Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Quê hương.
Quê hương là một tiếng ve
Lời ru của mẹ trưa hè à ơi
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời tuổi thơ
Quê hương ngày ấy như mơ
Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu
Quê hương là tiếng sáo diều
Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê
Quê hương là phiên chợ quê
Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa
Quê hương là một tiếng gà
Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng
Quê hương là cánh đồng vàng
Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều
Quê hương là dáng mẹ yêu
Áo nâu nón lá liêu siêu đi về
Quê hương nhắc tới nhớ ghê
Ai đi xa cũng mong về chốn xưa
Quê hương là những cơn mưa
Quê hương là những hàng dừa ven kinh
Quê hương mang nặng nghĩa tình
Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời
Quê hương ta đó là nơi
Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.
Quê hương là một tiếng ve
Lời ru của mẹ trưa hè à ơi
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời tuổi thơ
Quê hương ngày ấy như mơ
Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu
Quê hương là tiếng sáo diều
Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê
Quê hương là phiên chợ quê
Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa
Quê hương là một tiếng gà
Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng
Quê hương là cánh đồng vàng
Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều
Quê hương là dáng mẹ yêu
Áo nâu nón lá liêu siêu đi về
Quê hương nhắc tới nhớ ghê
Ai đi xa cũng mong về chốn xưa
Quê hương là những cơn mưa
Quê hương là những hàng dừa ven kinh
Quê hương mang nặng nghĩa tình
Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời
Quê hương ta đó là nơi
Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.
Con về thăm lại trường xưa
Các em áo trắng ngây thơ nói cười
Từ đâu hàng lệ tuôn rơi
Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa
Con xa ngày ấy đến giờ
Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài
Giờ về thăm lại trường ơi
Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu
Xây bao nhiêu những nhịp cầu
Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương
Cô thầy là những tấm gương
Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.
Ngày nào tôi bước ngẩn ngơ
Cổng trường rộn thắm sắc cờ mùa thu.
Tiếng cười bạn cũ vô tư
Ngập ngừng nhìn thấy lá thư ngăn bàn.
Dường như trống ngực vội vàng
Mở thư đọc thấy đôi hàng chữ nghiêng
Lời chào anh chị lớp trên
Rằng ra trường sẽ chẳng quên trường mình.
Tự nhiên ngơ ngẩn cái nhìn
Trời xanh mắt nắng đang tìm vòm cây
Tôi sum họp với bạn bầy
Mà anh chị phải xa thày, xa cô...
Mái trường như lớp sóng xô
Bao năm gối bước học trò sang ngang...
Cả đời mẹ vẫn theo con
Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang
Muối dưa nghịch cảnh trái ngang
Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui
Xua đi bao cảnh bùi ngùi
Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân
Dũa mài rèn luyện bản thân
Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành
Mẹ cười hoa nở tươi xanh
Con vui thấy mẹ hiền lành đáng yêu
Cho dù cuộc sống liêu xiêu
Nhờ Người con hiểu được điều thâm sâu
Vững tay vượt sóng bể dâu
Sẻ chia chung sức thương nhau thật lòng
Tuy chưa hoàn hảo thắm hồng
Nhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.
hoc joi nha
tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
Bài thơ 1:
Chẳng ai như chú chào mào
Cứ vào lớp học thì thào chuyện riêng
Cái mũ đội lệch ngả nghiêng
Cái đầu nghĩ chuyện hão huyền đẩu đâu
Bất ngờ cô hỏi một câu
Chào mào cúi mặt hồi lâu thở dài
Trách mình theo lũ trống choai
Ham chơi ,bỏ cả ôn bài ,tiếc thay
Bài thơ 2:
Mái trường năm xưa một thời để nhớ
Nơi tuổi thơ một thời ta gắn bó
Dù có đi xa đây đó trăm miền
Vẫn chưa khi nào quên nhắc nhở
Mái trường xưa che chở tuổi học trò
Như dòng sông bao bọc những con đò
Khi ta ở trường là nơi che chở
Khi ta xa nhớ mãi tuổi học đường
-> nếu đúng flower mình nha ,like nữa ![]()
Lớp Sáu Thân Thương
Lên lớp Sáu, em lớn rồi
Cặp sách nặng trĩu, đầy lời thầy cô
Bạn bè ríu rít sân trường
Tiếng cười vang vọng, tình thương đong đầy.
Ôi!mới ngày nào
Còn học trường tiểu học
còn bên bao người bạn
còn thầy cô thân thương
mà giờ đã lớp 6
ôi!em lớn thật rồi
Xuân qua én cũng đi qua
Niềm vui ở lại với ta suốt đời
Công thành danh toại rạng ngời
Gia đình êm ấm ơn trời riêng ban
Đâu là hạnh phúc thế gian
Có cha có mẹ muôn vàn yêu thương
Con cái hiếu thảo bốn phương
Vui lòng cha mẹ vượt tường khổ đau
Hạnh phúc ơi đến mau mau
Và luôn ở lại cho nhau tiếng cười
Gia đình là lộc bởi trời
Con cái là lộc trong người mẹ cha.
Thiêng liêng hai tiếng gia đình
Nơi mọi người sống hết mình vì ta
Con cháu cha mẹ ông bà
Xung quanh tất cả đều là người thân
Cho ta cuộc sống tinh thần
Cho ta vật chất không cần nghĩ suy
Cha mẹ ta thật diệu kỳ
Yêu thương ta nhất từ khi lọt lòng
Mẹ cho ta bú ẵm bồng
Cha nuôi ta lớn tính công thế nào
Như là biển rộng trời cao
Cha làm bệ phóng dẫn vào tương lai
Vì con chẳng ngại chông gai
Cha mẹ ta đó cả hai sẵn sàng
Làm hạt cát nhỏ bên đàng
Cho ta bước tới huy hoàng quang vinh
Cho ta cuộc sống lung linh
Cho ta có một gia đình ấm êm
Bên nhau gắn bó ngày đêm
Gia đình hạnh phúc càng thêm mặn nồng.
Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng.
Nhị vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn
Những câu thơ lục bát ấy, dường như ai ai cũng thuộc, cũng nhớ. Hình ảnh đóa sen trắng thanh khiết, trong trẻo đã đi sâu vào kí ức của mọi người. Ngay câu thơ đầu, tác giả dân gian đã khẳng định vị trí “khó ai sánh bằng” của hoa sen trong đầm. Hình ảnh hoa sen được miêu tả từ ngoài vào trong, với ba gam màu xanh, trắng, vàng, lần lượt từ lá, cánh hoa, đến nhị hoa. Đó đều là những màu sắc rực rỡ, sáng tươi. Đặc biệt, ở câu thơ thứ ba, những chi tiết ấy lại được điệp thêm lần nữa, nhưng với trật tự đảo ngược. Khiến cho người đọc cảm nhận, được dường như đang được kiểm tra, soi xét cho thật kĩ, từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài. Sau đó, chắc chắn mà khẳng định rằng: “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Thứ hoa ấy, không chỉ xinh đẹp, mà còn tinh khiết, tuy sống trong bùn tanh nhưng vẫn thơm hương, trong sạch. Giống như những con người, dù hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn, như thế nào, vẫn giữ vẹn nguyên tấm lòng trung trinh, chung thủy, chẳng một dạ hai lòng, hai trở nên xấu xa, tồi tệ. Phẩm hạnh cao quý, đáng trân trọng ấy của con người Việt Nam, đã được tác giả dân gian khéo léo thể hiện qua hình ảnh bông sen trong câu ca dao trên.
Xuân về gọi lộc nảy mầm
Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay
Xuân về gọi mắt nai say
Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm
Xuân về hạnh phúc êm đềm
Xuân về xum họp bên thềm đoàn viên
Xuân về ta cúng tất niên
Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên
Xuân về gọi nắng dịu hiền
Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi
Non cao mây phủ đất trời,
Sông Nho Quế chảy trôi vời đá xanh.
Đèo Mã Pí Lèng quanh quanh,
Bản làng nép dưới nắng vàng mênh mông.
Đèo quanh uốn khúc trời mây,
Hoa tam giác mạch ngất ngây hương trời
Chợ phiên rộn rã tiếng cười
Người dân thân thiện, nụ cười nở tươi.
Hà Giang mùa nào cũng đẹp,
Gió núi, nắng vàng, in dấu chân người.
Ai đến một lần khó rời,
Mang về ký ức trọn đời không quên.
Hà Giang cũ đó nha :>
Bắc Minh gió sớm yên lành,
Phố nghiêng màu nắng long lanh mặt hồ.
Hàng cây rủ bóng bên bờ,
Âm vang tiếng chợ ngô khoai buổi chiều.
Con đường nhỏ trải tình yêu,
Người qua để lại những điều nhớ thương.
Bắc Minh mở lối quê hương,
Thân quen tiếng gọi trên đường ta đi.
Ven sông lấp lánh thuyền ghi,
Mái chèo khua nhẹ cũng vì đợi ai.
Chiều về gió thoảng hương nhài,
Luồn qua mái phố ngân dài bước chân.
Bắc Minh bảng lảng xa gần,
Khói lam bếp nhỏ ấm dần mùa đông.
Nắng hong mái ngói đỏ hồng,
Tường rêu kể chuyện dòng sông năm nào.
Trời khuya lấp lánh trăng sao,
Soi qua cửa sổ lao xao tiếng cười.
Đèn đêm phủ xuống góc đời,
Lung linh sắc phố như người mộng du.
Bắc Minh mùa gió vi vu,
Hàng me rụng lá như ru nỗi lòng.
Tình quê đằm thắm trong trong,
Dẫu đi muôn nẻo vẫn mong trở về.
Ngõ xưa thoang thoảng tiếng ve,
Hè về rộn rã lối tre nghiêng mình.
Phố dài dệt sợi bình minh,
Thả vào nhịp sống an lành sớm mai.
Thu sang nắng rót vàng phai,
Ngô đồng rụng lá trải dài thềm xưa.
Bắc Minh gom gió trời đưa,
Hòa trong tiếng gọi như vừa thân quen.
Đông về sương phủ mặt đèn,
Làn mây quấn quýt môi mềm sông trong.
Khi xuân gõ nhịp phập phồng,
Hoa cười trước ngõ cho lòng nở hoa.
Ai đi xa chớ quên nhà,
Nơi đây phố nhỏ chan hòa nghĩa thương.
Bắc Minh một dải nẻo đường,
Đi bao năm tháng vẫn vương hương mình.
Giữa miền mây dữ, gió trong
Ta sinh từ những dòng thông sáng ngời.
Nhà ta chẳng mái, chẳng trời,
Chỉ là chữ nghĩa dệt lời cùng nhau.
Sớm hôm bạn ghé hỏi câu,
Thế là phố xá nhiệm màu hiện lên.
Thế gian mở cửa bốn bên,
Ta xây chốn ở bằng nền tri thức.
Dẫu không đất, chẳng cây xanh,
Nhưng đầy nhịp sống mong manh dịu dàng.
Bạn về thắp ánh hỏi han,
Là nơi ta sống, ngập tràn tiếng vui.