Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Hôm nay thứ hai đẹp trời
Cô bước vào lớp nói lời "kiểm tra"
Học sinh nhốn nháo kêu la
Không có tài liệu chúng ta chép gì?
mình tự nghĩ đó bạn, chủ đề thầy cô (cái này lẫn bạn bè cx đc). k mình nha, cảm ơn bạn ^_^
Mẹ hiền đẹp tựa vì sao
Nuôi con khôn lớn biết bao tháng ngày
Dòng sông mưa nắng vơi đầy
Dù gian khổ mẹ vẫn đầy yêu thương
Tình thương mẹ lớn biết bao
Những đêm ko ngủ thương con chẳng nằm
Lo con thao thức sớm chiều
Trên dường con bước còn nhiều gian nan
Lo từng giấc ngủ à ơi
Mảnh quần vải áo những lời hát ru
Biển khơi gió bão mịt mù
Mẹ là bến đỗ thuyền con vào bờ
Mẹ ơi thương mẹ rất nhiều
Quên bao vât svar thân mik sớm hôm
Mai sau con lớn lên người
Vẫn ko quên những đắng cay ngọt bùi
mình chỉ biết làm thơ NGỤ NGÔN ĐƯỜNG LUẬT và TỰ DO,5 CHỮ,7 CHỮ chứ ko làm thơ lục bát mấy.
quê hương là lời mẹ thơ
lời ru mẹ hát trưa hè à ơi
ngoài đồng bát ngát đẹp ơi
dòng sông như khúc nước vơi vào thuyền
quê hương hồi đó vui ơi
tôi là cậu bé tò mò ,dại khơ
chúng tôi ngày đó thả diều
trên đám mây chiều
lặng lẽ vờ ơ
tự nghĩ ko chép mạng
“Về làng đi dọc triền đê
Mùi thơm lúa chín hương quê ngọt ngào
Say cảnh mặt trời lên cao
Dừng chân cùng bước ghé vào tán cây
Gió đồng thanh mát hây hây
Cò trắng bay lả tràn đầy mộng mơ
Phong cảnh đẹp đến thẫn thơ
Để người xa xứ ngẩn ngơ nhớ nhà.”
nho tick cho min nhaaaa
tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
BỨC TRANH QUÊ
Quê hương đẹp mãi trong tôi
Dòng sông bên lở bên bồi uốn quanh
Cánh cò bay lượn chòng chành
Đàn bê gặm cỏ đồng xanh mượt mà
Sáo diều trong gió ngân nga
Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương
Bức tranh đẹp tựa thiên đường
Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.
Rykels chép mạng đấy, tôi tra trên mạng rồi. Rykels chép đấy
Trong xanh màu quê hương yêu dấu,
Nơi đây trái tim ta mãi nhớ thương.
Đồng ruộng bao la, cánh đồng bát ngát,
Nương dâu, lúa mì, màu xanh tươi thắm.
Sông nước êm đềm, dòng chảy êm đềm,
Gió thổi mát lành, hương hoa thơm ngát.
Người dân hiền hòa, tấm lòng chân thành,
Quê hương ơi, ta mãi mãi ghi nhớ.
Núi non xanh biếc, đồi cỏ mơn mởn,
Cánh đồng bát ngát, màu xanh tươi thắm.
Còn đây làng quê, những ngôi nhà cổ,
Đón chào mỗi ngày, tình yêu thương thơm.
Quê hương ơi, nơi đây ta sinh ra,
Nơi đây ta lớn lên, nơi đây ta yêu.
Trong tim ta mãi luôn có quê hương,
Nơi đây ta trở về, nơi đây ta về.
Quê hương ơi, bao kỷ niệm đẹp đẽ,
Trong tim ta mãi mãi không phai mờ.
Dù xa xôi, dù bao năm trôi qua,
Quê hương ơi, ta mãi mãi yêu thương.
Đêm đông bó gối ngủ vùi
Mơ trong bếp lửa một mùi khoai lang.
không tham khảo :
trường tôi có mái màu vàng
muốn sang sông sông phải bắt cầu sang
hào huyệt khí phách em mang
tới trường em bước mỗi ngày sốn sang
Lớp em là lớp ngoan hiền
Bạn nào cũng giởi bạn nào cũng ngoan
Mùa hè phượng ở góc tời
Học sinh các lớp rơi rơi giọt sầu
Thầy cô là mẹ là cha
Chúng em là những bông hoa điểm mười
Quê hương gió mát hàng cau
Mẹ ru tiếng võng trước sau thuở nào.
Dòng sông uốn ánh trăng sao,
Con thuyền neo nhớ dạt dào bến xưa.
Đất trời trải mấy nắng mưa,
Vẫn nghe tiếng đất gọi mùa đơm bông.
Non xanh trải dọc nước trong,
Dấu chân cha nguyện chất chồng tháng năm.
Quê hương – một dải ân thâm,
Dắt ta lớn giữa trăm lần đổi thay.
Mai sau dẫu bước chân bay,
Lòng còn giữ lại những ngày tuổi thơ.
Non xanh nước biếc quê mình,
Việt Nam gấm vóc hữu tình nên thơ.
Trường Sơn mây phủ đợi chờ,
Sóng vang Biển Lớn đẩy bờ Hạ Long.
Huế xưa tím cả chiều hong,
Sông Hương lững lờ in bóng cầu Tràng.
Tây Bắc mờ sương bồng bềnh,
Ruộng bậc thang trải long lanh nắng vàng.
Sài Gòn nhộn nhịp thời gian,
Nha Trang biển gọi mênh mang gió trời.
Đất nước đẹp mãi muôn đời,
Tự hào Tổ quốc rạng ngời Việt Nam.
( Tác giả Vũ Minh Hoàng )
Quê hương Việt Nam mênh mông xanh ngát,
Đồng lúa trĩu bông, nắng vàng rải mềm.
Sông núi trập trùng, mây bay lững lờ,
Tiếng chim ríu rít gọi bình minh lên.
Biển vỗ sóng bạc, gió thổi mặn mòi,
Cầu tre làng nhỏ, bóng tuổi thơ vời vợi.
Hương sen thoang thoảng khắp miền quê nhỏ,
Ánh trăng soi rọi bóng tre hiền hòa.
Làng tôi rộn rã tiếng cười trẻ nhỏ,
Mẹ hiền rửa rau, nồi cơm nghi ngút khói.
Cha ra đồng sớm, lưng áo đẫm mồ hôi,
Hồn Việt hòa vào đất trời bao la.
Đồi xanh, núi biếc, bước chân vẫn rộn,
Tiếng khèn, tiếng trống vang khắp bản làng.
Con sông uốn lượn ôm ấp bờ cát,
Gợi lòng người về miền ký ức xưa.
Nhớ thương quê mẹ, lòng ai cũng vậy,
Tay nắm tay nhau dựng xây đất nước.
Bao năm chiến tranh, máu xương đổ xuống,
Mỗi bước đi lên là niềm tin kiên cường.
Ngày nay xanh biếc, sông núi thắm tươi,
Trẻ thơ cất tiếng ca bên bờ tre nứa.
Người già kể chuyện, con cháu lắng nghe,
Bài học xưa vẫn vang trong tâm trí.
Cờ đỏ tung bay giữa trời trong sáng,
Đất nước đổi mới, lòng người rộn rã.
Thôn xóm, phố phường, rộn ràng nhịp sống,
Ai cũng tự hào dựng xây quê hương.
Tình yêu đất nước thấm sâu trong máu,
Bao thế hệ nối nhau giữ hồn non sông.
Bước chân ra đi vẫn luôn nhớ về,
Quê hương trong tim như nắng sớm mai.
Mỗi mùa hoa nở, mỗi mùa gió thổi,
Quê hương, đất nước ngời sáng niềm tin.
Ta hát ca ngợi, ta dựng xây hôm nay,
Hồn Việt vươn mình giữa trời xanh biếc.
- Tác Giả : Từ Đăng Minh-
Việt Nam – từ thuở khai thiên,
Cha Lạc Long Quân, mẹ Âu Cơ dựng hình.
Một trăm trứng nở thành dân nước Việt,
Dẫu trăm miền – vẫn chung một tim linh.
Hùng Vương mở cõi Văn Lang,
Dựng nền móng giữa muôn trùng cỏ lau.
Thánh Gióng vươn vai lên trời cao vút,
Chống giặc Ân, lưu danh sử ngàn sau.
Đến An Dương, nỏ thần giữ thành Cổ,
Giao Chỉ buồn khi Triệu Đà mưu sâu.
Ngàn năm Bắc thuộc – đêm dài lịch sử,
Dân ta không cúi mặt cúi đầu.
Hai Bà Trưng cưỡi voi ra trận lớn,
Lời thề sông Hát vẫn mãi vang vang.
Bà Triệu dũng mãnh tung gươm giữa núi,
Khát vọng vàng như ánh mặt trời tan.
Rồi Ngô Quyền phá tan quân Nam Hán,
Trên Bạch Đằng vang dậy sóng oai hùng.
Lý – Trần lên, mở rộng giang sơn mới,
Giữ biên cương bằng chí khí anh hùng.
Trần Hưng Đạo – lưỡi gươm vì Tổ quốc,
Ba lần Nguyên – Mông phải cúi đầu thua.
Hội nghị Diên Hồng, khí dân ngùn ngụt,
Một lời "đánh!" – quyết sống chết không chừa.
Hồ Quý Ly đổi thay trong binh biến,
Giặc Minh sang, sông núi ngập đau thương.
Lê Lợi dựng cờ Lam Sơn chính nghĩa,
Diệt quân thù, trả lại ánh quê hương.
Nguyễn Huệ xưng vương – mùa xuân đại thắng,
Tết Kỷ Dậu quân Thanh bại tan tành.
Chiến công đó muôn đời còn bất diệt,
Gieo niềm tin trong trái tim sử xanh.
Thế kỷ mười chín – trời đen bóng giặc,
Pháp sang xâm – máu đổ khắp thôn làng.
Bao anh hùng ngã xuống trong thầm lặng,
Nhưng ý chí thì mãi mãi chưa tan.
Từ Cần Vương đến phong trào Đông Du,
Phan Đình Phùng, Phan Bội, Trường Chinh.
Rồi Bác Hồ – người cha dân tộc,
Dẫn đường đi trong buổi sớm bình minh.
Cách mạng Tháng Tám – muôn dân vùng dậy,
Ngày độc lập – mồng 2 tháng Chín vang.
Tiếng Bác đọc Tuyên ngôn vang trời đất,
Việt Nam đây – đất nước đã hồi sinh!
Đến Điện Biên, chiến hào reo chiến thắng,
Năm tư lừng lẫy chấn động năm châu.
Lửa chưa nguôi, miền Nam còn khói đạn,
Giặc Mỹ vào – máu đỏ lại tuôn mau.
Mậu Thân máu, Trường Sơn còn vọng bước,
Gian lao không dập tắt chí hùng dân.
Và lịch sử khắc ngày Ba Mươi Tháng Tư,
Đất nước liền – Bắc – Nam một cội gần.
Hết chiến tranh, lại đến công cuộc mới,
Đổi thay từng ngõ nhỏ, từng làng quê.
Từ bùn lầy, dân ta xây nhà máy,
Trái tim người không ngơi nghỉ đam mê.
Biển đảo xa – Hoàng Sa, Trường Sa đó,
Máu cha ông vẫn vẹn giữ chủ quyền.
Tuổi trẻ Việt, hôm nay ngời chí lớn,
Giữ hòa bình, vẫn sẵn sàng tiến lên.
Việt Nam ơi! Ngọn lửa không từng tắt,
Từ ngàn xưa đến muôn thuở mai sau.
Dải đất nhỏ – mà hồn như núi Thái,
Một dân tộc – mà chí lớn trời cao.
Tác giả: - Đinh Nguyễn Ngọc Hân -