K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

17 tháng 11 2025

Quê hương là chốn ta về
Lũy tre xanh mát bốn bề thôn quê.
Con đường đất đỏ trưa hè,
Tiếng ve râm ran vọng về tuổi thơ.

Cánh diều chao giữa trời mơ,
Lúa vàng óng ả đợi chờ mùa sang.
Giếng làng trong vắt mơ màng,
Bóng ai gánh nước dịu dàng nghiêng nghiêng.

Chiều buông khói bếp bình yên,
Mẹ ngồi nhặt lúa, cha nghiêng mái chèo.
Dẫu đi muôn nẻo sơn khê,
Lòng luôn hướng mãi chốn quê yên bình.

@Nezuko Kamado bn chép AI thì ghi Tham khảo vào nha (ko cãi)
8 tháng 5 2016

Mỗi người đều có một nơi để sinh ra, lớn lên, trưởng thành và đi xa thì luôn nhớ về. Nơi đó chính là quê hương. Em cũng có một nơi luôn ở trong trái tim, là mảnh đất này, có ba mẹ, có ông bà, có bạn bè và có cả tuổi thơ tràn đầy những kỉ niệm đáng nhớ nhất. Em yêu quê em, yêu những con người nơi đây đậm nghĩa đậm tình.

Trong suy nghĩ của em thì mỗi một vùng quê đều có một nét riêng đặc trưng không thể lẫn lộn. Con người ở miền quê đó cũng vậy, có tính cách và tình cảm riêng.

Quê hương em có cánh đồng lúa bao la, chạy dài bạt ngàn mà em chưa đi hết. Mẹ bảo đi hết cánh đồng lúa này còn xa lắm nên em chưa dám đi bao giờ. Vào mùa lúa chín màu vàng ươm của lúa khiến cho em có cảm giác như một tấm thảm màu vàng bất tận.  Có những chú trâu cần mẫn gặm cỏ trên những triền đê cao và dài. Nơi đó chúng em có thể nằm im và ngắm bầu trời có mây trôi, ngắm mặt trời lặn mỗi khi mặt trời đổ xuống dãy núi cao cao kia.

Quê em còn nghèo nên những con đường bằng bê tong vẫn còn rất ít, phổ biến nhất vẫn là những con đường bằng đất quanh co. Mùi sỏi đá bốc lên hòa vào gió cứ xông thẳng vào sống mũi khiến em cảm thấy quá than thuộc, dù sau này lớn lên nó cũng không thể xa lạ được.

Mọi người ở quê em ai cũng chăm chỉ làm ăn, quanh năm họ bán mặt cho đất bán lung cho trời để nuôi con nên người. HỌ là những người nông dân chất phác, hiền lành và hiếu khách. Họ luôn quan tâm đến những người xung quanh. Em từng nghe mẹ bảo rằng người dân quê coi trọng tình hàng xóm, chứ không như trên thành phố nhà nào biết nhà đấy. Mẹ bảo bởi vậy mẹ mới thích cuộc sống bình dị ở nông thôn.

Em vẫn thích ngắm nhìn quê em mỗi khi bình mình và khi mặt trời lặn. Vì đây là hai khoảnh khắc đáng nhớ đánh dấu sự bắt đầu một ngày và sắp kết thúc một ngày. Nó khiến cho mỗi người cảm nhận sự thanh bình, không hối hả, chậm rãi và yên tĩnh đến lạ lung.

Có rất nhiều người đi xa vẫn bảo rằng dù có đi đến bất cứ nơi nào thì quê hương vẫn là nơi mong muốn tìm về nhất. Vì nơi đó có gia đình, có ba mẹ, có tuổi thơ. Và em cũng vậy, em luôn thấy yêu quê hương em rất nhiều.

 

 
8 tháng 5 2016

Nhớ nhất

Cánh đồng lúa bao la

_ Kỉ niệm tuổi thơ dạt dào

_ Người dân quê thân thiện 

30 tháng 11 2016

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày.
hai câu thơ ngọt ngào của Đỗ Trung Quân gợi về trong mỗi chúng ta tình yêu quê hương da diết nhất là đối với những kẻ tha hương . Mười tám tuổi đời Tế Hanh sống xa quê ...chiều chiều lang thang dọc sông Hương ,nỗi nhớ quê lại ào ạt trong lòng .Những cảm xúc vô cùng thiết tha và nồng hậu ấy trở đi trở lại trong lòng người thi sĩ để rồi cuối cùng tràn vào bài thơ tuyệt bút :quê hương.
quê hương của Tế Hanh có một cái giọng riêng rất đặc trưng :giản dị ngọt ngào và thấm đượm những câu chữ không ào ạt mà cứ như nhưng đoạn phim tư liệu từ từ chiếu về từng khung cảnh quê hương câu thơ mở đầu giản dị nhưng đầy niềm thương nhớ , tự hào :
Làng tôi ở vốn nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
làng chài của Tế Hanh làm nghề từ lâu đời làng cách biển nửa ngày sông. câu thơ gần gũi từ cách nói đến cách tính độ dài theo kiểu dân gian .sáu câu thơ tiếp là cảnh bình minh một ngày lao động mới mở ra say sưa và hứng khởi đối với những người dân biển .Khung cảnh rất trong rất nhẹ và đẹp .
khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
hai câu thơ như có tiếng reo mừng đầy phấn khởi . khí thế của ngày mới hừng hực hăng say được Tế Hanh dồn vào hình ảnh con thuyền .chiếc thuyền nhẹ hăng vượt ra khơi như con tuấn mã băng mình giữa thảo nguyên mái chèo khua mạnh chẳng khác gì một lưỡi kiếm khổng lồ đang chém ngang ngọn sóng mà lướt tới . câu thơ chuyển nhịp nhanh khoẻ bởi các động tư mạnh "hợp sức" với nhau hăng , phăng , vượt . hình ảnh chiếc thuyền ra khơi gợi ra sự náo nức trong cả một ngày lao động của làng chài

Học tốt !

30 tháng 11 2016

Bạn ấy bảo mở bài gián tiếp cơ mà,đâu phải cảm thụ?

23 tháng 11 2016

Quê hương tôi không đẹp nên thơ những cũng đủ để tự hào mà nói rằng được thả diều mỗi chiều trên đê quả là tuyệt. Những tia nắng cuối cùng trong ngày còn xót lại cũng là lúc lũ trẻ chúng tôi kéo nhau ra bãi cát chân đê chơi.Từng làn gió mát phả trong không khí đưa những chiếc diều bay xa và bay cao.Nó gửi gắm ước mơ về 1 tương lai tươi đẹp của bọn trẻ thôn quê.Thêm vào đó con sông Hồng quang năm mải miết chảy bồi đắp phù xa cho 2 hàng cây tỏa bóng soi mình xuống mặt nước khiến cảnh vật trở nên hữu tình. Đứng ngắm hoàng hôn đang dần tắt , ánh hồng đang dần mất đi cảm giác tiếc nuối lạ kì.Chao ôi!Một ngày sôi động, ồn ã đã kết thúc.

23 tháng 11 2016

bạn có lấy bài này trên mạng không ? nếu không thì cảm ơn bạn .

 

5 tháng 6 2016

Có thể nói màu sắc rất quan trọng trong chủ đề vẽ tranh quê hương là vì những đề tài như vậy có những hoạt động khung cảnh không giống nhau và khi đó màu sắc sẽ là điểm phân biệt ,thu hút người xem . Khong chỉ như vậy ẩn chứa trong mỗi màu kháu nhau là một vẻ đẹp khác nhau . Màu sắc mang lại cho bức vẽ vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong từng loại màu nên ta có thể nói màu sắc có vai trò quan trọng trong tranh vẽ về chủ đề múa xuân vầ quê hương.

7 tháng 7 2016

neu ko co mau sac thi buc tranh do rat xau

19 tháng 12 2018

Bố thường nói: "Đứa con có mẹ, con người có quê" để dạy chúng tôi phải biết nhớ về cội nguồn. Và mỗi dịp nghỉ hè, bố đều cho chúng em về thăm quê.

Mỗi lần về quê, em rất vui. Quê em ở vùng biển nên khí hậu luôn trong lành. Quê em còn nghèo nhưng người dân nơi đây sống rất gần gũi và thân thiện. Mỗi lần được về quê, em được các bác chiều chuộng và yêu quý vô cùng. Em được theo các bác ra cánh đồng muối. Em rất thích nhìn những cánh đồng muối trắng xóa. Em chợt nhớ đến câu chuyện cổ tích "con yêu cha như thịt với muối". Em thấy muối tuy rất rẻ nhưng lại rất quý. Ngồi trong túp lều nhìn các bác làm muối, em thấy được sự vất vả, khó nhọc để làm ra được những hạt muối trắng. Bố em bảo: "Mỗi hạt muối được kết tinh từ vị mặn của nước biển và vị chát của mồ hôi người làm muối". Có những hôm em được các anh chị cho ra biển chơi. Đứng trước biển rộng mênh mông em thấy thật thích thú. Em không thích tắm vì sợ uống nước, mà nước biển thì mặn chát, chẳng khác gì khi súc miệng nước muối vào buổi tối. Em không thích tắm biển mà chỉ thích lội nước ở ven bờ, chỉ thò chân xuống, cho nước biển ngập bàn chân. Em thích đùa nghịch trên cát hơn. Đặc biệt là công việc xây lâu đài cát thì thú vị vô cùng. Em thích xây những lâu đài thật cao, thật đẹp. Em còn đi nhặt những vỏ ốc trên biển về trang trí cho lâu đài của mình. Vậy mà chỉ một đợt thủy triều dâng lên, sóng xô vào bờ, cuốn theo cả lâu đài cát của em. Những khi như vậy, em lại khóc vì tiếc Công, các anh chị lại thi nhau dỗ dành. Về quê, em còn có dịp được ngắm mặt trời lặn và cảnh mặt trời mọc trên biển, đón chào một ngày mới. Chỉ có ở quê, trước khung cảnh thiên nhiên rộng lớn, em mới có thể được ngắm trăng và sao, những buổi đêm, em thường năm ra hè, đầu gối lên bà và nghe bà kể chuyện. Vừa nghe bà kể, vừa ngắm nhìn hàng vạn ngôi sao đang sáng lấp lánh trên nền trời. Gió thổi qua hàng cau rì rào. Khung cảnh thanh bình này không bao giờ có ở thành phố. Thành phố tuy đông vui, nhộn nhịp nhưng lúc nào cũng ồn ào bởi âm thanh của xe cộ, của những phương tiện hiện đại. Cuộc sống ở quê thật thú vị. Em biết thêm nhiều điều lý thú và bổ ích qua những lần ra đồng muối, những lần ra biển chơi hay những trò chơi dân gian như thả diều, đá bóng trên những bãi cỏ rộng mênh mông.

Bao giờ cũng vậy, cứ đến ngày phải về Hà Nội là em lại khóc. Em không muốn về, chỉ muốn ở quê chơi với ông, với bà, với các bác, các anh chị và các bạn. Dù mọi người có dỗ thế nào, em vẫn cứ khóc và bao giờ cũng nói xong tiếng nấc: "Hè năm sau, nhất định cháu sẽ lại về quê". Mỗi một lần về quê, em lại khám phá ra bao điều lý thú.

26 tháng 10 2021

Đất nước Việt Nam mang dáng hình chữ S, được thiên nhiên ưu ái ban tặng biết bao cảnh đẹp trên khắp mọi miền đất nước. Đó là vùng rừng núi Tây Bắc hoang sơ, những ngọn núi chập chùng trong sương sớm, những cánh đồng ruộng bậc thang mùa lúa chín như tấm thảm vàng được dệt giữa nền trời xanh biếc. Xa xa, thấp thoáng là những mái nhà bình yên nép dưới chân đồi. Bên cạnh đó, đất nước Việt Nam còn có những bãi biển tuyệt đẹp như bãi biển vịnh Hạ Long, Đà Nẵng, Nha Trang, nước biển trong xanh, bãi cát trắng trải dài, bầu không khí trong lành đã thu hút bước chân du khách trong và ngoài nước. Từ vùng núi đến đồng bằng, từ rừng xanh đến biển thẳm đều là khung cảnh say đắm lòng người. Cùng đến và cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, con người Việt Nam.

3 tháng 4 2025

nội dung của câu này là Việt Nam là một nước được thiên nhiên ban tặng nơi có nhiều khu di tích lịch sử và các danh lang thắng cảnh nơi có đông đảo du khách trong và ngoài nước đến thăm quan một là kỉ của các bạn nhỏ được gặp Bác Hồ

20 tháng 4 2016

tả cảnh công viên

Sáng chủ nhật tuần trước bố mẹ cho em đi chơi công viên ngoài bãi trước. Ở đó em khám phá được biết bao điều thật thú vị.

Sáng sớm công viên còn rất yên tĩnh. Không khí thật trong lành mát mẻ. Bao trùm cả công viên là màu xanh thật dễ chịu. Trên bầu trời, thỉnh thoảng điểm những đám mây xốp trôi bồng bềnh. Gió nhè nhẹ thổi nhưng cũng đủ để các cành phải rung lên nhè nhẹ. Trên các bãi cỏ xanh mượt, những giọt sương còn đọng lại long lanh trong nắng sớm. Những bồn hoa bắt đầu tỉnh dậy vươn mình uống những giọt sương mai, sẵn sàng khoe sắc. Xa xa, gần giáp biển, hàng dừa kiêu hãnh xòe những đám lá đón làn gió biển mát rượi. Phía đằng đông, một vệt hồng rạng lên góc chân trời, vệt ấy cứ lớn dần cho đến khi dải thành một đường hồng thắm. Sóng biển lấp lánh những giải màu hồng. Rồi như trong phép lạ, một quả cầu lửa tròn, to và đỏ nhô lên khỏi biển, oai vệ tỏa sáng khắp công viên.

Cả công viên như bừng tỉnh dậy. Mọi người bắt đầu đổ vào rất đông. Người lớn, trẻ em, cụ già hay thanh niên đều chăm chỉ luyện tập. Trên một khoảng đất rộng, các cô, các chú đang tập múa kiếm. Ở chỗ khác, các anh thanh niên đang tâp Thái Cực Quyền với những động tác dẻo dai, khỏe mạnh. Phía bên kia, các cụ già đang tập dưỡng sinh. Nhiều nhất là những người đi bộ quanh công viên.

Mặt trời dần lên cao, công viên ngập tràn trong nắng sớm. Những chú chim bắt đầu cất tiếng hót líu lo để đón chào một ngày mới. Mọi người dần ra về trả lại sự yên tĩnh trong công viên.



 

4 tháng 5 2018

Làng Thọ Vĩnh quê em có cây đa cổ thụ. Ông nội em cho biết cây đa cùng tuổi với đình làng: hơn hai thế kỉ.

Gốc đa to, xù xì, bốn năm người lớn ôm mới xuể. Ngọn đa cao vút chọc trời xanh. Đa có nhiều cành, nhiều rễ phụ to như cột đình, cột nhà. Lá đa bằng bàn tay người lớn, dày và bóng. Lá đa non màu đồng hun. Búp đa chĩa ra như những mũi giáo nhọn hoắt màu nâu đỏ.

Tán đa xanh um, che rợp mái đình, sân đình và ao đình. Trái đa to bằng quả cà. Trái đa chín màu nâu thẫm như quả táo Tầu trong thang thuốc bắc, có nhiều hạt nhỏ bằng hạt kê, ngòn ngọt. Mùa đa chín, sáo đen mỏ vàng, sáo sậu kéo đến hàng đàn, tranh nhau, cãi nhau chí choé suốt ngày, suốt buổi.

Cây đa là vẻ đẹp của quê em, là niềm tự hào của bà con làng Thọ Vĩnh. Trên đường đi học về, từ xa nhìn ngọn đa làng, chúng em vẫy tay rối rít, vừa chạy vừa reo.

13 tháng 11 2021

Tham khảo

Em sinh ra và lớn lên trên một bản làng nghèo vùng núi Tây Bắc, bởi vậy mà điều kiện cuộc sống của mọi người quê em cũng gặp khó khăn hơn rất nhiều so với các bạn miền xuôi. Những ngày vừa qua em và người dân quê em đều rất vui mừng và phấn khởi khi con đường đất đã được tu sửa và thay thế bằng bê tông trơn nhẵn, vững chắc.

Hàng ngày, học sinh chúng em và cả các cô, các bác trong bản đều phải băng qua một con đường đất nhỏ để đến trường, lên nương làm rẫy. Con đường đất nhỏ, đôi chỗ gồ lên đất đá khiến mọi người di chuyển khó khăn hơn, vào những ngày nắng, gió lớn có thể kéo theo bụi đất bám vào quần áo, mùa mưa con đường trở nên lầy lội rất khó di chuyển. Chúng em thường đi bộ đi học nên khi đến trường quần áo của chúng em thường bị nước đọng trên đường làm bẩn, những chiếc giày, chiếc dép cũng bị bám chặt đất đỏ.

Nhận được sự hỗ trợ của các nhà thiện nguyện miền xuôi, con đường nhỏ quê em đã được tu sửa, con đường đất lầy lội hàng ngày đã được thay thế bằng đường bê tông trơn láng, sạch sẽ vô cùng đẹp mắt. Con đường dài chạy thẳng đến trường giúp chúng em di chuyển nhanh hơn, khi trời mưa cũng không bị bắn bẩn. Các cô, các bác làm nương về mang theo những xe lúa đầy cũng có thể di chuyển bon bon trên đường mà không bị đường đất làm bánh xe bị sa lầy. Em rất vui khi con đường mới quê em được hoàn thành, đây là một đổi mới đáng kể của quê hương mà em vì nó giúp cho hoạt động di chuyển của mọi người trở nên dễ dàng hơn

HT~