K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

 Ước mơ trở thành bác sĩ Mỗi người đều có một ước mơ cho riêng mình, và ước mơ của tôi là trở thành một bác sĩ giỏi. Từ nhỏ, tôi đã chứng kiến nhiều người thân, hàng xóm bị bệnh tật hành hạ, và tôi luôn mong muốn có thể giúp đỡ họ.
  • Lý do: Mong muốn giúp đỡ mọi người vượt qua bệnh tật, mang lại sức khỏe và nụ cười cho họ.
  • Hành động: Cần học tập thật giỏi các môn khoa học tự nhiên như Sinh học, Hóa học, và rèn luyện y đức.
  • Tương lai: Hình dung bản thân khoác lên chiếc áo blouse trắng, làm việc trong bệnh viện, cứu chữa bệnh nhân.
  • Ý nghĩa: Ước mơ này là động lực to lớn giúp tôi cố gắng mỗi ngày, hướng tới một tương lai tốt đẹp và ý nghĩa.
4 tháng 12 2025

Mỗi con người khi lớn lên đều mang trong mình một ước mơ, một khát vọng được vươn tới tương lai tươi đẹp mà bản thân mong muốn. Có người mơ trở thành giáo viên đứng trên bục giảng, có người lại mơ làm công an giữ gìn trật tự xã hội. Còn em, từ sâu thẳm trái tim mình, em luôn ấp ủ một ước mơ giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng: ước mơ trở thành một bác sĩ – người ngày đêm mang lại sức khỏe, niềm tin và sự sống cho người khác.

Ước mơ ấy không đến với em một cách tình cờ. Em vẫn nhớ như in những ngày bà ngoại em bị bệnh nặng. Mỗi lần nhìn bà nằm mệt mỏi trên giường bệnh, gương mặt gầy đi vì đau đớn, em thấy lòng mình như thắt lại. Đó là những ngày em sợ hãi nhất, sợ một điều gì đó xấu xảy ra với bà. Nhưng rồi, chính những bác sĩ tận tâm trong bệnh viện đã giúp bà vượt qua cơn nguy hiểm. Họ nhẹ nhàng hỏi han, chăm sóc, tìm cách điều trị cho bà từng chút một. Nhìn những bước đi nhanh nhẹn và ánh mắt đầy trách nhiệm của họ, em cảm nhận được rằng nghề bác sĩ là một nghề đẹp – đẹp từ trái tim, đẹp từ sự hi sinh âm thầm mà không phải ai cũng hiểu hết. Và cũng chính từ khoảnh khắc đó, trong lòng em đã nhen nhóm một ước mơ lớn.

Trong tưởng tượng của em, tương lai của mình thật rực rỡ. Em nhìn thấy bản thân khoác chiếc áo blouse trắng tinh, bước đi giữa bệnh viện rộng lớn với tinh thần nghiêm túc nhưng đầy tự tin. Em sẽ khám bệnh cho những bệnh nhân đang mệt mỏi, sẽ động viên họ bằng giọng nói dịu dàng để họ bớt sợ hãi. Khi nhìn thấy một người khỏi bệnh, nở nụ cười nhẹ nhõm và gửi lời cảm ơn, em nghĩ đó chắc chắn sẽ là khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà em từng trải qua. Nghề bác sĩ không phải chỉ chữa bệnh bằng thuốc, mà còn bằng sự cảm thông, bằng tình thương và bằng trách nhiệm đối với từng con người.

Nhưng em hiểu rằng, để đạt được ước mơ ấy, con đường không hề dễ dàng. Em phải học tốt từ bây giờ, đặc biệt là các môn khoa học như Sinh, Hóa, Toán. Có những bài học khó đến mức em ngồi hoài mà vẫn chưa hiểu. Có ngày em cảm thấy mệt, thấy chán, thậm chí muốn từ bỏ. Nhưng rồi em lại nghĩ đến bà, nghĩ đến những giây phút đầy lo lắng trong bệnh viện, nghĩ đến hình ảnh những bác sĩ chạy đôn chạy đáo chỉ để cứu lấy một sinh mạng. Nghĩ đến điều đó, em lại có thêm sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Bởi em biết, không có thành công nào đến mà không phải trả giá bằng sự nỗ lực.

Ngoài việc học, em cũng cố gắng rèn luyện bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Một bác sĩ giỏi không chỉ giỏi kiến thức mà còn phải có trái tim nhân ái và tinh thần bình tĩnh. Nhiều lúc chứng kiến người khác đau đớn, em thấy thương lắm, nhưng em hiểu rằng bác sĩ không chỉ thương người bằng cảm xúc, mà phải dùng tri thức và lý trí để tìm cách cứu họ. Em đang rèn luyện bản thân từng ngày để có thể trở thành một người như vậy – một người vừa ấm áp, vừa mạnh mẽ.

Em tin rằng, mai sau khi ước mơ thành hiện thực, em sẽ không phụ lòng bố mẹ, thầy cô và những người đã luôn tin tưởng, động viên em. Em muốn được giúp những người nghèo không có điều kiện chữa bệnh; muốn mang lại nụ cười và hy vọng cho những bệnh nhân đang tuyệt vọng vì cơn đau. Em mong mình sẽ trở thành một bác sĩ không chỉ chữa bệnh giỏi mà còn giàu lòng nhân ái, để mỗi người khi rời bệnh viện đều cảm thấy được an ủi và trân trọng.

Cuộc sống luôn thay đổi, ước mơ cũng có thể đổi theo thời gian. Nhưng riêng ước mơ của em – ước mơ trở thành bác sĩ – thì chưa bao giờ lung lay. Nó như một ngọn đèn nhỏ luôn sáng trong tim, dẫn em đi qua những ngày khó khăn và giúp em có thêm niềm tin để cố gắng.

Em hiểu rằng con đường phía trước còn dài và đầy thử thách. Nhưng chỉ cần có quyết tâm, có niềm tin và có sự ủng hộ của gia đình, thầy cô, bạn bè, em tin mình sẽ làm được. Và em sẽ không ngừng cố gắng từng ngày để một ngày nào đó, khi đứng giữa bệnh viện đông người, em có thể tự hào nói rằng:
“Ước mơ của mình đã trở thành hiện thực.”

17 tháng 8 2025

Bài văn:

Trong bức tranh em vẽ về tương lai, gia đình em đang sống trong một ngôi nhà to và khang trang. Ngôi nhà có mái ngói đỏ thắm, những ô cửa sổ sáng bóng đón ánh nắng vàng. Trước sân là khu vườn xanh mát, nơi có hàng cây ăn trái sum suê, những luống hoa rực rỡ sắc màu và một chiếc xích đu nhỏ dưới tán cây. Bên trái sân là giàn hoa giấy hồng rực, bên phải là thảm cỏ xanh để cả nhà có thể ngồi trò chuyện và tận hưởng gió trời.

Trong khung cảnh ấy, ông bà em ngồi nhâm nhi chén trà nóng, bố mẹ chăm sóc cây cối, còn anh chị em thì chạy nhảy, nô đùa thật vui. Không khí gia đình chan chứa tiếng cười, tràn đầy hạnh phúc và bình yên.

Em vẽ bức tranh này vì đó là ước mơ giản dị nhưng ấm áp của em: được sống cùng gia đình trong một mái nhà rộng rãi, có khu vườn xanh mát để mọi người quây quần bên nhau. Với em, ngôi nhà không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà còn là tổ ấm nuôi dưỡng tình thương và niềm hạnh phúc. TICK NHE BẠN ƠI

27 tháng 4 2020

Cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật và công nghệ, thế giới xung quanh chúng ta đang thay đổi từng ngày, không chỉ là những biến đổi bên ngoài mà cùng với nó là sự tăng lên nhanh chóng về chất lượng đời sống.

Sự ra đời của điện thoại, máy tính, Internet đã giúp cho con người có thể liên lạc với nhau một cách dễ dàng hơn. Các phương tiện giao thông cũng trở nên vô cùng phong phú và tiện lợi, phục vụ nhu cầu đi lại càng ngày càng gia tăng của con người. Cùng với những hỗ trợ từ máy móc, hiệu suất làm việc của con người càng ngày càng tăng.

Sự phát triển của con người cho đến ngày hôm nay đã là quá thần kỳ. Tuy nhiên, những tiến bộ khoa học kĩ thuật trong tương lai còn hứa hẹn mang đến diện mạo mới cho cuộc sống. Hãy cùng theo dõi những dự đoán cho thành phố tương lai trong Infographic dưới đây.

16 tháng 12 2016

“Ước mơ không phải là cái gì sẵn có, cũng không phải là cái gì không thể có. Ước mơ giống như một con đường tiềm ẩn để con người khai phá và vượt qua”. Thật vậy, câu nói trên của Lỗ Tấn đã từng khiến tôi phải thức tỉnh trên con đường bẳng phằng mà tôi vẫn thường hay đi. Tôi chợt nhận ra một điều rằng dường như tôi đã quá mỏi chân khi cứ phải bước đi, bước đi mãi mà không hề biết đích đến là nơi đâu. Và rồi trong giây phút nghỉ ngơi, tôi đã vẽ ra được cho bản thân mình một ngôi nhà lớn mà tôi hứa sẽ không ngừng cố gắng vươn đến đó chính là ước mơ trở thành một doanh nhân quản lí khách sạn. Chắc hẳn bạn sẽ hỏi tôi rằng tại sao không phải là ngành gì khác mà lại là quản lí khách sạn. Chắc hẳn các bạn cũng biết, hiện nay trên bước đà phát triển của Việt Nam, ngành du lịch chiếm tỉ lệ không nhỏ. Bạn bè năm châu đến tham quan, tìm hiểu về đất nước, về những danh lam thắng cảng tại Việt Nam ngày càng đông và nhu cầu thiết yếu họ tìm đến là khách sạn. Cũng bởi lẽ đó mà ước mơ tôi hướng đến là ngành quản lí khách sạn. Một phần tôi muốn đem lại cảm giác thoải mái, thân quen cho những người bạn đã không ngại xa xôi đến tham quan nước ta, một phần tôi muốn được cảm nhận sự tự hào từ những câu cảm ơn, những sự hài lòng, những nụ cười trước khi đi của những du khách đến tham quan đất Việt. Và khi tôi đã thật sự trở thành doanh nhân quản lí khách sạn, điều tôi luôn hướng đến và đặt trọng tâm trong công việc “khách hàng là thượng đế”. Khách hàng khi đã đến với tôi đều phải cảm thấy thật tiện nghi và thoải mái như ở nhà. Không còn cảm giác xa lạ, khó chịu hay ngại ngùng nữa. Đó chính là mục tiêu mà tôi đặt ra. Tôi yêu cái nghề này, không chỉ vì mọi người, mà tôi còn yêu nó vì chính bản thân tôi. Tôi thực sự cảm nhận được sự thích thú và khát khao được chạm đến ước mơ của mình. Bởi lẽ đó tôi sẽ luôn không ngừng cố gắng chấp cánh cho ước mơ của mình thành hiện thực. Các bạn hãy chờ xem tôi có thể làm được điều đó không nhé…

1 tháng 10 2017

Nhưng ước mơ không chỉ đơn thuần là làm thế nào để có nghề nghiệp ổn định cho riêng mình mà còn là khát vọng, là mong muốn được sống trong một gia đình hạnh phúc.

Hồi nhỏ mỗi khi nhắc đến ước mơ là tôi lại mong sao có một ngày nào đó có thể được bay lên bầu trời để tận mắt thấy những vì sao, được gặp chị Hằng trên cung trăng. Nhưng dần lớn lên, tôi mới biết đó chỉ là ảo tưởng và giờ đây ước mơ lớn lao nhất của tôi là được sống trong một gia đình hạnh phúc. Có lẽ đối với tôi như thế là quá đủ rồi.

Sinh ra tôi đã được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ và chị tôi. Tôi nghĩ số phận của mình quá may mắn. Nhưng càng lớn lên tôi mới hiểu rằng mặc dù được cha mẹ yêu thương chiều chuộng, nhưng cuộc sống gia đình tôi không được hạnh phúc.

Ngày nào cũng vậy, cứ tối đến ba mẹ tôi cãi nhau. Có khi vì bố tôi uống rượu say về phá tung đồ đạc. Mỗi lần như thế là hai chị em tôi chỉ biết khóc, không dám can ngăn. Cứ như thế, tuổi thơ tôi trôi qua trong những nỗi đau về tinh thần nhưng cha mẹ tôi không biết, họ cho rằng cuộc sống như vậy đã đủ với chị em tôi.

Có những đêm tôi khóc thầm mong sao cha mẹ có thể hiểu được tâm trạng của tôi và van họ đừng tiếp tục cãi nhau nữa. Nhưng có lẽ sự thật quá bất công. Tôi mong sao mình có thể được biến thành một vì sao lấp lánh trên bầu trời, có lẽ như vậy thì tôi không phải nghe cha mẹ xích mích, cãi nhau và tôi không phải khóc nữa.

Nước mắt rồi cũng có ngày khô cạn và đôi khi nước mắt không thể giải quyết được sự việc. Tôi biết trở thành một vì sao hay một vật vô tri nào thì đó cũng chỉ là ảo ảnh.

Giờ đây tôi đã lớn, thời gian đã trôi qua, tất cả vạn vật đã thay đổi nhưng cuộc sống gia đình tôi vẫn ở con số 0. Nhiều lúc tôi nghĩ tại sao cái ước mơ nhỏ bé đó lại không thể trở thành hiện thực?

Tại sao những bậc làm cha làm mẹ không nghĩ rằng những sự việc mà họ làm đã gây tổn thương chính con của họ. Người ta thường nói: Tôi sẽ không lo nghĩ, tôi sẽ không mơ tưởng những ý nghĩ kỳ quái mà chính tôi cũng nghĩ như vậy.

Tuy tôi đã lớn, nhưng một khi vào nhà các bạn chơi thấy cha mẹ bạn thật hạnh phúc tôi lại muốn khóc, nhưng khóc để làm gì khi sự thật thì không thể thay đổi mặc dù nước mắt tôi đã cạn khô...

17 tháng 5 2020

tiếng việt

20 tháng 5 2020

Tiếng Việt nha bạn

I. Mở bài

- Giới thiệu khái quát về nhà thơ Xuân Quỳnh, tác phẩm Chuyện cổ tích về loài người.

- Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ Chuyện cổ tích về loài người.

II. Thân bài

1. Sự ra đời của loài người

- Sinh ra trước nhất: toàn là trẻ con

- Khung cảnh thuở sơ khai:

  • Không dáng cây ngọn cỏ.
  • Chưa có mặt trời, toàn là bóng đêm.
  • Không có màu sắc khác.

2. Sự ra đời của thiên nhiên

  • Mặt trời: giúp trẻ con nhìn rõ.
  • Cây, cỏ, hoa: giúp trẻ con nhận rõ màu sắc, kích thước.
  • Tiếng chim, làn gió: giúp trẻ con cảm nhận được âm thanh.
  • Sông: giúp trẻ con có nước để tắm
  • Biển: giúp trẻ con suy nghĩ, cung cấp thực phẩm và là nơi tìm hiểu, khám phá.
  • Đám mây: đem đến bóng mát.
  • Con đường: giúp trẻ con tập đi.

=> Thiên nhiên không chỉ là nơi sinh sống, mà những sự vật trong thiên nhiên sẽ phục vụ cho cuộc sống của con người.

3. Sự ra đời của gia đình

  • Mẹ: mang đến tình yêu thương và lời ru, sự chăm sóc.
  • Bà: mang đến những câu chuyện cổ tích, dạy dỗ những giá trị văn hóa tốt đẹp.
  • Bố: dạy dỗ những kiến thức, giúp trẻ em hiểu biết.

=> Gia đình là nơi luôn che chở và yêu thương cho con người.

4. Sự ra đời của xã hội

  • Chữ viết, bàn ghế, cục phấn, cái bảng, trường học… đều là những đồ dùng học tập của con người.
  • Thầy giáo, cô giáo là người dạy dỗ, cung cấp kiến thức.

=> Giáo dục có vai trò quan trọng đối với con người.

III. Kết bài

Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ Chuyện cổ tích của loài người.

Cho đến bây giờ, mỗi khi đi qua con đường làng quen thuộc, những kỉ niệm năm nào lại trào dâng trong em như mới ngày hôm qua. Vào năm học lớp bốn, em đã giúp đỡ một em nhỏ bị ngã xe đạp tại chính con đường này.


Hôm đó là một ngày trời nắng đẹp. Em đạp xe trên con đường làng thân thuộc để đi đến trường. Tình cờ, em thấy một em nhỏ bị ngã xe ở ven đường. Em bé đang khóc; đầu gối, bàn chân và bàn tay em nhỏ bị trầy xước. Quần áo cũng bị lấm bụi đất. Chiếc xe đạp bên cạnh đã bị cong vành bánh trước. Mặc dù biết sắp đến giờ vào học nhưng em vẫn vội vàng dừng xe lại đỡ em bé dậy. Em an ủi để em bé nín khóc. Em dắt chiếc xe đạp của em nhỏ vào gửi ở một trạm bơm nước gần đó, sau đó đưa em ấy đến trạm y tế bằng xe đạp của mình. Cô y tá sau khi xử lý vết thương đã nói rằng em nhỏ không có việc gì. Cô ấy còn giúp đỡ tìm cách liên lạc với người nhà em nhỏ để họ đến đón. Khi bố mẹ em ấy đến nơi, các bác đã cảm ơn em rối rít. Em chào tạm biệt mọi người và lấy xe đi đến lớp học.


Khi đến lớp, em đã bị muộn giờ. Bác bảo vệ đã đóng cửa cổng trường được một lúc lâu. Tuy nhiên, bác vẫn mở cửa cho em vào trường và dẫn em tới gặp giáo viên chủ nhiệm. Sau khi trình bày với cô giáo nguyên nhân em đi học muộn, cô không trách mà khen em ngoan, biết giúp đỡ mọi người. Khi em về lớp đã là giờ ra chơi, các bạn vây quanh hỏi han em. Em chia sẻ câu chuyện mình giúp đỡ em nhỏ bị ngã. Bạn bè nghe xong đã tấm tắc ngợi khen em. Tối hôm đó, bố mẹ và em nhỏ bị ngã đến nhà cảm ơn và hỏi thăm em. Các bác mua cho em nhiều hoa quả và đồ ăn ngon. Em nhỏ cũng mang đến cho em những quyển truyện tranh và đồ chơi. Bố mẹ rất vui mừng và hạnh phúc về hành động giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn của em. Nhận được lời khen của mọi người, em vui lắm.


Câu chuyện luôn khắc sâu trong tâm trí em, em cũng rất tự hào về việc làm tốt của bản thân. Việc làm tốt tuy rất nhỏ bé nhưng giàu ý nghĩa. Qua câu chuyện, em muốn gửi tới các bạn thông điệp: Hãy giúp đỡ chia sẻ với mọi người xung quanh ta để dựng xây cuộc sống tốt đẹp hơn. Mong rằng trong tương lai, em có thể giúp đỡ nhiều người hơn nữa.

mình cho tham khảo theo bn muốn nè

19 tháng 8 2025

Bài văn: Kể lại một lần em giúp đỡ người khác

Trong cuộc sống, mỗi con người không thể sống tách biệt mà luôn cần có sự quan tâm, chia sẻ của những người xung quanh. Có thể với ta, một việc làm là rất nhỏ, nhưng với người khác, đó lại là niềm vui, là chỗ dựa tinh thần lớn lao. Em đã từng trải qua một kỉ niệm sâu sắc khi được giúp đỡ một người khác. Đó là một buổi sáng đáng nhớ, em đã giúp một bạn nhỏ tìm lại chiếc cặp bị thất lạc.

Hôm ấy là một buổi sáng đầu thu, trời se se lạnh. Ánh nắng vàng trải dài trên con đường em đến trường. Vì đi sớm nên em thong thả đi bộ qua công viên gần nhà. Chim chóc ríu rít trên cành, vài chiếc lá vàng rơi theo từng cơn gió, tạo nên một khung cảnh thật đẹp. Em vừa đi vừa ngắm cảnh thì bỗng nghe thấy tiếng nức nở ở gần đó. Em nhìn quanh và phát hiện một cậu bé khoảng sáu, bảy tuổi đang loay hoay tìm kiếm dưới ghế đá.

Cậu bé nhỏ nhắn, mặc bộ đồng phục tiểu học gọn gàng nhưng khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đỏ hoe. Em tiến lại gần, nhẹ nhàng hỏi:
– “Em ơi, em tìm gì thế?”

Cậu bé ngẩng lên, vừa sụt sùi vừa đáp:
– “Chị ơi, em làm mất chiếc cặp sách rồi. Trong đó có tất cả vở, bút và hộp bút nữa. Nếu không có cặp, em sợ sẽ bị cô giáo mắng.”

Nhìn vẻ mặt vừa lo lắng vừa sợ hãi của cậu, em chợt thấy thương vô cùng. Em liền trấn an:
– “Đừng lo, để chị cùng tìm với em. Chắc chắn mình sẽ tìm thấy thôi.”

Nói rồi, em và cậu bé cùng nhau đi tìm quanh công viên. Chúng em nhìn vào gầm ghế, lật từng bụi cây, cả hai người đều khẩn trương như đang tham gia một cuộc tìm kiếm lớn. Cậu bé vừa đi vừa chấm nước mắt. Thấy vậy, em càng cố gắng tìm nhanh hơn. Sau vài phút, em bất ngờ nhìn thấy một chiếc cặp màu xanh kẹt dưới gầm ghế đá, có lẽ ai đó ngồi nghỉ đã vô tình đá vào. Em reo lên:
– “A, tìm thấy rồi!”

Cậu bé vội chạy tới, đôi mắt sáng lên. Em kéo chiếc cặp ra, phủi bụi rồi trao tận tay cho cậu. Lúc ấy, cậu bé nở một nụ cười thật tươi, đôi mắt long lanh như ánh nắng buổi sáng. Cậu lí nhí nói:
– “Em cảm ơn chị nhiều lắm. Nếu không có chị, chắc em chẳng biết làm sao cả.”

Nhìn nụ cười rạng rỡ ấy, lòng em cũng ấm áp lạ thường. Em thấy mình thật sự hạnh phúc khi giúp được người khác. Tuy chỉ là một việc làm nhỏ, không tốn nhiều sức lực, nhưng em biết nó có ý nghĩa rất lớn với cậu bé kia.

Sau khi chào tạm biệt, em tiếp tục đến trường. Suốt cả buổi hôm ấy, em vẫn nhớ mãi ánh mắt vui mừng và nụ cười hồn nhiên của cậu bé. Trong lòng em như có một luồng ánh sáng lan tỏa. Em chợt nhận ra: niềm vui không chỉ đến từ việc được nhận mà còn đến từ việc cho đi, từ sự sẻ chia giản dị.

Từ kỉ niệm đó, em học được bài học quý giá: sống cần phải biết quan tâm, giúp đỡ mọi người. Có thể chúng ta chỉ bỏ ra một chút thời gian, một chút công sức, nhưng đổi lại là niềm hạnh phúc, niềm tin và sự gắn kết giữa con người với con người.

Em tự nhủ với bản thân rằng, sau này dù ở đâu, làm gì, em cũng sẽ cố gắng mở lòng hơn, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh. Bởi cuộc sống chỉ thật sự ý nghĩa khi ta biết sống vì người khác, cùng nhau xây dựng một thế giới đầy tình thương.


bài tham khảo nha bạn

30 tháng 5 2018

Mỗi người có một ước mơ riêng cho mình, riêng em ước sau này em sẽ được làm một cô giáo dạy Văn. Em nghe ba mẹ hay dạy rằng “nhân học là văn học” nó sẽ làm cho con người trở nên biết thương yêu nhau hơn.

bài văn nói về ước mơ của em trong tương lai văn lớp 5

Bài văn nói về ước mơ của em trong tương lai văn lớp 5

Em rất ngưỡng mộ các cô thầy em. họ nói chuyện rất hay và cho em nhớ lâu nữa, câu từ đều rất tài hoa. Sau này em cũng muốn được như vậy muốn được là người truyền lại tri thức cho những em có ước mơ như em. khi em nói cho ba mẹ nghe thì ba mẹ rất ủng hộ và tạo điều kiện cho em học. Em nghe nói mình muốn trở thành một cô giáo phải vừa biết cách đứng giảng trước lớp rồi phải học bài nhiều, phải đọc nhiều nữa. Cho nên bây giờ em sẽ cố gắng ghi nhớ những lời thầy cô dạy, cách thầy cô giảng và sẽ đọc thêm nhiều sách để thêm kiến thức.

Em rất may mắn khi bà em là một cô giáo nhưng bây giờ bà không còn dạy nữa. Bà đã dạy bảo em rất nhiều, từ cách ăn nói, cách học, trau chuốt cho câu chữ của em. Hơn nữa cho em sự mạnh dạng năng nổ tự tin nói lên những suy nghĩ của mình. Vì thế em sẽ không làm cho bà em thất vọng, sẽ nối tiếp con đường mà bà đã đi. Dù công việc ước mơ mà em chọn có lâu có dài nhưng em nghĩ nếu mình quyết tâm và kiên trì, biết phấn đấu cố gắng thì sẽ làm được. Vì cô giáo em nói “có công mài sắc có ngày nên kim”.

Em muốn mình sẽ là một cô giáo giỏi và đào tạo ra các học trò giỏi. Em sẽ cố gắng đạt được ước mơ này. Quyết tâm !

30 tháng 5 2018

Mỗi người có một ước mơ riêng cho mình, riêng em ước sau này em sẽ được làm một cô giáo dạy Văn. Em nghe ba mẹ hay dạy rằng “nhân học là văn học” nó sẽ làm cho con người trở nên biết thương yêu nhau hơn.

Em rất ngưỡng mộ các cô thầy em. họ nói chuyện rất hay và cho em nhớ lâu nữa, câu từ đều rất tài hoa. Sau này em cũng muốn được như vậy muốn được là người truyền lại tri thức cho những em có ước mơ như em. khi em nói cho ba mẹ nghe thì ba mẹ rất ủng hộ và tạo điều kiện cho em học. Em nghe nói mình muốn trở thành một cô giáo phải vừa biết cách đứng giảng trước lớp rồi phải học bài nhiều, phải đọc nhiều nữa. Cho nên bây giờ em sẽ cố gắng ghi nhớ những lời thầy cô dạy, cách thầy cô giảng và sẽ đọc thêm nhiều sách để thêm kiến thức.

Em rất may mắn khi bà em là một cô giáo nhưng bây giờ bà không còn dạy nữa. Bà đã dạy bảo em rất nhiều, từ cách ăn nói, cách học, trau chuốt cho câu chữ của em. Hơn nữa cho em sự mạnh dạng năng nổ tự tin nói lên những suy nghĩ của mình. Vì thế em sẽ không làm cho bà em thất vọng, sẽ nối tiếp con đường mà bà đã đi. Dù công việc ước mơ mà em chọn có lâu có dài nhưng em nghĩ nếu mình quyết tâm và kiên trì, biết phấn đấu cố gắng thì sẽ làm được. Vì cô giáo em nói “có công mài sắc có ngày nên kim”.

Em muốn mình sẽ là một cô giáo giỏi và đào tạo ra các học trò giỏi. Em sẽ cố gắng đạt được ước mơ này. Quyết tâm !

18 tháng 10 2018

 Một chiếc lá rụng có linh hồn riêng, một tâm tình riêng, một cảm giác riêngCó chiếc tựa như mũi tên nhọn, từ cành cây rơi cắm phập xuống đất như cho xong chuyện, cho xong một đời lạnh lùng thản nhiên, không thương tiếc, không do dự vẩn vơ. Có chiếc lá như con chim bị lảo đảo mấy vòng trên không rồi cố gượng ngoi đầu lên, hay giữ thăng bằng cho tận tới cái giây nằm phơi trên mặt đất. Có chiếc lá nhẹ nhàng khoan khoái đùa bỡn, hay múa may với làn gió thoảng như thầm bảo rằng vẻ đẹp của vạn vật chỉ ở hiện tại: cả thời quá khứ dài dằng dặc của chiếc lá trên cành cây không bằng một vài giây bay lượn, nếu sự bay lượn ấy có vẻ đẹp nên thơ. Có chiếc lá như sợ hãi, ngần ngại rụt rè, rồi như gần tới mặt đất, còn cất mình muốn bay trở lại cành. Có chiếc lá đầy âu yếm rơi bám vào một bông hoa thơm, hay đến mơn trớn một ngọn cỏ xanh mềm mại. 

Chúc bn thành công 

15 tháng 1 2022

         Em đã được học rất nhiều bài học bổ ích trong nhà trường và sau khi được học bài học về người bác sĩ nhân đức, em đã có ước mơ sau này sẽ trở thành bác sĩ. Chưa bao giờ em thấy công việc cứu người lại trở nên cao đẹp đến như thế khi học xong bài học. Trở thành bất cứ ai chúng ta cũng có thể giúp đỡ được người khác. Nhưng trở thành bác sĩ, việc cứu người lại trở đặc biệt, khó khăn và thiêng liêng hơn khi giữ lại được sự sống cho họ. Muốn trở thành bác sĩ, em nhất định sẽ phải cố gắng học tập, rèn luyện thật chăm chỉ.