Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a) Lặp từ Ngữ
b) và c) Thay thế từ ngữ
d) Lặp từ ngữ, dùng từ ngữ nối
a) Lặp từ ngữ
b) Thay thế từ ngữ
c) Dùng quan hệ từ (Mặc dù - nhưng)
d) Lặp từ ngữ, dùng từ ngữ nối
a) Lặp từ ngữ
b) và c) Thay thế từ ngữ
d) Lặp từ ngữ, dùng từ ngữ nối
a)Lặp từ ngữ
b)Thay thế từ ngữ
c)Dùng quan hệ từ (Mặc dù - những)
d)Lặp từ ngữ, dùng từ nhữ nối
có ai cần cày blox fruit ko free ko lấy tiền
với điều kiện phải có trái hệ logia trong acc
Qua “Bài học đường đời đầu tiên”, ta không chỉ thấy tác hại của sự kiêu căng mà còn nhận ra một quy luật sâu xa: kẻ tự tôn mình lên trên tất cả thực chất đang tự tách mình khỏi chân lý và tình người, để rồi cái giá phải trả chính là sự cô độc và day dứt nội tâm. Hình tượng Dế Mèn vì thế không đơn thuần là bài học tuổi trẻ, mà là lời cảnh tỉnh về giới hạn của cái tôi nếu thiếu đi sự tỉnh thức và lòng trắc ẩn. Đến với “Vượt thác”, con người hiện lên như một thực thể vừa nhỏ bé vừa vĩ đại: nhỏ bé trước thiên nhiên hung bạo nhưng vĩ đại bởi ý chí không khuất phục, khiến em cảm nhận được rằng giá trị con người không nằm ở sức mạnh thể chất mà ở nghị lực vượt lên số phận. Trong “Đêm nay Bác không ngủ”, tấm lòng của Bác Hồ vượt khỏi khuôn khổ tình cảm thông thường để trở thành một thứ “đạo đức sống”, nơi tình yêu thương không chỉ là cảm xúc mà là trách nhiệm thiêng liêng với con người. Chính vì vậy, sự kính yêu dành cho Bác không chỉ là ngưỡng mộ một lãnh tụ, mà còn là sự hướng tới một chuẩn mực nhân cách cao cả. Còn “Bức thư của thủ lĩnh da đỏ” mở ra một chiều kích triết lí sâu sắc hơn: con người không phải chủ nhân của thiên nhiên mà chỉ là một phần trong dòng chảy tồn tại của nó, và mọi hành vi tàn phá môi trường thực chất là hành vi phản bội lại chính sự sống của mình. Từ đó, các tác phẩm không rời rạc mà kết tinh thành một chân lí chung: con người chỉ thật sự trưởng thành khi biết thu nhỏ cái tôi, mở rộng lòng mình, và sống hài hòa với cả con người lẫn vũ trụ.
OK chưa bạn
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Đã qua giờ cao điểm rồi mà xe cộ vẫn cứ đi lại như mắc cửi, nào xe máy, ô tô lại cả xích lô, xe đạp, tiếng người ồn ào hòa với mùi khói bụi thật làm cho con người ta bực tức, chỉ muốn thoát khỏi nơi mình đang đứng ngay tức khắc. Đang mông lung suy nghĩ, tôi chợt giậc mình khi nhìn thấy một cụ già, trông đã ngoài bảy mươi, tay cầm gậy, tay xách tui, trông bà có vẻ mệt mỏi. Như hiểu ý bà cụ, tôi nhanh chân bước đến gần, sau vài lời hỏi thăm tôi giúp bà cụ xách túi, ra hiệu cho mấy chiếc xe trên đường nhường phần đường cho bà cụ, luồn lách qua được số xe này quả thật khó khăn với bà cụ. Khi đã qua được bên kia đường, bà cụ khẽ cảm ơn tôi, mà lấy trong túi tra một bị cốm được gói trong lá sen cẩn thận như món quà đáp lễ. Nhận món quà của bà cụ, lòng tôi nao nao cứ như vừa sờ tay vào món đồ quí giá mà tôi hằng ao ước.
Chiều sụp bóng râm trên lề phố, giữa đường vẫn nắng và rất đông xe cộ. Bên lề đường đối diện, em thấy một bà cụ tóc bạc, người gầy, lưng cong, tay chống gậy cứ nhìn hết bên này đến bên kia đường. Bà đứng gần đường cho người đi bộ, nhưng nhìn dòng xe tấp nập, bà không dám đi sang. Thấy vậy, em nhanh nhẹn đi qua đường, đến bên và nắm lấy khuỷu tay bà: “Để cháu giúp bà nhé!”. Bà cười thật hiền hậu: “Cám ơn cháu bé nhé! Cháu tốt bụng quá!”. Thế là hai bà cháu đi qua đường khi đèn xanh sáng. Em vui lắm, vui vì giúp đỡ được người khác. Về nhà em còn khoe với mẹ về chiến công của mình.
câu 3; Bài văn "Vượt thác" của nhà văn Võ Quảng đã miêu tả hình ảnh của dượng Hương Thư khi chèo thuyền vượt thác dữ. Trong bài văn, tác giả có sử dụng nghệ thuật so sánh đặc sắc để miêu tả dượng HT. Hình ảnh DHT được so sánh "như một pho tượng đồng đúc". Với nghệ thuật ấy, người đọc hình dung được DHT có vẻ đẹp cường tráng, gân guốc và khỏe mạnh. Hình so sánh đó giúp người đọc hình dung DHT với vóc dáng cao lớn, rắn chắc
??????
What the hell