Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Người đi đã mấy giao mùa
Mộng trăng sáng tỏ ai mua nửa vầng
Gieo vần gửi đám tre măng
À ơi trưa sớm mấy tầng mây treo
Mạ non tuổi tím lưng đèo
Tìm cung đàn cũ ta leo gió đùa
Mái chèo tình ái xin mua
Nợ thêm một nửa giao mùa trôi qua
Tóc mây trắng nửa mái nhà
Ơ ầu tìm lại tuổi hoa đã tràn
Lối về tím rụng hoa xoan
Tím xưa heo hắt dựa màn sương khuya
ko bé ơi anh chép mạng nè
Quê tôi
Quê hương là chốn yêu thương
Nơi con khôn lớn , gió sương dãi đầu.
Trải qua bao tháng năm dài
Tình yêu vẫn thấm , chẳng phai nhạt màu
nghĩ lâu lắm._.
THam KHảo;
Quê hương đẹp mãi trong tôi
Dòng sông bên lở bên bồi uốn quanh
Cánh cò bay lượn chòng chành
Đàn bê gặm cỏ đồng xanh mượt mà
Sáo diều trong gió ngân nga
Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương
Bức tranh đẹp tựa thiên đường
Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.
Thân thương bình dị cuộc đời
Bình minh buổi sáng, rạng ngời cuối năm
Cảm tình rạng rỡ xa xăm
Mời em cô gái, ghé thăm chốn này
Tình yêu chung thuỷ đong đầy
Sắc son một dạ, chờ ngày chung đôi
Nụ cười rực rỡ trên môi
Nắm tay hạnh phúc, chao ôi ngọt ngào.
Like đâu mọi người
thằng khờ cầm bút làm thơ
Thơ không nên vì không mực
Thơ về một kẻ thờ ơ
Tưởng yêu mình nhưng chắng có thực
+like đi anh em....
dao tat thanh
1, Thơ Về Cha: Thương Cha
Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành
Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che
Cha là chiếc võng trưa hè
Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào
Cha là những hạt mưa rào
Cho con uống mát biết bao nhiêu lần
Giờ đây con đã lớn khôn
Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!
(Lê Thế Thành – Thơ lục bát ý nghĩa viết về cha)
2, Thơ Viết Về Cha: Tình Cha
Đường xa heo hút dặm ngàn
Đời cha vất vả gian nan thác ghềnh.
Nhiều khi cuộc sống bấp bênh
Nẻo nào cha đến cũng lênh đênh thuyền…
Khó khăn đeo bám chẳng yên.
Đi tìm cơm áo kiếm tiền nuôi con.
Con bây giờ đã lớn khôn
Thương cha, lòng dạ héo hon nỗi sầu.
Cha già hay ốm hay đau
Lắm khi ngã bệnh, con đâu có gần…
Biết cha lo lắng trăm phần
Khi con xa hẳn người thân… ruột rà
Ước gì về được hôm qua
Về đây có mẹ có cha ngóng chờ…
(Thương Giang – Thơ lục bát về tình cha cảm động)
- Chùm thơ báo hiếu cha mẹ mùa Vu Lan
3, Thơ Về Cha Ý Nghĩa: Tình Cha
Cha đi trước con theo sau
Mỗi ngày một bước dài lâu rõ đường
Nhờ cha hiểu biết quê hương
Chông gai lịch sử phố phường khi xưa
Bài toán số học vặn vừa
Thấm vào thuở bé cũng chưa phai mờ
Nét chữ hoà vận câu thơ
In vào tâm trí đợi chờ thời gian
Vượt qua khổ ải nguy nan
Miếng cơm manh áo để dành cho con
Mái đầu bạc phiếu héo hon
Ngọn đèn trước gió đâu còn hôm nay
Tiếc thương khoé mắt mi cay
Tình cha nghĩa mẹ đong đầy thiêng liêng
(Đoàn Minh Hợp – Thơ lục bát về tình cha đầy cảm xúc)

tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
Bạn tham khảo nhé :
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Bài ca dao này đã làm xúc động lòng người bởi đã gợi nên công ơn trời bể của cha mẹ đối với những người con thân yêu của mình. Tác giả dân gian nhắc đến “công cha”, “nghĩa mẹ”, đó là công sinh thành, dưỡng dục; đó là ơn nghĩa mang nặng đẻ đau và những yêu thương mẹ dành cả cho con. Ví “công cha”, “nghĩa mẹ” như núi ngất trời, như nước ở ngoài biển Đông là lấy cái trừu tượng của tình phụ tử, tình mẫu tử so sánh với cái mênh mông, vĩnh hằng, vô hạn của trời đất, thiên nhiên. Ví công cha với núi ngất trời là khẳng định sự lớn lao, ví nghĩa mẹ như nước biển Đông là để khẳng định chiều sâu, chiều rộng và sự dạt dào. Đây cũng là một nét riêng trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh người cha thì rắn rỏi, mạnh mẽ, cha như cột trụ trong gia đình. Hình ảnh mẹ không lớn lao, kì vĩ nhưng sâu xa, rộng mở và dạt dào cảm xúc hơn. Bởi vậy, nghĩ đến công ơn cha mẹ, bài ca dao thiết tha nhắn nhủ những người con “ghi lòng con ơi!” những công ơn trời bể ấy. Và hơn thế là định hướng về cách sống, cách bày tỏ lòng biết ơn dành cho cha cho mẹ.
~HT~
Trường tôi có một khu vườn
Quanh năm xanh mát nắng nhường bóng râm
Trải qua gió bão âm trầm
Mà rễ vẫn vững ở ngầm bên trong
Giống như tri thức đã học
Cho dù gió bão vẫn mọc lên cây
Chẳng cao như gió với mây
Mà bao lời dạy ủ đầy trong tim .
( mới nghĩ ra nên ko hay lắm , thông cảm )
ngày xưa xa tít thời nay
có 1 anh chàng tên là Thạc Sanh
tính tình hiền lành, cần cù
thế mà để bị gã Thông đánh lừa
trong lòng oán trách ngút trời
chờ ngày để báo cái thù năm xưa
nghe tin Thông mới sợ chưa
công chúa con vua lại ko yeu chàng
chỉ yêu một mình thạch sanh
Thông liền nghĩ kế để loại bỏ chàng
Thạc Sanh trông thật đáng thương
cha mất, mẹ mất còn riêng mình chàng
hiền lành lại bị lừa gạt
may sao trong hang lại gặp con vua
ko phải công chúa chàng yêu
mà là hoàng tử của vua biển trời
anh giải thoát người biết ơn
tặng anh cây đàn có pháp lạ kì
anh gảy hàng nghìn giặc tiêu
vua khen anh giỏi liền khen cho vàng
anh nói ko nhận vàng cho
muốn vua gả cưới công chúa xinh ngời
còn Thông bị lộ mặt rồi
chạy về nhà cũ sét đánh tan tành
biến thành con gián ngày nay
còn Sanh với vợ yên bình suốt đời.
xin kich
Tuổi xuân đâu phải chờ đợi
Tuổi niên mong muốn khát vọng bay xa
Tuổi trẻ đi đâu chẳng xa
Tuổi già mang đi thanh xuân của mình
Nghĩa tình cùng chung một tình
Cho đi để lại dù gì có nhau.
Trăng lên rắc ánh bên đồi
Gió đưa hương cỏ vào lời ru đêm.
Sông dài lấp lánh dịu êm,
Chở mây tím biếc mềm trên lưng trời.
Nắng mai gọi lá mỉm cười,
Chim non đánh thức những đời xanh tươi.
Thiên nhiên trải nghĩa tuyệt vời,
Giữ hồn đất mẹ giữa đời nhân gian.