K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Bà ốm

Loan tưởng bà nội chỉ bị cảm cúm sơ sơ. Thế mà chiều hôm ấy, Loan đi học về, giật mình thấy mẹ rơm rớm nước mắt bảo bố và bác Xuân đã cảng bà đi cấp cứu ở bệnh viện huyện. Suốt đêm, mẹ và Loan ít ngủ, thương bà, lo cho bà.

Hôm sau, bố ở huyện về, báo tin bà đã tỉnh, không có gì đáng ngại nữa. Bà dặn Loan phải chăm học, nhớ cho mái mơ ăn thêm rau (nó thích ăn rau lắm) và nhốt riêng con gà ri ra, kẻo nó hay bị con gà khác bắt nạt, tội nghiệp nó.

Ôi, mới vắng bà có mấy ngày mà đàn gà cứ ngơ ngác cả ra. Bà chăm chúng nó thế thảo nào! Còn Loan thì nhìn vào đâu, sờ vào cái gì cũng thấy thiếu bà. Cái bình vôi ăn trầu của bà kia. Cái chổi bà thường luôn tay quét. Cái rế, cái nồi, cái rổ bát, bao giờ cũng chùi cũng xếp gọn gàng.

Đến cây cối ngoài vườn cũng nhớ bà, các ngọn mướp cứ ngóc đầu lên chờ đợi được bàn tay tưới tắm. Cái giường bà nằm mà trống vắng buồn thiu, con cóc ở trong gầm cũng như sốt ruột, cứ nhẩy ra rồi lại nhẩy vào.

Vì phải đi thi, Loan không lên huyện thăm bà được. Nó chọn đúng mười quả trứng gà tươi nhất, do con gà mái hoa của nó đẻ - gửi bố mang đi biếu bà. Nó không quên viết gửi bà mấy chữ:

“Bà yêu quý của cháu.

Bà cứ yên tâm chữa bệnh, mẹ cháu mải làm đồng, cháu tưới vườn và chăm đàn gà đúng như lời bà dặn. Cháu làm bài thi tốt lắm, bà ạ.

Cháu Loan của bà.”Trong thư nó không nói gì về mười quả trứng nó đã gửi biếu bà cả. Nó vốn là đứa trẻ tế nhị. Hôm ấy đúng ngày chủ nhật, bố đón bà ở bệnh viện huyện về. Bà còn xanh lắm, tay phải chống gậy, nhưng bà cười từ ngoài sân cười vào. Loan chạy ra ôm lấy bà, giụi đầu vào ngực áo bà, khóc òa lên. Bà xoa xoa tóc Loan mắng yêu:

- Bố mày! Bà có chết đâu mà khóc! Nín đi, bà cho quà đây....

Loan nắm lấy tay bà, dắt bà vào giường. Bà bảo bố đưa cho bà cái bị. Bà xếp ra hai quả cam, sáu quả chuối và năm quả trứng gà. Bà bảo:

- Đây bà thưởng cho.... Nín đi, nín đi nào!...

Loan ngước nhìn bà, khúc khích cười, nhưng miệng nó cười, mà mắt thì vẫn khóc. Vì nó biết bà đã dành dụm không ăn hết trứng và các thứ quà của nó cùng mọi người gửi biếu bà. Bà ơi, cháu yêu bà, cháu thương bà quá!

Câu 1:Qua những hành động của Loan khi bà ốm,em hiểu j về tính cách của nv Loan

Câu 2:Truyện “Bà ốm”gợi cho e suy nghĩ j về tình cảm gia đình

Câu 3:Vt bài văn phân tích nv Loan trong vb Bà ốm ở phần đọc hiểu

8
12 tháng 12 2025

⚡⚡Mình sẽ giúp bạn phân tích chi tiết nhé 🤓


✍️ Câu 1: Qua những hành động của Loan khi bà ốm, em hiểu gì về tính cách nhân vật Loan

  • Loan là một cô bé hiếu thảo, giàu tình cảm: lo lắng, thương bà khi bà phải đi cấp cứu.
  • Tế nhị, biết quan tâm: gửi trứng gà biếu bà nhưng không khoe trong thư.
  • Chăm chỉ, trách nhiệm: nghe lời bà dặn, chăm học, chăm vườn và đàn gà thay bà.
  • Nhạy cảm, tình cảm sâu sắc: nhìn đâu cũng nhớ bà, khóc òa khi gặp lại bà.

👉 Tính cách Loan nổi bật: hiếu thảo, yêu thương bà, biết quan tâm và giàu tình cảm.


✍️ Câu 2: Truyện “Bà ốm” gợi cho em suy nghĩ gì về tình cảm gia đình

  • Gia đình là nơi gắn bó yêu thương, mỗi thành viên đều quan tâm, lo lắng cho nhau.
  • Tình bà cháu trong truyện cho thấy: tình cảm gia đình là nguồn động viên, an ủi lớn lao.
  • Qua đó, ta thấy cần phải biết yêu thương, chăm sóc ông bà, cha mẹ khi họ ốm đau, già yếu.
  • Tình cảm gia đình giúp ta trưởng thành hơn, sống có trách nhiệm và biết chia sẻ.

✍️ Câu 3: Bài văn phân tích nhân vật Loan trong văn bản Bà ốm

Trong truyện ngắn *Bà ốm*, nhân vật Loan hiện lên là một cô bé giàu tình cảm, hiếu thảo và rất tế nhị. Khi bà nội phải đi cấp cứu, Loan lo lắng, thương bà đến mức suốt đêm không ngủ. Em luôn nhớ lời bà dặn, chăm học, chăm vườn và đàn gà thay bà. Loan còn chọn mười quả trứng gà tươi nhất gửi biếu bà, nhưng trong thư không hề nhắc đến, thể hiện sự tinh tế và khiêm nhường.  

Loan yêu thương bà tha thiết: nhìn đâu cũng thấy thiếu bà, từ cái bình vôi, cái chổi, đến cây cối ngoài vườn. Khi gặp lại bà, em òa khóc vì xúc động, nhưng cũng khúc khích cười khi bà an ủi. Những hành động ấy cho thấy Loan là một đứa trẻ hiếu thảo, biết quan tâm, giàu tình cảm và rất nhạy cảm.  

Qua nhân vật Loan, tác giả đã khắc họa vẻ đẹp của tình bà cháu, đồng thời gợi cho người đọc suy nghĩ về tình cảm gia đình – một tình cảm thiêng liêng, cần được trân trọng và gìn giữ.

👉 Bạn có muốn mình viết thêm một đoạn kết bài ngắn gọn, giàu cảm xúc để hoàn thiện bài văn phân tích này không?

câu 1 : Loan là một cô bé rất hiếu thảo, tinh tế và sâu sắc trong tình cảm. Khi bà ốm, Loan lo lắng, mất ngủ, thương bà từng chút. Dù bận thi, em vẫn chăm gà, tưới vườn đúng lời bà dặn và còn chọn trứng đẹp nhất gửi bà nhưng không hề khoe trong thư. Loan vừa tình cảm, vừa biết nghĩ cho người khác, đặc biệt là luôn dành tình yêu lớn cho bà.

câu 2 : Truyện cho thấy tình cảm gia đình là nơi ấm áp và bền chặt nhất. Khi người thân đau ốm, mỗi thành viên đều lo lắng, yêu thương và chăm sóc nhau. Chính sự quan tâm giản dị như việc chăm gà, tưới vườn, gửi vài quả trứng hay nụ cười của bà khi về nhà đã tạo nên một mái ấm. Gia đình không cần những điều lớn lao, mà cần sự yêu thương chân thành, luôn nghĩ cho nhau trong từng việc nhỏ.

12 tháng 12 2025

⚡Mình sẽ giúp bạn phân tích chi tiết nhé 🤓


✍️ Câu 1: Qua những hành động của Loan khi bà ốm, em hiểu gì về tính cách nhân vật Loan

  • Loan là một cô bé hiếu thảo, giàu tình cảm: lo lắng, thương bà khi bà phải đi cấp cứu.
  • Tế nhị, biết quan tâm: gửi trứng gà biếu bà nhưng không khoe trong thư.
  • Chăm chỉ, trách nhiệm: nghe lời bà dặn, chăm học, chăm vườn và đàn gà thay bà.
  • Nhạy cảm, tình cảm sâu sắc: nhìn đâu cũng nhớ bà, khóc òa khi gặp lại bà.

👉 Tính cách Loan nổi bật: hiếu thảo, yêu thương bà, biết quan tâm và giàu tình cảm.


✍️ Câu 2: Truyện “Bà ốm” gợi cho em suy nghĩ gì về tình cảm gia đình

  • Gia đình là nơi gắn bó yêu thương, mỗi thành viên đều quan tâm, lo lắng cho nhau.
  • Tình bà cháu trong truyện cho thấy: tình cảm gia đình là nguồn động viên, an ủi lớn lao.
  • Qua đó, ta thấy cần phải biết yêu thương, chăm sóc ông bà, cha mẹ khi họ ốm đau, già yếu.
  • Tình cảm gia đình giúp ta trưởng thành hơn, sống có trách nhiệm và biết chia sẻ.

✍️ Câu 3: Bài văn phân tích nhân vật Loan trong văn bản Bà ốm

Trong truyện ngắn *Bà ốm*, nhân vật Loan hiện lên là một cô bé giàu tình cảm, hiếu thảo và rất tế nhị. Khi bà nội phải đi cấp cứu, Loan lo lắng, thương bà đến mức suốt đêm không ngủ. Em luôn nhớ lời bà dặn, chăm học, chăm vườn và đàn gà thay bà. Loan còn chọn mười quả trứng gà tươi nhất gửi biếu bà, nhưng trong thư không hề nhắc đến, thể hiện sự tinh tế và khiêm nhường.  

Loan yêu thương bà tha thiết: nhìn đâu cũng thấy thiếu bà, từ cái bình vôi, cái chổi, đến cây cối ngoài vườn. Khi gặp lại bà, em òa khóc vì xúc động, nhưng cũng khúc khích cười khi bà an ủi. Những hành động ấy cho thấy Loan là một đứa trẻ hiếu thảo, biết quan tâm, giàu tình cảm và rất nhạy cảm.  

Qua nhân vật Loan, tác giả đã khắc họa vẻ đẹp của tình bà cháu, đồng thời gợi cho người đọc suy nghĩ về tình cảm gia đình – một tình cảm thiêng liêng, cần được trân trọng và gìn giữ.

👉 Bạn có muốn mình viết thêm một đoạn kết bài ngắn gọn, giàu cảm xúc để hoàn thiện bài văn phân tích này không?

câu 4 : Nhân vật Loan trong văn bản “Bà ốm” hiện lên là một cô bé giàu tình cảm và đầy trách nhiệm. Khi biết bà phải cấp cứu, Loan lo lắng đến mất ngủ, cho thấy em rất thương bà. Dù bận ôn thi, em vẫn chăm gà, tưới vườn theo đúng lời bà dặn, chứng tỏ Loan biết quan tâm và luôn nhớ những điều bà nói. Em còn chọn mười quả trứng tươi nhất gửi biếu bà nhưng không nhắc trong thư vì sợ bà ngại, thể hiện sự tinh tế. Lá thư của Loan ngắn gọn nhưng chan chứa sự kính yêu dành cho bà. Khi bà trở về, Loan òa khóc vì quá thương và mừng, đó là cảm xúc chân thật của một đứa cháu hiếu thảo. Loan hiểu bà dành dụm quà cho mình nên càng thương bà hơn. Tất cả chi tiết ấy cho thấy Loan là một cô bé đáng yêu, sống giàu nghĩa tình và luôn biết trân trọng người thân. Em chính là điểm sáng ấm áp của câu chuyện.

12 tháng 12 2025

câu 1:
Qua các hành động và suy nghĩ của Loan khi bà ốm, ta thấy Loan là một cô bé có những phẩm chất rất đáng quý hiếu thảo, tình cảm, ngoan ngoãn, sống nội tâm và biết quan tâm, lo lắng cho người khác (đặc biệt là bà).
câu 2
Truyện khẳng định tình cảm gia đình là tài sản vô giá, là nơi chứa đựng những tình yêu thương chân thành, sâu sắc và là nguồn sức mạnh tinh thần giúp các thành viên vượt qua khó khăn.
câu 3
Trong truyện ngắn "Bà ốm", nhân vật Loan hiện lên không chỉ là một cô bé hồn nhiên mà còn là một đứa cháu vô cùng hiếu thảo, sâu nặng tình cảm và sớm bộc lộ sự trưởng thành, trách nhiệm. Qua những hành động, suy nghĩ và cảm xúc dành cho bà khi bà nằm viện, Loan đã trở thành biểu tượng cảm động của tình bà cháu thiêng liêng.

Trước hết, Loan là một cô bé hiếu thảo và yêu thương bà một cách sâu sắc. Khi bà bất ngờ bị bệnh nặng phải đi cấp cứu ở bệnh viện huyện, Loan đã vô cùng giật mình, và cùng mẹ suốt đêm ít ngủ, thường bà, lo cho bà. Nỗi lo lắng này không chỉ dừng lại ở cảm xúc; nó được chuyển hóa thành hành động cụ thể và chu đáo. Khi không thể lên thăm bà, Loan đã chọn đúng mười quả trứng gà tươi nhất do chính con gà mái hoa mơ của mình đẻ, để bố mang đi biếu bà. Hành động gửi tặng vật phẩm quý giá nhất của mình thể hiện sự trân trọng và mong muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho bà. Trong bức thư gửi kèm, cô bé cũng không quên cam kết: "Bà cứ yên tâm chữa bệnh, mẹ cháu mãi làm đồng, cháu tưới vườn và chăm đàn gà đúng như lời bà dặn. Cháu làm bài thi tốt lắm, bà ạ".

Sự hiếu thảo ấy càng bộc lộ rõ nét khi bà xuất viện trở về. Vừa thấy bà, Loan đã chạy ra ôm lấy bà, gục đầu vào ngực áo bà, khóc òa lên. Giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm hạnh phúc và nỗi thương bà đã dồn nén bấy lâu. Đặc biệt, chi tiết bà lấy hai quả cam, sáu quả chuối và năm quả trứng gà ra thưởng cho cháu khiến Loan vừa khúc khích cười, nhưng mắt thì vẫn khóc. Cô bé thấu hiểu rằng bà đã dành dụm không ăn hết trứng và các thứ quà mà mọi người gửi biếu. Loan cảm nhận được tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của bà, và đã bật lên lời thổ lộ chân thành: "Bà ơi, cháu yêu bà, cháu thương bà quá!".

Bên cạnh tình cảm, Loan còn là một đứa cháu ngoan ngoãn, biết vâng lời và có trách nhiệm. Trong thời gian bà ốm, Loan ở nhà làm đồng, tưới vườn và chăm đàn gà. Khi bà dặn phải chăm học và nhốt riêng con gà ri, Loan đều ghi nhớ và thực hiện. Không có bà ở nhà, Loan cảm nhận rõ sự trống vắng buồn thiu và nhận ra sự thiếu hụt của bà trong từng góc nhà, từng vật dụng: "Cái bình vôi ăn trầu của bà kia. Cái chổi bà thường luôn tay quét. Cái rế, cái nồi, cái rổ...". Điều này cho thấy Loan đã bước vào giai đoạn trưởng thành, không chỉ biết yêu thương mà còn biết quan sát, thấu hiểu và san sẻ gánh nặng công việc với người lớn.

Tóm lại, nhân vật Loan trong truyện "Bà ốm" là hình ảnh tuyệt đẹp của sự kết hợp giữa lòng hiếu thảo, tình yêu thương sâu nặng và tinh thần trách nhiệm. Loan không chỉ là đứa cháu ngoan mà còn là nguồn động viên, là niềm tự hào và chỗ dựa tinh thần vô giá cho người bà. Câu chuyện về Loan nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng và bày tỏ tình yêu thương với những người thân yêu khi còn có thể.

12 tháng 12 2025

Dưới đây là câu trả lời đầy đủ – rõ ràng – đúng kiểu bài văn đọc hiểu và nghị luận cho ba câu hỏi của bạn:


Câu 1: Qua những hành động của Loan khi bà ốm, em hiểu gì về tính cách nhân vật Loan?

=> Nhân vật Loan là một cô bé giàu tình cảm, hiếu thảo và rất tinh tế.
Khi nghe tin bà bị đưa đi cấp cứu, Loan lo lắng, mất ngủ, cho thấy tình yêu thương sâu sắc của em dành cho bà. Ở nhà, Loan chăm đàn gà, tưới vườn và làm mọi việc bà dặn thật chu đáo, chứng tỏ em là người có trách nhiệm và biết quan tâm người khác.
Khi viết thư, Loan không nhắc gì đến việc gửi trứng, điều đó cho thấy em tế nhị, không khoe khoang, luôn nghĩ cho bà.
Cuối truyện, Loan chạy ra ôm bà và bật khóc, thể hiện tấm lòng gắn bó, thương bà vô hạn.


Câu 2: Truyện “Bà ốm” gợi cho em suy nghĩ gì về tình cảm gia đình?

=> Câu chuyện cho thấy tình cảm gia đình là tình cảm thiêng liêng, ấm áp và vô cùng quan trọng.
Khi bà ốm, cả nhà đều lo lắng: mẹ mất ngủ, bố túc trực bệnh viện, Loan nhớ bà trong từng đồ vật nhỏ. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng trong gia đình, mọi người luôn yêu thương, chăm sóc và chia sẻ với nhau, nhất là lúc ốm đau, khó khăn.
Tình cảm ấy giúp con người trở nên mạnh mẽ hơn, biết sống tốt hơn và trân trọng những người thân xung quanh mình.


Câu 3: Viết bài văn phân tích nhân vật Loan trong văn bản “Bà ốm” (ở phần đọc hiểu)

Dưới đây là một đoạn văn hoàn chỉnh, bạn có thể chép vào bài:


Bài làm

Trong văn bản “Bà ốm”, nhân vật Loan hiện lên là một cô bé giàu tình cảm và rất hiếu thảo. Khi biết tin bà được đưa đi cấp cứu, Loan vô cùng lo lắng, đêm không ngủ được vì thương bà. Ở nhà, em làm mọi việc bà dặn: chăm đàn gà, tưới vườn, che chở cho con gà ri yếu, chứng tỏ Loan là người chu đáo, biết quan tâm đến mọi thứ bà yêu quý. Loan còn rất tế nhị khi gửi cho bà mười quả trứng ngon nhất nhưng không hề khoe khoang trong thư. Khoảnh khắc bà trở về, Loan chạy òa ra ôm bà, vừa cười vừa khóc vì quá xúc động và thương bà. Những hành động ấy cho thấy Loan là một đứa trẻ giàu lòng nhân ái, tình cảm trong sáng và gắn bó sâu nặng với bà. Nhân vật Loan đã góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của tình cảm gia đình – một tình cảm giản dị mà vô cùng thiêng liêng.

12 tháng 12 2025

skibidi

****Mọi người cho mk nhận xét, nễu chỗ nào ko hay thì sửa hộ mk :) :) :) ***************Một mái ấm luôn có ba, có mẹ, có con, nhưng không thể thiếu chỗ dựa tinh thần cho cả nhà, nguồn động lực của mỗi thành viên trong gia đình để làm việc, học tập – đó là người bà kính yêu của tôi. Bây giờ bà không còn nữa cũng giống như gia đình tôi không còn nguồn động lực , chỗ dựa tinh thần...
Đọc tiếp

****Mọi người cho mk nhận xét, nễu chỗ nào ko hay thì sửa hộ mk :) :) :) ***************

Một mái ấm luôn có ba, có mẹ, có con, nhưng không thể thiếu chỗ dựa tinh thần cho cả nhà, nguồn động lực của mỗi thành viên trong gia đình để làm việc, học tập – đó là người bà kính yêu của tôi. Bây giờ bà không còn nữa cũng giống như gia đình tôi không còn nguồn động lực , chỗ dựa tinh thần của tôi sau mỗi lúc mệt mỏi. Dù bà đã đi nhưng bà vẫn luôn dõi theo từng bước chân của tôi, vẫn luôn phù hộ cho tôi . Những kỉ niệm của hai bà cháu tôi vẫn không quên. Nó như một phần trong tâm trí tôi.

Trong kí ức tôi, bà hiện lên như bà tiên với ánh mắt trìu mến nhìn con cháu , nụ cười của bà ấm áp như ánh nắng mặt trời ban mai chiếu sáng con đường tôi đi. Tuy bà tôi đã ngoài tám mươi tuổi nhưng mái tóc bà vẫn đen, không nhiều như thời con gái. Đôi tay , đôi chân bà nứt nẻ, đen xạm với những đốm đồi mồi từng tảng. Đó là những vết tích của những tháng năm cần cù bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, dầm mưa dãi nắng dưới đồng ruộng, mà bây giờ gót chân của bà đã bị ăn mòn,chỉ còn những miếng da chết để kiếm từng đồng nuôi các con ăn học thành tài.

Cuộc đời bà như những trang lịch sử, trải qua bao nhiêu mốc quan trọng . Ngoài hoàn cảnh gia đình nghéo khó, không đủ ăn, bà còn trải qua nỗi khổ- tình anh em ruột thịt chia cắt suốt hai mươi năm trời. Nỗi khổ không có ai hiểu được, bà vẫn kìm nén để tiếp tục sống, sống vì con, vì cháu , bà không muốn mọi người phải lo cho bà. Tôi thương bà biết bao !

Hồi tôi còn học mẫu giáo,sáng chủ nhật nào bà cũng đưa tôi đi ăn bánh cuốn .Hai bà cháu cũng dắt tay nhau trên con đường làng vắng , tôi thì tung tăng đi trước, còn bà thì đi chậm chạp phía sau, hai bà cháu cùng hát « Bà ơi bà cháu yêu bà lắm, tóc bà trắng màu trắng………. » nắng sớm cũng vui đùa theo hai bà cháu. Vì quá mải mê hát nên đến lúc nào không hay. Khi mới đến bà gọi một đĩa bánh, thấy thế tôi mới ngây thơ hỏi bà « Bà không ăn ạ ? ». Bà xoa đầu tôi và nói « Bà không ăn, bà nhìn cháu ăn là bà no rồi ». Tôi lại cặm cụi ăn, vừa ăn bà vừa xoa đầu tôi và cười trìu mến.

Tôi còn nhớ lúc tôi tầm hai, ba tuổi, cái tuổi ngây thơ, chưa biết cái gì. Lúc đó bà tôi vẫn còn sống, bà rất thích xem trèo cổ, tuồng cổ, mỗi khi chán bà lại bật lên xem , vùa xem bà vừa nhẩm theo lời. Hồi đó tôi không biết gì suốt ngày đòi ti vi để xem hoạt hình. Vì thương cháu, muốn cháu được vui nên bà không mắng, không đòi lại.

Giá như ngày đó tôi không đòi, để bà được xem một vở trèo , một vở tuồng trọn vẹn thì bà cũng mãn nguyện. Trước ngày bà đi, lúc đó bà rất khỏe mạnh, nói chuyện cười vui với cháu nội, cháu ngoại, muốn mẹ tôi nấu cho bát cháo bí ngô ăn cho đỡ thèm. Chưa kịp ăn thì buổi tối bà đã bỏ con, bỏ cháu mà đi , đi về cõi vĩnh hằng, tôi chưa nói lời từ biệt thì bà đã mãi mãi đi xa, đến một nơi bình yên, an lạc. Bây giờ, không có ai đưa tôi đi ăn bánh cuốn, không có ai để tôi đòi ti vi. Bà đi căn nhà thêm yên ắng, rộng lớn và ảm đạm. Nếu tôi có một điều ước chỉ muốn bà sống lại, sống với tôi, đưa tôi đi ăn sáng. « Bà ơi bà cháu yêu bà lắm ».

2
13 tháng 11 2016

Những ý sau đây nên bỏ nhé bạn!

, không nhiều như thời con gái

Bài văn có cảm xúc khiến người đọc phải khóc. Tuy nhiên đôi chỗ vẫn bị thừa từ.

12 tháng 11 2016

mình thấy bài ổn , nhưng bạn à , mở bài có chút lặp ở 2 từ tinh thần ; động lực

mình nghĩ bạn nên sửa lại thì hơn

^^

 

Trên cơ sở văn bản sau, viết lại thành một bài văn biểu cảm.KẸO MẦM  Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng có ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó lên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mái tóc rối lên chỗ ấy.  Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to: “Ai tóc rối đổi kẹo không?”....
Đọc tiếp

Trên cơ sở văn bản sau, viết lại thành một bài văn biểu cảm.

KẸO MẦM

  Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng có ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó lên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mái tóc rối lên chỗ ấy.

  Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to: “Ai tóc rối đổi kẹo không?”. Một bên thúng là mảnh chai vỡ đồng nát, lông vịt, tóc rối,… còn bên kia chỉ có cái niêu đất, đúng hơn là một cái ang, cái liễn đựng một thứ kẹo mà bất cứ một đứa trẻ nào cũng phải mê.

  Bà cụ lấy kẹo lên bằng chiếc đũa cả, quấn vào đầu que, thật khéo, kẹo cứ lồng khồng, trông rất nhiều, nhưng cho vào miệng nó xẹp lại chỉ còn tí tẹo. Bà cụ đưa kẹo cho chúng tôi, đổi lại nắm tóc rối của bà, của mẹ hay của chị.

  Tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cụ không bán, chỉ đổi thôi. Thế là mỗi lần bà cụ qua ngõ, tôi lại kiễng chân, với tay lên chỗ mái hiên… Mẹ bảo đó là kẹo mầm làm bằng mầm cây mạ, mầm thóc, hoàn toàn không có đường mật gì cả.Nhưng sao nó ngọt thế, hơn cả kẹo bột, kẹo bi.

  Mẹ tôi đã mất. Chị tôi đi lấy chồng xa…

  Cứ mỗi lần có ai đi qua rao lên: “Ai đổi kẹo”, tôi lại tưởng như thấy mẹ tôi ngồi đầu hè gỡ tóc bằng cái lược gỗ màu vàng vàng, đầu mẹ nghiêng nghiêng, sóng tóc đổ dài một bên vai, và rồi mẹ vuốt cái lược, vo vo nắm tóc, giắt nó lên mái hiên nhà…

  Que kẹo mầm tuổi thơ… Mẹ ơi…. Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa.

(Theo Băng Sơn).

1
1 tháng 4 2017

Kẹo mầm là món quà quý giá của tuổi thơ. Mỗi buổi sáng sớm, mẹ tôi thường ngồi gỡ tóc bằng chiếc lược gỗ, sau đó tóc rối được dắt lên mái hiên nhà, theo đó chị tôi cũng bắt chước mẹ. Thỉnh thoảng có bà cụ đi qua rao lớn “ai tóc rối đổi kẹo không. Mỗi lần bà đi qua ngõ, tôi lại lấy tóc rối mang đi đổi kẹo. Kẹo được làm từ mầm mạ non và mạch nha, nhưng rất ngọt. Mỗi lần nghe tiếng rao “đổi kẹo”, tôi âm thầm nhớ mẹ.

1,Cái gì luôn xuất hiện sau đầu chúng ta vào buổi đêm và buổi sáng thì nó lại biến mất ?2,Cái gì ở trước mắt chúng ta nhưng không giờ nhìn thấy được ?3, Một người đi vào rừng sâu để thám hiểm, thật không may cho ông ta khi bắt gặp một con đười ươi rất hung dữ muốn xé xác ông ta ra. Trong tay ông ta có 2 con dao, ông sợ quá vứt 2 con dao ra đó, con đười ươi nhặt lên và sau vài phút...
Đọc tiếp

1,Cái gì luôn xuất hiện sau đầu chúng ta vào buổi đêm và buổi sáng thì nó lại biến mất ?
2,Cái gì ở trước mắt chúng ta nhưng không giờ nhìn thấy được ?
3, Một người đi vào rừng sâu để thám hiểm, thật không may cho ông ta khi bắt gặp một con đười ươi rất hung dữ muốn xé xác ông ta ra. Trong tay ông ta có 2 con dao, ông sợ quá vứt 2 con dao ra đó, con đười ươi nhặt lên và sau vài phút nó nằm vật xuống đất chết luôn. Bạn có biết tại sao không?
4, Nếu chỉ có một que diêm, trong một ngày mùa đông giá rét, bạn bước vào căn phòng có một cây đèn, một bếp dầu, và một bếp củi, bạn thắp gì trước tiên?
5, Một bà kia không biết bơi, xuống nước là bả chỉ có chết. Nhưng một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà ko chết. Tại sao (ko ai cứu hết)?

6
27 tháng 11 2017

nhưng tớ tl đầu tiên mà

27 tháng 11 2017

Cái gì luôn xuất hiện sau đầu chúng ta vào buổi đêm và buổi sáng nó lại biến mất là cái gối

Gịot nước mắt đẫm hàng mi ngày bố nó wa đời, rùi hàng mi đầy nước mắt ngày mà mẹ nó theo người.Những lời dèm pha chê trách người hàng xóm nói ai cười, mẹ đi trong tủi nhục mặc cho bao lời nói hai người.Ai sẽ lo cho nó khi ông bà ngọai đã già yếu?Ai chăm sóc cho nó được bằng như mẹ hiền dấu iu?Ai chở nó đi học rùi lại đón nó mỗi chiều?Ai đắp chăn cho nó mỗi khi đêm lạnh gió...
Đọc tiếp

Gịot nước mắt đẫm hàng mi ngày bố nó wa đời, rùi hàng mi đầy nước mắt ngày mà mẹ nó theo người.
Những lời dèm pha chê trách người hàng xóm nói ai cười, mẹ đi trong tủi nhục mặc cho bao lời nói hai người.
Ai sẽ lo cho nó khi ông bà ngọai đã già yếu?
Ai chăm sóc cho nó được bằng như mẹ hiền dấu iu?
Ai chở nó đi học rùi lại đón nó mỗi chiều?
Ai đắp chăn cho nó mỗi khi đêm lạnh gió đìu hiu?
Em đã khóc khó thật nhìu nhưng có ai xót xót cho em?
Nó thèm đồng tiền lẻ của mẹ cho nó để ăn kem,
Nó thèm tiếng à ơ của mẹ rku nó ngủ trong đêm,
Nhưng có lẽ sẽ là kí ức mà nó giấu sâu mãi trong tim.
Vì mẹ đã nhẫn tâm:
Bỏ em đứng khóc góc hiiên nhà, 
Theo người đàn ông lạ mẹ nhìn em không chút xót xa
Tay mẹ rút vài trăm ngàn nhét vội cho ông bà
Bước lên chiếc xe lạ rùi bóng mẹ dần dần xa.
Và ngày tháng trôi wa lời chế giễu, lời dèm pha
Nó vẫn nghe, vẫn pít, nó vẫn mặc kệ người tar
Nhưng đâu đó trong suy nghĩ nó vẫn không thể bỏ ngòai tai
Những lời đó như động lực giúp nó cứ lao vào sa đà
Cứ thế nó bỏ học bắt đầu pít cãi lời ông bà
Ăn cắp hết tiền nhà cùng tụi bạn bỏ đi xa
Bước chân lên Sài thành_nơi lộng lẫy xa hoa
Bắt đầu tập tành chơi từ việc cà phê vs thuốc lá
Tập xiếc nổ bồ đà, rùi dần dần chơi vs ma
Cái túi không còn đạn bắt đầu ăn cắp của người tar
Cướp giật, xin đễu, lập băng đâm chém vs người lạ
Rùi một ngày nó đã bị bắt khi giao hàng cấm trong wán baz
Tòa tuyên nghe mức hình phạt là tám năm ngồi trong nhà đá
Bước chân như ngã quỵ không pít tới bao giờ được ra
Tương lai như khép lại không pít bao giờ mới được thả
Nó được về vs xã hội nó sẽ được sống như người tar
Ngày nó vào trại chỉ có ông bà nó đến thăm
Nó nói vs ông bà là "Kon nhớ mẹ lắm"
Gịot nước mắt nó ngậm ngùi ông bà chỉ pít ngồi lặng thầm
Nó bước quay vào trong vs một nỗi pùn sâu thẳm
Giấc ngủ đêm nay nó mún mơ mình thấy mẹ
Thấy mẹ đến thăm nó và sẽ hát ru cho nó nghe
Nó sẽ nằm trong lòng mẹ và ngủ một giấc thật là dài
Nó sẽ ôm chặt lấy mẹ, giữ mẹ của nó lại mãi mãi
Nếu như ngày đó mẹ nó không bước theo đam mê
Nếu mẹ ở lại thật thì cuộc đời nó đâu như thế 
Nếu như còn có mẹ thì tương lai nó đâu ê chề
Và nếu nó còn có mẹ thỉ cuộc sống đã bình yên nơi vùng wê
Đôi lúc nó rất hận và dường như căm ghét mẹ lắm
Mẹ bỏ rơi cuộc sống nó con tàu bé nhỏ như bị đấm
Giữa cuộc đời này cám dỗ vs những con đường đi sai lầm
Nó vấp ngã thật là đau rùi phải đướng dậy trong âm thầm
Giờ đây sau song sắt, bộ quần áo sọc trắng đen
Giọt nước bùn lăn trên mắt thấm vào môi vị đắng men
Ngồi đếm từng vết cắt làm nước mắt càng đáng thêm 
Và đôi lúc lòng đau thắt khi hình ảnh mẹ bị lấm lem
Nó đã rất rất là bùn khi mà mẹ không đến thăm 
Nó cứ chờ mẹ mãi chờ mẹ hòai theo tháng năm
Cò lẽ mẹ đã quên thằng con hư như nó rùi
Nhưng nó sẽ lun mãi nhớ lun giữ hình ảnh mẹ mãi thui.
Giờ đây sau song sắt..........nhưng nó lun mãi nhớ lun giữ hình ảnh mẹ mãi thui.

cảm nhận đi
13
11 tháng 5 2016

Bài này cũng hay, nhưng bạn dùng từ ngữ còn sai nên nó hơi cu te xíu

11 tháng 5 2016

khocroi

Hôm nay cả gia đình của em vui hơn mọi ngày bởi sáng nay bé Bin được về nhà chơi. Bé Bin là con gái của chị gái em, cứ cuối tuần bé lại được mẹ cho về nhà ông bà chơi. Mỗi khi bé về, cả gia đình lại như có thêm sức sống bởi năm nay bé mới được hơn một tuổi - đang là tuổi tập nói tập đi. Có thêm một thành viên nhỏ tuổi, cả gia đình cùng nhau chơi với bé, không khí gia đình lúc...
Đọc tiếp

Hôm nay cả gia đình của em vui hơn mọi ngày bởi sáng nay bé Bin được về nhà chơi. Bé Bin là con gái của chị gái em, cứ cuối tuần bé lại được mẹ cho về nhà ông bà chơi. Mỗi khi bé về, cả gia đình lại như có thêm sức sống bởi năm nay bé mới được hơn một tuổi - đang là tuổi tập nói tập đi. Có thêm một thành viên nhỏ tuổi, cả gia đình cùng nhau chơi với bé, không khí gia đình lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.

Bin năm nay mới được một tuổi rưỡi. Bé có làn da trắng hồng, đôi má đỏ hây hây và cái miệng lúc nào cũng cười toe khiến cho người bên cạnh mỗi lúc nhìn thấy bé chỉ muốn hôn lên. Những lúc như vậy, bé lại nũng nịu sà vào lòng của bà ngoại rồi chúm chím cười. Bin được mẹ cho nuôi tóc dài để tết hai bím tóc nho nhỏ trên đầu trông mới đáng yêu làm sao. Mỗi khi bé di chuyển là hai bím tóc nhỏ cũng đung đưa theo bé. Những sợi tóc mỏng và hơi hoe hoe vàng, sờ vào thật là mềm mượt.

Bé hơn một tuổi nên đã có răng sữa để ăn một số thứ mềm rồi. Mỗi khi Bin cười lại để lộ ra hai chiếc răng cửa trắng, nho nhỏ, xinh xinh. Vì đang tuổi mọc răng nên Bin thích ăn bánh quy và bim bim lắm. Mỗi lần thấy dì hay bà ngoại cầm bánh quy là bé lại khoanh tay và “ạ!” một tiếng rất lớn như muốn bảo với bà rằng: con cũng muốn ăn. Có miếng bánh quy cầm ở tay rồi, bé có thể vui sướng cả ngày, ngoan ngoãn ngồi chơi đất nặn, đồ hàng một mình mà không hề quấy nhiễu ai hết.

Bé Bin thích nhất là xem chương trình quảng cáo trên ti vi và chơi đồ hàng cùng các bạn hoặc anh chị. Mỗi khi chơi cùng mọi người, bé lại thích tự mình xếp hộp đồ chơi sang một bên mà không hề cần nhờ có ai giúp đỡ. Sau đó, mọi người nói chuyện với bé, giúp bé học cách hiểu những gì người lớn bên cạnh nói. Nhờ có thế mà giờ đây, bé đã có thể nói một số từ ngắn như bố, mẹ, cô,... Mỗi khi nghe giọng nói ngọng líu ngọng lô của bé mà mọi người cùng nhau cười bởi sự dễ thương của bé. Những lúc như thế, Bin thấy mọi người cười rồi cũng cười theo một cách thích thú.

Bin mới bắt đầu tập đi được một thời gian. Bởi vậy, bé lại rất thích được tự mình đi lại khắp nơi, từ trong nhà cho tới ngoài sân. Mỗi bước đi Bin lại bước đi một cách khó nhọc và cẩn thận. Có lúc bé loạng choạng sắp ngã, mẹ và bà đều dang rộng vòng tay ở bên cạnh thế nên bé không hề sợ hãi bất cứ điều gì cả mà luôn cố gắng trong từng bước đi của mình. Có một hôm, chẳng may bé tự mình đi ra ngoài sân rồi bị ngã rất đau, thế nhưng Bin lại không hề khóc một tẹo nào mà lại cố gắng để đứng dậy.

Cũng nhờ có điều đó mà Bin biết đi rất nhanh. Chỉ mấy tháng nhưng Bin đã có thể nhanh nhẹn đi lại trong sân vườn, chỉ có lên bậc cầu thang bé mới cần có người ở bên cạnh đỡ không để bị ngã. Mỗi buổi chiều, Bin lại cùng bà nội đi dạo quanh con đường làng hoặc cùng bà nội đi sang bên nhà hàng xóm ngồi chơi với các bạn. Những lúc như vậy, bé thích lắm, luôn cố gắng để được đi chơi nhiều nơi nhất có thể, có những hôm mẹ ở nhà gọi bé về nhà ăn mà bé cũng không chịu về nữa. Mỗi khi như vậy, mẹ lại nựng bé về nhà để ăn bánh quy, chơi đồ hàng bé lại cười thích thú rồi ngoan ngoãn theo mẹ trở về ăn bột.

Bin là thiên thần nhỏ của gia đình em. Mỗi ngày chơi cùng Bin, em càng cảm thấy yêu Bin hơn. Bin chẳng hề hay quấy khóc như những em bé khác mà chỉ ngoan ngoãn đi ngủ mỗi khi ăn no. Mỗi lúc như vậy, em lại cúi xuống thơm vào đôi má bồ quân của bé. Em yêu Bin rất nhiều, em luôn mong Bin có thể ở cùng gia đình em chơi nhiều ngày hơn nữa.

Bé có làn da trắng hồng, đôi má đỏ hây hây và cái miệng lúc nào cũng cười toe khiến cho người bên cạnh mỗi lúc nhìn thấy bé chỉ muốn hôn lên

      CÁC BẠN XEM GIÚP MIK, HAY THÌ KB FB VS MIK HOẶC CHO MIK 1T NHÉ!!!!!!!!!!!!!!!!!!

1
11 tháng 1 2022

Bộ rảnh hay j mà viết dài dị anh zaiii, gòi sao đọc hớt trời, người tui cng bận chứ đâu có mà rảnh giống anh zaiiiiiiiii !!!!!

Bài làm

1. Chuột gì đi bằng 2 chân?

- Chuột Mikey

2 Bà đó bả chết bả bay lên trời. Hỏi bà chết năm bao nhiêu và vì sao bà chết?

- Bà bị bò đá và chết ở tuổi 73.

3. 1 bà già ở trên núi bà đi xuống núi và lên núi 2 lần và bà đi nửa vòng Trái đất. Hỏi bà muốn gì?

- Bà muốn đi WC

4. Có 2 con vật đi qua Mĩ. Hỏi 2 con vật đó là 2 con vật gì?

- Hai con người. ( Vì cũng có thể là người mà (

5. 1 bà già đi mua bèo, bà nhìn thấy một chiếc bàn tròn. Hỏi tại sao bà lại quay về?

- Bàn tròn là bàn không méo, bàn không méo là bèo không có.

6. 1 con gì cái đầu như rắn , bốn cái chân như con vịt  có cái mai ở dạng trên nhưng không phải là con rùa ?

- Con baba, Rồng Komodo

7. Có một bà già đi chợ mua đồ , bà đi qua một cái giếng hình tròn , và phải lên núi như hình chữ M hỏi bà mua gì ?

- Bà mua OMO

8. Mèo gì sợ chuột nhất ?

- Doraemon.

# Học tốt #

29 tháng 8 2019

 Có 2 con vật đi qua Mĩ. Hỏi 2 con vật đó là 2 con vật gì?

Qua Mĩ là quy mã =rùa ngựa

bài 1 : thành phần nào của câu in đậm được rút gọn trong các ví dụ sau ?a) Thấy đói bụng tôi cũng tụt vào quán làm vài nhán cỏ lót dạ. Đông khách quá. Châu chấu ,cào cào ,bọ muỗm ,bọ ngựa rậm rịch ra vào ,chè chén b) Ông thở hồng hộc . Chạy .Ngã .Lại chạy .Lại ngã .c) vì lợi ích mười năm trồng cây vì lợi ích trăm năm trồng người d) Bà ấy mệt quá . không lê được một...
Đọc tiếp

bài 1 : thành phần nào của câu in đậm được rút gọn trong các ví dụ sau ?

a) Thấy đói bụng tôi cũng tụt vào quán làm vài nhán cỏ lót dạ. Đông khách quá. Châu chấu ,cào cào ,bọ muỗm ,bọ ngựa rậm rịch ra vào ,chè chén 

b) Ông thở hồng hộc . Chạy .Ngã .Lại chạy .Lại ngã .

c) vì lợi ích mười năm trồng cây 

vì lợi ích trăm năm trồng người 

d) Bà ấy mệt quá . không lê được một bước .Không kêu được một tiếng .Cơ chừng tiếc của . Cơ chừng hết sức .Cơ chừng hết hơi .

e) mẹ ko lo ,nhưng vẫn không ngủ được . Cứ nhắm mắt lại là dường như vang lên tiếng đọc bài trầm bổng 

 

bài 2 : tìm câu phân biệt và câu rút gọn trong đoạn văn sau

a) ông già ko nói .Đang nhấp ngụm trà thơm phức mùi hoa ngâu .Hoa ngâu năm ngoái .Buổi chiều ,cô ngân sang chơi .Cô hàng xóm vừa du học ở Ô-xtray-li-a về .Cho một đĩa ổi chín

b) ôi ,đẹp quá ! Sao lại có bông hoa bằng lăng nở muộn thế kia ?

c) thật ầm ĩ ! Hàng xóm phải một bữa điếc tai ,nhưng có lẽ trong bụng thì họ hả : xưa nay họ mới chỉ nghe bà cả ,bà hai ,bà ba ,bà tư nhà cụ bá chửi người ta ,bây giời mới được nghe người ta chửi nhà cụ Bá .Mà chửi mới sướng miệng làm sao ! Mới ngoa ngoắt làm sao 

bài 3 : xác định và nêu tác dụng của câu đặc biệt trong các đoạn trích sau 

a) cách đó ba năm ,một đồng chí từ đồng Tháp Mười về ,mang về một con gà ,con mái to vàng .Ôi chao ,một con gà !

b) Buổi hầu sáng hôm ấy . Con mẹ nuôi ,tay cầm lá đơn ,đứng ở sân trường 

c) Cái ngực phanh đầy những nét chạm trổ rồng phượng với một ông tướng cầm chùy ,cả hai cánh tay cũng thế .Trông gớm chết !

0
Đề : Biểu cảm về bài thơ Qua Đèo Ngang của bà Huyện Thanh Quan BÀI LÀMBà Huyện Thanh Quan là một nữ thi sĩ nổi tiếng của nền văn học Việt Nam cuối thế kỷ XVIII nửa đầu thế kỉ XIX . Bà tuy sáng tác không nhiều nhưng những tác phẩm của bà đều có giá trị to lớn . Ai đã từng đọc thơ của bà đều không thể quên...
Đọc tiếp

Đề : Biểu cảm về bài thơ Qua Đèo Ngang của bà Huyện Thanh Quan

BÀI LÀM

Bà Huyện Thanh Quan là một nữ thi sĩ nổi tiếng của nền văn học Việt Nam cuối thế kỷ XVIII nửa đầu thế kỉ XIX . Bà tuy sáng tác không nhiều nhưng những tác phẩm của bà đều có giá trị to lớn . Ai đã từng đọc thơ của bà đều không thể quên được vẻ dịu dàng , trang trọng với nỗi buồn kín đáo, ẩn trong từng câu chữ . Bài thơ “Qua Đèo Ngang” là một minh chứng tiêu biểu cho điều ấy

Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá , lá chen hoa

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia

Dừng chân đứng lại trời,non,nước

Một mảnh tình riêng , ta với ta

Với thể thơ thất ngôn bát cú cùng phong cách trang nhã , bài thơ Qua Đèo Ngang đã cho thấy cảnh tượng Đèo Ngang thoáng đãng mà heo hút , thấp thoáng sự sống của con người nhưng hoang sơ , đồng thời thể hiện nỗi tâm tư cô đơn lẻ lỏi khi nhớ về quê hương mình giữa chốn ‘‘đất khách quê người’’

Mở đầu bài thơ là khung cảnh hoang vu , tĩnh mịch của Đèo Ngang lúc chiều tàn :

Bước đến Đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá , lá chen hoa

Với nghệ thuật điệp từ (chen) , cách gieo vần lưng , vần chân nhà thơ đã liệt kê cảnh Đèo Ngang có cỏ , có cây , đá , lá , hoa là ta đã nhận ra nỗi buồn xa vắng .

Câu thơ đầu đã xuất hiện cụm từ “bóng xế tà” , trời đã về chiều . Bà Huyện Thanh Quan vì lần đầu xa nhà , xa quê mà gặp phải cảnh vật bát ngát núi rừng lúc chiều tà , chỉ sót lại vài tia nắng vàng vọt , yếu ớt . Điệp từ (chen) cùng với cách gieo vần chân , vần lưng khiến cho ta như hình dung được khung cảnh Đèo Ngang không phải cỏ cây được tỉa tót , cây trồng phẳng từng hàng mà cây cỏ ở đây um tùm , rậm rạp , chen chúc đón những ánh nắng yếu ớt còn sót lại cuối ngày . Cảnh vật hoang sơ , vắng vẻ làm cho bà thêm ngỡ ngàng . Từ “tà” là khái niệm sắp tàn lụi , biến mất . Yếu tố thời góp phần làm tăng thêm nỗi buồn của câu thơ , nói lên tiếng lòng của bao người tha hương . Cảnh tuy mang đầy sức sống hoang dã của rừng núi nhưng vẫn hiu hắt , tiêu điều . Đó chính là bản thân cảnh vật hay do hồn người phả vào cảnh vật . Bởi nếu người buồn thì cảnh vật nào vui bao giờ , nỗi buồn của tác giả như lan tỏa thấm vào vạn vật . Và rồi trên đỉnh Đèo Ngang , nữ thi sĩ đã phóng tầm mắt về phía xa để tìm kiếm chút sự sống linh động : xa xa dưới núi thấp thoáng bóng dáng của con người

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà

Với hai câu thơ thực tác giả đã sử dụng cụm từ láy “lom khom” , “lác đác” . Câu thơ đã gợi cho ta hình dung trong bóng hoang hồn , hiện lên hình ảnh thưa thớt của những chú tiều phu đang đốn củi , mấy quán chợ liêu xiêu trong gió . Những từ láy tượng hình “lom khom , lác đác” được đảo lên đầu câu như nhấn mạnh thêm cảnh vật thưa thớt , vắng lắng . Con người hiện lên trên cái ngút ngàn mênh mông của thiên nhiên không làm cho cảnh vật thêm tươi vui , nhộn nhịp mà càng làm cho bức tranh thiên nhiên vắng lặng , quạnh hiu hơn . Từ vài , mấy là những lượng từ chỉ số ít như khắc sâu sự rời rạc , vắng vẻ nơi đây . Cảnh vật nơi đây thưa thớt , đượm buồn và cái hình ảnh ấn tượng về sự vắng vẻ , lát đác , thoáng vắng cứ thêm đậm , thấm sâu vào lòng người xa xứ . Trong sự hiu quạnh đó , bỗng nhiên văng vẳng tiếng kêu đều đều man mác :

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia

Câu thơ sao mà tha thiết , khắc khoải đến thế ! Nghệ thuật ẩn dụ , đối đảo ngữ và sử dụng điển tích được bà Huyện Thanh Quan sử dụng một cách thuần thục và thật hay . Nghệ thuật chơi chữ “quốc quốc”,”gia gia” phải chăng chính là Tổ quốc và gia đình của bà hồi ấy ? Những âm thanh ấy vang lên sinh động , đượm buồn và khắc khoải triền miên không dứt . Nhưng có thật bà đã nghe được tiếng chim gia gia , chim quốc quốc hay chính là tưởng tượng của tác giả . Tiếng chim gia gia da diết phải chăng là nỗi nhớ nhung tha thiết của bà khi phải rời xa gia đình , vượt nghìn trùng vào kinh đô xứ Quế nhận chức “cung trung giáo tập” . Còn tiếng chim quốc quốc “nhớ nước đau lòng” khắc khoải ? Hay chính là tâm sự thầm kín , sự hoài niệm về quá khứ vàng son của đất nước . Chỉ với hai câu luận , ta đã thấy rõ được tư tưởng luôn hứng về quê hương , đất nước và gia đình của Bà Huyện Thanh Quan . Ai bảo rằng , người phụ nữ trong xã hội phong kiến đương thời không có được những tình cảm thiêng liêng đó ! Thiên nhiên bao la đã gợi ra cho người thi sĩ bao suy tưởng lớn lao và bây giờ thiên nhiên lại kéo bà trở về với hiện thực một mình đơn lẻ :

Dừng chân đứng lại trời non nước

Một mảnh tình riêng ta với ta

Điệp từ (ta) , quan hệ từ (với) được đối lập với hình ảnh ‘‘Một mảnh tình riêng’’ tạo nên một phép đối thú vị ở câu kết . Ta như thấy được sự cô đơn , lẻ lỏi của bà Huyện Thanh Quan . Bốn chữ ‘‘dừng chân đứng lại’’ khiến ta như thấy được tiếng kêu sững lại của tác giả trước cảnh thiên nhiên bao la , ngút ngàn . Một cái nhìn mênh mông : trời , non , nước , nhìn xa lẫn nhìn gần , sâu trong bốn phía . Rồi nữ thi sĩ thấy lòng mình chùng xuống , giữa cái thiên nhiên bao la mênh mông vô hạn của vũ trụ như tương phản với cái nhỏ bé của nỗi tâm tư thầm kín , ‘‘mảnh tình riêng’’của bà . Cụm từ ‘‘ta với ta’’ không mang nỗi vui sướng hân hoan , thân thiết như của Nguyễn Khuyến mà lại trầm buồn , ưu uất . Một nỗi buồn cô đơn lẻ loi không một ai chia sẻ ngoài trời mây non nước bát ngát , mênh mông nơi đỉnh đèo xa lạ đối diện và chiêm ngưỡng thiên nhiên vô cùng tận trong ánh hoàng hôn vừa tắt . Đọc câu thơ ta không khỏi nghẹn ngào , mủi lòng trước sự cô đơn , trống vắng của nhà thơ .

Bài thơ ‘‘Qua Đèo Ngang’’ bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật tiêu biểu của bà Huyện Thanh Quan . Với lối tả cảnh ngụ tình điêu luyện hòa với giọng thơ nhẹ nhàng , sâu lắng , xao xuyến bâng khuâng . Những phép đảo , đối ngữ được tác giả sử dụng thật đắt , thật độc đáo . Cảnh Đèo Ngang hiện ra nên thơ , trầm buồn . Đó chính là bức tranh độc đáo bộc lộ niềm cảm hứng thiên nhiên trữ tình chan hòa với tình yêu quê hương đất nước đậm đà mà còn thể hiện bút pháp điêu luyện , trang nhã của một tài năng . Qua Đèo Ngang là bài thơ có một mà không hai .

[Các bạn nhận xét giúp mình với ! Nhận xét rõ ràng , sửa chữa và chấm điểm bài viết luôn thì càng tốt . Mình muốn có nhiều ý kiến để sửa bài thêm hay thôi ^^ Mình cám ơn mọi người trước]

2
12 tháng 12 2016

bài này bạn viết khá tốt. Nếu đk chấm mk sẽ cho bạn 8,5đ bài này

12 tháng 12 2016

Cám ơn bạn rất nhiều ^^

Họ và tên:Lớp :Trường :PHIẾU HỌC TẬPBây giờ em sẽ nêu một vài nét vè tác giả tác phẩm để khi chũng ta trả lời câu hỏi sẽ đễ dàng hơn:Xuân Quỳnh (1942 - 1988), người làng La Khê, ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây, là nhà thơ nữ xuất sắc trong nền thơ ca hiện đại Việt Nam. Thơ Xuân Quỳnh trẻ trung, sôi nổi, rất sâu sắc và cũng rất giàu nữ tính. Xuân Quỳnh viết nhiều về...
Đọc tiếp

Họ và tên:

Lớp :

Trường :

PHIẾU HỌC TẬP

Bây giờ em sẽ nêu một vài nét vè tác giả tác phẩm để khi chũng ta trả lời câu hỏi sẽ đễ dàng hơn:

Xuân Quỳnh (1942 - 1988), người làng La Khê, ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây, là nhà thơ nữ xuất sắc trong nền thơ ca hiện đại Việt Nam. Thơ Xuân Quỳnh trẻ trung, sôi nổi, rất sâu sắc và cũng rất giàu nữ tính. Xuân Quỳnh viết nhiều về những chuyện đời thường giản dị trong gia đình, tình yêu, tình mẹ con,… Thơ bà biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, thiết tha và đằm thắm.

Tiếng gà trưa là một bài thơ ngũ ngôn, được Xuân Quỳnh sáng tác vào thời kì đầu của cuộc kháng chiến chống Mĩ . Tiếng gà trưa đã gọi về những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ và tình bà cháu. Từ đó, nó khắc sâu hơn tình yêu đối với đất nước, quê hương.

 

1.Cảm xúc của nhà thơ được khơi gợi từ sự việc nào ?Theo âm thanh của ‘Tiếng gà trưa’,hãy ghi lại mạch cảm xúc của tác giả trong bài thơ.

Trả lời:

-Cảm hứng được khơi gợi từ sự việc : trên đường hành quân xa, khi dừng chân nghỉ ngơi bên xóm nhỏ, người chiến sĩ nghe thấy tiếng gà nhà ai nhảy ổ.

-Diễn biến mạch cảm xúc : khi nghe thấy tiếng gà trưa => tiếng gà trưa gợi cho người chiến sĩ những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ =>Nỗi nhớ thêm da diết với hình ảnh người bà tần tảo sớm hôm => Nỗi nhớ khắc sâu hình ảnh quê hương, trở thành động lực thôi thúc người chiến sĩ cầm súng lên đường.

2.Từ ‘tiếng gà trưa’,những hình ảnh và kỉ niệm nào của tuổi thơ đã sống dậy một cách cụ thể và xúc động trong tâm trí nhà thơ ? Điều đó giúp em cảm nhận ra những tình cảm nào của người viết ?

Trả lời:

-Những hình ảnh và kỉ niệm tuổi thơ :

-Hình ảnh những con gà mái mơ, mái vàng bên những ổ trứng hồng.

-Kỉ niệm một lần tò mò xem gà đẻ bị bà mắng.

-Hình ảnh người bà soi từng quả trứng cho gà ấp.

-Tiếng gà trưa gợi nhớ những kỉ niệm dấu yêu thời thơ ấu.Những kỉ niệm đó không phai mờ trong tâm hồn người cháy, bởi đó là tình cảm gia đình, ruột thịt, tình cảm quê hương, cội nguồn không thể thiếu được trong mỗi con người.

3.Em cảm nhận được gì về hình tượng người bà và tình cảm bà cháu trong bài thơ ?

Trả lời:

-Hình ảnh người bà :

+Tay bà khum soi trứng, chắt chiu từng quả cho con gà mái ấp.

+Mắng cháu khi xem trộm gà đẻ

+Bà lo lắng, mong sao thời tiết thuận lợi, để cuối năm bán được gà, mua cho cháu bộ quần áo mơi.

=>Bà là người chịu thương, chịu khó, chắt chiu từng niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống còn nhiều vất vả, lo toan.

-Tình cảm bà cháu trong bài thơ thật sâu nặng, thắm thiết. Bà thương cháu, luôn chắt chiu, dành dụm cho cháu. Cháu luôn yêu thương, quý trọng và biết ơn bà. Khi xa quê, hình ảnh sâu đậm nhất trong tâm hồn cháu là hình ảnh bà.

4.Về ý nghĩa của bài thơ,có ý kiến cho rằng: Bài thơ là tình cảm bà cháu đằm thắm,sâu lặng.Những cũng có ý kiến nhấn mạnh: Bài thơ là sự hòa diệu giữa tình cảm gia đình,tình cảm bà cháu và tình quê hương.Em tán thành ý kiến nào ? Vì sao ?

Trả lời :

-Em tán thành với cả hai ý kiến.Vì những tình cảm lớn lao được viết một cách dung dị và tự nhiên: yêu tổ quốc ,yêu quê hương,từ tình cảm yêu bà,yêu ‘Tổ trứng tuổi thơ ‘; chiến đấu vì quê hương,xóm làng,vì bà và cả ‘Ổ trứng tuổi thơ ‘.Những hình ảnh đó đã khiến chúng ta tin tình cảm của người cháu trong bài thơ thật là trân thành, mãnh liệt.

5.Theo em, bài thơ có gì đặc sắc, độc đáo về thể thơ, ngôn từ thơ, cách gieo vần, hình ảnh thơ, các biện pháp nghệ thuật ? Những đặc điểm ấy đã góp phần thể hiện thành công tình cảm , cảm xúc của nhà thơ như thế

Trả lời:

-Bài thơ này được viết theo thể ngũ ngôn (5 tiếng) nhưng rất sáng tạo và linh hoạt:

- Thường mỗi khổ trong một bài ngũ ngôn có 4 câu nhưng bài này chỉ có ba khổ 4 câu, các khổ khác có đến 5 hoặc sáu câu, riêng khổ thứ nhất có đến 7 câu.

- Cách gieo vần trong bài thơ cũng rất linh hoạt. Phần lớn vần trong bài thơ là vần cách, có khi không chú trọng đến việc đúng vần mà chỉ cần giữ âm điệu. Mực dù vậy, đọc bài thơ lên nghe vần thấy rất hài hoà trong mạch cảm xúc của tác giả.

- Các câu thơ trong bài đều gồm 5 tiếng, riêng câu thơ Tiếng gà trưa (lặp lại mở đầu các khổ thứ hai, thứ ba, thứ tư và thứ bảy) là chỉ có 3 tiếng. Đây là một cách để Xuân Quỳnh tạo nên điểm nhấn về cảm xúc. Sau mỗi câu thơ Tiếng gà trưa là tác giả lại nhớ về một hình ảnh, một kỉ niệm quen thuộc. Các câu thơ này giữ cho mạch cảm xúc của bài thơ liền mạch, khiến cho những kỉ niệm và hình ảnh thơ luôn da diết, nồng nàn.

7
9 tháng 12 2016

kinh vảioeoeoeoeoeoeoeoe

 

21 tháng 12 2016

sao nhiều quá vậy . chóng mặt quáoho

Đọc đoạn trích và trả lời các câu hỏiCái ấn tượng khắc sâu mãi mãi trong lòng một con người về cái ngày" Hôm nay tôi đi học"Ấy, mẹ muốn nhẹ nhàng, cẩn thận và tự nhiên ghi vào lòng con Để rồi bất cứ một ngày nào đó trong đời khi nhớ lại, lòng con lại rạo rực những cảm xúc bâng khuâng xao xuyến. ngày mẹ còn nhỏ mùa hè nhà trường đóng cửa hoàn toàn và ngày khai trường ₫úng...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích và trả lời các câu hỏi

Cái ấn tượng khắc sâu mãi mãi trong lòng một con người về cái ngày" Hôm nay tôi đi học"

Ấy, mẹ muốn nhẹ nhàng, cẩn thận và tự nhiên ghi vào lòng con Để rồi bất cứ một ngày nào đó trong đời khi nhớ lại, lòng con lại rạo rực những cảm xúc bâng khuâng xao xuyến. ngày mẹ còn nhỏ mùa hè nhà trường đóng cửa hoàn toàn và ngày khai trường ₫úng là ngày đầu tiên học trò lớp 1 đến trường gặp thầy mới,bạn mới. Mẹ còn nhớ sự nôn nao hồi hộp khi cùng bà ngoại đi tới gần một ngôi trường và nỗi chơi với hốt hoảng khi cổng trường đóng lại, bà ngoại đứng ngoài cánh cổng như đứng bên ngoài cái thế giới mà mẹ vừa bước vào.... 

Đêm nay mẹ không ngủ được. Ngày mai là ngày khai trường lớp một của con. Mẹ sẽ đưa con đến trường, cầm tay con dắt qua cánh cổng rồi buông tay mà nói" Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra"

a) Tìm từ láy trong đoạn trích trên

b) Tìm từ đồng nghĩa với từ học trò

 

2
21 tháng 11 2018

a)Các từ láy là:mãi mãi,nhẹ nhàng,rạo rực,xao xuyến,bâng khuâng,nôn nao,hồi hộp,hốt hoảng.

b)học sinh,liên đội,chi đội,....

21 tháng 11 2018

a)Các từ láy là:mãi mãi,nhẹ nhàng,rạo rực,xao xuyến,bâng khuâng,nôn nao,hồi hộp,hốt hoảng.

b)học sinh,liên đội,chi đội,....

Hcoj tốt