K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

16 tháng 12 2025

Tắt caps Lock đi bn ơi

16 tháng 12 2025

tắt tính xấu về tật ngầu khi mình có xu đi -_-

16 tháng 12 2025

đừng đăng linh tinh bn ơi

16 tháng 12 2025

EZZZZ

16 tháng 12 2025

TRALALELO,

BN HƠI VÔ DUYÊN RỒI ĐẤY NHÉ!!!!KO TRẢ LỜI THÌ THÔI NHÉ

16 tháng 12 2025
Tại sao con người lại mang tính xấu lẫn tính tốt Bản chất con người không phải là cố định tuyệt đối là thiện hay ác ngay từ đầu, mà là sự tổng hòa của các mối quan hệ xã hội.  Quan niệm chung Nhiều tư tưởng triết học và văn hóa phương Đông, như của Mạnh Tử, tin rằng "Nhân chi sơ tính bản thiện" (con người sinh ra bản tính vốn lành). Ngược lại, Tuân Tử đề xuất "Nhân chi sơ tính bản ác" (con người sinh ra bản tính vốn ác), nhấn mạnh vai trò của giáo dục và lễ nghĩa để hướng con người đến sự thiện. Trong văn học Việt Nam, các tác phẩm thường phản ánh sự đấu tranh giữa thiện và ác, đồng thời đề cao giá trị nhân văn, hướng con người tới những điều tốt đẹp.  Yếu tố hình thành
  • Yếu tố sinh học/bản năng: Con người có những bản năng tự nhiên như tự vệ, mưu cầu hạnh phúc, nhưng đôi khi những bản năng này có thể dẫn đến các hành vi vị kỷ nếu không được kiểm soát.
  • Yếu tố xã hội: Môi trường sống, gia đình, nhà trường và xã hội đóng vai trò chủ đạo trong việc định hình nhân cách. Các quy tắc đạo đức, chuẩn mực xã hội giúp con người phân biệt đúng/sai, thiện/ác. Áp lực xã hội, sự thiếu nhận thức, hoặc lợi ích cá nhân có thể là những lý do tâm lý khiến một người tốt làm điều xấu.
  • Sự lựa chọn cá nhân: Mỗi người đều có ý thức và khả năng tự quyết định hành động của mình. Lòng trắc ẩn và sự đồng cảm là cội nguồn sâu xa của lòng tốt, giúp con người vượt qua sự khác biệt để giúp đỡ lẫn nhau. 
Answer: Con người mang cả tính xấu lẫn tính tốt do sự tương tác phức tạp giữa bản năng tự nhiên và môi trường xã hội, trong đó giáo dục và sự rèn luyện ý thức đóng vai trò quyết định trong việc phát triển mặt thiện và hạn chế mặt ác. 
16 tháng 4 2018

Gương mặt của họ ít khi cười
Lúc nào, gương mặt của họ cũng có vẻ rất nghiêm túc. Họ không bao giờ cười, thậm chí không bao giờ thể hiện cảm xúc, mà chỉ lầm lầm lì lì, lạnh tanh như chẳng cần ai. Bạn biết tại sao không? Họ đang xét đoán và tìm hiểu người đối diện họ đấy. Thật ra, họ là một người rất thâm thúy. Mỗi khi có chuyện xảy ra thì họ sẽ là người xuất hiện đầu tiên. Thoạt đầu, khi mới tiếp xúc, bạn sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng ở gần khoảng một thời gian, bạn sẽ hiểu lòng tốt của họ thôi!

Không bao giờ họ trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác
Trờ thành gánh nặng của một ai đó là điều mà họ không bao giờ nghĩ tới. Lúc nào, họ cũng chủ động làm mọi thứ một mình, kể cả khi không có sự giúp đỡ. Nếu làm việc theo nhóm, họ cũng chủ động làm mà chẳng cần ai nhắc nhở. Đôi lúc, họ tạo cho bạn cảm giác thiếu sự gắn kết, nhưng có những người này trong đội thì công việc tính ra cũng sẽ trôi chảy hơn, vì ai cũng tự giác cả rồi.

Không bao giờ hứa hẹn 
Cuộc sống này có rất nhiều người hứa thật nhiều, thất hứa thì cũng thật nhiều, nhưng với họ thì tuyệt đối không. Thà là không hứa gì cả, nhưng âm thầm làm, còn hơn những người nói nhiều mà chẳng làm được bao nhiêu.

Không bao giờ làm hài lòng người khác
Những người “đáng ghét” này chẳng bao giờ tỏ ra làm hài lòng những yêu cầu của bạn. Vì họ tự biết bản thân mình chẳng đủ thời gian để làm việc đó. Nếu tính ra thì họ cũng tốt, vì có sao họ làm vậy, còn hơn những người luôn khiến bạn hài lòng ra mặt, nhưng bên trong họ nghĩ những điều xấu xa, và chỉ chờ cơ hội để hãm hại bạn.

Chỉ có một vài người bạn
Thay vì giao du với nhiều người thì họ chỉ tập trung vào một số mối quan hệ chất lượng. Ai làm gì thì họ mặc kệ, họ chỉ biết đến những người quan trọng trong cuộc đời mình. Trông thì có vẻ chẳng có gì là thân thiện, nhưng nếu bạn là người nằm trong danh sách những người quan trọng đó thì hẳn bạn sẽ luôn vui vẻ và hạnh phúc.

Thà nói thật gây tổn thương, còn hơn nói dối để người khác chẳng thể khá lên được
Vì họ biết cái nào là tốt, cái nào là xấu nên khi có vấn đề xảy ra, mà lỗi lầm thuộc về bạn. Họ sẽ trực tiếp nói thẳng, hoặc quát mắng bạn. Có thể bạn sẽ rất tự ái, nhưng bạn biết không, người nào còn nói đến mình có nghĩa là người ta còn chú ý đến bạn , còn những người lúc nào cũng im lặng, và dù bạn sai cũng chẳng bao giờ nói gì, thì đó chính là người chẳng hề quan tâm đến bạn, tệ hơn chính là chẳng muốn bạn khá hơn.

----

Đọc xong bài này, bỗng nhiên, chị lại nhớ câu của ông bà ngày xưa, "đừng nhìn mặt mà bắt hình dong". Câu này quá chuần xác. Mới nhìn sơ bề ngoài thì không thể xác định họ là người như thế nào? Đến khi tiếp xúc nhiều thì chúng ta mới biết rõ. Bởi vậy, mai mốt, chị em thấy ai nghiêm nghị với mình, thì chớ có vội ghét người ta mà cứ từ từ suy xét một chút đã nhé. 

 

16 tháng 4 2018

Vì tính nết của họ và họ ko ý thức đc bản thân của mk, họ ích kỷ và sống vs 1 đạo đức giả tạo ( vs người xấu xa)

Giải thích và chứng minh câu tục ngữ "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" theo dàn bài sau: A: Mở bài: - Môi trường, hoàn cảnh sống ảnh hướng rất lớn đến nhân cách và đạo đúc con người. - Dẫn câu tục ngữ "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" B: Thân bài: * Giải thích nghĩa đen, nghĩa bóng: - Nghĩa đen: + Mực, đen: Là những loại mực đen, dùng để in ấn, rất khó làm sạch. + Đèn: Là...
Đọc tiếp

Giải thích và chứng minh câu tục ngữ "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" theo dàn bài sau:
A: Mở bài: - Môi trường, hoàn cảnh sống ảnh hướng rất lớn đến nhân cách và đạo đúc con người.
- Dẫn câu tục ngữ "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng"
B: Thân bài: * Giải thích nghĩa đen, nghĩa bóng:
- Nghĩa đen: + Mực, đen: Là những loại mực đen, dùng để in ấn, rất khó làm sạch.
+ Đèn: Là vật dụng thắp sáng trong gia đình, nó là vật dụng có ích.
* Tại sao nói "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng"?
+ Hoàn cảnh sống, môi trường sống có thể quyết định con người xấu hoặc tốt.
+ Môi trường xấu có thể khiến ta trở thành người xấu và ngược lại.
+ Dẫn chứng?
+ Hoàn cảnh hoặc môi trường tốt thì người đó sẽ tốt hơn.
+ Dẫn chứng?
* Người tốt chơi với người xấu có thể không thành xấu và ngược lại.
C: Kết bài: + Câu tục ngữ là lời khuyên, lời dạy có ý nghĩa.
+ Khuyên tránh xa điều sai trái, tiếp cận điều tốt để trở thành con người có ý nghĩa.
HELP
****Lưu ý****: Không chép mạng.

1
3 tháng 5 2017
  1. 1. Từ xưa, nhân dân ta đã khẳng định rằng môi trường xã hội và đặc biệt là mối quan hệ bạn bè có ảnh hưởng rất lớn tới quá trình hình thành nhân cách, đạo đức của mỗi con người. Câu tục ngữ: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng đã nói lên điều đó. Để nêu lên một bài học hoặc một kinh nghiệm, ông cha ta thường mượn hình ảnh của sự vật có liên quan đến con người để thể hiện ý của mình. Mực có màu đen. (Ngày xưa, mực Tàu được đúc thành thỏi dài, khi dùng thì đem mài với nước, lấy bút lông chấm vào mực để viết chữ Hán. Nếu sơ ý bị mực dây vào nước, quần áo thì khó tẩy sạch.) Từ thực tế đó, người xưa mượn mực để ám chỉ những cái xấu xa. Còn đèn là vật phát ra ánh sáng. Đến gần đèn, ta sẽ được soi sáng. Cho nên đèn tượng trưng cho điều tốt đẹp, sáng sủa. Mượn hai hình ảnh tương phản nhau là mực và đèn, câu tục ngữ ngầm nhắc nhở: Nếu giao du với hạng người xấu, ta sẽ bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu; nếu ta kết bạn với những người tốt thì ta sẽ học tập được nhiều điều hay, điều tốt. Quan sát cuộc sống thường ngày xảy ra xung quanh, ta sẽ thấy ý nghĩa của câu tục ngữ trên là đúng. Xét trong phạm vi gia đình thì cha mẹ, anh chị là tấm gương để cho con em noi theo. Nếu cha mẹ hòa thuận và coi trọng việc giáo dục con cái, anh em yêu thương nhau thì đó là gia đình hạnh phúc, sẽ có được những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo, giỏi giang. Ngược lại, nếu cha mẹ lục đục, anh em bất hòa thì chắc chắn con cái sẽ hư hỏng, khó nên người. Ngoài xã hội, nếu tiếp xúc thường xuyên với những đối tương xấu xa, lừa đảo, giựt giọc, chà đạp lên nhau để sống thì một ngày nào đó, ta sẽ bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu. Người xưa đã khẳng định: Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài và có lời khuyên chí lí: Thói thường gần mực thì đen Anh em bạn hữu phải nên chọn người
  2. 2. Đối với lứa tuổi học sinh, việc kết bạn là hết sức quan trọng.Nếu chơi với những bạn chăm ngoan, học giỏi, lễ phép, biết kính trên nhường dưới…thì chúng ta sẽ học tập được những đức tính tốt và trở thành người tốt. Bạn bè sẽ giúp đỡ nhau để cùng tiến bộ. Ý nghĩa của câu tục ngữ trên từ lâu nay đã được công nhận nhưng trong một lần tranh luận ở lớp, bạn em lại cho rằng :Gần mực chưa chắc đã đen, gần đèn chưa chắc đã sáng. Suy ngẫm kĩ, em thấy ý kiến của bạn ấy cũng có lí phần nào, song không phải vì thế mà giá trị của câu tục ngữ bị phủ nhận. Quả thật, yếu tố con người vô cùng quan trọng. Nếu làm chủ được bản thân, có ý chí, lập trường, quan điểm vững vàng thì chúng ta khó bị tha hóa bởi cái xấu. Sống trong môi trường không tốt mà con người vẫn giữ được nhân cách trong sáng thì cũng giống như hoa sen nở trên đầm lầy vẫn tỏa ngát hương thơm. Xung quanh ta có rất nhiều tấm gương như vậy. Nhà tình báo Vũ Ngọc Nhạ suốt mấy chục năm sống ngay trong hang ổ quân thù là bè lũ bán nước Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu và chính phủ ngụy quyền Sài Gòn, tay sai của đế quốc Mĩ xâm lược, vậy mà “ông cố vẫn” vẫn nguyên vẹn là một chiến sĩ cộng sản kiên cường, mưu trí và dũng cảm. Ông đã vượt qua vô vàn thử thách, hiểm nguy để theo đuổi đến cùng lí tưởng cách mạng, góp phần tích cực vào sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Gần gũi hơn, quen thuộc hơn là gương sáng của các bạn nhỏ, nhà nghèo mà hiếu học. Có bạn ngày ngày vượt hàng chục cây số đèo dốc, rừng núi đến trường. Có bạn mồ côi cha mẹ, sống cơ cực, thiếu thốn trăm bề vẫn phấn đấu vượt lên hoàn cảnh để học tốt, học giỏi. Không ít những anh chị sinh viên vừa làm vừa học, vừa rèn luyện bản lĩnh để vững vàng bước vào đời…Điều đáng nể phục là họ đã chiến thắng hoàn cảnh và chiến thắng được chính mình. Ngược lại, có những người điều kiện sống hoàn toàn thuận lợi, tốt đẹp nhưng bản thân lại chẳng ra gì. Sinh ra trong gia đình giàu sang thừa thãi tiền bạc, danh vọng, họ không phải lo lắng, bươn chải để mưu sinh mà chỉ việc
  3. 3. học cho tốt, sống cho tốt. Thế nhưng họ lại sớm sa ngã bởi những thú ăn chơi sa đọa như tiêu xài hoang phí, nay vũ trường, mai quán rượu, rồi hút chích ma túy, điên cuồng đua xe gây tai nạn trên đường phố mà các nhóm thanh niên đua ô tô tốc độ cao vừa qua ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh là ví dụ điển hình. Như vậy là họ đã tự nhuộm đen nhân cách của mình. Ngày nay, trong xã hội tốt đẹp mà chúng ta đang sống, vẫn còn một số người vì nhắm mắt chạy theo đồng tiền để thỏa mãn những dục vọng vật chất mà đánh mất đạo đức, nhân cách, thậm chí mất cả sự nghiệp. Vì vậy, trong quan hệ ta phải trân trọng, sáng suốt để không phải ân hận về sau. Câu tục ngữ Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng là một lời khuyên thiết thực và bổ ích. Em rút ra từ đó bài học bổ ích cho bản thân là phải không ngừng tu dưỡng , rèn luyện đạo đức, tác phong để có được một quan điểm sống lành mạnh, đúng đắn. Hãy tránh xa bóng tối của những cám dỗ xấu xa, chọn bạn tốt mà chơi để học tập và phấn đấu trở thành con ngoan trò giỏi. Gần đèn để được soi sáng là điều cần thiết nhưng ngọn đèn sáng nhất vẫn là ngọn đèn tỏa chiếu từ tâm hồn mình
  4. Chị tách ý ra đây cho hiểu nhé em
3 tháng 5 2017

Chị tự làm ạ?

27 tháng 12 2017

tại con chó tên Hiện thực bn ak

27 tháng 12 2017

tại vì đời phải trải qua những chuyện đó mới nên người

^_^...

Dân gian ta có câu tục ngữ : '' Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng '' chứng minh câu tục ngữ đó Mng nếu có thể viết theo dàn bài này hộ mình nha MB : Giới thiệu câu tục ngữ gần mực thì đen gần đèn thì sáng TB : 1. Giải thích câu tục ngữ - Nghĩa đen : + Mực : + Đèn - Nghĩa bóng : + Mực + Đèn 2. Bình luận câu tục ngữ - hoàn cảnh sống quyết định mỗi con người, con người...
Đọc tiếp

Dân gian ta có câu tục ngữ : '' Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng '' chứng minh câu tục ngữ đó

Mng nếu có thể viết theo dàn bài này hộ mình nha
MB : Giới thiệu câu tục ngữ gần mực thì đen gần đèn thì sáng
TB : 1. Giải thích câu tục ngữ
- Nghĩa đen :
+ Mực :
+ Đèn
- Nghĩa bóng :
+ Mực
+ Đèn
2. Bình luận câu tục ngữ
- hoàn cảnh sống quyết định mỗi con người, con người sống ở hoàn cảnh tốt thì sẽ tốt, sẽ luôn biết yêu thương, chan hòa với mọi người
- hoàn cảnh khó khăn thì thường là những con người xấu xa
- khi chơi với những ng bạn tốt thì sẽ tốt
- khi chơi vói bạn xấu thì sẽ xấu
- câu tục ngữ là 1 lời dạy hết sức ý nghĩa và đúng đắn, nên học tập và làm theo câu tục ngữ
3. Ý ngĩa của câu tục ngữ
- đối với gia đình
+ gia đình hạnh phúc ấm no thì con cái ngoan hiền lễ phép nên ng
+ gia đình bất hòa thì con cái vô lễ hư hỏng
- đối với xã hội
+ khi tiếp xúc và giao du với bạn xấu thì sẽ học những thói hư tật xấu, sẽ trở nên hư hỏng
+ khi chơi với bạn tốt thì sẽ trở thành 1 người tốt
+ giúp đỡ những bạn xấu để trở thành những người tốt
* Vậy ngược lại :
'' Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn ''

- lấy dẫn chứng : về vc giao du với ng xấu thì sẽ ko lây nghiễm những thói hư tật xấu, không trở nên hư hỏng
=> chốt lại : rất ít ng ....
KB :
- Nêu cảm nhận về câu tục ngữ '' gần mục thì đen gần đèn thì sáng ''

1
1 tháng 7 2020

Tham khảo:

Nhân dân ta có một kho tàng tục ngữ vô cùng quý báu. Câu tục ngữ "gần mực thì đen, gần đèn thì rạng" thể hiện sâu sắc lời dạy của cha ông về cách sống.

Câu tục ngữ trên thật đúng nhưng có ban không tán thành. Chúng ta cần phân tích và tìm hiểu chi tiết để biết được ý nghĩa và bài học mà câu tục ngữ thể hiện.

Về nghĩa đen, mực là một chất lỏng được dùng để viết hoặc vẽ. Nó có màu đậm, thường là màu đen và khó tẩy rửa. Khi sử dụng nó ai cũng phải cẩn thận nếu không mực sẽ làm bẩn lên tay, lên áo hay lên tường.

"Rạng" ở đây có nghĩa là sáng. Còn đen và vật dùng để thắp sáng. Đèn điện, đèn pin hay đèn dầu đều là những thứ rất hữu ích đối với cuộc sống của con người. Nhờ có đèn, chúng ta mới có ánh sáng để học tập, làm việc. Đèn soi sáng cả những nơi mặt trời không thể chiếu rọi. Đèn xua tan bóng tối, giúp người nhìn rõ mọi vật xung quanh. Đúng như lời nhận định "gần đèn thì sáng".

Như vậy, xét theo nghĩa đen, câu tục ngữ muốn thể hiện: nếu như chúng ta tiếp xúc gần mực sẽ bị bôi bẩn, bị đen; ngược lại nếu chúng ta ở gần đèn thì chúng ta sẽ được đèn soi sáng, do đó mà trở nên sáng suốt tinh tường hơn.

Không chỉ dừng ở đó, câu tục ngữ còn mang một hàm nghĩa khác. Đó chính là: hoàn cảnh sống tác động đến nhân cách con người như thế nào. Mực là chỉ hoàn cảnh không tốt, môi trường sống không lành mạnh. Đèn là chỉ môi trường sống tích cực. Như thế có nghĩa là khi người ta sống trong môi trường không tốt thì nhân cách dễ bị tha hóa, dễ làm điều sai trái và sa ngã và ngược lại, nếu như được giáo dục trong môi trường lành mạnh thì con người có thể rèn luyện được tích cách của mình cho tốt.

Về cơ bản thì câu tục ngữ này đúng. Hoàn cảnh tác động và chi phối đến nhân cách chúng ta rất nhiều. Trẻ con sinh ra giống như một tờ giấy trắng. Những gì ta giáo dục, môi trường tác động đến nó như thế nào thì nó sẽ trở thành một con người như thế ấy. Nếu xung quanh bạn luôn có những người tốt, sống tích cực thì bạn cũng sẽ học được ở họ nhiều điều hay. Và ngược lại, nếu quanh bạn chỉ toàn những người xấu thì hoàn cảnh tiêu cực ấy cũng sẽ dần làm bạn tha hóa về nhân cách.

Cũng như trong một lớp học, nếu chúng ta chơi nhiều những bạn xấu thì chúng ta dễ bị rủ rê và lôi cuốn. Ta sẽ trở thành một người không tốt, không chịu học hành và dễ sa vào tệ nạn xã hội. Nhưng nếu ta chơi với nhiều bạn học giỏi, chăm chỉ thì ta sẽ có điều kiện để tiến bộ. Bạn cho ta những kiến thức mà bản thân ta bị thiếu hụt. Bạn dạy ta những điều tốt đẹp bổ ích thiết thực cho cuộc đời. Gần những người biết quan tâm đến những người khác tâm hồn ta cũng trở nên trong sáng hơn giàu tình yêu thương hơn. Nhưng cũng đừng vì thế mà thiếu quan tâm đến những người bạn xấu.

Trong cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ, Hồ Chí Minh là người lãnh tụ vĩ đại là mặt trời soi sáng cho cả dân tộc. Ở thời gian ấy biết bao những anh bộ đội cụ hồ đã sống đã chiến đấu noi gương theo phẩm chất của Người. Chính họ đã làm nên những chiến công oanh liệt, giải phóng quê hương, đất nước. Những đức tính của Người. Chính họ đã làm nên những chiến công oanh liệt giải phóng quê hương đất nước. Những đức tính của Người được ảnh hưởng, rèn luyện trong cuộc sống, trong chiến đấu từ những tấm gương sáng mà tiêu biểu là Bác Hồ. (Đó là lòng yêu nước tinh thần đoàn kết, tình yêu thương đồng bào, đồng chí, đó là thái độ chiến đấu hết mình hi sinh tất cả cho độc lập tự do). Nếu không có ánh sáng của Đảng dẫn đường nếu không có một môi trường tốt đẹp thì không có thể nào sản sinh ra được những con người tuyệt vời ấy. Câu tục ngữ "gần mực thì đen gần đèn thì rạng" luôn có ý nghĩa trong thực tế.

Bởi vậy dân gian ta cũng có câu: "Ở chọn nơi, chơi chọn bạn" hay "ở bầu thì tròn, ở ống thì dài". Hay như ngày xưa, bà mẹ của thầy Mạnh Tử đã chuyển nhà đến ba lần để chọn môi trường sống tốt cho con mình. Điểm cuối cùng bà chọn là trường học. Vì bà cho rằng, hàng ngày khi thấy học sinh ngoan ngoãn, lễ phép biết học hỏi thì Mạnh Tử theo đó mà cũng bắt chước được những điểm tốt đấy. Mà sau này Mạnh Tử đã trở thành một bậc tài nổi tiếng, được tôn vinh đến muôn đời.

Thế nhưng câu tục ngữ cũng chưa hoàn toàn đúng. Có rất nhiều người trong hoàn cảnh bị hạn chế, cái xấu luôn vây quanh nhưng họ vẫn không chịu tác động không trở thành con người xấu. Đó là những người có ý chí vươn lên, giàu nghị lực kiên cường trong cuộc sống. Ngược lại cũng có người được giáo dục tốt nhưng lại trở nên hư hỏng tự mình phá hủy nhân cách của mình. Dân gian ta đã lấy loài sen làm biểu tượng cho nhân cách cao đẹp "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Và Hồ Chí Minh là tấm gương cao đẹp cho bao thế hệ Việt Nam noi theo, dù có sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu thì Người vẫn luôn giữ được nhân cách sáng ngời, luôn chèo lái con thuyền cách mạng để đưa đất nước tới bến bờ độc lập.

Rõ ràng tốt xấu là tượng trưng của mực và đen. Chúng ta cần tránh xa những cái xấu, không để cái xấu của người khác là cạm bẫy đối với ta. Cái tốt của năng lực hay của đạo đức ta cũng đều học tập để không ngừng vươn lên trong quá trình "rèn đức luyện tài". Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường việc chọn bạn mà chơi chọn môi trường để tiếp xúc rất quan trọng. Chúng ta phải kịp thời nhận ra cái xấu, tránh xa nó chống lại nó để không rơi vào các tệ nạn xã hội. Đồng thời, chúng ta phải không ngừng hoàn thiện chính mình hướng đến những cái lành mạnh bổ ích. Chúng ta nên giúp đỡ những bạn xấu tránh xa khỏi sai lầm khắc phục kịp thời.

"Gần mực thì đen, gần mực thì sáng" là câu tục ngữ đúng đắn, đem đến cho ta lời khuyên thật đáng quý. Nó như một chân lý mà ta không nên phủ định. Thực hiện tốt lời khuyên ấy sẽ giúp ích cho ta được nhiều điều trong cuộc sống.

2 tháng 7 2020

cảm ơn ạ

16 tháng 4 2018

nhớ đọc nội quy trước khi đăng bài nha bạn

22 tháng 12 2016

bạn tự làm à

hay thế

23 tháng 12 2016

ko hay chả có hiệp vần của thơ gì cả với lại nó cũng ko phải là thơ

 

Hai thày trò cứ đi như thế, chốc chốc lại ngó nhìn nhau.Rồi chợt hai thầy trò dừng lại ở một quãng rừng thưa rộng, nơi có haicon đường mòn gặp nhau, một ngã tư tỏa ra bốn phía, Ivan Ivanưtsđứng vào sau một bụi phi tứ, mặt quay về hướng đó, cố hết sức để hiểuxem cần phát hiện ra cái gì ở quãng ấy.Trên cao thì sáng nhưng ở đây, phía dưới này, thì mỗi lúc một tối xẩm.Có ai đó...
Đọc tiếp

Hai thày trò cứ đi như thế, chốc chốc lại ngó nhìn nhau.
Rồi chợt hai thầy trò dừng lại ở một quãng rừng thưa rộng, nơi có hai
con đường mòn gặp nhau, một ngã tư tỏa ra bốn phía, Ivan Ivanưts
đứng vào sau một bụi phi tứ, mặt quay về hướng đó, cố hết sức để hiểu
xem cần phát hiện ra cái gì ở quãng ấy.
Trên cao thì sáng nhưng ở đây, phía dưới này, thì mỗi lúc một tối xẩm.
Có ai đó sột soạt đâu đây, rồiặng. Lại sột soạt rồi lại lặng. Bim đứng sát
vào chân chủ, ý hỏi: "Cái gì thế? Ai đấy nhỉ? Ta đi xem tí chăng?".
- Thỏ, - chủ nói gần như không thành tiếng. - Tốt lắm, Bim ạ. Tốt. Thỏ.
Để cho nó chạy.
Được rồi, ông ấy bảo "tốt", vậy có nghĩa là mọi việc ổn cả. "Thỏ" thì cũng
hiểu thôi: nhiều lần rồi, khi Bim chạm trán với một vết chân thú, nó đã
nghe nhắc đến tiếng ấy. Và một lần nó đã trông thấy chính cái con thỏ
ấy nữa, nó đã cố đuổi bắt, nhưng lại xơi một cú cảnh cáo nghiêm khắc
và bị phạt. Không được mà!
Vậy là ngay gần đây thôi, một chú thỏ đang sột soạt. Rồi sau đó thì thế
nào?
Bỗng trên cao, có ai đó, không trông thấy và chưa từng thấy, cất tiếng
kêu: "Kho-kho!... Kho-kho!... Kho-kho!...". Đây là lần đầu tiên Bim nghe
thấy như vậy, và nó giật thót mình. Chủ nó cũng vậy. Cả hai đưa mắt
nhìn lên cao, chú mục lên cao thôi... Bất thình lình, trên nền trời hoàng
hôn đỏ tím, một bóng chim hiện ra bay dọc theo con đường rừng. Nó
bay thẳng về phía hai thầy trò, thỉnh thoảng lại kêu lên, nghe như
không phải là chim, mà là một con thú rừng, vừa bay vừa kêu. Nhưng
dù sao đó vẫn là một con chim. Nó nom to, cánh vỗ im re (không phải
chim cút, gà gô hay vịt giời). Tóm lại là cái con chưa từng biết kia đang
bay trên cao. Ivan Ivanưts giương súng lên. Bim, như theo lệnh, nằm
bẹp xuống, mắt không rời bóng chim... Trong rừng tiếng nổ nghe to và
vang dội như Bim chưa bao giờ từng thây. Tiếng vang lan đi qua rừng
và lịm dần mãi tít xa xa.
Con chim rơi xuống bụi rậm, nhưng hai thầy trò chả mấy chốc đã tìm ra.
Ivan Ivanưts đặt nó xuống trước mặt Bim, nói:
- Làm quen đi, chú mình: Dẽ giunà nhắc lại lần nữa: Dẽ giun.
Con Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxki
Chương 2: Rừng Xuân Trang 21
Bim ngửi ngửi, đưa chân chạm vào cái mỏ dài, mình khẽ rùng rùng và
hai chân trước nghí ngoáy, ra ý ngạc nhiên. Chắc hắn nó đang nghĩ
bụng thế này: "Cái kiểu mũi thế kia, mình chư-ư-ưa từng thấy. Nhưng
đúng là cái mu-u-ũi thật mà!".
Rừng khẽ xào xạc, và lặng dần, lặng dần.
Rồi ắng hẳn, dường như tức thì, tưởng đâu có kẻ vô hình nào đó đã xõa
đôi cánh mênh mông lên cây rừng để kết thúc: thôi, không lào xào nữa.
Cành lá im phăng phắc, cây cối như ngủ thiếp đi, chỉ thỉnh thoảng khẽ
rùng mình trong bóng xâm xẩm.
Ba con dẽ giun nữa bay qua, nhưng Ivan Ivanưts không bắn. Tuy con
cuối cùng thì không trông thấy nữa trong đêm tối mà chỉ nghe thấy
tiếng nó thôi, nhưng Bim vẫn thắc mắc: thế những con còn trông thấy
rõ, sao ông bạn nó lại không bắn? Chuyện ấy làm Bim áy náy không
yên. Còn lvan Ivanưts thì hoặc là chỉ ngước nhìn lên cao, hoặc cúi đầu
lắng nghe cái tịch mịch. Cả hai đều lặng thinh.
Đây chính là lúc không nên hé răng nói một lời, - người đã thế và chó lại
càng phải thế! Chỉ đến phút cuối cùng, trước khi ra về, Ivan Ivanưts mới
cất tiếng:
- Tốt lắm, Bim ơi! Cuộc sống lại bắt đầu. Xuân.
Nghe giọng, Bim hiểu rằng ông bạn nó trong lòng đang khoan khoái. Và
nó rúc mõm vào đầu gối ông, ngoe nguẩy đuôi: "Đúng là tốt rồi, khỏi
nói!".
Lần thứ hai hai thầy trò tới đây vào một buổi sáng muồn muộn, nhưng
lần này không mang súng.
chồi bạch dương tròn mọng thơm phức, hương vị đậm nồng của rễ cây,
những tia ngan ngát toát ra từ những mầm cỏ mới nhú, tất cả những cái
đó đều mới mẻ và xúc động lạ thường.
Ánh dương xuyên suốt rừng trừ đám rừng thông ra, và ngay cả đám
này nữa đây đó cũng bị các tia nắng vàng xuyên cắt và tĩnh mịch. Điều
quan trọng nhất là tĩnh mịch. Cái tĩnh mịch của buổi sớm mùa xuân
trong rừng sao mà dễ chịu!
Lần này Bim đã bạo hơn: mọi vật trông rõ mồn một (chứ không như lần
Con Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxki
Chương 2: Rừng Xuân Trang 22
nào lần mò trong bóng tối). Và nó chạy lăng xăng trong rừng thỏa thích,
tuy vẫn không để mất hút chủ. Mọi cái đều tuyệt diệu.
Cuối cùng Bim bắt gặp được một thoáng mùi dẽ giun. Nó kéo căng ra.
Và đứng khựng lại một cách cổ điển. Ivan lvanuts giục nó “Tiến lên!”
nhưng bắn thì trong tay ông có gì để bắn đâu. Ông lại còn lệnh cho nó
nằm xuống nữa, đúng phép như mỗi lần chim bay vù lên. Không còn
hiểu ra thế nào nữa: chủ nó có trông thấy hay không? Bim liếc mắt nhìn
ông cho đến lúc nó khẳng định được: ông ấy có thấy.
Tới con dẽ giun thứ hai mọi sự lại diễn ra y như thế. Lần này Bim không
đừng được biểu lộ một vẻ na ná như bất mãn: một cái nhìn lo ngại, kiểu
chạy lảng sang bên, thậm chí một ý đồ bất tuân thượng lệnh, - tóm lại là
sự bất mãn của nó đã cao độ và tìm một chỗ xì ra. Chính vì thế mà Bim
đã chạy đuổi theo con dẽ giun vừa bay vù đi, đây đã là con thứ ba, hệt
như một chú chó nhà bình thường vậy. Nhưng đuổi theo dẽ giun thì
chẳng được mấy nả: nó thấp thoáng trong cành lá, rồi mất tăm. Bim
quay trở lại trong lòng hậm hực, đã thế lại còn bị phạt nữa. Thế thì thôi,
nó nằm lánh sang bên, và thở dài sườn sượt (giống chó làm cái trò ấy thì
thạo l
Tất cả những cái đó còn có thế chịu đựng được, nếu như không tiếp
thêm một sự xúc phạm khác. Lần này Bim đã phát hiện thấy thêm một
khuyết tật mới nữa của chủ: cái mũi đánh hơi sai, chưa kể cái mũi điếc,
thế cơ chứ... Đầu đuôi là thế này.
Ivan Ivanưts dừng lại và nhìn, nhìn ngang nhìn ngửa, và hít hít đánh
hơi (đánh hơi cái gì). Rồi ông đi tới một gốc cây, ngồi xuống và đưa một
ngón tay khẽ khàng vuốt vuốt một bông hoa nhỏ, nhỏ tí xíu (đối với
Ivan Ivanưts bông hoa ấy hầu như không có mùi gì, nhưng đối vơi Bim
thì nó thối không chịu được). Bông hoa ấy đối với nó nghĩa lý quái gì?
Nhưng chủ nó lại cứ ngồi đó, mỉm cười. Bim tất nhiên làm ra vẻ nó
cũng thấy hay hay, nhưng đó chẳng qua chỉ thuần tuy là vì tôn trọng cá
tính thôi, chứ thực ra thì nó khá ngạc nhiên.
- Nom này, nom đây này, Bim! - Ivan Ivanưts thốt lên và ghé mũi con
chó vào bông hoa nhỏ.
Thế này thì Bim không chịu nổi nữa, - nó ngoảnh đi. Rồi nó lảng luôn,
đi ra nằm ở đống rừng thưa, tất cả bộ dạng nói lên một ý: “Hoa của ông,
ông cứ việc ngửi!”. Sự bất đồng đòi hỏi phải được biện giải với nhau
Con Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxki
Chương 2: Rừng Xuân Trang 23
không chậm trễ, nhưng chủ lại cười vào mũi Bim một cái cười sung
sướng. Và cái đó đến là khó chịu. “Cười cả mình nữa!".
Và ông lại quay sang nói với bông hoa:
- Chào bông hoa đầu mùa!
Bim hiểu không sai: "chào" đây không phải là nói với nó.
Lòng ghen tuông đã len lỏi vào trong tâm hồn con chó, nếu như có thể
nói như vậy, kết quả là thế đó. Mặc dù về đến nhà hai bên dường như
đã làm lành với nhau, nhưng cái ngày hôm ấy xảy đến với Bim thật là
đen đủi: có mồi, lại không bắn, nó phải đích thân đuổi theo chim, lại
trừng phạt nó, đã thế lại cái bông hoa ranh kia nữa. Phải, thì ra đã là chó
thì chẳng thoát nổi cái cuộc sống kiểu chó, bởi vì nó phải sống trong sự
trói buộc của ba “điều lệnh”:..Không được", “Lùi lại", "Tốt".
Có điều là cả Bim, cả Ivan Ivanưts, đều không hiểu rằng sẽ có lúc, nếu
như họ nhớ lại, họ sẽ cảm thấy rằng cái ngày hôm nay thật là một ngày
vô cùng hạnh phúc.
Nhật ký của chủ
Trong cánh rừng mệt mỏi sau một mùa đông ác nghiệt, khi các mầm
non bừng dậy còn chưa xòe rộ, khi những cái gốc đau khổ của những
cây bị chặt trong dịp mùa đông còn chưa đâm chồi nhưng đã ứa nhựa,
khi lá rụng nâu nâu đang nằm xếp lên thành tầng thành lớp, khi những
cành trụi còn chưa rì rào mà chỉ khẽ đụng vào nhau thì bỗng thoảng đến
một mùi hương hoa điểm tuyết! Chỉ hơi thoang thoảng thôi, nhưng đó
là mùi của cuộc sống đã hồi tỉnh, và chính vì thế mà nó rạo rực tươi vui,
mặc dầu khó cảm thấy nó. Tôi nhìn quanh, - té ra là nó ngay bên cạnh.
Dưới đất có một bông hoa điểm tuyết, một giọt trời xanh nhỏ xíu, vị sứ
giả vô cùng giản dị và cởi mở của niềm vui và hạnh phúc cho những ai
đứng với nó và với tới nó. Nhưng lúc này đây thì đối với ai cũng vậy, kể
cả người hạnh phúc lẫn kẻ bất hạnh, nó là cái trang điểm cho cuộc sống.
Thì ngay trong chúng ta đây, những con người, cũng là như vậy: có
những người khốn nhũn nhặn có trái tim trong sáng, những con người
“tầm thường" và“nhỏ bé" nhưng lại có tâm hồn cao cả. Chính họ cũng tô
điểm cho cuộc sống, đem nhập vào mình tất cả những cái gì tốt đẹp
nhất có trong nhân loại: lòng tốt, sự giản dị, niềm tin yêu. Chính vì vậy
Con Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxki
Chương 2: Rừng Xuân Trang 24
mà bông hoa điểm tuyết nom như một giọt trời xanh trên mặt đất... Và
vài hôm sau (tức là hôm qua) tôi và Bim lại đến đúng cái chỗ ấy. Giờ
đây trời đã rắc xuống khu rừng hàng ngàn giọt xanh biếc. Tôi tìm
quanh: nó đâu rồi nhỉ, cái bông hoa nở sớm nhất, cái bông hoa quả cảm
nhất kia? Hình như nó đây rồi. Có phải không nhỉ? Chẳng rõ. Hoa
nhiều quá nên bây giờ thì chẳng thấy được nó, chẳng tìm ra nó: nó đã
chìm giữa những bông hoa nở sau nó, hòa lẫn với nó. Vậy là nó bé nhỏ
như thế nhưng anh hùng, thầm lặng như thế nhưng thật là kiên gan cho
nên hình như cơn gió cuối cùng chính là đã sợ nó, đầu hàng nó khi vào
một buổi sớm tinh mơ, đem quảng lá cờ trắng trận sương muối cuối
cùng xuống bìa rừng.
Cuộc sống cứ đi lên.
... Nhưng Bim đâu có khả năng hiểu được tí gì về những điều ấy. Thậm
chí lần thứ nhất nó đã tự ái, đã ghen. Vả lại khi hoa đã nhiều rồi, nó
cũng đâu có buồn để ý đến hoa. Tập săn mà như nó thế thì xoàng:
không có súng nó đã bối rối. Tôi và nó ở hai trình độ phát triển khác
nhau nhưng lại rất, rất gần nhau. Tạo hóa tạo ra vạn vật theo một quy
luật vững bền: sự cần thiết của cái này đối với cái kia; bắt đầu ở những
sự vật đơn giản nhất và kết thúc ở sự sống đã phát triển cao, đâu đâu
cũng là quy luật ấy cả...
Liệu tôi có chịu đựng nồi cảnh cô đơn đến là ghê gớm này không nếu
như không có Bim?
Cô ấy cần thiết cho tôi biết đến chừng nào! Cô ấy cũng thích hoa điểm
tuyết. Quá khứ như một giấc mơ...Thế cái hiện tại, nó không phải một
giấc mơ hay sao? Không phải giấc mơ sao, cái khu rừng xuân ngày hôm
qua với chấm xanh lam trên mặt đất? Chứ còn gì nữa: những giấc mơ
xanh là một phương thuốc tiên, dù chỉ có tính chất tạm thời. Tất nhiên là
tạm thời thôi. Bởi vì nếu như cả các nhà văn nữa cũng lại chỉ tuyên
truyền cho những giấc mơ xanh và lánh xa màu xám thì nhân loại sẽ
thôi không lo lắng cho t
ương lai nữa, tưởng rằng hiện tại là vĩnh cửu, là
tương lai. Sự không thoát khỏi thời gian, cái mệnh trời ấy chính là thể
hiện ở chỗ hiện tại phải trở thành quá khứ mà thôi. Con người đâu có
quyền ra lệnh: "Mặt trời kia, đứng lại!". Thời gian không dừng lại,
không cản nổi và không thương xót. Mọi vật tồn tại trong thời gian và
trong sự vận động. Và kẻ nào chỉ đi tìm sự yên tĩnh bất di bất dịch màu
xanh, kẻ đó đã hoàn toàn thuộc về quá khứ, dù cho anh ta trẻ mãi không
Con Bim Trắng Tai Đen G.trôieppônxki

 

4
8 tháng 10 2016

ko thick

8 tháng 10 2016

cái này là j z nhỉ ?

hum

15 tháng 9 2016

Vì người mẹ luôn nhớ về ngày đầu tiên đi học của mình, nhớ được cảm giác khi bắt đầu đi học.Người mẹ trong truyện rất yêu quê hương mình, cho dù đã trải qua nhiều năm, trong lòng người mẹ đó vẫn còn nhớ được lời nói, cử chỉ, giọng nói, tiếng đọc bài của thầy cô. Điều này cho thấy kỉ niệm về thầy cô, bạn bè, quê hương của người mẹ vô cùng sâu đậm.