Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bác gà trống đứng trên mái nhà, vươn cao chiếc cổ dài và kiêu hãnh như một vị vua. Bộ lông đỏ rực của bác lấp lánh dưới ánh nắng, khiến bác trở nên nổi bật giữa bầu trời xanh. Mỗi sáng, bác cất tiếng gáy vang, gọi mặt trời dậy, như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng của buổi bình minh. Bác đi lại trên sân, bước chân mạnh mẽ và tự tin, như thể đang kiểm tra lãnh thổ của mình. Với ánh mắt tinh anh, bác gà trống luôn sẵn sàng bảo vệ đàn gà, thể hiện tình yêu thương và trách nhiệm của một người cha.
Tham khảo
Quê em ở Thái Bình – mảnh đất hiền hòa với những cánh đồng lúa bát ngát. Vào mùa lúa chín, cả cánh đồng vàng óng như một tấm thảm trải dài bất tận.Trên những con sông nhỏ, từng chiếc thuyền chở đầy lúa thóc lững lờ trôi, tạo nên khung cảnh bình yên và thơ mộng. Buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng đỏ rực nhuộm vàng cả dòng sông và đồng quê, đẹp như một bức tranh. Thái Bình quê em giản dị mà thân thương, để lại trong lòng ai đến cũng nhiều lưu luyến
- Dải bờ biển: Phú Yên sở hữu bờ biển dài với những bãi cát trắng trải dài, nước biển trong xanh. Nổi bật nhất là Gành Đá Đĩa, một kiệt tác của thiên nhiên với những khối đá hình lục giác xếp chồng lên nhau như tổ ong khổng lồ, cùng với Bãi Xép, một bãi biển hoang sơ với vẻ đẹp yên bình, nên thơ.
- Núi và sông: Xen kẽ với biển, Phú Yên còn có những dãy núi cao hùng vĩ. Tháp Nhạn là một biểu tượng lịch sử, văn hóa và cũng là một điểm nhấn về cảnh quan, với kiến trúc cổ kính đứng sừng sững bên cạnh dòng sông Ba hiền hòa, tạo nên vẻ đẹp hài hòa giữa con người và tự nhiên.
- Cánh đồng: Những cánh đồng lúa trải dài khắp nơi mang một vẻ đẹp đặc trưng của vùng quê Việt Nam. Khi bình minh ló dạng, những tia nắng vàng chiếu rọi xuống cánh đồng lúa xanh mướt, làm cho cảnh vật càng thêm rực rỡ.
- Màu sắc và không khí: Vẻ đẹp Phú Yên được tô điểm bởi sự hài hòa của màu sắc. Màu xanh của biển, của lúa, màu vàng của nắng, và màu đỏ của hoàng hôn trên biển tạo nên một bức tranh thiên nhiên đa dạng, sống động và đầy sức hấp dẫn.
tk
Hok tốt
Shizuka là một cô gái đáng yêu, hiền lành, thân thiện, luôn lễ phép nên được nhiều người yêu quý. Cô sống ở quận Nerima, Tokyo, học lớp 5E cùng với những người bạn của mình là Nobita, Suneo, Jaian, Dekisugi Trong manga, Shizuka là bạn cùng lớp của Nobita .
ê
sự thật thì SHIZUKA không phải là cô bé hiền lành đâu
Hay mách người lớn/giáo viên: Dù xuất phát từ ý tốt, nhưng đôi khi khiến người khác khó chịu.
Hơi dựa dẫm: Khi gặp nguy hiểm thường trông chờ Nobita, Doraemon hoặc Dekisugi.
😐 1. Hay đứng ngoài khi Nobita bị bắt nạt
- Shizuka biết Nobita thường xuyên bị Jaian & Suneo ức hiếp.
- Nhưng nhiều lúc cô chỉ khuyên miệng hoặc im lặng, hiếm khi can thiệp mạnh.
👉 Đây là kiểu tốt nhưng thiếu dũng khí.
🗣️ 2. Dễ “đạo đức hóa” người khác
- Shizuka hay nói những câu kiểu: “Nobita, cậu phải cố gắng lên”, “Cậu sai rồi”.
- Điều này đúng, nhưng lặp lại nhiều khiến cô giống người phán xét từ vị trí an toàn, không thật sự thấu hiểu áp lực của Nobita.
⚖️ 3. Thiên vị người giỏi
- Cô tỏ ra thoải mái, ngưỡng mộ Dekisugi rõ rệt.
- Khi Nobita thất bại, Shizuka dễ thất vọng hơn là động viên sâu sắc.
👉 Vô tình thể hiện thái độ phân biệt năng lực.
🧍♀️ 4. Ích kỷ cảm xúc (vô thức)
- Khi buồn, sợ hãi, Shizuka thường tìm Nobita làm chỗ dựa,
- Nhưng khi Nobita cần cô nhất, cô không phải lúc nào cũng ở bên.
👉 Đây là kiểu nhận nhiều hơn cho.
Tham khảo
Mỗi một năm học, lớp em lại có những giáo viên dạy khác nhau. Ai cũng đều rất tâm huyết và yêu nghề. Nhưng em vẫn thích nhất là cô Nga – giáo viên chủ nhiệm năm lớp một của em. Cô Nga có dáng người hơi gầy, khuôn mặt trái xoan hiền dịu. Mái tóc dài thướt tha như thác nước đổ xuống, lúc nào cũng thoang thoảng hương hoa cam thơm ngát. Đôi mắt của cô lúc nào cũng ánh lên vẻ dịu dàng và tràn ngập tình yêu thương. Miệng cô lúc nào cũng hơi cong cong như đang cười vậy. Đôi tay mềm mại với những ngón tay thon dài xinh đẹp của cô đã từng nắm lấy tay em, hướng dẫn em cách cầm bút, cách viết từng con số, con chữ những ngày đầu đi học. Giọng cô vô cùng trong trẻo và dịu dàng. Lúc cô đọc bài, chất giọng của cô như đưa em hòa nhập vào thế giới của những câu từ, khiến em chẳng thể nào dễ dàng quên đi kiến thức. Cô Nga là một giáo viên tuyệt vời. Em vẫn còn nhớ, khi mới vào lớp Một, cô luôn quan tâm chú ý đến chúng em từ những điều nhỏ nhặt nhất. Những ngày mùa đông, cô nhắc cả lớp ăn mặc thật ấm. Trước khi ra về, cô đều căn dặn thật cẩn thận. Cô giống như là người mẹ hiền thứ hai của em vậy. Em rất yêu quý cô Nga. Dù bây giờ đã lớn, không còn được học cô nữa nhưng trong lòng em, cô vẫn luôn là người mẹ, là người lái đò tuyệt vời nhất.
Tk:
“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”
Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.
Tôi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.
Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.
Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!”
Mẹ em là một nhân viên văn phòng và mẹ em thường xuyên phải đến văn phòng vào sáng sớm. Trong suốt ngày làm việc, mẹ em làm việc chăm chỉ và tận tâm, thường xuyên điều chỉnh lịch trình làm việc để đảm bảo các dự án được hoàn thành đúng thời hạn. Khi về nhà, mẹ em thường nấu ăn cho gia đình cùng nhau thưởng thức bữa tối. Sau đó, mẹ em thường dành thời gian để đọc sách hoặc xem phim để giải tỏa căng thẳng. Mẹ em rất yêu thích chăm sóc cây cảnh và thường xuyên dành thời gian tưới nước và chăm sóc chúng trước khi đi ngủ.
Tham khảo:
Khi ông mặt trời vén những đám mây thức dậy vươn mình ban phát ánh nắng xuống trần gian, ấy là lúc ngày mới bắt đầu trên quê hương em. Sớm bình minh, những tia nắng mới nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những chú chim bắt đầu cất cao giọng hát chào mừng ngày mới. Những đóa hoa trong vườn thi nhau tỏa hương khoe sắc. Trên những kẽ lá, những hạt sương long lanh đọng lại như những viên pha lê, kim cương quý quá, sáng lấp lánh dưới ánh mai. Tất cả nhưu bừng sáng, rực rỡ, tươi đẹp trong bình minh
Tham khảo:
Khi ông mặt trời vén những đám mây thức dậy vươn mình ban phát ánh nắng xuống trần gian, ấy là lúc ngày mới bắt đầu trên quê hương em. Sớm bình minh, những tia nắng mới nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những chú chim bắt đầu cất cao giọng hát chào mừng ngày mới. Những đóa hoa trong vườn thi nhau tỏa hương khoe sắc. Trên những kẽ lá, những hạt sương long lanh đọng lại như những viên pha lê, kim cương quý quá, sáng lấp lánh dưới ánh mai. Tất cả như bừng sáng, rực rỡ, tươi đẹp trong bình minh
Rất hiếm có dịp em được bố đưa em đến trường sớm như thế này. Khi em vừa đặt chân vào sân trường, sân trường lặng yên không một bóng người. Em thích thú đặt chân khám phá hết những vẻ đẹp của trường học vào buổi sớm tinh mơ.
Trời đã chuyển đông, những chiếc lá vàng cứ rơi dần xuống nền sân gạch đỏ. Đôi lúc, có một cơn gió đi qua, chúng chạy xô vào nhau và tạo nên tiếng xào xạc như lời thì thầm với đất về hành trình sống của mình. Các cành cây dần trở nên khẳng khiu hơn. Những tán cổ thụ mới ngày hè còn mở rộng vòng tay che nắng chắn mưa cho chúng em thỏa sức nô đùa, nay đã lạnh lẽo, co ro bởi cơn gió heo may đầu mùa vừa mới kéo về. Khu hoa viên của trường vẫn còn những bông hoa kiên trì bám trụ dưới tiết trời này để tỏa sắc, khoe hương. Trên những bông hoa còn hứng lại những hạt ngọc đêm đọng lại trên lá. Tiếng chim hót chào ngày mới như mang theo một bản hòa tấu du dương cho không gian rộng lớn này, âm hưởng của chúng như bay cao mãi, bay xa mãi, vang vọng mãi. Phía trước là khu hoa viên của trường với đủ loài cây cối, đặc biệt là những loài hoa sặc sỡ sắc màu. Hòn giả sơn nằm im lìm, lặng lẽ giữa hoa viên. Các dãy nhà ẩn hiện trong sương mờ. Lớp sơn vàng bỗng trở nên mờ nhạt hơn dưới làn sương sớm. Khắp các lớp, bảng đen đã được lau sạch sẽ để chờ một ngày mới với nhiều bài học hay.
Mặt trời dần lên cao hơn, sân trường đã nghe tiếng cười đùa khúc khích của đôi ba nhóm học sinh. Em rất thích không gian trong lành của buổi sớm hôm ấy. Quang cảnh trường em trước buổi học thật đẹp làm sao. Em mong rằng sau này có nhiều dịp hơn để được đến trường vào sớm ban mai như vậy.
Rặng Trường Sơn chạy dọc phía tây lãnh thổ Việt Nam mang lại cao nguyên Tây Nguyên giàu đẹp cho đất nước. Tây Nguyên có những cánh rừng già trùng điệp, những thung lũng trù phú với những vạt đồi nương trồng lúa, khoai mì, cà phê bạt ngàn nhìn hút tầm mắt. Từng đồi cỏ tranh xanh mướt mát dịu lẫn trong vườn chuối, vườn sầu riêng, vườn bơ. Có cả những vạt đồi ngô xanh rì rào đang kỳ trổ cờ, thụ phấn và đơm bắp. Rừng Tây Nguyên có nhiều gỗ quý và lâm sản có giá trị lớn. Đến thăm Tây Nguyên, em thực sự tự hào về đất nước giàu và đẹp của mình. Em sẽ cố gắng học giỏi để góp sức mình xây dựng quê hương cũng như được đi du lịch suốt dọc chiều dài Tổ quốc.
Hằng ngày em vẫn đến trường bằng cái xe đạp cũ. Chiếc xe đạp ấy là của chị Huệ em đã dùng trong suốt những năm học cấp 2. Nay chị Huệ đã lên lớp 10, chị cho em chiếc xe đạp ấy. Bố em bảo "Con đi tạm chiếc xe này một vài năm. Bao giờ con lên cấp 2 bố sẽ mua cho con cái xe khác".
Chiếc xe của em được mặc chiếc áo màu đỏ mới đẹp làm sao! Nó là chiếc mi ni Nhật, bố em bảo đây là kiểu xe đạp nữ nên rất phù hợp với dáng con gái chúng em. Xe đã cũ nên có một chút vết xước. Mỗi vết xước ấy chắc có sự tích của nó nhưng em không biết. Khung xe có một thanh võng xuống, trông rất điệu. Đầu xe là hai tay lái trông y như hai cái sừng con hươu cong cong. Cái yên xe tuy cũ nhưng vẫn còn êm lắm. Cái đèo hàng đằng sau bằng sắt trắng, chị em vẫn dùng để cặp sách mỗi khi tới trường, nay không hiểu vì sao nó bị rụng mất một thanh dọc. Lốp xe cũng đã mòn. Hôm trước trời mưa, sợ đường trơn, bố em đã định thay chiếc lốp mới như em vẫn cố đi, vì tin vào tay lái lụa của mình. May mà không có chuyện gì xảy ra. Nan hoa cũng bị gãy một cái nhưng vành không bị đảo, xe vẫn đi tốt vì em không béo như chị Huệ. Bộ xích líp được giấu kín trong hộp, nó không kêu "tách, tách'' như xe mới của các bạn.
Chiếc xe tuy cũ nhưng đi rất bon. Có lần, em chủ quan không kiểm tra lại phanh, xe bon quá, nên khi xuống dốc, xe đứt phanh làm em ngã ra đường. Lúc về nhà em rất lo lắng. Bố em bảo: "Hay là từ mai bố đưa con đi học vậy?". Em phải nói mãi bố mới yên tâm và lại cho em đi xe đến trường. Từ đấy, trước khi đi đâu, em đều kiểm tra lại xe cho cẩn thận. Mỗi khi đi học về, em lại lau chùi sạch xe rồi mới dắt con ngựa sắt đó vào nhà.
Tuy nhà em đến trường hơi xa, nhờ có Con ngựa sắt thân thiết này em vẫn đi học đúng giờ. Bây giờ, nhà em chưa có điều kiện mua xe mới, chiếc xe đạp tuy đã cũ nhưng đối với em là một vật quý giá. "Của bền tại người", bố em bảo thế. Em sẽ giữ gìn cẩn thận chiếc xe, người bạn thân thiết của em.
chúc bạn học tốt
Son Goku là một nhân vật anh hùng trong truyện tranh Dragon Ball. Cậu có mái tóc đen dựng đứng đặc trưng và đôi mắt to tròn, sáng ngời. Thân hình khỏe mạnh, dẻo dai giúp cậu chiến đấu bền bỉ. Goku thường mặc bộ đồ võ sư cam, thắt lưng xanh, toát lên vẻ mạnh mẽ nhưng thân thiện. Cậu luôn nở nụ cười tươi, tràn đầy năng lượng và dũng cảm đối mặt với mọi thử thách. Điều khiến Goku đặc biệt là tinh thần không bao giờ bỏ cuộc, luôn cố gắng luyện tập và bảo vệ bạn bè, khiến mọi người ngưỡng mộ.
Son Goku là chàng trai có mái tóc dựng đứng như bị điện giật nhưng vẫn ngầu lòi. Áo quần lúc nào cũng rách tơi tả sau mỗi trận đánh, vậy mà mặt vẫn cười tươi như chưa có gì xảy ra. Anh ăn khỏe đến mức bàn ăn thành chiến trường, đũa là vũ khí, cơm là đối thủ. Nói chuyện thì ngây ngô, nhưng đụng chuyện bảo vệ Trái Đất là bật mode siêu chiến binh ngay. Nhìn Goku vừa ngố, vừa đáng yêu, vừa “bá đạo”, đúng kiểu anh hùng không sợ ai trừ… hết đồ ăn! 😂
@ Từ Đăng Minh em được tick xanh câu này và thưởng thêm 5gp tổng 7gp nhưng giờ cô chưa bật máy tính nên tối cô thưởng nhé.
@ Từ Đăng Minh cô đã trao thưởng 5gp cho em, em nhé.