Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1:
- Biện pháp điệp ngữ " Và tôi nhìn rõ cả cánh rừng già, cả sườn núi cao, cả bầu trời mây gió lồng lộng ào ạt trôi trên đầu mẹ."; "Tôi sợ phải xa mẹ, sợ phải tự sống một mình. Tôi sợ những gì lạ lẫm trong rừng già”.
- Biện pháp so sánh "Mùa xuân đến, từ trên cánh tay và mái tóc của mẹ, từng nụ hoa dẻ nhú ra như quả cầu xanh có tua gai nhỏ."
Câu 2:
Câu nói "Tạm biệt... mới nhé" của mẹ Dẻ Gai chính là lời động viên của người mẹ dành cho đứa con khi đứa con bắt đầu một hành trình mới. Rồi một lúc nào đó những đứa con bé bỏng cũng sẽ phải lớn lên và rời xa vòng tay mẹ, người mẹ ấy thật sự mong muốn dù có chuyện gì xảy ra con vẫn sẽ đón nhận cuộc sống mới của mình. Qua đó ta thấy được tình mẫu tử cao đẹp của người mẹ Dẻ già dành cho đứa con của mình.
Mình thấy bài văn của bạn rất hay bạn đã biết cách mở bài gián tiếp rồi đấy.
Bài văn của bạn thế là đc rồi.
HỌC TỐT!!!
#Crazy#
thứ nhất: câu đầu tiên là chép trên mạng
thứ 2: đoạn văn mạch lạc, liên kết khá hây
thứ 3: theo mình, mình thấy thiếu kết bài.
Câu 9: So sánh và nêu tác dụng
a.
- Câu (1): “Trong gian phòng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”
- Câu (2): “Trong gian phòng chan hoà ánh sáng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”
👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần trạng ngữ được mở rộng bằng cụm từ “chan hoà ánh sáng”, giúp miêu tả rõ hơn không gian của gian phòng triển lãm.
👉 Tác dụng:
Việc mở rộng thành phần trạng ngữ làm cho không gian bức tranh trở nên sinh động, có sức gợi hình, gợi cảm hơn, đồng thời giúp người đọc cảm nhận được vẻ trang trọng, sáng sủa của phòng triển lãm – nơi bức tranh của thầy được trưng bày.
b.
- Câu (1): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản đẹp.”
- Câu (2): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản rất đẹp.”
👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần vị ngữ được mở rộng nhờ thêm từ “rất”, làm tăng mức độ biểu cảm cho tính từ “đẹp”.
👉 Tác dụng:
Việc mở rộng vị ngữ giúp nhấn mạnh cảm xúc ngưỡng mộ, yêu thích của người viết đối với bức tranh, đồng thời thể hiện rõ hơn tình cảm trân trọng và tự hào dành cho người thầy họa sĩ.
Câu 10: Bài học hoặc thông điệp rút ra
Câu chuyện gửi gắm một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương giữa thầy và trò.
Ta hiểu rằng: đôi khi sự quan tâm, động viên chân thành dù nhỏ bé cũng có thể trở thành niềm an ủi lớn lao cho người khác. Câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, ghi nhớ công lao của thầy cô, bởi chính họ là những người âm thầm gieo hạt, nuôi dưỡng ước mơ và tâm hồn của học trò.
Câu 9
A,
(1) trạng ngữ"trong gian phòng" đơn thuần nêu không gian
(2) trạng ngữ mở rộng thành "trong gian phòng chan hoà ánh sáng" bổ sung thêm chi tiết ánh sáng
Tác dụng:cụ thể ,sing động hơn
B,
(1) vị ngữ đẹp chỉ mức độ bình thường
(2)vị ngữ được mở rộng bằng từ "rất"-> rất đẹp
Tác dụng:trân trọng, ngưỡng mộ
Câu 10
Em rút ra bài học sâu sắc về lòng biết ơn và lòng trân trọng với thầy cô giáo
Câu 1 (0,5 điểm):
Ngôi kể: Ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”.
👉 Tác dụng: giúp câu chuyện trở nên chân thật, gần gũi và thể hiện trực tiếp tình cảm, cảm xúc của người kể với nhân vật Ga-ro-nê.
Câu 2 (0,5 điểm):
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Ga-ro-nê:
- “Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.”
- “Cậu có thể nhấc cái ghế dài chỉ một tay thôi.”
(hoặc: “Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.” – cũng được chấp nhận)
Câu 3 (1,0 điểm):
Ba chi tiết thể hiện tình cảm của “tôi” đối với Ga-ro-nê:
- “Tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.”
- “Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.”
- “Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”
Nhận xét:
→ “Tôi” có tình cảm yêu mến, kính phục và trân trọng đối với Ga-ro-nê – một người bạn tốt bụng, mạnh mẽ và cao thượng.
Câu 4 (1,5 điểm):
Vì sao có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê:
→ Bởi vì Ga-ro-nê luôn chống lại những hành động độc ác của họ, bảo vệ những bạn nhỏ yếu hơn, nên những kẻ xấu trong lớp ghét và ganh tị với cậu.
Cảm nhận về nhân vật:
→ Ga-ro-nê là người dũng cảm, chính trực, nhân hậu và sẵn sàng bảo vệ lẽ phải. Cậu xứng đáng là tấm gương sáng về lòng tốt và tinh thần nghĩa hiệp.
Câu 5 (1,5 điểm):
Bài học rút ra (5–7 dòng):
Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn, chúng ta cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau. Cần cư xử chân thành, dũng cảm đứng về phía điều đúng, không thờ ơ hay đồng lõa với cái xấu. Hãy giống như Ga-ro-nê – luôn sống nhân hậu, sẵn sàng chia sẻ và quan tâm đến người khác. Khi biết nghĩ cho bạn bè, ta không chỉ làm người khác vui mà còn khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn.
Câu1:ngôi kể thứ nhất
Câu2 hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Nhân ga _ro_nê là
_cậu ấy lớn nhất lớp đầu to vai rộng
_lưng khom khom và đầu rụt ngang vai
câu3 Hà nêu được 3 trong sồ các chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật tôi với ga _ro_nê sau+người đã cho cậu bé miền Nam cả tem
dài quá ngắn bớt đi bạn😵💫😵💫😵💫😵💫😵💫😵💫😵💫😵💫
Câu 1. Văn bản được kể ở ngôi thứ nhất, người kể xưng là "tôi".
Câu 2. Nhân vật "tôi" suy nghĩ: không muốn rời khỏi mẹ, sợ phải sống một mình, sợ những điều lạ lẫm trong rừng già. Hành động: nằm im trong lớp áo gai, nép vào mẹ, cố quẫy mình để tách khỏi mẹ rồi bay theo gió. Từ đó cho thấy nhân vật "tôi" là một hạt dẻ nhút nhát, giàu tình yêu thương với mẹ nhưng biết lắng nghe lời mẹ, dũng cảm vượt qua nỗi sợ để trưởng thành.
Câu 3.
a. Phó từ: vẫn. Phó từ "vẫn" đi kèm động từ "nằm", bổ sung ý nghĩa tiếp diễn của hoạt động.
b. Số từ: một. Số từ "một" bổ sung ý nghĩa số lượng xác định cho danh từ trung tâm "cánh tay".
Câu 4. Dù rất yêu con nhưng mẹ Dẻ Gai vẫn muốn Bé Út rời khỏi mình vì mẹ hiểu rằng con cần tự lập, dũng cảm bước vào cuộc sống mới để trưởng thành và trở thành một cây dẻ cường tráng, có ích cho khu rừng.
Câu 5. Thông điệp ý nghĩa nhất em nhận được là mỗi người cần dũng cảm vượt qua nỗi sợ hãi, rời khỏi vùng an toàn của bản thân để trưởng thành và khám phá những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Phần II. VIẾT
Trong văn bản "Câu chuyện của hạt Dẻ Gai", em rất yêu mến nhân vật Hạt Dẻ Gai bé út. Đó là một hạt dẻ nhỏ bé, sống trong vòng tay yêu thương và che chở của mẹ Dẻ Gai. Ban đầu, Hạt Dẻ Gai rất nhút nhát, luôn muốn ở mãi bên mẹ vì sợ phải đối mặt với cuộc sống rộng lớn và nhiều điều xa lạ. Em cảm nhận được tình yêu mẹ con sâu sắc qua những lời tâm sự và sự gắn bó của hạt dẻ với mẹ. Đặc biệt, em rất cảm động trước lời động viên đầy yêu thương của mẹ Dẻ Gai dành cho con. Nhờ những lời khích lệ ấy, Hạt Dẻ Gai đã vượt qua nỗi sợ hãi, dũng cảm rời khỏi vòng tay mẹ để bay theo gió và bắt đầu hành trình mới. Hình ảnh Hạt Dẻ Gai giúp em hiểu rằng ai cũng phải lớn lên, phải tự lập và mạnh mẽ bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Nhân vật này đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp và bài học ý nghĩa về lòng dũng cảm, sự trưởng thành và tình mẫu tử thiêng liêng.