Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vào mỗi dịp hè, địa phương em lại tổ chức những buổi sinh hoạt thật vui và bổ ích. Sân nhà văn hóa thôn rộn ràng tiếng cười nói của các bạn nhỏ. Chúng em cùng nhau tham gia các trò chơi dân gian như kéo co, nhảy bao bố, bịt mắt bắt dê. Thỉnh thoảng, các anh chị đoàn viên còn tổ chức những buổi đọc sách và kể chuyện cho thiếu nhi. Ngoài ra, chúng em còn được tập hát, múa và luyện tập các tiết mục văn nghệ để biểu diễn vào dịp Trung thu. Mỗi buổi sinh hoạt đều mang lại niềm vui và gắn kết mọi người. Em rất háo hức chờ đợi hè đến để lại được tham gia những hoạt động thú vị này.
Hỏi ChatGPT
2)
Mỗi người chúng ta đều được sinh ra và lớn lên từ một làng quê nào đó. Em cũng vậy, em sinh ra tại một vùng quê nghèo miền Trung có nắng và gió Lào. Quê em nghèo lắm, nhưng sau này dù đi đâu thì em vẫn luôn nhớ về làng quê thân yêu đó.
Ngôi làng em sống nằm cạnh một cánh đồng bao la, bát ngát. Ngồi ở cổng làng đã có thể phóng tầm mắt ra xa nhìn rõ sự mệnh mông của đồng lúa.
Bước vào ngôi làng đơn sơ này, sẽ bắt gặp một cây đa cổ thụ rất to, cành lá sum xuê, phải 4 người mới có thể ôm vừa thân cây chắc nịch đó. Ông nội em bảo rằng cây đa này đã được trăm tuổi, có từ lúc ông chưa hình thành trong bụng mẹ. Em cũng không mường tượng ra được điều đó, chỉ gật đầu đồng ý. Cây đa đầu làng là nơi dừng chân của mọi người sau khi làm đồng đi ngang qua đó, cũng là nơi để ông bà ngồi hóng gió giữa trưa hè oi bức.
Ở ngay cạnh cây đa trăm tuổi có một giếng nước rất trong. Người làng em gọi nó là giếng Đình, hay còn gọi là giếng làng để mọi người cùng lấy nước sinh hoạt. Nước giếng rất trong, có thể nhìn thấy bầu trời chiếu rọi xuống đó. Mẹ vẫn thường bảo nước giếng đó rất ngon, về nấu nước chè đặc thì rất tuyệt. Người lớn xóm em ai cũng thích uống nước chè đặc, còn bọn con nít thì không ai thích, vì chát lắm.
TRông ra xa một chút thì làng em có một cái ao sen rất to, mùa hè hoa sen nở rộ rất đẹp. Em thích được ngắm hồ sen vào buổi sáng, vì lúc đó cánh hoa còn đọng lại một vài hạt sương tròn và trắng trong. Ai cũng khen quê em nhờ có ao sen là trở nên xinh đẹp và đáng mến hơn.
Làng em tuy nhỏ, ít nhà nhưng mọi người sống với nhau rất tình cảm, thân thiết. Mỗi buổi sáng mai thức dậy, khi ánh mắt trời lên cao, ở đầu làng mọi người đã nói chuyện rôm rả, người vác cuốc, người vác cày, người dắt trâu ra đồng bắt đầu ngày mới bận rộn. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây cao như một bản hòa tấu sôi động. Trẻ con tíu tít ôm vai bá cổ, vui vẻ đến trường học. Ai ai cũng bận rộn nhưng ai ai cũng vui vẻ.
Vào lúc mặt trời lặn, bao trùm lên ngôi làng bé nhỏ của em là màu đỏ rực của mặt trời sắp rớt ở phía xa dãy núi đằng kia. Làng quê em trở nên yên bình, êm ả và thoải mái. Những cơn gió hiu hiu thổi, đưa đẩy những khóm hoa dại ven đường lan tỏa hương. Những đàn trâu gặm bò ở đằng xa được đám con nít lùa về, con nào con nấy no căng bụng, bước đi chậm chạp. Ở trên những mái ngói đỏ tươi, khói bốc lên nghi ngút, hình như nhiều gia đình đang nấu cơm tối. Cảnh tưởng đó khiến em mê mẩn, vì sự bình dị và ấm áp của nó.
Làng quê em là một nơi rất bình dị, thân quen. Là nơi mỗi đứa trẻ chúng em được sinh ra và lớn lên. Dù làng quê em còn nghèo, nhưng em hi vọng sau này mọi người sẽ chung tay cùng xây dựng ngôi làng nhỏ này thanh một ngôi làng trù phú hơn.
![]()
Bài làm
Quê hương! Hai tiếng ấy cất lên thật thiêng liêng trong lòng mỗi con người. Quả đúng như vậy, hình bóng quê hương yêu dấu thanh bình, yên ả đã hằn sâu vào kí ức tuổi thơ em . Càng lớn khôn trưởng thành em càng thấy quê hương mình có nhiều vẻ đẹp. Nhưng có lẽ thích nhất là được ngắm nhìn phong cảnh quê em vào những buổi sáng mùa xuân đẹp trời.
Khi tiếng gà gáy râm ran vang vọng khắp xóm làng như xé tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm mai, gọi mọi vật tỉnh giấc sau một đêm dài yên lặng. Làn sương mùa xuân mỏng manh như tấm khăn voan khổng lồ bao trùm khắp không gian. Gió vẫn nhè nhẹ thổi, Những ngôi sao trên bầu trời thức dậy muộn hối hả chạy trốn. Từ trong các bếp ánh lửa bập bùng, ngọn khói lan xa. Đâu đó tiếng chó sủa văng vẳng, tiếng vo gạo sàn sạt, tiếng xoong nồi va vào nhau loảng xoảng vọng ra từ các gia đình. Tiếng gọi nhau dậy đi học, đi làm í ới. Em cũng đã trở dậy ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường .
Từ phía đằng đông ông mặt trời từ từ nhô lên chiếu muôn vàn ánh hào quang xuống trần gian. Từ trong vòm cây vải, cây nhãn trong vườn nhà ông Tư đầu làng những anh chích choè đang luyện giọng hoà cùng muôn điệu tiếng chim khác tấu lên khúc nhạc không lời chào bình minh tươi đẹp. Em khoan khoái dạo bước trên con đường quen thuộc cùng các bạn trong xóm đến trường. Trên đường tấp nập, nhộn nhịp những bước chân, tiếng trò chuyện của người đi làm, đi chợ, tiếng các bạn học sinh cười nói vui vẻ, ríu rang
Xa xa là dòng sông quê hương hiền hoà chảy. Sông tốt bụng lắm, xin bao nhiêu nước cũng cho. Hai bên bờ những bãi dâu, vườn chuối xanh um. Vài con thuyền chầm chậm xuôi dòng. Tiếng máy hút cát trên thuyền xình xịch vang động mặt sông. Trên triền đê mấy chú bò thung thăng gặm cỏ. Luỹ tre ven đê vẫn đu mình trong gió, xanh biếc một màu xanh quê hương. Mặt trời đã lên cao, nắng vàng lan toả khắp muôn nơi. Em cùng các bạn đã đến trường từ lúc nào không biết. Em bước vào lớp học trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Quê hương thật thân quen giản dị. Quê hương đã lưu giữ bao kỉ niệm êm đềm ngày thơ ấu. Dù có đi đâu xa, em cũng chẳng thể nào quên được vẻ đẹp của quê mình vào những buổi sáng mùa xuân đẹp trời. Bởi đó là những gì thiêng liêng thơ mộng nhất của tuổi thơ em.
Bài văn:
Trong bức tranh em vẽ về tương lai, gia đình em đang sống trong một ngôi nhà to và khang trang. Ngôi nhà có mái ngói đỏ thắm, những ô cửa sổ sáng bóng đón ánh nắng vàng. Trước sân là khu vườn xanh mát, nơi có hàng cây ăn trái sum suê, những luống hoa rực rỡ sắc màu và một chiếc xích đu nhỏ dưới tán cây. Bên trái sân là giàn hoa giấy hồng rực, bên phải là thảm cỏ xanh để cả nhà có thể ngồi trò chuyện và tận hưởng gió trời.
Trong khung cảnh ấy, ông bà em ngồi nhâm nhi chén trà nóng, bố mẹ chăm sóc cây cối, còn anh chị em thì chạy nhảy, nô đùa thật vui. Không khí gia đình chan chứa tiếng cười, tràn đầy hạnh phúc và bình yên.
Em vẽ bức tranh này vì đó là ước mơ giản dị nhưng ấm áp của em: được sống cùng gia đình trong một mái nhà rộng rãi, có khu vườn xanh mát để mọi người quây quần bên nhau. Với em, ngôi nhà không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà còn là tổ ấm nuôi dưỡng tình thương và niềm hạnh phúc. TICK NHE BẠN ƠI
Cho đến bây giờ, mỗi khi đi qua con đường làng quen thuộc, những kỉ niệm năm nào lại trào dâng trong em như mới ngày hôm qua. Vào năm học lớp bốn, em đã giúp đỡ một em nhỏ bị ngã xe đạp tại chính con đường này.
Hôm đó là một ngày trời nắng đẹp. Em đạp xe trên con đường làng thân thuộc để đi đến trường. Tình cờ, em thấy một em nhỏ bị ngã xe ở ven đường. Em bé đang khóc; đầu gối, bàn chân và bàn tay em nhỏ bị trầy xước. Quần áo cũng bị lấm bụi đất. Chiếc xe đạp bên cạnh đã bị cong vành bánh trước. Mặc dù biết sắp đến giờ vào học nhưng em vẫn vội vàng dừng xe lại đỡ em bé dậy. Em an ủi để em bé nín khóc. Em dắt chiếc xe đạp của em nhỏ vào gửi ở một trạm bơm nước gần đó, sau đó đưa em ấy đến trạm y tế bằng xe đạp của mình. Cô y tá sau khi xử lý vết thương đã nói rằng em nhỏ không có việc gì. Cô ấy còn giúp đỡ tìm cách liên lạc với người nhà em nhỏ để họ đến đón. Khi bố mẹ em ấy đến nơi, các bác đã cảm ơn em rối rít. Em chào tạm biệt mọi người và lấy xe đi đến lớp học.
Khi đến lớp, em đã bị muộn giờ. Bác bảo vệ đã đóng cửa cổng trường được một lúc lâu. Tuy nhiên, bác vẫn mở cửa cho em vào trường và dẫn em tới gặp giáo viên chủ nhiệm. Sau khi trình bày với cô giáo nguyên nhân em đi học muộn, cô không trách mà khen em ngoan, biết giúp đỡ mọi người. Khi em về lớp đã là giờ ra chơi, các bạn vây quanh hỏi han em. Em chia sẻ câu chuyện mình giúp đỡ em nhỏ bị ngã. Bạn bè nghe xong đã tấm tắc ngợi khen em. Tối hôm đó, bố mẹ và em nhỏ bị ngã đến nhà cảm ơn và hỏi thăm em. Các bác mua cho em nhiều hoa quả và đồ ăn ngon. Em nhỏ cũng mang đến cho em những quyển truyện tranh và đồ chơi. Bố mẹ rất vui mừng và hạnh phúc về hành động giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn của em. Nhận được lời khen của mọi người, em vui lắm.
Câu chuyện luôn khắc sâu trong tâm trí em, em cũng rất tự hào về việc làm tốt của bản thân. Việc làm tốt tuy rất nhỏ bé nhưng giàu ý nghĩa. Qua câu chuyện, em muốn gửi tới các bạn thông điệp: Hãy giúp đỡ chia sẻ với mọi người xung quanh ta để dựng xây cuộc sống tốt đẹp hơn. Mong rằng trong tương lai, em có thể giúp đỡ nhiều người hơn nữa.
mình cho tham khảo theo bn muốn nè
Bài văn: Kể lại một lần em giúp đỡ người khác
Trong cuộc sống, mỗi con người không thể sống tách biệt mà luôn cần có sự quan tâm, chia sẻ của những người xung quanh. Có thể với ta, một việc làm là rất nhỏ, nhưng với người khác, đó lại là niềm vui, là chỗ dựa tinh thần lớn lao. Em đã từng trải qua một kỉ niệm sâu sắc khi được giúp đỡ một người khác. Đó là một buổi sáng đáng nhớ, em đã giúp một bạn nhỏ tìm lại chiếc cặp bị thất lạc.
Hôm ấy là một buổi sáng đầu thu, trời se se lạnh. Ánh nắng vàng trải dài trên con đường em đến trường. Vì đi sớm nên em thong thả đi bộ qua công viên gần nhà. Chim chóc ríu rít trên cành, vài chiếc lá vàng rơi theo từng cơn gió, tạo nên một khung cảnh thật đẹp. Em vừa đi vừa ngắm cảnh thì bỗng nghe thấy tiếng nức nở ở gần đó. Em nhìn quanh và phát hiện một cậu bé khoảng sáu, bảy tuổi đang loay hoay tìm kiếm dưới ghế đá.
Cậu bé nhỏ nhắn, mặc bộ đồng phục tiểu học gọn gàng nhưng khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đỏ hoe. Em tiến lại gần, nhẹ nhàng hỏi:
– “Em ơi, em tìm gì thế?”
Cậu bé ngẩng lên, vừa sụt sùi vừa đáp:
– “Chị ơi, em làm mất chiếc cặp sách rồi. Trong đó có tất cả vở, bút và hộp bút nữa. Nếu không có cặp, em sợ sẽ bị cô giáo mắng.”
Nhìn vẻ mặt vừa lo lắng vừa sợ hãi của cậu, em chợt thấy thương vô cùng. Em liền trấn an:
– “Đừng lo, để chị cùng tìm với em. Chắc chắn mình sẽ tìm thấy thôi.”
Nói rồi, em và cậu bé cùng nhau đi tìm quanh công viên. Chúng em nhìn vào gầm ghế, lật từng bụi cây, cả hai người đều khẩn trương như đang tham gia một cuộc tìm kiếm lớn. Cậu bé vừa đi vừa chấm nước mắt. Thấy vậy, em càng cố gắng tìm nhanh hơn. Sau vài phút, em bất ngờ nhìn thấy một chiếc cặp màu xanh kẹt dưới gầm ghế đá, có lẽ ai đó ngồi nghỉ đã vô tình đá vào. Em reo lên:
– “A, tìm thấy rồi!”
Cậu bé vội chạy tới, đôi mắt sáng lên. Em kéo chiếc cặp ra, phủi bụi rồi trao tận tay cho cậu. Lúc ấy, cậu bé nở một nụ cười thật tươi, đôi mắt long lanh như ánh nắng buổi sáng. Cậu lí nhí nói:
– “Em cảm ơn chị nhiều lắm. Nếu không có chị, chắc em chẳng biết làm sao cả.”
Nhìn nụ cười rạng rỡ ấy, lòng em cũng ấm áp lạ thường. Em thấy mình thật sự hạnh phúc khi giúp được người khác. Tuy chỉ là một việc làm nhỏ, không tốn nhiều sức lực, nhưng em biết nó có ý nghĩa rất lớn với cậu bé kia.
Sau khi chào tạm biệt, em tiếp tục đến trường. Suốt cả buổi hôm ấy, em vẫn nhớ mãi ánh mắt vui mừng và nụ cười hồn nhiên của cậu bé. Trong lòng em như có một luồng ánh sáng lan tỏa. Em chợt nhận ra: niềm vui không chỉ đến từ việc được nhận mà còn đến từ việc cho đi, từ sự sẻ chia giản dị.
Từ kỉ niệm đó, em học được bài học quý giá: sống cần phải biết quan tâm, giúp đỡ mọi người. Có thể chúng ta chỉ bỏ ra một chút thời gian, một chút công sức, nhưng đổi lại là niềm hạnh phúc, niềm tin và sự gắn kết giữa con người với con người.
Em tự nhủ với bản thân rằng, sau này dù ở đâu, làm gì, em cũng sẽ cố gắng mở lòng hơn, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh. Bởi cuộc sống chỉ thật sự ý nghĩa khi ta biết sống vì người khác, cùng nhau xây dựng một thế giới đầy tình thương.
bài tham khảo nha bạn
1)_____DÀN Ý
1 MB
giới thiệu quang cảnh đầm sen vào mùa hoa nở
2 TB
* tả thiên nhiên
- trời
- mây
- gió ...
* tả bao quát: mùa hè đã đến, hoa sen bắt đầu nở. Đầm sen quê em không rộng lắm , nhưng nhìn từ xa nó như 1 tấm thảm hoa thật đẹp
* tả chi tiết
- lá sen : che kín mặt đầm, có cái lá xoè rộnh như cái mâm nằm trên mạt nước , có những chiếc lá vươn cao như chiếc dù màu xanh
- búp sen: vươn cao khỏi tầm lá xanh thẫm như 2 bàn tay úp vào nhau
- hoa : xoè những cánh hồng tao nhã thấp thoáng trong đám lá xanh mượt còn đọng long lanh những giọt sương đêm. cánh hoa sen rất mềm và mịn. từng lớp cánh được khéo léo sắp sen kẽ , chụm lại với nhau như ánh lửa bập bùng. hoa sen đẹp, một vẻ đẹp giản dị mà đằm thắm.
- tả 1 vài bông hoa sen đã tàn, để lộ đài sen màu xanh ngọc bích và nhị sen vàng óng
* hoạt đọng con người
- hái sen
* giá trị của sen
-lá sen gói xôi ,....làm vị thuốc
-tâm sen dùng làm thuốc chữa bệnh mất ngủ.
- với người dân quê em thì đầm sen còn góp phần tăng thu nhập cho gia đình.
-hoa sen tượng trưng cho sự cao quý , thanh khiết của con người vn.
* kỉ niệm với đầm sen
-đi hái sen cùng mẹ
- đi ăn trộm sen
Kb : cảm nghĩ của em và nhân xét về đầm sen
Bác là một người yêu đồng bào,dân tộc,yêu các anh bộ đội. Đây là một trong vô vàn những đêm không ngủ của Bác Hồ. Bác không ngủ vì bác lo cho các anh ngày mai còn lên đường.Bác phải thức trắng đêm.Tình cảm của bác đối với các anh bộ đội như người cha ;bác đi dém chăn từng người một;Đốt lửa sưởi ấm cho các anh bộ đội. Đối với chúng ta đây là chuyện khác thường. Nhưng với Bác lại là một "lẽ thường tình". Vì Bác chính là Hồ Chí Minh. Và Hồ chí Minh là một người sống quên mình vì mọi người
Bạn tham khảo tại:
[Văn 6] Cảm nghĩ về Bác Hồ trong bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ".
Chúc bạn học tốt!![]()
Em liền chạy đến, cúi xuống nhặt từng quyển sách, từng cây bút, vừa nhặt vừa dịu dàng nói: “Đừng khóc, chị sẽ giúp em”. Nghe vậy, bé ngước lên nhìn em, đôi mắt long lanh đầy sự nhẹ nhõm. Hai chị em cùng nhau nhặt lại sách vở, có vài tờ giấy bay xa phải chạy một đoạn mới lấy được. Sau khi xếp gọn gàng, em cẩn thận kéo lại khóa cặp cho chắc chắn.
Khi mọi thứ đã ổn, bé mỉm cười thật tươi, lí nhí nói: “Em cảm ơn chị nhiều ạ!”. Nhìn nụ cười hồn nhiên ấy, em thấy lòng mình ấm áp và vui sướng. Trên đường tiếp tục đến trường, em cứ nghĩ mãi về khoảnh khắc ấy, cảm giác như chính mình vừa nhận được một món quà. Trải nghiệm nhỏ đó giúp em hiểu rằng: giúp đỡ người khác không cần việc gì to tát, đôi khi chỉ là một hành động nhỏ thôi cũng đủ mang lại niềm vui và sự gắn kết. Em tự hứa với bản thân sẽ luôn sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ mọi người để cuộc sống quanh mình thêm đẹp và đáng yêu.
có ai cần cày blox fruit ko free ko lấy tiền
với điều kiện phải có trái hệ logia trong acc
Thời gian trôi qua ôi sao nhanh vậy. Chẳng mấy chốc tôi đã lên cấp 2 nhưng tôi không bao giờ quên được kỉ niệm với cô Loan đã chủ nhiệm tôi lớp 4. Những kỉ niệm ấy như còn nguyên trong kí ức của tôi.
Đến giờ, tôi vẫn còn cảm xúc nguyên vẹn của những ngày đó. Người đầu tiên để lại ấn tượng tại trường cho tôi đó chính là cô Loan. Cô Loan có dáng người cao, làn da sáng nhẹ cùng khuôn mặt trái xoan. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi cô nở nụ cười, đôi mắt ấy lại sáng lên bao niềm cảm xúc. Nụ cười âu yếm ấy của cô đã bao lần xua tan đi sự mệt mỏi của chúng tôi. Tôi ấn tượng mãi về cô và nhớ mãi kỉ niệm ấy. Có lần tôi không làm bài tập về nhà. Tôi đã rất lo lắng và sợ hãi, sợ cô kiểm tra và báo về cho mẹ tôi, tôi chắc chắn sẽ được một trận. Những cách hành xử của cô khiến tôi vô cùng bất ngờ. Cô không hề quát mắng hay khiển trách mà cô nhắc tôi rất nhẹ nhàng lần sau cần chú ý. Cuối giờ cô còn gọi tôi lại giảng bài cho tôi nghe những chỗ không hiểu và cô còn khen tôi tiếp thu tốt. Những lời nói ấy như khiến tôi bừng tỉnh và phải cố gắng hơn để đền đáp công lao ấy. Cách ứng xử đầy tình yêu thương ấy giúp tôi cảm nhận cô như người mẹ thứ hai vậy thật ấm áp và hạnh phúc.
Trong suốt những năm tháng học dưới mái trường mến yêu, người mà em kính mến nhất đó là cô Thanh. Đó là người đã mang lại cho em những tình cảm cao quý của một người cô giáo đối với học sinh.
Em còn nhớ rõ, năm em học lớp hai, ngày đầu tiên cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền hậu. Cô còn trẻ lắm, dáng cô thanh mảnh, nhỏ nhắn và rất dễ thương. Cô rất thương yêu học sinh. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học sinh nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu bài, cô ân cần ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhàng nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, có ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ không hề la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn quan tâm đặc biệt để bạn ấy tiến bộ hơn. Vì thế chúng em ai cũng yêu quý cô, xem cô như người mẹ thứ hai của mình.
Em còn nhớ có một hôm, khi học xong tiết cuối bỗng nhiên em bị sốt, người nóng ran. Cô đã không ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đó em nghỉ học mấy ngày để bình phục do bị sốt siêu vi. Dù không đi học những bữa nào cô cũng đến thăm em và phân công các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em không hiểu cô sẽ giảng lại tường tận. Bạn nào có hoàn cảnh gia đình khó khăn cô cũng giúp đỡ, có khi còn đóng tiền học phí dùm cho một bạn trong lớp có hoàn cảnh mồ côi ba mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp ai cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: "Món quà quý nhất với cô đó là kết quả học tập thật giỏi của các em đó!" Ngoài việc dạy kiến thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kĩ năng múa hát.
Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em một tấm lòng nhân hậu, dạy em biết cách yêu thương và quan tâm đến mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hứa với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, trở thành con ngoan, trò giỏi và một người có ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học sinh chúng em noi
Dưới ánh hoàng hôn, bầu trời đỏ rực như tấm lụa hồng ai đó khẽ trải ngang chân trời. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán cây, vàng óng như mật ong rót xuống mặt đất. Cánh đồng chiều yên ả, gió nhẹ thổi làm hàng lúa nghiêng mình thì thầm, tạo nên một khung cảnh vừa bình dị vừa nên thơ.
tick cho mik ik mà
Hôm cuối tuần vừa rồi, em cùng lớp có một buổi tham quan Lăng Bác. Ngay từ sáng sớm, cả lớp đã háo hức lên xe. Khi đến nơi, em thấy Lăng Bác thật trang nghiêm. Công trình màu xám trầm, vuông vắn và vững chãi nổi bật giữa Quảng trường Ba Đình rộng lớn.
Chúng em xếp hàng vào viếng Bác trong không khí yên lặng. Bên trong lăng rất mát và ánh sáng dịu nhẹ. Khi nhìn thấy Bác nằm yên nghỉ, gương mặt hiền từ của Người khiến em rất xúc động. Em cảm nhận được sự thiêng liêng và lòng kính trọng mà mọi người dành cho Bác. Em thầm tự nhủ sẽ chăm ngoan và cố gắng học tập tốt hơn.Sau khi ra khỏi lăng, chúng em được thầy cô đưa đi tham quan khu nhà sàn và ao cá. Ngôi nhà gỗ nhỏ, giản dị và gần gũi cho em cảm nhận rõ hơn về cuộc sống mộc mạc của Bác. Gió thổi nhẹ làm hàng cây quanh ao lay động, tạo không gian thật yên bình.
Buổi đi chơi ở Lăng Bác đã mang lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Em không chỉ được tham quan một nơi lịch sử quan trọng mà còn hiểu thêm về cuộc đời và tấm lòng cao đẹp của Bác Hồ. Đây là chuyến đi mà em sẽ mãi nhớ.
Trong những chuyến đi đáng nhớ của em, có lẽ ấn tượng sâu sắc nhất là buổi tham quan Lăng Bác cùng gia đình vào một ngày thu nắng đẹp. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi mà còn là một buổi tham quan đầy ý nghĩa khiến em vô cùng xúc động.
Từ sáng sớm, cả nhà em đã chuẩn bị gọn gàng để lên đường. Khi đến Quảng trường rộng lớn trước Lăng, em cảm nhận rõ không khí trang nghiêm, yên tĩnh khác hẳn bên ngoài phố xá. Dòng người xếp hàng ngay ngắn, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, gương mặt nghiêm trang. Hai hàng tre xanh rì rào trong gió càng làm cho khung cảnh thêm phần trang trọng và thiêng liêng.
Bước vào bên trong Lăng, lòng em bỗng nhiên lắng lại. Không gian yên tĩnh, mát mẻ và trầm mặc. Khi được tận mắt nhìn thấy Chủ tịch Hồ Chí Minh đang yên nghỉ, em thấy tim mình đập khẽ hơn. Dáng Bác nằm thanh thản, hiền từ như đang ngủ. Trong giây phút ấy, em bỗng dâng lên một niềm kính yêu và biết ơn vô hạn đối với vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.
Rời Lăng Bác, em cùng gia đình dạo quanh khuôn viên. Những thảm cỏ xanh mướt, hàng cây rợp bóng mát và bầu trời trong xanh tạo nên một khung cảnh vô cùng yên bình. Chúng em còn được tham quan Phủ Chủ tịch và ao cá Bác Hồ. Những chú cá tung tăng bơi lội trong làn nước trong vắt khiến em cảm thấy vô cùng thích thú.
Kết thúc buổi tham quan, em vẫn còn lưu luyến mãi không muốn rời đi. Chuyến đi đến Lăng Bác không chỉ giúp em mở mang hiểu biết mà còn giúp em thêm yêu Tổ quốc, thêm kính trọng Bác Hồ. Trong lòng em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với công lao to lớn của Bác.
ccccccccccccccccccccccccccccccccccchhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhiu
cảm ơn mọi người nha
“Đi để sống, sống để đi
Như là thở, như mọi khi”
Giống như những nhịp thở, việc đi trong hành trình mỗi người cũng quan trọng không kém. Một lần bước là thêm một lần đôi mắt ta được nhìn thấy những chân trời mới, cho trái tim ta được rạo rực trong nhiệt huyết của sự sống tràn đầy. Em tin rằng những chuyến đi không bao giờ tồn tại cùng với hai chữ "vô ích", và chuyến đi thăm lăng Hồ Chủ Tịch là một trong những hành trình đầy ý nghĩa nhất đối với em. Chuyến đi đó đã giúp em có thêm nhiều kỉ niệm đáng nhớ và bài học bổ ích. Không chỉ vậy, em cũng có những giây phút vui vẻ cùng với bố mẹ.
Trong suốt năm học vừa qua, hai chị em em đã nỗ lực không ngừng trong học tập. Để khen thưởng cho những thành tích vượt bậc, bố đã đề nghị cả gia đình cùng nhau thực hiện một chuyến đi thăm Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh – di tích lịch sử nổi tiếng tại thủ đô Hà Nội. Chuyến đi đã được lên kế hoạch từ trước, với mong muốn không chỉ là phần thưởng cho chúng em, mà còn là cơ hội để cả gia đình hiểu thêm về cuộc đời và sự nghiệp của vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.
Buổi sáng hôm đó, gia đình em dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho chuyến đi. Ai cũng háo hức và hồi hộp, đặc biệt là em và em gái em, vì đây là lần đầu tiên cả hai được đến thăm Lăng Bác. Sau khi ăn sáng, gia đình em nhanh chóng lên đường, bầu không khí vui tươi xen lẫn sự trang trọng. Khi lên xe khởi hành chuyến đi, em gặp được bác Hùng - bác tài xế rất vui tính và nhiệt tình. Suốt chuyến đi, bác kể nhiều câu chuyện thú vị về những địa danh lịch sử và phong tục tập quán của người dân Hà Nội, làm cho chuyến đi càng thêm hào hứng. Qua ô cửa xe, em thấy cảnh vật hai bên đường thật yên bình. Những cánh đồng lúa chín vàng nối tiếp nhau, rồi dần nhường chỗ cho những ngôi nhà cổ kính khi gần đến Hà Nội. Mỗi khung cảnh đều đẹp và mới mẻ, làm cho chuyến đi thêm phần thú vị.
Khi đến Lăng Bác, trước mắt em hiện ra một công trình uy nghi, bề thế, giữa không gian rộng lớn và yên bình của Quảng trường Ba Đình. Lăng đứng vững vàng, với bức tường đá xám và mái lăng cách điệu hình bông sen nở, tạo nên một vẻ đẹp rất đặc biệt. Bên ngoài là những hàng cây xanh mướt và khuôn viên rộng, tạo nên một không gian thanh tịnh, trang nghiêm. Hàng người xếp hàng vào lăng rất trật tự, ai nấy đều nghiêm trang và thành kính. Gia đình em cũng hòa vào dòng người, chầm chậm tiến bước. Em cảm nhận rõ ràng sự trang nghiêm bao trùm không gian, làm cho mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng. Bước vào bên trong lăng, cảm giác xúc động dâng lên trong lòng em. Không gian tĩnh lặng cùng ánh sáng dịu nhẹ khiến mọi người càng thêm kính trọng. Dưới ánh sáng mờ ảo, thi hài của Bác Hồ được bảo quản cẩn thận trong một chiếc quan tài kính, tạo nên một hình ảnh thật thiêng liêng và sâu lắng. Khi đến gần nơi an nghỉ của Bác, em thấy lòng mình bồi hồi, vừa tự hào, vừa xúc động. Dù chỉ là giây phút ngắn ngủi, nhưng hình ảnh đó đã in sâu vào tâm trí em. Sau khi thăm Lăng, gia đình em còn đi dạo quanh khu vực Quảng trường Ba Đình, ngắm nhìn các công trình và cây cối xanh tươi. Quảng trường rộng lớn với những cây xanh cổ thụ rợp bóng mát, cùng các công trình lịch sử xung quanh như Nhà sàn Bác Hồ, nơi Bác đã sống và làm việc. Bố mẹ kể cho hai chị em nghe về những câu chuyện lịch sử liên quan đến Bác và Quảng trường Ba Đình. Chúng em cũng được chụp ảnh để lưu lại kỷ niệm về chuyến đi ý nghĩa này.
Kết thúc chuyến tham quan, cả gia đình em đều cảm thấy rất tự hào và xúc động. Chuyến đi không chỉ giúp chúng em hiểu thêm về lịch sử dân tộc, về những đóng góp vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà còn để lại những giá trị tinh thần sâu sắc. Thăm Lăng Bác, em cảm nhận được lòng yêu nước và sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước. Những cảm xúc tự hào, kính trọng và lòng biết ơn đối với Bác Hồ sẽ luôn theo em trong suốt cuộc đời. Hơn nữa, chuyến đi mang đến cho gia đình em những kỷ niệm đáng nhớ, những bức ảnh lưu giữ khoảnh khắc thiêng liêng bên Lăng Bác và Quảng trường Ba Đình. Đây không chỉ là phần thưởng cho những nỗ lực học tập của chúng em, mà còn là cơ hội để gia đình gắn kết và chia sẻ những cảm xúc khó quên. Chuyến tham quan này đã làm phong phú thêm đời sống tinh thần của mỗi người và giúp chúng em càng thêm trân trọng những giá trị lịch sử.
Chuyến đi thăm Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh mang lại ý nghĩa sâu sắc, giúp gia đình em hiểu thêm về lịch sử dân tộc và những đóng góp vĩ đại của Bác Hồ. Được chứng kiến sự trang nghiêm tại Lăng Bác, em cảm nhận rõ lòng yêu nước và sự hy sinh lớn lao của Bác, đồng thời trân trọng những giá trị mà Bác để lại cho dân tộc. Sau chuyến đi, em nhận ra rằng mỗi thế hệ cần phấn đấu và học hỏi để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước, đồng thời bảo vệ và phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc. Chuyến đi cũng nhắc nhở em về tầm quan trọng của việc giữ gìn di sản văn hóa và lịch sử, để thế hệ sau có thể tự hào về quá khứ.