Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Một lần tình cờ, em chứng kiến cảnh Mi Mi bắt chuột thật là ngoạn mục. Cô nàng nép mình sau lu gạo kiên trì rình rập. Dường như đến cả hơi thơ cô nàng cũng cố giữ cho thật khẽ. Thấy im ắng quá, một thằng chuột nhắt từ trong hốc bếp chui ra, ngó ngang ngó dọc ra chiều cảnh giác. Thằng chuột có vẻ yên tâm từ từ tiến về phía lu gạo, Mi Mi vẫn bất động. Thằng chuột và lu gạo mỗi lúc một gần, Mi Mi khẽ thu mình lại. Thằng chuột đã đến gần lu gạo và chắc mẩm sẽ được một bữa no nê. Tựa như chiếc lò xo bị nén chỉ chờ bật ra, Mi Mi phốc tới như một mũi tên. Thằng chuột nhắt đáng ghét đã nằm gọn dưới mười chiếc vuốt nhọn hoắt, Mi Mi của em bắt chuột thật là tài.
Con chó lông xù của nhà bạn, em rất thích.
Nó có tên là Midu, năng 2 kg, lông xù, toàn thân màu trắng. Mắt nó như hai hột nhãn lồng. Khi nó muốn đi ra ngoài chơi, nó thường đứng trước cửa vẫy đuôi và sủa" gâu". Khi bạn em nói chuyện với nó, nó không hiểu bạn em chỉ ngón tay, khèo ngón tay, vỗ nhẹ bàn ...là con chó quen làm theo ý .
Mỗi khi nó hiểu ý là nó được thưởng cục nâu mùi cá hay mùi thịt gà. Nó biết chùi chân khi vào nhà. Khi bạn em ngủ nó tha cái mềm đắp từ ngoài vào chân giường bạn em rồi cùng ngáy ò ò
Em rất thích con cho Mi đu, nhưng em bị dị ứng lông của nó , em chỉ thường đến thăm nó thôi.
Bài văn về "Chim":
Trong thế giới loài chim, em thích nhất chim bồ câu. Nó có bộ lông màu trắng tinh, hai mắt tròn xoe như hai hạt nhãn tiêu. Ban ngày, bồ câu đi kiếm ăn. Nó thường ăn hạt đậu, hạt thóc. Buổi tối, bồ câu bay về làm tổ trên những thân cây. Bồ câu còn là một chú chim biết đưa thư nên ai cũng quý nó. Em coi nó như một người bạn thân nhất của em.
---
Bài văn về "Gà":
Chú gà nhà em đã ra dáng một chú gà trống đẹp. Cái mào dày và đỏ chót như bông hoa dâm bụt lúc nào cũng nghênh nghênh ra vẻ kiêu hãnh lắm. Cái mỏ vàng ươm và hơi khoằm. Bộ áo lông của chú rực rỡ đủ màu sắc: lông cổ màu đỏ lửa pha xanh biêng biếc, lông thân màu nâu mượt, lông cánh và đuôi màu đen óng ánh. Cặp giò chắc nịch cùng cái cựa dài, sắc chính là vũ khí lợi hại của chú.
a, Bổ sung thông tin về thời gian, địa điểm cho câu
b, Giúp đoạn văn miêu tả sự vật theo trình tự thời gian.
c, Giúp đoạn văn miêu tả hoạt động theo trình tự không gian.
Khi tìm đọc cần tìm ở nguồn uy tín, bài văn đó cũng có trình tự sắp xếp các ý rõ ràng, mạch lạc, cách dùng từ trong sáng, đúng chính tả.
Mẹ em có nuôi một đàn gà, oai phong nhất đàn là một chú gà trống.
Toàn thân chú là bộ lông màu đen xanh pha chút màu đỏ hung, dài mềm mượt và sáng bóng. Thân chú to lớn như trái mít mật, chú ta cũng có đôi cánh to và khỏe lắm. Đôi mắt đen, tròn, nhỏ như hạt đậu, lúc nào cũng láo liêng, gườm gườm ra vẻ đáng sợ lắm. Cái mỏ của chú màu vàng sậm, cứng cáp và sắc nhọn. Những cú mổ của chú nhanh nhẹn, mạnh mẽ. Chú có chiếc đuôi lớn, cong vồng, lông có màu đen ánh xanh. Đầu chú có cái mào đỏ tươi như cái vương miện. Bộ móng vuốt của chú gà trống cũng nhọn và sắc không kém gì cái mỏ của chú cả. Mỗi khi chú ta đưa móng ra nghênh chiến, mấy chú gà trống hàng xóm đều phải e dè.
Vào mỗi buổi sáng, chủ thường gáy vàng khắp làng xóm, gọi ông mặt trời thức dậy. Vào mỗi buổi chiều, chú thường đi loanh quanh trong sân vườn, dẫn đàn gà mái đi mổ thóc bới giun.
Em rất yêu quý chú gà nhà em. Em luôn coi chú như một người bạn ở nhà của em.
- Các đặc điểm tả con vật đã phù hợp.
- Trình tự sắp xếp các ý rõ ràng, mạch lạc
- Cách dùng từ, viết câu đã đúng chính tả, có hình ảnh miêu tả.
Tôi là sư tử, sinh ra và lớn lên trên những đồng cỏ rộng lớn. Là chúa sơn lâm nên tôi có một vẻ uy nghi và bệ vệ dường hoàng. Mỗi bước đi của tôi uyển chuyển, nhẹ nhàng như đang đi trên tấm thảm lụa. Bộ móng của tôi mới sắc làm sao. Nhìn tôi đáng sợ là thế nhưng tôi có khuôn mặt khá hiền lành. Sống trong khu bảo tồn này tôi được tự do sinh trưởng nên không có gì là buồn chán cả, con người cũng không làm hại tôi nên khi thấy con người tôi để cho họ nhìn, chỉ khi ai tấn công thì tôi mới tấn công lại.
Em có thể tìm đọc câu chuyện Con rồng cháu tiên
Ngày xưa, ở miền đất Lạc Việt, cứ như bây giờ là Bắc Bộ nước ta, có một vị thần thuộc nòi rồng, con trai thần Long nữ, tên là Lạc Long Quân. Thần mình rồng, thường ở dưới nước, thỉnh thoảng lên sống trên cạn, sức khỏe vô địch, có nhiều phép lạ.
Thần giúp nhân dân diệt trừ Ngư tinh, Hồ tinh, Mộc tinh là những loài yêu quái bấy lâu làm hại dân lành. Thần dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và cách ăn ở. Xong việc, thần thường về thủy cung với mẹ, khi có việc cần, thần mới hiện lên.
Bấy giờ, ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần, nghe tiếng vùng đất Lạc có nhiều hoa thơm cỏ lạ, bèn tìm đến thăm. Âu Cơ và Lạc Long Quân gặp nhau, đèm lòng yêu thương, rồi trở thành vợ chồng, cùng nhau chung sống trên cạn ở điện Long Tráng.
Ít lâu sau, Âu Cơ có mang, đến kì sinh nở, chuyện thật lạ, nàng sinh ra một cái bọc trăm trứng nở ra một trăm con trai, con nào con ấy hồng hào, đẹp đẽ lạ thường. Đàn con không cần bú mớm mà tự lớn lên như thổi, mặt mũi khôi ngô , khỏe mạnh như thần.
Thế rồi một hôm, Lạc Long Quân vốn quen ở nước, cảm thấy mình không thể sống mãi trên cạn được, đành từ biệt Âu Cơ và đàn con để trở về thủy cung với mẹ. Âu Cơ ở lại một mình nuôi đàn con, tháng ngày chờ mong, buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên và than thở.
– Sao chàng bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?
Lạc Long Quân nói:
– Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là giòng tiên ở chốn non cao. Kẻ ở cạn, người ở nước, tính tình tập quán khác nhau, khó mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì thì giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn.
Âu Cơ và trăm con nghe theo, rồi cùng nhau chia tay nhau lên đường.
Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở đất Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Triều đình có tướng văn, tướng võ, con trai vua gọi là quan lang, con gái vua gọi là mị nương, khi cha chết thì được truyền ngôi cho con trưởng, mười mấy đời truyền nối ngôi vua đều lấy danh hiệu Hùng Vương, không hề thay đổi.
Cũng bởi sự tích này mà về sau, người Việt Nam ta con cháu vua Hùng, thường nhắc đến nguồn gốc của mình là con Rồng, cháu Tiên


Thiên nhiên hoang dã là thế giới sinh động và bí ẩn, nơi các loài động vật tồn tại với vẻ đẹp mạnh mẽ, tự do và đầy bản năng. Qua văn miêu tả động vật hoang dã, người viết không chỉ tái hiện hình dáng, đặc điểm của con vật mà còn thể hiện sự quan sát tinh tế và tình cảm đối với thế giới tự nhiên. Vì vậy, việc miêu tả động vật hoang dã giúp người đọc hiểu và trân trọng hơn giá trị của thiên nhiên.(●'◡'●)
- "Trong thế giới động vật hoang dã đầy bí ẩn, có một loài vật luôn khiến em vừa kính nể vừa tò mò – đó là con Hổ."
- "Lần đầu nhìn thấy chú Hổ uy dũng trong phim tài liệu, em đã bị mê hoặc bởi dáng vẻ oai vệ và sức mạnh phi thường của nó."
- "Mỗi khi nhắc đến chúa tể sơn lâm, em lại nhớ đến hình ảnh chú Hổ với bộ lông vàng sậm vằn đen, bước đi chậm rãi nhưng đầy uy lực, hiện thân của sức mạnh thiên nhiên hoang dã."
Mẫu 2: Mở bài yêu mến (Tả Gấu Trúc)- "Giữa muôn loài, có một loài vật mà em yêu quý vô cùng vì sự hiền lành, tròn trịa đáng yêu của nó, đó chính là Gấu Trúc."
- "Không sặc sỡ, không hung dữ, Gấu Trúc với bộ lông trắng đen ngộ nghĩnh đã chiếm trọn trái tim em ngay từ lần đầu nhìn thấy trên tivi."
- "Trong một khu rừng xanh thẳm, có một sinh vật tròn trĩnh, chậm chạp, luôn mang vẻ mặt 'thâm quầng' đáng yêu – Gấu Trúc, loài vật hoang dã hiền lành nhất hành tinh."
Mẫu 3: Mở bài tổng quát (Tả Voi)- "Thiên nhiên ban tặng cho Trái Đất những sinh vật kỳ vĩ, và em đặc biệt yêu thích loài vật to lớn, hiền lành, thông minh – đó là con Voi."
- "Em đã có dịp đến vườn bách thú và không thể nào quên hình ảnh chú Voi cao lớn, với chiếc vòi dài linh hoạt, đôi tai to như quạt mo, hiện thân của sự cần cù và sức mạnh bền bỉ."
Mẫu 4: Mở bài liên kết với trải nghiệm (Tả Khỉ)