiêu thì Kiều còn hơn cả bấy nhiêu
Thông minh vốn sãn tính trờ : Kiều được trời ban cho một trí tuệ hơn người.
Pha nghề thi hoại đủ mùi ca ngâm : tài sắc vẹn toàn, đàn giỏi,thơ ca hay
em học tốt nhe =]] đây là theo suy nghĩ của chị thôi -.-'''
Tham Khảo:
Mỗi tác phẩm đều có một cái kết, kết đẹp hay ko là do chúng ta tự cảm nhận và vô hình chung - cái kết luôn là dấu chấm cho một tác phẩm, một câu truyện và mang một giá trị nhân văn. Chuyện Người Con Gái Nam Xương là câu truyện dc dựng lên nhằm tái hiện lại hình ảnh, cuộc đời của những người con gái Hồng nhan bạc phận. Cái kết của nó, theo em nó mang nhiều hàm ý khác nhau. Vũ Nương chết, bé Đản phải mồ côi mẹ, Trương Sinh nuôi con một mình. Đó là màu đen của kết cuộc. Nhưng nàng đc hóa giải mọi oan ức, tiếng thơm lưu lại tiếng xấu bay đi và đc hóa thành tiên sống cuộc sống cao quý ở cuộc đời tiếp theo. Vậy đó là cái kết hồng cho cuộc đời người con gái đẹp, đẹp về nhan sắc lẫn tâm hồn. Và cái chết của Vũ Nương cũng coi như là dấu chấm cho quãng đời đau khổ, để nàng đc đầu thai ở kiếp sau. Tốt hơn rất nhiều, câu truyện kết bởi hình ảnh lung linh huyền ảo nhưng chắc hẳn vẫn còn bi kịch và đau khổ cho Trương Sinh và bé Đản.
Bạn cthe tham khảo
Có người cho rằng chỉ cần chăm học, đạt điểm cao là đủ, còn những hoạt động khác không quan trọng. Tôi thì k hoàn toàn đồng ý. Học là nền tảng, nhưng nếu chỉ biết học, chúng ta sẽ bỏ qua nhiều trải nghiệm quan trọng giúp con người trưởng thành hơn.
Tôi từng quan sát các bạn tham gia câu lạc bộ, hoạt động ngoại khóa: người dẫn chương trình, người vẽ tranh, người tổ chức trò chơi… Tôi đứng ngoài, chỉ chăm học, tự nhủ “Điểm số quan trọng hơn.” Nhưng rồi tôi nhận ra: học k thể dạy tôi cách làm việc nhóm, cách lắng nghe hay giải quyết mâu thuẫn. Những kỹ năng này nếu không luyện tập sẽ là lỗ hổng lớn khi ra đời.
Hoạt động tập thể cũng giúp khám phá bản thân. Một bạn nhút nhát có thể trở nên tự tin khi được giao nhiệm vụ; một bạn mạnh về toán lại phát hiện khả năng viết lách hay tổ chức. Nếu chỉ chăm học, những khả năng ấy sẽ mãi ngủ yên. Học mà không trải nghiệm giống như một cây mọc thẳng mà không có tán lá – đầy lý thuyết nhưng thiếu sinh khí.
K những vậy, hoạt động tập thể giúp cân bằng tinh thần. Học nhiều giờ liền khiến đầu óc căng thẳng, dễ mệt mỏi. Tham gia dự án nhóm, trò chơi hay hoạt động ngoài trời là cách tự nhiên để thư giãn và sáng tạo. Chỉ chăm học mà bỏ qua khoảng thgian này, con người dễ trở nên máy móc, biết nhiều nhưng sống ít.
Học và hoạt động tập thể không đối lập mà bổ sung cho nhau. Học trang bị kiến thức, hoạt động tập thể rèn luyện kỹ năng sống, cách ứng xử với mọi người. Người biết kết hợp cả hai mới thực sự trưởng thành, tự tin bước ra thế giới, không chỉ với kiến thức mà còn với trái tim và khả năng hòa nhập.
Vì vậy, chăm học là qtrong, nhưng tham gia hoạt động tập thể cũng k bỏ qua. Chỉ học thôi thì chưa đủ, trải nghiệm và kết nối với mn mới giúp ta trở thành con người toàn diện.
Có ý kiến cho rằng, chỉ cần chăm học là đủ, không nhất thiết phải tham gia các hoạt động tập thể. Cá nhân tôi không hoàn toàn đồng tình với quan điểm ấy. Theo tôi, việc học tập rất quan trọng, nhưng nếu chỉ chú trọng vào sách vở mà bỏ qua các hoạt động chung, học sinh sẽ khó có thể phát triển một cách toàn diện. Học không chỉ là tiếp thu kiến thức, mà còn là quá trình rèn luyện nhân cách và kỹ năng sống thông qua những trải nghiệm thực tế trong tập thể.
Thực tế cho thấy, nhiều học sinh học rất giỏi nhưng lại rụt rè, thiếu tự tin khi giao tiếp hoặc lúng túng khi làm việc nhóm. Điều đó không phải vì các bạn kém năng lực, mà bởi các bạn chưa có nhiều cơ hội tham gia hoạt động tập thể để rèn luyện bản thân. Khi tham gia các hoạt động chung như sinh hoạt lớp, văn nghệ, thể thao hay các phong trào tình nguyện, học sinh được học cách lắng nghe ý kiến của người khác, biết phối hợp, chia sẻ và tôn trọng tập thể. Những trải nghiệm ấy giúp mỗi người trưởng thành hơn, tự tin hơn trong cuộc sống hằng ngày.
Bên cạnh đó, hoạt động tập thể còn mang lại niềm vui và giúp học sinh cân bằng tinh thần sau những giờ học căng thẳng. Nếu chỉ vùi đầu vào sách vở, học sinh rất dễ cảm thấy mệt mỏi, áp lực, thậm chí chán nản. Ngược lại, khi được hòa mình vào tập thể, cùng bạn bè tham gia các hoạt động chung, mỗi người sẽ cảm thấy thoải mái hơn, tinh thần cũng trở nên tích cực hơn. Chính trạng thái tinh thần ấy lại góp phần giúp việc học tập đạt hiệu quả cao hơn.
Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng việc tham gia hoạt động tập thể cần có chừng mực. Không phải cứ tham gia thật nhiều là tốt, mà quan trọng là biết sắp xếp thời gian hợp lý để không ảnh hưởng đến việc học. Theo tôi, học tập vẫn là nhiệm vụ chính của học sinh, còn hoạt động tập thể là yếu tố hỗ trợ giúp việc học trở nên nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn. Khi biết cân bằng giữa hai điều đó, học sinh sẽ vừa học tốt, vừa sống vui, sống có trách nhiệm với tập thể.
Từ những suy nghĩ trên, tôi cho rằng quan điểm “chỉ cần chăm học, không cần tham gia hoạt động tập thể” là chưa thật sự phù hợp. Học tập và hoạt động tập thể không đối lập nhau mà bổ sung cho nhau. Mỗi hoạt động chung đều là một bài học nhỏ, giúp học sinh hiểu hơn về bản thân và những người xung quanh. Vì vậy, thay vì chọn một trong hai, học sinh nên học cách kết hợp hài hòa giữa việc học và tham gia tập thể để có một quãng đời học sinh trọn vẹn và đáng nhớ.
tớ không chắc chắn lắm đâu bạn nhé, chỉ cần tham khảo thôi nha