K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Ngày thay đêm, vội trôi giấc mơ êm đềm Tôi lênh đênh trên biển vắng Hoàng hôn chờ em chưa buông nắng Đừng tìm nhau Vào hôm gió mưa tơi bời Sợ lời sắp nói vỡ tan thương đau Hẹn kiếp sau có nhau trọn đời   Liệu người có còn ở đây với tôi thật lâu Ngày rộng tháng dài sợ mai không còn thấy nhau Ngày em đến áng mây xanh thêm Ngày em đi nắng vương cuối thềm Thiếu em tôi sợ bơ vơ, vắng em như tàn cơn mơ Chẳng phải phép màu vậy sao chúng ta gặp nhau Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau Gọi tôi thức giấc cơn ngủ mê Dìu tôi đi lúc quên lối về Quãng đời mai sau luôn cạnh nhau   Rồi ngày mai Còn ai với ai ở lại Vẫn căng buồm ra khơi Theo làn gió mới Vì biết đâu mọi thứ chưa bắt đầu   Liệu người có còn ở đây với tôi thật lâu Ngày rộng tháng dài sợ mai không còn thấy nhau Ngày em đến áng mây xanh thêm Ngày em đi nắng vương cuối thềm Thiếu em tôi sợ bơ vơ, vắng em như tàn cơn mơ Chẳng phải phép màu vậy sao chúng ta gặp nhau Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau Gọi tôi thức giấc cơn ngủ mê Dìu tôi đi lúc quên lối về Quãng đời thanh xuân, sao em cho tôi giữ lấy, giữ lấy.   Chẳng phải phép màu vậy sao chúng ta gặp nhau Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau Gọi tôi thức giấc cơn ngủ mê Dìu tôi đi lúc quên lối về Quãng đời mai sau luôn cạnh nhau Quãng đời mai sau luôn cạnh nhau.
2
18 tháng 11 2025

hay phết cop gg à

18 tháng 11 2025

Đêm là khi những suy tư kéo về

"Con vẫn ổn chứ" câu nói con đang muốn nghe

Tựa như ngày bé một hai câu lại "Mẹ ơi!"

Nhưng không được rồi, vì đang cách hai phương trời

Vòng quay ấy cứ thế làm đôi vai dần hao gầy

Bao khó khăn nơi xứ người chẳng mong mẹ thấy

Chỉ với mong ước cuộc sống đến ngày đổi thay

Hình dung về đôi mắt đầy tâm tư làm con nhớ

Con muốn ôm mẹ nhưng giờ chỉ trong giấc mơ

Biết đến bao giờ được bên cạnh mẹ như xưa

Vì con đã cố cắn chặt môi

Muốn nói ra nhưng rồi lại thôi

Về những khó khăn con đang gồng

Tâm tư trong lòng

Tại sao mọi thứ lại không giống

Với bao nhiêu điều con luôn ước mong

Mẹ muốn hay con bây giờ hạnh phúc không

Mẹ hãy luôn yên tâm vì ở đây ai cũng thương con

Bao nhiêu lần rồi con đã không nói thành lời

Con yêu mẹ nhiều nên con luôn cố gượng cười

Chẳng muốn mẹ thêm phần lo lắng

Vì con nhiều đêm mà thức trắng

Con muốn ôm người bên tai nghe tiếng mẹ cười

Con nói dối mẹ dù đằng sau cuộc gọi ấy nước mắt rơi

Con thấy rất mệt vì ngả lưng

Chưa bao lâu thì bình minh đã tới

Con rất cô đơn dù xung quanh có bao người

Con yêu gia đình

Nhiều hơn chính bản thân mẹ ơi

Vì con đã cố cắn chặt môi

Muốn nói ra nhưng rồi lại thôi

Về những khó khăn con đang gồng

Tâm tư trong lòng

Tại sao mọi thứ lại không giống

Với bao nhiêu điều con luôn ước mong

Mẹ muốn hay con bây giờ hạnh phúc không

Mẹ hãy luôn yên tâm vì ở đây ai cũng thương con

Nhưng đâu dám nói ra rằng

Trước mặt con là cơn bão giông

Con tim vẫn cố nén đau vì

Mẹ luôn lặng thầm ngóng trông

Nếu như có một ngày

Con không trở lại bên hiên nhà

Mẹ không còn nghe tiếng con

Thì con biết phải làm sao

Về những lời hứa con đã hứa

Vì con đã cố cắn chặt môi

Vì biết nói sao bây giờ mẹ ơi

Mọi thứ quá nhanh con chưa kịp để nói lời từ biệt

Điều duy nhất con còn hối tiếc

Dẫu bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi

Con vẫn luôn biết ơn vì mẹ đã ở bên đời

Hãy luôn yên tâm vì ở đây ai cũng thương con

Cảm ơn mẹ nhiều vì luôn là người thương con

Hồi tôi đã học đến lớp Bốn, lớp bán trú, bà nội vẫn cứ đi đón tôi. Có hôm buổi trưa, bà cũng rẽ qua đường. Bà xem tôi có bị đói không, có ăn hết suất cơm không, và bà chờ đến lúc trống xếp hàng lên lớp, không nhìn thấy tôi nữa bà mới chịu quay về.Bà rẽ qua trường cũng vui. Hôm thì bà mang mận, hôm thì mang táo. Tôi và mấy đứa bạn xúm xít chia nhau. Có đứa cất vào túi để...
Đọc tiếp

Hồi tôi đã học đến lớp Bốn, lớp bán trú, bà nội vẫn cứ đi đón tôi. Có hôm buổi trưa, bà cũng rẽ qua đường. Bà xem tôi có bị đói không, có ăn hết suất cơm không, và bà chờ đến lúc trống xếp hàng lên lớp, không nhìn thấy tôi nữa bà mới chịu quay về.

Bà rẽ qua trường cũng vui. Hôm thì bà mang mận, hôm thì mang táo. Tôi mấy đứa bạn xúm xít chia nhau. Có đứa cất vào túi để giờ ra chơi nhấm nháp cho tỉnh ngủ. Nhưng tôi không muốn bà vào sân trường, lớp tôi trông thấy, chúng nó lại trêu:

- Hoàng sướng thật. Bà chiều cậu thế?

Trống xếp hàng, bà vẫn chưa chịu về. Tôi nhăn nhó:

- Bà ơi, bà về đi, bà về đi. Và đưa tay vẫy vẫy bà.

Chiều bà đến đón tôi. Trên đường đi, bà hỏi tôi, giọng đượm buồn:

- Này con, con sợ xấu hổ vì các bạn trông thấy bà gầy gò, hốc hác quá à?

Tôi vội vàng lắc đầu:

- Không phải thế, nhưng các bạn bảo “Hoàng lớn rồi cứ để cho bà phải lo lắng”.

Tôi nhăn nhó:

- Cháu cứ nói mãi mà bà không chịu nghe cơ. Có hôm cô giáo bảo cháu: “Chắc bà sợ nhà trường cho con ăn đói đấy. hôm còn thấy cầm đầy một túi bỏng ngô” mặc dù cô vừa nói vừa cười.

Từ hôm đó, buổi trưa, bà tôi không ra nữa. Mấy hôm đầu tôi cũng thấy buồn

buồn.

Chiều đón tôi về nhà, bà có bao việc phải làm nhưng bà cứ tắm gội cho tôi, lại

còn tắm gội rất kĩ, kì cọ từ cái răng, cái tai. “Trời ạ!”. Nhiều lúc tôi kêu lên như thế.

Rồi một hôm, tôi cương quyết với bà:

- Bà ơi, hôm nay, bà để cháu tắm lấy bà ạ. Cháu sẽ tắm sạch sẽ như bà tắm cho cháu. Cháu lớn rồi mà bà cứ coi như trẻ con.

Bà tôi cười:

- Lớn rồi ư? Chưa đầy mười tuổi thì lớn với ai cơ chứ?

Nhưng rồi dần dần bà cũng để tôi tự tắm lấy khi bà thấy tôi tắm gội rất cẩn thận, sạch sẽ. Mấy lần đầu ra khỏi buồng tắm, bà cúi xuống ngửi tóc tôi và khen:

- Được rồi, sạch đấy, thơm đấy. Tôi nhớ mãi có lần bà nói:

- Khi con lớn, là một thanh niên, biết đi xe máy, biết phóng vù vù, thì chắc lúc ấy bà cũng không còn nữa.

Thời gian trôi đi nhanh quá. Tôi đã trưởng thành, đã là một thanh niên, đã công ăn việc làm, đã có xe máy, đã phóng vù vù qua khắp phố phường, thì tôi vẫn cứ nhớ mãi những kỉ niệm thời ấu thơ. Tôi cứ nhớ mãi về bà, về sự thương yêu của bà, và lòng tôi cứ ngậm ngùi thương nhớ…

1.   Em hãy viết hộ Hoàng những lời thương yêu đó gửi đến bà.

0
                                     CẦM LẤY TAY NHAUĐếm ấy, dù đã rất khuya nhưng cô y tá vẫn cố gắng để đưa một thanh niên códáng vẻ mệt mỏi đến bên giường của một bệnh nhân già. Cô cúi xuống người bệnh vàkhẽ khàng gọi : " Cụ ơi, con trai cụ đã đến rồi đây !"Đôi mắt lạc thần của ông cụ cố gắng mở ra, rồi ánh lung linh vội khép lại. Chàngthanh niên nắm chặt...
Đọc tiếp

                                     CẦM LẤY TAY NHAU
Đếm ấy, dù đã rất khuya nhưng cô y tá vẫn cố gắng để đưa một thanh niên có
dáng vẻ mệt mỏi đến bên giường của một bệnh nhân già. Cô cúi xuống người bệnh và
khẽ khàng gọi : " Cụ ơi, con trai cụ đã đến rồi đây !"
Đôi mắt lạc thần của ông cụ cố gắng mở ra, rồi ánh lung linh vội khép lại. Chàng
thanh niên nắm chặt bàn tay nhăn nheo của người bệnh và ngồi xuống bên cụ. Suốt
đêm hôm đó, anh cứ ngồi như thế, chẳng thiết gì đến nghỉ ngơi, vừa cầm lấy tay cụ già
vừa thì thầm những lời vỗ về, an ủi bên tai cụ.
Đến rạng sáng thì cụ qua đời. Các nhân viên y tế đến làm những thủ tục cần thiết.
Cô y tá đêm qua cũng trở lại và đang nói lời chia buồn với chàng lính trẻ thì anh chợt
ngắt ngang hỏi : " Ông cụ ấy là ai vậy ?"
Cô y tá sửng sốt : " Tôi tưởng ông cụ là cha anh chứ !"
- Ồ không, ông ấy không phải là cha tôi. - Chàng thanh niên nhẹ nhàng đáp. – Tôi chưa
gặp ông cụ lần nào cả.
- Thế sao anh không nói cho tôi biết lúc tôi đưa anh đến gặp cụ ?
- Tôi nghĩ là người ta nhầm giữa tôi và con trai cụ khi cấp phép, có thể do tôi và anh
ấy trùng tên hay trùng quê quán gì đó. Ông cụ đang rất mong mỏi gặp được con trai
mà anh ấy lại không có mặt ở đây, khi đến bên cụ tôi đã nhận thấy cụ đã yếu đến nỗi
không thể nhận ra tôi không phải là con trai cụ. Tôi nghĩ cụ rất cần có ai đó ở bên nên
tôi mới quyết định ở lại.
Mẹ Tê-rê-sa * đã nhắc nhở chúng ta rằng trong thế giới này lẽ ra không nên có ai
phải chết trong nỗi đơn côi, không ai phải buồn khổ, đớn đau hay lặng lẽ khóc một
mình trong những bất hạnh của đời mình.
Chúng ta sinh ra và cùng nắm tay nhau đi qua những chặng đường muôn vẻ của
cuộc sống. Lúc nào cũng có một ai đó sẵn lòng chìa cho ta bàn tay thân ái. Và luôn có
một ai đó, quanh đây, đang mong mỏi được ta dắt dìu.

(Theo Xti-vơ-Gu-đi-ơ)
*Mẹ Tê-rê-sa (1910 – 1997), vốn là người An-ba-ni, được phái làm giáo sĩ thừa sai
công giáo La Mã tại Ấn Độ. Mẹ đã có nhiều hoạt động tích cực nhằm giúp đỡ người
nghèo, được giải Nô-ben hòa bình năm 1979.

Khoanh tròn chữ cái trước câu trả lời đúng:
1. Người ta đã đưa ai đến bên một cụ già đang hấp hối ?
a. Một thanh niên là bạn con trai cụ.
b. Người con trai cụ.
c. Một thanh niên xa lạ.

2. Điều gì làm cô y tá ngạc nhiên ?
a. Cụ già qua đời.
b. Cậu thanh niên không phải là con cụ già.
c. Cậu thanh niên đã ngồi bên cụ già suốt đêm.

3. Tại sao anh thanh niên đã ngồi suốt đêm bên cụ già ?
a. Vì anh không biết đi đâu.
b. Vì anh nghĩ cụ đang rất cần có ai đó ở bên cạnh vào lúc này.
c. Vì các bác sĩ yêu cầu như vậy.

4. Câu chuyện muốn nói với em điều gì ?
a. Hãy cùng nắm tay nhau đi qua những chặng đường muôn vẻ của cuộc sống và
sẵn lòng chìa bàn tay thân ái ra sưởi ấm giúp đỡ mọi người chung quanh.
b. Hãy biết sống chan hòa với mọi người.
c. Hãy biết kiên trì làm việc.                           

            Giup minh voi  

2

hoa mắt trả nhìn thấy gì

15 tháng 12 2021

nó bị lỗi, tớ copy lúc đầu vẫn theo thứ tự thế mà bây giờ lại bị liền nhau

Ngày hôm nay trời trong xanhĐẹp như tranhMình cùng dạo vòng quanh cả thế giớiĐừng vội nhanhMột hành trình nhật ký yêu thương đời mìnhHát vu vơ về tình đầu em ơi...Ngày hôm ấy là cô bé tuổi đôi mươiVậy mà giờ đã lớn trưởng thành hơnMặc váy cướiChẳng điều gì dừng bước em tôiVì người mãi kiêu sa đẹp tuyệt vời...Anh ở vùng quê khu nghèo khó đóCó trăm điều khóMuốn lên thành...
Đọc tiếp

Ngày hôm nay trời trong xanh

Đẹp như tranh

Mình cùng dạo vòng quanh cả thế giới

Đừng vội nhanh

Một hành trình nhật ký yêu thương đời mình

Hát vu vơ về tình đầu em ơi...

Ngày hôm ấy là cô bé tuổi đôi mươi

Vậy mà giờ đã lớn trưởng thành hơn

Mặc váy cưới

Chẳng điều gì dừng bước em tôi

Vì người mãi kiêu sa đẹp tuyệt vời...

Anh ở vùng quê khu nghèo khó đó

Có trăm điều khó

Muốn lên thành phố nên phải cố

Sao cho bụng anh luôn no...

Thế rồi gặp em

Những vụn vỡ đã lỡ đêm lại nhớ

Nằm mơ gọi tên em...

[Điệp khúc]

Thiên lý ơi

Em có thể ở lại đây không

Biết chăng ngoài trời mưa giông

Nhiều cô đơn lắm em...

Thiên lý ơi

Anh chỉ mong người bình yên thôi

Nắm tay ghì chặt đôi môi

Rồi ngồi giữa lưng đồi... há ha hà ha... há ha hà ha... ha hà ha há ha...

La la la la la... há ha hà ha...

[Lời 2]

Em yêu ai

Em đang yêu thương ai

Hay em đang cô đơn

Chờ mai sau cho tương lai...

Sao không yêu ngay bây giờ

Mang cho anh những ngây thơ

Đêm nay có nằm mơ

Bơ vơ như kẻ làm thơ

Ngồi một mình để rồi lại ngẩn ngơ...

Người thì về còn người ở lại

Mà lòng thì ngẩn ngơ

Bầu trời nào mình từng ngọt ngào

Rồi khẽ tay nắm tay

Áo em khẽ bay nhẹ lay...

Anh ở vùng quê khu nghèo khó đó

Có trăm điều khó

Muốn lên thành phố nên phải cố

Sao cho bụng anh luôn no... há ha ha...

Thế rồi gặp em

Những vụn vỡ đã lỡ đêm lại nhớ

Nằm mơ gọi tên em

Mãi cô đơn mất thôi...

[Điệp khúc]

Thiên lý ơi

Em có thể ở lại đây không

Biết chăng ngoài trời mưa giông

Nhiều cô đơn lắm em...

Thiên lý ơi

Anh chỉ mong người bình yên thôi

Nắm tay ghị chặt đôi môi

Rồi ngồi giữa lưng đồi...

[Chuyển tiếp cuối bài]

Người là giấc mơ phiêu bồng

Lặng lẽ như là gió đông

Đêm lạnh song song

Giờ trời làm má em thêm hồng

Một đời an yên anh thấy nhẹ lòng

Trời ngăn tơ duyên chúng ta thành đôi...

[Điệp khúc]

Thiên lý ơi

Em có thể ở lại đây không

Biết chăng ngoài trời mưa giông

Nhiều cô đơn lắm em...

Thiên lý ơi

Anh chỉ mong người bình yên thôi

Nắm tay ghị chặt đôi môi

Rồi ngồi giữa lưng đồi...


8
27 tháng 9 2025

...

















7 tháng 10 2025

kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk

Thôi từ nay anh sẽÂm thầm xa emViết nỗi nhớ lên giấy ghi lạiTrong đêm mưa buồnĐôi mi ai buồn khẽ buôngAi rồi sẽ cũng lớnChẳng còn như xưaEm đi rồi anh nhung nhớ sao vừaPhải như em ở đâyÔm anh lúc nàyMột chút hy vọngMột chút mơ mộngRồi hóa cơn mưa mùa đôngEm có hay chăng là anhVẫn cố tìm em nơi xứ xaNgàn ánh sao trời lặng lẽ bên đờiMột phút giây anh đánh rơiEm ở đâu em vềQuê...
Đọc tiếp

Thôi từ nay anh sẽ
Âm thầm xa em
Viết nỗi nhớ lên giấy ghi lại
Trong đêm mưa buồn
Đôi mi ai buồn khẽ buông
Ai rồi sẽ cũng lớn
Chẳng còn như xưa
Em đi rồi anh nhung nhớ sao vừa
Phải như em ở đây
Ôm anh lúc này
Một chút hy vọng
Một chút mơ mộng
Rồi hóa cơn mưa mùa đông
Em có hay chăng là anh
Vẫn cố tìm em nơi xứ xa
Ngàn ánh sao trời lặng lẽ bên đời
Một phút giây anh đánh rơi
Em ở đâu em về
Quê hương vẫn luôn có anh gần kề
Mà tại vì sao em ơi
Em quên mất câu thề
Nỗi buồn là vì em ơi không về
Nếu nếu như anh chẳng còn
Ở trên cõi đời hay yêu nữa
Em có tin anh cũng thừa
Thôi chúc em gia đình yên vui
Hãy quên đi cuộc tình mình
Anh còn thương
Hay nhớ em chẳng quan tâm
Chắc cũng xóa đi hết
Câu chuyện trăm năm
Em à thôi xem như là đã qua
Sương còn vương nhánh lá
Mai vàng đơm hoa
Em như loài chim tung cánh bay và
Bỏ lại anh lẻ loi
Cô đơn mất rồi
Một kiếp phong trần đã biết bao lần
Tìm dáng ai in bàn chân
Nơi phố hoa giăng đèn
Em ơi có cần ai che tấm thân
Dù biết lỡ làng lại vỡ cung đàn
Một phút giây anh vẫn cười
Nơi giá băng tâm hồn
Mong manh nhất khi ta chạm lòng người
Mà tại vì sao em ơi
Em quên mất câu thề
Nỗi buồn là vì em ơi không về
Nếu nếu như anh chẳng còn
Ở trên cõi đời hay yêu nữa
Em có tin anh cũng thừa
Thôi chúc em gia đình yên vui
Hãy quên đi cuộc tình mình
Mà tại vì sao em ơi
Em quên mất câu thề
Nỗi buồn là vì em ơi không về
Nếu nếu như anh chẳng còn
Ở trên cõi đời hay yêu nữa
Em có tin anh cũng thừa
Thôi chúc em gia đình yên vui
Hãy quên đi cuộc tình mình
Vì sao không thể cho ta thành đôi
Ngồi ôm thương nhớ bẽ bàng
Hỏi ai đã gieo duyên tình trái ngang


5
3 tháng 10 2025

hẹhẹ✿✿✿

22 tháng 12 2025

ai hỏi


25 tháng 12 2021

a) 5 danh từ: Nguyên,chị,tôi,em,bát cơm

b) 5 động từ: đi,nói,bỏ lửng,bảo,nhìn

c)5 tính từ:nóng,cảm giác,ngần ngại,khó hiểu,hay

Bài tập ôn  môn Tiếng Việt lớp 5   Câu 1. Từ trái nghĩa với các từ sau: vui vẻ, xấu xí, ồn ào, ngu dốt. Câu 2. Đặt câu với mỗi từ sau: a. mênh mông b. tranh luận c. trang phục d. bảo vệCâu 3. (1) Từ đi trong các câu nào mang nghĩa chuyển? a. Xe máy đi nhanh hơn xe đạp. b. Bà cũ ốm rất nặng nên đã đi từ hôm qua. c. Ghế thấp quá, không đi với bàn được. d. Em bé mới tập đi. (2) Từ...
Đọc tiếp
Bài tập ôn  môn Tiếng Việt lớp 5
 
 
 
Câu 1. Từ trái nghĩa với các từ sau: vui vẻ, xấu xí, ồn ào, ngu dốt.
 
Câu 2. Đặt câu với mỗi từ sau:
 
a. mênh mông
 
b. tranh luận
 
c. trang phục
 
d. bảo vệ
Câu 3. (1) Từ đi trong các câu nào mang nghĩa chuyển?
 
a. Xe máy đi nhanh hơn xe đạp.
 
b. Bà cũ ốm rất nặng nên đã đi từ hôm qua.
 
c. Ghế thấp quá, không đi với bàn được.
 
d. Em bé mới tập đi.
 
(2) Từ chân trong các câu nào mang nghĩa gốc?
 
a. Đôi chân của cô ấy rất đẹp.
 
b. Em nhìn thấy chân trời xa tít tắp.
 
c. Chiếc bàn này có bốn chân.
 
d. Em bé có đôi chân nhỏ xíu.
Câu 4. Tìm đại từ trong các câu sau đây:
 
a. Hùng là bạn thân của tôi.
 
b. Nó là một đứa trẻ đáng thương.
 
c. Gia đình ông Hai đã nhận nuôi mình được một năm.
 
d. Hôm qua, tớ và Lan đã đến nhà thăm cậu.
 
 
Câu 5. Tìm thêm một vế câu để tạo thành câu ghép:
 
a. Mùa đông đến, …
 
b. Vì Hoa bị ốm, …
 
c. Cô Tấm thì hiền lành chăm chỉ, …
 
d. Mặt trời lặn dần sau lũy tre,
Câu 6. Đặt năm câu ghép được nối với nhau bởi các quan hệ từ
 
Câu 7 . Điền các quan hệ từ thích hợp vào các câu sau:
a)Trời trong vắt … xanh thẳm.
 
b) Trăng quầng … hạn, trăng tán … mưa.
 
c) Vì trời mưa … tôi được nghỉ học.
 
d) Tôi đã đi nhiều nơi, đóng quân nhiều chỗ đẹp hơn đây nhiều, nhân dân coi tôi
 
như người làng … cũng có những người yêu tôi tha thiết, … sao sức quyến rũ, nhớ thương cũng không mãnh liệt, day dứt bằng mảnh đất cọc cằn này.
0

Đó là Bầu trời như nhú ánh bình minh rồi rải nắng non lóng lánh lên những hạt cát mịn, bạn nhé!

Nhưng mình nhớ bài nhân hóa là ở lớp 4 chứ ko phải lớp 5 đâu!

10 tháng 1 2022

bn ơi làm gì có từ in nghiêng

16 tháng 1 2022

từ in nghiêng là từ nào

18 tháng 9 2025

alooooo có ai bt nộp kiểu j ko?????

18 tháng 9 2025

mình thoát ra luôn