Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a. Bản báo cáo trên viết về hoạt động tháng 9 của tổ 1, lớp 5C, Trường Tiểu học Kim Đồng
b. Bản báo cáo trên được viết cho cô giáo chủ nhiệm lớp 5c . Người Việt báo cáo là bạn Việt lớp trưởng
c. Phần đầu: Tiêu đề
Phần chính: Báo cáo
Phần cuối : Chữ ký
Bạn em tên là Linh, học cùng lớp 5 với em. Bạn có dáng người nhỏ nhắn, tóc đen dài luôn được buộc gọn gàng rất dễ thương. Khuôn mặt Linh tròn trịa, đôi mắt sáng và lúc nào cũng ánh lên niềm vui. Linh học rất giỏi, đặc biệt là môn Toán và Tiếng Việt. Bạn luôn chăm chỉ làm bài tập và hay giúp đỡ bạn bè khi gặp khó khăn. Ở lớp, Linh rất lễ phép với thầy cô và thân thiện với các bạn. Ngoài việc học, Linh còn rất năng động, thường tham gia các hoạt động thể thao và văn nghệ của trường. Em rất quý bạn vì Linh luôn vui vẻ, hòa đồng và biết quan tâm mọi người. Em mong rằng hai đứa sẽ mãi là bạn thân và cùng nhau học tập thật tốt.
ồ chỉ đc cái coppy là nhanh nhỉ nguyễn duy long?
Bất kì ai trong chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, với một tuổi thơ đầy ắp biết bao kỉ niệm bên người thân, bạn bè. Em cũng vậy, dường như mỗi ngày, mỗi giờ đối với em đều là những kỉ niệm đáng nhớ. Tuy nhiên kỉ niệm mà em nhớ nhất đến tận bây giờ chính là một lần được cô giáo khen hồi lớp 3.
Hồi đó, em là một cậu bé học rất kém môn Tiếng Việt, đặc biệt là phần tập làm văn. Tính cách ham chơi, năng nổ quá mức khiến em khó mà ngồi yên một chỗ để viết từng câu văn thật nắn nót, truyền cảm được. Thế nên, mỗi tiết làm văn với em thực sự là một cơn ác mộng. Và cô Lan - giáo viên chủ nhiệm của em hồi ấy cũng đưa em vào nhóm những học sinh cần đặc biệt quan tập trong giờ học tiếng việt. Cứ thế, giờ tập làm văn của em cứ trôi qua nặng nề như thế.
Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi vào một ngày mùa đông cuối năm, khi cô giáo yêu cầu em viết bài văn tả cảnh khu chợ ngày cuối năm, gần Tết. Lúc đó, em mang theo vở bài tập theo mẹ ra chợ bán hoa, người qua kẻ lại tấp nập, rộn ràng khiến em nhanh chóng quên đi phần bài tập cần làm. Nhưng cuối cùng mẹ vẫn buộc em đối diện với nó. Như thường lệ, em mở cuốn vở tập làm văn ra với một tâm trạng chán chường và mệt mỏi. Mẹ em thấy thế liền bảo rằng:
- Con hãy nhìn xung quanh đi, các cô chú bán hàng, rồi người đi mua, người đi chơi… con thấy như thế nào thì tả giống như vậy, không có khó đâu.
Nghe lời mẹ, em bắt đầu quan sát xung quanh thật kĩ rồi mới viết. Lần đầu tiên, em thấy việc viết văn cũng thú vị đến thế. Em viết liền mạch cả một bài văn thật dài. Em tả những hàng hoa, hàng bánh mứt của các cô, các chú được bày biện xinh đẹp, rực rỡ. Em tả những cô bé, cậu bé lăng xăng chạy theo mẹ rồi ngơ ngác trước khung cảnh lung linh. Em còn tả cả những nụ cười tươi rói của cô bán hoa khi có người mua hàng. Cứ thế, mà cả hai trang giấy phút chốc kín hết cả chữ. Kết thúc bài văn, lòng em vui đến lạ kì. Cả tối hôm ấy, em cứ thao thức mãi, mong thật nhanh đến ngày mai để nộp bài cho cô.
Đến giờ tập làm văn hôm sau, khi đọc đến bài văn của em, cô giáo ngừng lại, lật bìa vở ra xem lại tên rồi mới đọc tiếp. Em nín thở hồi hộp dõi theo từng cử chỉ của cô. Cô nhăn mày, rồi nheo mắt cũng khiến em hồi hộp theo. Và rồi cô cũng đọc xong. Cô giáo chẳng nói gì cả, mà điềm tĩnh đọc tiếp bài làm của các bạn khác trong lớp. Điều đó khiến em vô cùng thất vọng, mà nằm sấp xuống mặt bàn. Một lát sau, cô giáo yêu cầu cả lớp tập trung, cô từ tốn nhận xét những ưu, khuyết điểm của cả lớp trong bài viết lần này. Xong xuôi, tự nhiên cô cầm một cuốn vở ra đứng trước lớp và nói:
- Lần này, cô muốn cả lớp mình cùng dành một tràng vỗ tay cho bạn Trung, vì bạn ấy đã viết rất tốt. Tuy vẫn có một vài lỗi nhỏ, nhưng những gì bạn ấy miêu tả và kể lại vô cùng sinh động và hấp dẫn. Vậy nên cô đã cho bạn Trung một điểm mười. Cả lớp hãy mượn vở và xem bài của Trung để tham khảo nhé.
Nói rồi, cô gọi em lên bục để nhận vở. Trước ánh mắt ngạc nhiên và ngưỡng mộ của các bạn, em tiến lại gần cô. Cô giáo dịu dàng và yêu thương nhìn em nhận lấy vở và trở về chỗ. Lúc ấy, cô giáo rồi đến các bạn lần lượt vỗ tay chúc mừng em. Đó là lần đầu tiên em được điểm mười và được cô khen trong môn làm văn. Niềm hạnh phúc, tự hào ấy không gì có thể diễn tả được. Suốt buổi học hôm ấy, cả người em cứ lâng lâng vì sung sướng, còn hơn cả vì kì nghỉ Tết sắp đến gần.
Từ hôm đó, em thêm yêu và đam mê việc viết văn. mỗi khi cô yêu cầu viết bài, em sẽ tìm hiểu thật kĩ rồi mới viết thật cẩn thận. Bằng tất cả sự nghiêm túc của mình. Nhờ vậy, mà khả năng viết văn của em ngày càng tốt hơn.
Giờ đây, việc viết văn đối với em đã trở thành một môn học hấp dẫn và thú vị. Tất cả chính là nhờ lời khen và điểm mười hào phóng của cô giáo ngày hôm đó. Chính nó đã tiếp thêm cho em sức mạnh, niềm tin để cố gắng hơn. Vì vậy, kỉ niệm ngày hôm đó, em vẫn luôn nhớ mãi đến về sau.
lần đi học trên nhà không học thế là bị thâm đùi cánh tay,... this is not a joke
Buổi sáng trên cánh đồng lúa quê em thật yên bình và thơ mộng. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng trải dài trên những thửa ruộng xanh mướt, hạt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Xa xa, những người nông dân đang lom khom gặt lúa, tiếng cười nói rộn ràng vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Những chú cò trắng bay lượn trên nền trời trong xanh, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động và đầy sức sống. Mùi hương lúa chín thoang thoảng trong gió khiến lòng em thấy ấm áp và yêu quê hương mình hơn bao giờ hết.
THam khảo
Bạn muốn xin link gì vậy nhỉ? Nếu bạn muốn xin link lớp học đổi tên thì bạn có thể nhắn tin riêng cho cô Hoài nha.
Đoạn văn: Mặc dù đôi tay không lành lặn từ khi sinh ra, Nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký vẫn thể hiện một nghị lực phi thường. Không chấp nhận đầu hàng số phận, ông đã kiên trì tập luyện sử dụng chân để viết, mỗi nét chữ là một minh chứng cho ý chí mạnh mẽ. Vượt qua bao thử thách tưởng chừng không thể, ông đã gặt hái được thành công vang dội, trở thành một Nhà giáo ưu tú. Câu chuyện của ông là bài học quý báu về sức mạnh của ý chí, nghị lực, giúp chúng ta vững tin trên con đường theo đuổi mục tiêu của mình.
Tick cho mik đi nhé
- Câu chuyện: Cô bé quàng khăn đỏ
- Bài thơ: Ước mơ của bé
Theo em, việc một số bạn bắt nạt các em học sinh lớp dưới là hành vi sai trái và đáng phê phán. Bắt nạt không chỉ làm các em nhỏ sợ hãi, tổn thương mà còn khiến môi trường học đường trở nên không an toàn. Những bạn đi bắt nạt cũng sẽ bị mọi người xa lánh và có thể bị kỉ luật. Mỗi học sinh cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ các em nhỏ, để trường học luôn là nơi vui vẻ và ấm áp.
Viết xomg thì có đc tick ko bạn
thì đấm nó luôn sợ j chị đây là sư tử hà đông mà⚡
Làm xong có tick nhé
Theo mình, mình nghĩ là mấy bạn đấy bắt nạt ko bt để làm gì nhưng tất nhiên nó là một điều sai và đặc biệt là đối với mấy em bé tuổi hơn mình. Nếu mình làm như vậy chẳng lẽ ko thấy quá đáng sao khi mà mình lại đi bắt nạt những kẻ yếu thế hơn. Vậy sao ko dừng lại nhỉ. Việc làm đó ko có lợi ích gì cho bất cứ ai và chỉ gây ra tác hại. Vậy nên các bạn đó cần phải sửa đổi lại bản thân và bt suy nghĩ hơn trong hành động.
Bắt nạt học sinh lớp dưới là hành vi không đúng, cần lên án và ngăn chặn để duy trì môi trường học tập an toàn, thân thiện cho mọi học sinh.