Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
4. Thứ Bảy tuần trước, em đã làm được một việc tốt.
1. Sáng sớm, em cùng bố mẹ đi xe buýt tới thăm ông bà.
6. Bố mẹ nhường cho em ngồi vào chiếc ghế trống duy nhất.
3. Ở trạm dừng chân tiếp theo, một người phụ nữ bế em nhỏ lên xe.
7. Em đứng lên, nhường chỗ cho hai mẹ con người phụ nữ.
5. Người phụ nữ cảm ơn và khen em ngoan.
2. Em rất vui vì đã làm được một việc tốt.
Câu chuyện: Chú Vịt Con Xấu Xí (Hans Christian Andersen).
Đặc biệt: Vịt con có ngoại hình xấu xí, bị mọi người chê cười và xa lánh.
Điều ấn tượng: Dù bị coi thường, chú vẫn kiên nhẫn lớn lên và cuối cùng trở thành một con thiên nga trắng muốt, xinh đẹp.
Hay đấy trả lời luôn nè hihi:
- Kim đồng hồ (hoặc đồng hồ) — nó luôn “đi tới” nhưng vẫn ở nguyên chỗ.
- Cái hố — càng lấy đi (đất) thì hố càng to.
- Đồng xu — có đầu và đuôi nhưng không có thân.
- Mặt trăng (cũng có thể là ngôi sao) — xuất hiện ban đêm, sáng ra là “biến mất”.
- Cách 1: Bỏ "đã cho chúng ta thấy"
- Tình bạn thật đẹp đẽ qua câu chuyện ấy.
- Cách 2: Bỏ "Qua câu chuyện ấy"
- Câu chuyện ấy đã cho chúng ta thấy tình bạn thật đẹp đẽ.
a, câu 1 là câu nhân hóa
b,lấy hành động 'hút' ,hành động của con người để chỉ con ong
lấy cái chỉ người để chỉ tên con ong
bỏ ch tên đi nhá
đọc nhức đầu nhé mom
a)
Câu nhân hóa: Chị ong nâu đang đi hút mật hoa.
Câu khiến: Con không được chơi điện thoại đâu nhé!
Câu còn lại: Bé Lan cười chẳng khác gì là hoa hậu vậy, là câu so sánh.
b)
Câu 1 dùng nhân hóa theo kiểu gọi con vật bằng từ dùng để gọi người, đó là từ “chị”, đồng thời miêu tả hoạt động của ong như hoạt động của người là “đi hút mật hoa”.