K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

28 tháng 12 2025

Vào cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX, các nước Anh, Pháp, Đức, Mỹ đã có những bước chuyển mình mạnh mẽ từ chủ nghĩa tư bản tự do cạnh tranh sang giai đoạn chủ nghĩa dế quốc. Quá trình này được thúc đẩy bởi sự phát triển vượt bậc của công nghiệp, sự tập trung tư bản và nhu cầu mở rộng thị trường.

Dưới đây là bảng so sánh và phân tích cách các quốc gia này phát triển thành đế quốc:

1. Đặc điểm kinh tế và Sự hình thành các tổ chức độc quyền

Trong giai đoạn này, sự phát triển của khoa học kĩ thuật đã làm thay đổi thứ hạng kinh tế thế giới. Các tổ chức độc quyền (như Trust ở Mỹ, Cartel ở Đức, Syndicat ở Pháp) ra đời, chi phối hoàn toàn nền kinh tế.

Quốc gia

Vị trí kinh tế công nghiệp

Đặc điểm nổi bật

Anh

Từ số 1 tụt xuống số 3

Chú trọng xuất khẩu tư bản sang thuộc địa hơn là đầu tư công nghiệp trong nước.

Pháp

Từ số 2 tụt xuống số 4

Tốc độ chậm lại do hậu quả chiến tranh Pháp - Phổ (1870) và kinh tế nông nghiệp lạc hậu.

Đức

Vươn lên số 2 thế giới

Phát triển thần tốc nhờ giành được tiền bồi thường chiến tranh và tài nguyên từ Pháp.

Mỹ

Vươn lên số 1 thế giới

Tài nguyên phong phú, thị trường nội địa rộng lớn và ứng dụng kĩ thuật hiện đại.

2. Đặc điểm riêng biệt của từng đế quốc

Mỗi nước đế quốc lại mang một màu sắc riêng dựa trên chính sách đối nội và đối ngoại:

  • Anh - "Chủ nghĩa đế quốc thực dân": Anh sở hữu hệ thống thuộc địa rộng lớn nhất thế giới, được mệnh danh là "Đế quốc mà Mặt Trời không bao giờ lặn". Giai cấp tư sản Anh chủ yếu đầu tư vào các nước thuộc địa để khai thác tài nguyên và nhân công rẻ mạt.
  • Pháp - "Chủ nghĩa đế quốc cho vay lãi": Thay vì đầu tư vào sản xuất, phần lớn tư bản Pháp được dùng để cho các nước nghèo hoặc các nước đang chiến tranh vay với lãi suất cắt cổ.
  • Đức - "Chủ nghĩa đế quốc quân phiệt, hiếu chiến": Do là nước "đến muộn" khi thế giới đã bị chia phần thuộc địa, giới cầm quyền Đức (đứng đầu là Phổ) đã xây dựng một nền kinh tế phục vụ quân sự, dùng vũ lực để đòi chia lại thị trường thế giới.
  • Mỹ - "Chủ nghĩa đế quốc của các tổ chức độc quyền": Mỹ được gọi là xứ sở của các "vua" công nghiệp (Vua dầu mỏ Rockefeller, Vua thép Morgan...). Chính sách đối ngoại của Mỹ tập trung vào việc dùng "sức mạnh đồng đô la" và "cái gậy lớn" để can thiệp vào khu vực Mỹ Latinh và Thái Bình Dương.

3. Xu thế chung: Tranh giành thuộc địa

Sự phát triển không đều về kinh tế và chính trị đã dẫn đến một mâu thuẫn tất yếu: Các nước đế quốc tranh nhau xâu xé thế giới.

  • Anh và Pháp: Cố gắng bảo vệ hệ thống thuộc địa khổng lồ của mình.
  • Đức và Mỹ: Muốn dùng sức mạnh kinh tế và quân sự mới nổi để chiếm đoạt thuộc địa của các nước cũ.

Sự cạnh tranh gay gắt này chính là nguyên nhân sâu xa dẫn đến cuộc Chiến tranh thế giới thứ nhất (1914 - 1918) nhằm chia lại bản đồ thế giới.

23 tháng 10 2021

C

7 tháng 10 2017

Chủ nghĩa tư bản cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX thường dược gọi là Chủ nghĩa thực dân,vì là chính sách tạo dựng & duy trì hình thức thuộc địa của một người dân ở lãnh thổ này lên lãnh thổ khác

9 tháng 2 2020

Câu 2:

Từ sự phát triển kinh tế và sở hữu thuộc địa khác nhau giữa các nước đế quốc

-> Sự tranh giành thuộc địa giữa các nước Anh, Đức, Pháp, Mĩ.

-> Quan hệ xấu hơn

-> Chiến tranh bùng nổ

Chắc z

9 tháng 2 2020

Câu 1 : Do nhu cầu về nguyên liệu, thị trường, xuất khẩu tư bản tăng nhiều… các nước đế quốc tăng cường xâm lược thuộc địa.

31 tháng 10 2021

Tham khảo:

Câu 3: 

 

* Ý nghĩa lịch sử:

- Mặc dù thất bại nhưng Công xã Pa-ri có ý nghĩa và ảnh hưởng to lớn đối với cuộc đấu tranh của giai cấp vô sản toàn thế giới.

- Những chính sách mà Công xã Pa-ri đề ra thể hiện sự sáng tạo hình thức nhà nước kiểu mới dựa trên cơ sở dân chủ vô sản và hoạt động lợi ích của đa số nhân dân lao động.

- Là hình ảnh của chế độ xã hội mới tiến bộ, cổ vũ nhân dân lao động toàn thế giới đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn.

* Bài học: 

- Cách mạng vô sản muốn giành thắng lợi phải có đảng cách mạng chân chính lãnh đạo, thực hiện liên minh công nông;

- Phải kiên quyết trấn áp kẻ thù, xây dựng nhà nước của dân, do dân và vì dân.