Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Lớp Sáu Thân Thương
Lên lớp Sáu, em lớn rồi
Cặp sách nặng trĩu, đầy lời thầy cô
Bạn bè ríu rít sân trường
Tiếng cười vang vọng, tình thương đong đầy.
Ôi!mới ngày nào
Còn học trường tiểu học
còn bên bao người bạn
còn thầy cô thân thương
mà giờ đã lớp 6
ôi!em lớn thật rồi
Dân tộc Việt Nam có phẩm chất tốt đẹp, điều đó đã được thể hiện qua bài ca dao:
“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
Bài ca dao đã mượn hình ảnh hoa sen để ẩn dụ cho phẩm chất của con người. Mở đầu là một câu hỏi tu từ “Trong đầm gì đẹp bằng sen?” như một lời khẳng định rằng trong đầm có nhiều loài hoa rực rỡ, nhưng không có bất cứ loài hoa nào có thể sánh được với hoa sen. Hai câu ca dao tiếp theo vẽ nên vẻ đẹp rất đỗi bình dị mà thanh cao của chúng: lá xanh, bông trắng, nhị vàng. Cách sử dụng điệp ngữ “nhị vàng”, “bông trắng” và “lá xanh” nhằm gợi ra hình ảnh tả thực những cánh hoa xếp tầng tầng lớp lớp tạo nên những bông hoa. Câu thơ cuối cùng “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, hoa sen vốn sinh trưởng trong môi trường đầm lầm - một nơi có rất nhiều bùn. Mà đặc tính của bùn là có mùi hôi tanh, rất khó chịu. Mặc dù sống trong môi trường như vậy, nhưng hoa sen vẫn có mùi thơm ngát dịu dàng. Cũng giống như con người Việt Nam có lối sống giản dị, mộc mạc. Nhưng họ lại có phẩm chất tốt đẹp, cao quý. Sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tâm hồn thanh cao. Chỉ một bài ca dao ngắn gọn nhưng đã thể hiện được những vẻ đẹp của con người Việt Nam.
Tham khảo
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Bài ca dao này đã làm xúc động lòng người bởi đã gợi nên công ơn trời bể của cha mẹ đối với những người con thân yêu của mình. Tác giả dân gian nhắc đến “công cha”, “nghĩa mẹ”, đó là công sinh thành, dưỡng dục; đó là ơn nghĩa mang nặng đẻ đau và những yêu thương mẹ dành cả cho con. Ví “công cha”, “nghĩa mẹ” như núi ngất trời, như nước ở ngoài biển Đông là lấy cái trừu tượng của tình phụ tử, tình mẫu tử so sánh với cái mênh mông, vĩnh hằng, vô hạn của trời đất, thiên nhiên. Ví công cha với núi ngất trời là khẳng định sự lớn lao, ví nghĩa mẹ như nước biển Đông là để khẳng định chiều sâu, chiều rộng và sự dạt dào. Đây cũng là một nét riêng trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh người cha thì rắn rỏi, mạnh mẽ, cha như cột trụ trong gia đình. Hình ảnh mẹ không lớn lao, kì vĩ nhưng sâu xa, rộng mở và dạt dào cảm xúc hơn. Bởi vậy, nghĩ đến công ơn cha mẹ, bài ca dao thiết tha nhắn nhủ những người con “ghi lòng con ơi!” những công ơn trời bể ấy. Và hơn thế là định hướng về cách sống, cách bày tỏ lòng biết ơn dành cho cha cho mẹ.
Tham Khảo:
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
Núi cao biển rộng mênh môngCù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Bài ca dao này đã làm xúc động lòng người bởi đã gợi nên công ơn trời bể của cha mẹ đối với những người con thân yêu của mình. Tác giả dân gian nhắc đến “công cha”, “nghĩa mẹ”, đó là công sinh thành, dưỡng dục; đó là ơn nghĩa mang nặng đẻ đau và những yêu thương mẹ dành cả cho con. Ví “công cha”, “nghĩa mẹ” như núi ngất trời, như nước ở ngoài biển Đông là lấy cái trừu tượng của tình phụ tử, tình mẫu tử so sánh với cái mênh mông, vĩnh hằng, vô hạn của trời đất, thiên nhiên. Ví công cha với núi ngất trời là khẳng định sự lớn lao, ví nghĩa mẹ như nước biển Đông là để khẳng định chiều sâu, chiều rộng và sự dạt dào. Đây cũng là một nét riêng trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh người cha thì rắn rỏi, mạnh mẽ, cha như cột trụ trong gia đình. Hình ảnh mẹ không lớn lao, kì vĩ nhưng sâu xa, rộng mở và dạt dào cảm xúc hơn. Bởi vậy, nghĩ đến công ơn cha mẹ, bài ca dao thiết tha nhắn nhủ những người con “ghi lòng con ơi!” những công ơn trời bể ấy. Và hơn thế là định hướng về cách sống, cách bày tỏ lòng biết ơn dành cho cha cho mẹ.
Trường tôi có một khu vườn
Quanh năm xanh mát nắng nhường bóng râm
Trải qua gió bão âm trầm
Mà rễ vẫn vững ở ngầm bên trong
Giống như tri thức đã học
Cho dù gió bão vẫn mọc lên cây
Chẳng cao như gió với mây
Mà bao lời dạy ủ đầy trong tim .
( mới nghĩ ra nên ko hay lắm , thông cảm )
ngày xưa xa tít thời nay
có 1 anh chàng tên là Thạc Sanh
tính tình hiền lành, cần cù
thế mà để bị gã Thông đánh lừa
trong lòng oán trách ngút trời
chờ ngày để báo cái thù năm xưa
nghe tin Thông mới sợ chưa
công chúa con vua lại ko yeu chàng
chỉ yêu một mình thạch sanh
Thông liền nghĩ kế để loại bỏ chàng
Thạc Sanh trông thật đáng thương
cha mất, mẹ mất còn riêng mình chàng
hiền lành lại bị lừa gạt
may sao trong hang lại gặp con vua
ko phải công chúa chàng yêu
mà là hoàng tử của vua biển trời
anh giải thoát người biết ơn
tặng anh cây đàn có pháp lạ kì
anh gảy hàng nghìn giặc tiêu
vua khen anh giỏi liền khen cho vàng
anh nói ko nhận vàng cho
muốn vua gả cưới công chúa xinh ngời
còn Thông bị lộ mặt rồi
chạy về nhà cũ sét đánh tan tành
biến thành con gián ngày nay
còn Sanh với vợ yên bình suốt đời.
xin kich
Người đi đã mấy giao mùa
Mộng trăng sáng tỏ ai mua nửa vầng
Gieo vần gửi đám tre măng
À ơi trưa sớm mấy tầng mây treo
Mạ non tuổi tím lưng đèo
Tìm cung đàn cũ ta leo gió đùa
Mái chèo tình ái xin mua
Nợ thêm một nửa giao mùa trôi qua
Tóc mây trắng nửa mái nhà
Ơ ầu tìm lại tuổi hoa đã tràn
Lối về tím rụng hoa xoan
Tím xưa heo hắt dựa màn sương khuya
Cậu cai nón dấu lông gà,
Ngón tay đeo nhẫn gọi là cậu cai.
Ba năm được một chuyến sai,
Áo ngắn đi mượn, quần dài đi thuê.
Bài ca dao trên là một bức tranh châm biếm, biếm họa thú vị về một cậu cai, thường được dân gian rủ tai nhau giải trí sau những buổi làm đồng. Bài thơ khắc họa hình ảnh một cậu cai có cái danh không xứng với thực. Đường đường là một “viên chức nhà nước” đội mũ lông ga tay đeo nhẫn quý, vô cùng oai phong. Thế mà, lại ở nhà ngồi không đến ba năm mới được một lần ra nhiệm vụ. Đã vậy, lại chẳng có một món đồ gì, cái áo thì phải đi mượn, còn cái quần thì phải đi vay. Chẳng ra thể thống gì. Bài thơ đã khắc họa thành công chân dung một cậu cai kệch cỡm, thích phô trương, làm ra vẻ để lòe thiên hạ, chứ thực ra chẳng có tí tài năng hay của cải gì. Tiếc thay, chẳng ai bị cậu ta qua mặt cả. Với giọng điệu hóm hỉnh, lối kể thú vị, bài ca dao không chỉ phê phán một thói xấu trong xã hội, mà còn đem đến tiếng cười thư giãn cho người đọc.
Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Khi con cất tiếng chào đời
Trào dâng cảm xúc cha rơi lệ mừng
Ẳm bồng…chăm bón…chìu cưng
Dẫu thêm vất vã nhưng cha đâu màng
Trằn trọc thao thức canh tàn
Lúc con đau ốm cha mang ưu phiền
Gian lao khổ cực chuân chuyên
Để con được sống bình yên đủ đầy
Cho con cuộc sống sum vầy
Nên cha gánh hết đắng cay riêng mình
Cả đời chấp nhận hi sinh
Đổi lại hạnh phúc gia đình ấm no
Đời cha là kiếp đưa đò
Chở con vượt mọi gió giông bão bùng
Nắng mưa cha vẫn không chùn
Hoài luôn vững bước cùng con tháng ngày
Thời gian phủ úa thân gầy
Tóc xanh ngày ấy thay màu bạc phơ
Tình cha son sắc vô bờ
Chỉ cho mà chẳng mơ chi đáp đền
Nguyện lòng con mãi không quên
Mong cha vui khỏe vững bền tháng năm…
Nói lời phảI giữ lấy lời
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay
Hình ảnh so sánh giữa lời nói và con bướm khiến em thích thú . tác giả dân dan mượn hình ảnh con bướm chợp chờn, đậu rồi lại bay, ko để lại đấu vết j để phe phán những ngưởi nói mà ko biết giữa lời hứa. lời nói cửa hộ như con bướm Nói ra rồi lại bay đi mất, chẳng giữ lạ được những j mình nói . Qua hình ảnh ấy ông cha ta nhấn mạnh về bài họ phải giữ chữ "tín" ,nói được phải làm được ko được nuốt lời.
HT k và kết bạn với mình nha
Anh em nào phải người xa
Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân
Yêu nhau như thể tay chân
Anh em hòa thuận, hai thân vui vầy.
Những câu thơ trên đã được người dân ta truyền tai nhau qua bao đời như một câu hát dân gian. Trong câu thơ, điệp từ “cùng” được lặp lại hai lần, đã khẳng định sự gắn bó khăng khít giữa những người anh em. Đặc biệt, tác giả dân gian đã rất tinh tế khi dùng hình ảnh anh em để so sánh với tay chân. Tay và chân là hai bộ phận cơ thể tách rời, nhưng luôn phối hợp nhịp nhàng với nhau để lao động, chống đỡ cơ thể. Anh em cũng vậy, là hai con người khác nhau, nhưng sẽ luôn ở cạnh, cùng nhau sinh sống, giúp đỡ, chia sẻ cho nhau. Đó chính là tình cảm ruột thịt vô cùng thiêng liêng, đáng quý. Với nhịp điệu nhẹ nhàng, tình cảm của thể thơ lục bát, bài thơ là lời nhắn nhủ nhẹ nhàng, thắm thiết của mẹ cha với các con của mình về tình cảm anh em thương mến. Giúp người đọc thêm hiểu và trân trọng những người anh chị em của mình.
Ai về Bắc Ninh quê tôiNghe câu Quan họ bồi hồi thiết tha
Giọng ca trong trẻo mượt mà
Liền anh, liền chị hát ca giao duyên Sông Cầu uốn lượn đôi bờ
Làng Đình Bảng đó, Đền Đô uy nghi
Ngàn năm văn hiến khắc ghi
Lý Công Uẩn tạc sử thi hào hùng Về chùa Dâu, Bút Tháp linh thiêng
Làng tranh Đông Hồ rạng danh muôn đời
Phù Lãng gốm đẹp tuyệt vời
Nét quê mộc mạc, rạng ngời bản sắc Hội Lim mở hội tháng giêng
Trai tài gái sắc nối duyên nồng nàn
Dù đi xa cách vạn ngàn
Vẫn thương vẫn nhớ Bắc Ninh quê mình.
Ai về Bắc Ninh quê tôiNghe câu Quan họ bồi hồi thiết tha
Giọng ca trong trẻo mượt mà
Liền anh, liền chị hát ca giao duyên Sông Cầu uốn lượn đôi bờ
Làng Đình Bảng đó, Đền Đô uy nghi
Ngàn năm văn hiến khắc ghi
Lý Công Uẩn tạc sử thi hào hùng Về chùa Dâu, Bút Tháp linh thiêng
Làng tranh Đông Hồ rạng danh muôn đời
Phù Lãng gốm đẹp tuyệt vời
Nét quê mộc mạc, rạng ngời bản sắc Hội Lim mở hội tháng giêng
Trai tài gái sắc nối duyên nồng nàn
Dù đi xa cách vạn ngàn
Vẫn thương vẫn nhớ Bắc Ninh quê mình.
Bắc Ninh mảnh đất sông xanh,
Quan họ ngọt ngào vọng thanh câu hò.
Làng cổ rêu phong nắng mờ,
Đình chùa uy nghi, bước thơ dâng trăng.
Hoa cau, giếng nước, sân gạch,
Tiếng cười trẻ nhỏ theo nhịp trăng thanh.
Lễ hội rộn rã bao quanh,
Hát quan họ mượt như vàng nắng xuân.
Trên cánh đồng lúa chín vàng,
Bắc Ninh đượm nghĩa, đậm tình quê hương.
BẮC NINH QUÊ HƯƠNG TA ƠI
Bắc Ninh đất cổ vang danhKinh Bắc một thuở, nghĩa tình sắt son
Bắc Giang nay đã tách non
Vẫn chung mạch đất, vẫn còn tình quê. Về đây nghe tiếng Quan họ
Liền anh, liền chị câu thề thủy chung
Giọng ca vang vọng non sông
Mười lăm năm ấy vẫn cùng nhớ thương. Chùa Dâu, Bút Tháp, vấn vương
Đình Bảng cổ kính, soi gương sử vàng
Làng nghề Đông Hồ rực sáng
Tranh dân gian vẽ, chứa chan hồn người. Dặm dài lịch sử bao đời
Địa linh nhân kiệt, rạng ngời sử xanh
Bắc Ninh tình nghĩa ân cần
Mời ai ghé lại, thắm tình nước non.
bài thơ của mình của chút lỗi nên thông cảm
Bắc Ninh gió hát gọi mời,
Sông Cầu nghiêng một nét cười thôn quê.
Đồi Lim trải lụa trăng khuya,
Quan họ vấn víu lời thề bến xưa.
Mái đình gỗ đỏ ngày mưa,
Khói hương thoảng nhẹ như vừa chuyện xưa.
Tiếng chuông chùa vọng xa đưa,
Dấu chân Kinh Bắc còn thừa duyên say.
Hội làng mở sắc men cây,
Sợi tơ quan họ cài đầy tóc em.
Người về chẳng nỡ bước quên,
Hát câu "người ở" đỏ hền chiều sương.
Bắc Ninh đất học, đất thương,
Trăm năm văn hiến soi đường nắng mai.
Ai đi ngang phố vàng phai,
Cũng mang một chút nhớ hoài Kinh Bắc.
o5