K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 tháng 11 2025
Câu 1. Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) bàn về lợi ích của việc giao lưu và tiếp biến văn hóa trong bối cảnh hiện nay. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giao lưu và tiếp biến văn hóa đóng vai trò vô cùng quan trọng và mang lại nhiều lợi ích to lớn. Giao lưu văn hóa giúp các quốc gia, dân tộc học hỏi, tiếp thu những tinh hoa văn hóa, khoa học kỹ thuật tiên tiến từ bên ngoài, từ đó thúc đẩy sự phát triển kinh tế, xã hội nhanh chóng hơn. Quá trình tiếp biến văn hóa một cách chọn lọc không làm mất đi bản sắc dân tộc mà ngược lại, giúp làm giàu thêm, làm mới mẻ thêm văn hóa truyền thống, khiến nó trở nên năng động, phù hợp hơn với thời đại. Chẳng hạn, ẩm thực Việt Nam được bổ sung thêm nhiều món ăn từ các nước, hay áo dài truyền thống được biến tấu với nhiều kiểu dáng hiện đại, vẫn giữ được nét duyên dáng mà lại tiện dụng hơn. Hơn nữa, giao lưu văn hóa còn là cầu nối gắn kết con người, xóa bỏ rào cản, định kiến, góp phần xây dựng một thế giới hòa bình, thịnh vượng và đa sắc màu. Điều cốt yếu là chúng ta cần có thái độ cởi mở nhưng cũng cần tỉnh táo, chọn lọc để tiếp nhận những giá trị tích cực, đồng thời kiên định gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc mình. Câu 2. Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật trong trích đoạn truyện thơ Nôm Thạch Sanh. Truyện thơ Nôm Thạch Sanh là một tác phẩm văn học dân gian tiêu biểu, được xây dựng dựa trên cốt truyện cổ tích cùng tên, mang đậm giá trị nhân đạo và tinh thần đấu tranh chống lại cái ác của nhân dân ta. Trích đoạn trên tập trung miêu tả sức mạnh kỳ diệu của cây đàn thần, một chi tiết nghệ thuật đắt giá, có vai trò vạch trần tội ác, giải oan cho người thiện, và thể hiện sâu sắc quan niệm đạo đức truyền thống "ở hiền gặp lành". Về nội dung, trích đoạn đã làm nổi bật chức năng "minh oan" và "vạch tội" của cây đàn thần. Tiếng đàn không chỉ là một nhạc cụ, mà là tiếng nói của công lí, của lẽ phải. Khi cất lên giữa chốn triều đình, tiếng đàn lập tức hướng thẳng vào đối tượng Lý Thông, bằng một giọng điệu đanh thép, chất vấn, đầy sức mạnh tố cáo: Đàn kêu: Ai chém trăn tinh,
Cho mày vinh hiển dự mình quyền sang?
Đàn kêu: Ai chém xà vương,
Đem nàng công chúa triều đường về đây?
Điệp khúc "Đàn kêu: Ai chém..." lặp đi lặp lại như một bản án luận tội. Tiếng đàn liệt kê rành rọt từng công trạng của Thạch Sanh mà Lý Thông đã cướp công. Hắn không chỉ là kẻ lừa đảo, chiếm đoạt công lao mà còn là kẻ "phụ nghĩa", "vong ân", "bất nhân", "quên ơn người giồng". Những từ ngữ mạnh mẽ này thể hiện thái độ căm phẫn tột độ của nhân dân đối với thói đời bạc bẽo, vong ơn bội nghĩa. Tiếng đàn đã lật tẩy bộ mặt thật của Lý Thông trước bàn dân thiên hạ, đòi lại công bằng cho Thạch Sanh. Bên cạnh đó, tiếng đàn còn là lời trách móc nhẹ nhàng, nỉ non đối với công chúa: Đàn kêu năn nỉ trong lòng,
Tiếng ti tiếng trúc đều cùng như ru.
...Đàn kêu thấu đến cung phi,
Trách nàng công chúa vậy thì sai ngoa.
Đây là cung bậc cảm xúc khác biệt, từ đanh thép chuyển sang thâm tình. Tiếng đàn gợi nhắc lại lời thề ước dưới hang sâu, trách công chúa đã vội vàng phụ bạc. Qua đó, ta thấy được tâm trạng vừa đau đớn, vừa thiết tha của Thạch Sanh, và cũng là sự đề cao tình nghĩa thủy chung trong quan niệm đạo đức dân gian. Về nghệ thuật, thành công của trích đoạn nằm ở việc sử dụng thể thơ lục bát biến thể (hoặc thơ Nôm năm chữ), nhịp điệu linh hoạt, phù hợp với từng cung bậc cảm xúc. Biện pháp nghệ thuật nhân hóa "Đàn kêu" được sử dụng xuyên suốt, biến cây đàn vô tri thành một nhân vật biết nói, biết luận tội, biết giãi bày. Cấu trúc lặp cú pháp "Đàn kêu: Ai chém...", "Đàn kêu: Hỡi Lý Thông mày...", "Đàn kêu: Sao ở bất nhân..." tạo hiệu ứng mạnh mẽ, dồn dập, tăng sức thuyết phục và tố cáo. Lời thơ mộc mạc, gần gũi nhưng giàu sức biểu cảm. Tóm lại, trích đoạn truyện thơ Thạch Sanh là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của nghệ thuật (ở đây là tiếng đàn thần) trong việc đấu tranh cho công lí. Bằng nghệ thuật nhân hóa, lặp cấu trúc và giọng văn đanh thép, tác giả dân gian đã khẳng định niềm tin mãnh liệt vào sự chiến thắng của cái thiện trước cái ác, thể hiện rõ nét tư tưởng và đạo lí truyền thống cao đẹp của dân tộc Việt Nam.

13 tháng 11 2025

Câu 1 (2 điểm): Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) bàn về lợi ích của việc giao lưu và tiếp biến văn hóa trong bối cảnh hiện nay

Trong bối cảnh toàn cầu hóa, giao lưu và tiếp biến văn hóa là xu thế tất yếu giúp các dân tộc hiểu biết, gắn kết và cùng phát triển. Việc giao lưu văn hóa giúp con người mở rộng tầm nhìn, tiếp cận những giá trị tiến bộ của nhân loại, học hỏi tinh hoa về tri thức, nghệ thuật, lối sống. Nhờ tiếp biến, mỗi dân tộc có thể chọn lọc, hòa nhập mà không hòa tan, vừa phát huy bản sắc truyền thống, vừa làm mới văn hóa dân tộc để phù hợp với thời đại. Thực tế cho thấy, Việt Nam là quốc gia có nền văn hóa đậm đà bản sắc nhưng vẫn không ngừng đổi mới nhờ giao lưu với các nền văn hóa khác — từ ẩm thực, âm nhạc, thời trang đến công nghệ và giáo dục. Tuy nhiên, trong quá trình ấy, chúng ta cũng cần có bản lĩnh và ý thức giữ gìn giá trị gốc, tránh chạy theo, lai tạp hay đánh mất bản sắc dân tộc. Tóm lại, giao lưu và tiếp biến văn hóa chính là cầu nối giúp con người hội nhập, phát triển toàn diện, góp phần làm phong phú và bền vững hơn bản sắc của mỗi dân tộc trong thời đại mới.


🟩 Câu 2 (4 điểm): Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích trích đoạn truyện thơ Nôm Thạch Sanh

Mở bài:

Truyện thơ Nôm Thạch Sanh là một tác phẩm dân gian giàu giá trị nhân văn, ca ngợi người anh hùng nghĩa hiệp, thật thà và chính trực. Đoạn trích “Đàn kêu nghe tiếng nên xinh...” là một trong những đoạn đặc sắc nhất, thể hiện chiến thắng của lẽ phải, của công lý và đạo đức nhân nghĩa, đồng thời gửi gắm niềm tin của nhân dân vào sự chiến thắng cuối cùng của người tốt.


Thân bài:

1. Khái quát về truyện và vị trí đoạn trích:
Thạch Sanh được sáng tác dựa trên truyện cổ tích cùng tên, thuộc loại truyện thơ Nôm khuyết danh. Đoạn trích thuộc phần giữa truyện, kể về tiếng đàn thần của Thạch Sanh, nhờ đó mà sự thật được phơi bày, công lý được thực thi.


2. Phân tích nội dung đoạn trích:

  • a. Tiếng đàn mang âm hưởng kỳ diệu:

    “Đàn kêu nghe tiếng nên xinh,
    Đàn kêu tang tịch tình tinh tang tình.”
    Câu thơ mở đầu gợi âm thanh ngân vang, trong sáng, ẩn chứa sức mạnh kì diệu của cái thiện. Tiếng đàn không chỉ đẹp về âm thanh mà còn là tiếng lòng, tiếng nói của lẽ phải.

  • b. Tiếng đàn là tiếng nói của công lý, tố cáo kẻ gian, minh oan cho người hiền:

    “Đàn kêu: Ai chém trăn tinh,
    Cho mày vinh hiển dự mình quyền sang?”
    Tiếng đàn cất lên thay cho Thạch Sanh — người thật thà không nói nhiều, để vạch mặt kẻ phản bội Lý Thông, nhắc lại công lao của người anh hùng.
    “Đàn kêu: Sao ở bất nhân,
    Biết ăn quả lại quên ân người giồng?”
    Những lời đàn ấy vừa tha thiết, vừa đanh thép, tố cáo tội vong ân bội nghĩa, đồng thời thể hiện quan niệm đạo đức truyền thống của nhân dân: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.”

  • c. Tiếng đàn thức tỉnh lòng người, khơi dậy sự thật:

    “Đàn kêu thấu đến cung phi,
    Trách nàng công chúa vậy thì sai ngoa.”
    Nhờ tiếng đàn, công chúa và triều đình mới hiểu rõ sự thật, minh oan cho Thạch Sanh.
    → Đây là chi tiết giàu ý nghĩa biểu tượng: tiếng đàn là tiếng nói của chân lý, của niềm tin vào cái thiện tất thắng cái ác.


3. Nghệ thuật đặc sắc:

  • Thể thơ lục bát quen thuộc, nhịp điệu uyển chuyển, giàu nhạc tính.
  • Sử dụng điệp ngữ “Đàn kêu” tạo âm vang liên tục, thể hiện sức mạnh lan tỏa của công lý.
  • Hình tượng tiếng đàn thần vừa hiện thực vừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc.

Kết bài:

Đoạn trích “Đàn kêu nghe tiếng nên xinh” là minh chứng cho tư tưởng nhân đạo của truyện thơ Nôm Thạch Sanh: đề cao người nghĩa hiệp, thật thà, dám đấu tranh chống lại kẻ ác. Qua hình tượng tiếng đàn, nhân dân gửi gắm niềm tin vào sức mạnh của cái thiện, của công lý và đạo lý “ở hiền gặp lành” – một thông điệp vẫn còn nguyên giá trị trong cuộc sống hôm nay.

13 tháng 11 2025

Câu 1.

Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ hiện nay, giao lưu và tiếp biến văn hóa không chỉ là một xu thế tất yếu mà còn mang lại những lợi ích vô cùng to lớn. Tương tự như Hoàng thành Thăng Long xưa kia là nơi hội tụ, "kết tinh, giao thoa và tiếp biến" tinh hoa văn hóa nhiều vùng miền, mỗi quốc gia, dân tộc ngày nay cũng đứng trước cơ hội làm giàu có thêm bản sắc của mình. Lợi ích đầu tiên và rõ rệt nhất chính là sự phát triển. Khi mở cửa giao lưu, chúng ta được tiếp cận với những thành tựu khoa học kỹ thuật, tư duy quản lý và các loại hình nghệ thuật tiên tiến của thế giới, từ đó nâng cao đời sống vật chất và tinh thần. Hơn nữa, giao lưu văn hóa là cầu nối thắt chặt tình hữu nghị, xóa bỏ định kiến và hiểu lầm giữa các dân tộc, cùng nhau hướng tới một thế giới hòa bình, hợp tác. Tuy nhiên, để "tiếp biến" thành công, điều cốt lõi là phải "hòa nhập chứ không hòa tan". Chúng ta cần một bộ lọc văn hóa vững vàng, tiếp thu có chọn lọc những giá trị tiến bộ, phù hợp và kiên quyết giữ gìn bản sắc, cội nguồn dân tộc. Đó chính là chìa khóa để Việt Nam vừa hội nhập sâu rộng, vừa xây dựng một nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc.

13 tháng 11 2025

Câu 2.

Truyện cổ tích Thạch Sanh và phiên bản truyện thơ Nôm cùng tên là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của kho tàng văn học dân gian Việt Nam, thể hiện trọn vẹn khát vọng về công lý, về sự chiến thắng của cái thiện trước cái ác. Trong hành trình đầy gian truân của nhân vật Thạch Sanh, cây đàn thần là một chi tiết nghệ thuật đặc sắc, là "vũ khí" đặc biệt giúp chàng giải oan và giành lại hạnh phúc. Giá trị đó được thể hiện tập trung và sâu sắc qua đoạn trích miêu tả tiếng đàn của Thạch Sanh trong ngục tối, khi nỗi oan khuất của chàng lên đến đỉnh điểm.


Đoạn trích mở ra trong bối cảnh bi kịch nhất của Thạch Sanh. Sau bao lần lập công lớn – chém trăn tinh, diệt xà vương, cứu công chúa – chàng không những không được ban thưởng mà còn bị chính kẻ mình từng cưu mang, Lý Thông, lừa gạt, cướp công và đẩy vào ngục tối. Tưởng chừng như công lý đã bị vùi lấp, sự thật đã bị che mờ, thì chính lúc này, cây đàn thần (chiến lợi phẩm từ Xà vương) cất lên tiếng nói. Tiếng đàn không đơn thuần là âm nhạc giải khuây, mà trở thành tiếng nói của sự thật, là bản cáo trạng đanh thép và là tiếng lòng ai oán của người anh hùng.


Trước hết, tiếng đàn là nhân chứng khách quan, trung thực, kể lại toàn bộ sự thật bị che giấu. Âm thanh "tang tịch tình tinh tang tình" ban đầu như một lời tự sự, rồi nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề bằng những câu hỏi tu từ đầy sức nặng: "Đàn kêu: Ai chém trăn tinh?", "Đàn kêu: Ai chém xà vương?". Tiếng đàn đang "kể công", nhưng không phải để khoe khoang, mà là để nhắc lại sự thật, đối lập công lao trời biển của Thạch Sanh ("vinh hiển dự mình quyền sang") với thực tại phũ phàng là cảnh tù đày. Bằng cách để cây đàn vô tri lên tiếng, tác giả dân gian đã tạo ra một bằng chứng không thể chối cãi, khẳng định sự thật khách quan vốn có. Không chỉ kể lại sự thật, tiếng đàn còn là một bản cáo trạng đanh thép, trực diện lên án tội ác của Lý Thông. Từ việc kể công của Thạch Sanh, tiếng đàn chuyển sang vạch mặt kẻ thủ ác: "Đàn kêu: Hỡi Lý Thông mày / Có sao phụ nghĩa lại rày vong ân?". Tiếng gọi "Hỡi Lý Thông mày" đầy phẫn nộ, mang tính chất vạch mặt chỉ tên, không khoan nhượng. Tác giả dân gian sử dụng một loạt các từ ngữ mang tính phán xét đạo đức nặng nề như "phụ nghĩa", "vong ân", "bất nhân". Đặc biệt, hình ảnh "Biết ăn quả lại quên ân người giồng" là một câu tục ngữ sắc sảo, quen thuộc, mượn đạo lý dân gian để lên án kẻ vô ơn bội nghĩa. Tiếng đàn lúc này đã vượt qua giới hạn của âm thanh, nó trở thành tiếng nói của công lý, của lương tri cộng đồng, phán xét Lý Thông trước tòa án đạo đức nhân dân. Bên cạnh sự đanh thép của lý lẽ, tiếng đàn còn là tiếng lòng ai oán, "năn nỉ" của Thạch Sanh. Âm thanh "tiếng ti tiếng trúc đều cùng như ru" gợi lên một nỗi buồn sâu thẳm, một sự oan ức tột cùng. Đó là tiếng than của người anh hùng hiền lành, chất phác bị chính người anh em kết nghĩa hãm hại. Sự "năn nỉ" ấy không phải là sự van xin yếu đuối, mà là sự tha thiết mong mỏi sự thật được lắng nghe, nỗi oan được thấu hiểu. Sự hòa quyện giữa lý (sự thật, cáo trạng) và tình (nỗi oan, ai oán) khiến tiếng đàn có sức lay động lòng người vô cùng mạnh mẽ, thể hiện đúng bản chất của nhân vật Thạch Sanh: dũng cảm khi diệt ác nhưng cũng đầy bao dung, nhân hậu. Và cuối cùng, tiếng đàn thần kỳ đã hoàn thành sứ mệnh của nó: phá vỡ sự im lặng của bất công. Tiếng đàn "thấu đến cung phi", đánh thức công chúa – người đã câm lặng từ khi được cứu về. Tiếng đàn của sự thật đã chữa lành căn bệnh của công chúa, để nàng có thể cất tiếng nói minh oan cho Thạch Sanh. Đây chính là chi tiết then chốt, mở đường cho công lý được thực thi. Tiếng đàn là biểu tượng cho niềm tin của nhân dân: sự thật và chính nghĩa có thể tạm thời bị che lấp, nhưng không bao giờ bị dập tắt, nó sẽ luôn tìm được đường đến với ánh sáng.


Qua đoạn trích, tác giả dân gian đã vô cùng khéo léo khi sử dụng chi tiết cây đàn thần. Tiếng đàn không chỉ là một vật thần kỳ, mà đã trở thành một "nhân vật" thực thụ, mang trong mình tiếng nói của sự thật, bản cáo trạng của công lý và nỗi lòng của người bị oan. Đoạn thơ là đỉnh cao trong việc giải quyết mâu thuẫn, thể hiện sâu sắc khát vọng công lý và niềm tin vào quy luật "ở hiền gặp lành, ác giả ác báo" của nhân dân ta.

13 tháng 11 2025


Câu 1

Trong bối cảnh hiện nay, việc giao lưu và tiếp biến văn hóa mang lại nhiều lợi ích quan trọng cho mỗi quốc gia và cộng đồng. Thông qua giao lưu văn hóa, con người có cơ hội học hỏi, trao đổi kinh nghiệm, giá trị văn hóa, nghệ thuật và khoa học từ các nền văn minh khác nhau, từ đó làm phong phú thêm đời sống tinh thần và phát triển xã hội. Tiếp biến văn hóa giúp bảo tồn những giá trị truyền thống đồng thời tiếp nhận những đổi mới phù hợp với nhu cầu thực tiễn, tạo ra sự hòa nhập nhưng vẫn giữ bản sắc riêng. Ví dụ, các lễ hội, ẩm thực, kiến trúc hay nghệ thuật trình diễn ở nhiều quốc gia hiện nay đều là kết quả của giao lưu, tiếp biến văn hóa, vừa tạo sức sống mới cho nền văn hóa bản địa vừa thúc đẩy du lịch, kinh tế. Bên cạnh đó, việc tiếp xúc với nhiều nền văn hóa còn giúp con người mở rộng tầm nhìn, rèn luyện tinh thần khoan dung, tôn trọng sự đa dạng và hiểu biết hơn về thế giới. Vì vậy, trong xã hội hiện đại, giao lưu và tiếp biến văn hóa không chỉ nâng cao giá trị văn hóa mà còn góp phần thúc đẩy sự phát triển toàn diện của con người và cộng đồng.



Câu 2

Trích đoạn trong truyện thơ Nôm Thạch Sanh thể hiện sức mạnh của lẽ phải, công bằng và sự báo đáp ân nghĩa trong xã hội xưa. Qua đoạn trích, âm thanh của chiếc đàn trở thành tiếng nói trung thực, lên án hành vi bất nhân, vô ơn của Lý Thông, đồng thời khẳng định công lao của Thạch Sanh. Chiếc đàn trong truyện không chỉ là vật vô tri vô giác mà còn mang phẩm chất nhân cách, trở thành công cụ minh chứng cho lẽ phải, khiến những hành vi gian ác không thể che giấu. Đây là yếu tố đặc trưng của truyện cổ tích thần kỳ, nơi con người và các vật thần diệu cùng xuất hiện, tạo nên mối quan hệ nhân – quả rõ ràng.

Ngôn ngữ của đoạn trích giàu âm điệu và nhịp điệu, sử dụng điệp từ, điệp ngữ như “Đàn kêu…” để nhấn mạnh lời trách móc, nỗi bức xúc và công bằng thần kỳ. Các từ láy “tinh tang tình”, “tiếng ti tiếng trúc” vừa tạo nhịp điệu âm nhạc vừa gợi hình âm thanh của chiếc đàn vang vọng khắp nơi, khiến lời nhắc nhở của chiếc đàn trở nên sống động, thấm thía. Tác giả còn sử dụng biện pháp đối lập giữa thiện – ác, ân nghĩa – bất nhân để làm nổi bật giá trị nhân cách cao đẹp của Thạch Sanh, đồng thời lên án hành vi xấu của Lý Thông, từ đó giáo dục người đọc về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “ân nghĩa phải trả”.

Hình tượng chiếc đàn trong truyện cũng phản ánh niềm tin của con người xưa vào trật tự nhân quả và công lý. Qua đó, trích đoạn vừa mang tính giải trí, vừa có giá trị giáo dục, hướng con người sống có đạo đức, biết ghi nhớ công lao và báo đáp ân nghĩa. Đây là một trong những đặc trưng nổi bật của truyện Nôm dân gian Việt Nam, góp phần rèn luyện nhân cách, giáo dục lối sống cho thế hệ sau.

Như vậy, trích đoạn Thạch Sanh không chỉ làm nổi bật những phẩm chất nhân cách cao đẹp, sức mạnh của lẽ phải mà còn thể hiện nghệ thuật độc đáo của truyện thơ Nôm: kết hợp thần kỳ, âm nhạc và ngôn ngữ điêu luyện để truyền tải thông điệp giáo dục nhân văn sâu sắc. Nó giúp người đọc hiểu rằng trong xã hội, công lý và ân nghĩa luôn tồn tại, dù con người có gian ác đến đâu cũng không thể lấn át cái thiện và sự công bằng.

21 tháng 12 2025

Câu 1: Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, giao lưu và tiếp biến văn hóa có vai trò vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của mỗi quốc gia, dân tộc. Giao lưu văn hóa là quá trình các nền văn hóa tiếp xúc, trao đổi với nhau, còn tiếp biến văn hóa là sự tiếp nhận có chọn lọc những giá trị tiến bộ từ bên ngoài để làm giàu cho văn hóa dân tộc. Trước hết, giao lưu và tiếp biến văn hóa giúp lan tỏa, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại. Bên cạnh đó, quá trình này còn góp phần thúc đẩy sự phát triển của văn hóa, kinh tế và xã hội, tạo cơ hội để các quốc gia hiểu biết, tôn trọng lẫn nhau. Ngoài ra, giao lưu văn hóa còn mở rộng tầm nhìn, nâng cao nhận thức của con người, đặc biệt là thế hệ trẻ, giúp họ năng động, sáng tạo và hội nhập tốt hơn với thế giới. Tuy nhiên, việc tiếp nhận văn hóa cần có chọn lọc, tránh chạy theo lối sống lai căng, đánh mất bản sắc dân tộc. Vì vậy, mỗi người, nhất là học sinh, cần có ý thức giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa Việt Nam trong quá trình hội nhập quốc tế. Câu 2: Truyện thơ Nôm Thạch Sanh là một tác phẩm dân gian tiêu biểu, thể hiện rõ ước mơ về công lí, cái thiện và tinh thần nhân đạo của nhân dân ta. Đoạn trích nói về tiếng đàn của Thạch Sanh không chỉ có giá trị nghệ thuật đặc sắc mà còn mang ý nghĩa sâu sắc về nội dung tư tưởng. Trước hết, tiếng đàn của Thạch Sanh là lời tố cáo đanh thép vạch trần tội ác của Lý Thông. Qua tiếng đàn, hàng loạt hành động xấu xa của Lý Thông hiện lên rõ ràng: lừa gạt Thạch Sanh, chiếm đoạt công lao diệt chằn tinh, đẩy chàng vào chỗ chết. Tiếng đàn trở thành công cụ của công lí, khiến sự thật bị che giấu bấy lâu được phơi bày, cái ác không thể tiếp tục lẩn trốn. Không chỉ vậy, tiếng đàn còn là lời trách móc, nỗi niềm uất ức của Thạch Sanh đối với công chúa. Tiếng đàn gợi lại lời hẹn ước thuở ban đầu, khi công chúa từng hứa kết duyên với Thạch Sanh. Nay vì lời vu oan của Lý Thông mà nàng sắp kết duyên với kẻ khác, khiến tiếng đàn trở nên da diết, nỉ non, chất chứa nỗi đau và sự tủi hờn của người bị oan khuất. Đáng chú ý, tiếng đàn mang những sắc thái khác nhau tùy đối tượng: mạnh mẽ, thép sắc khi vạch tội Lý Thông; dịu dàng, tha thiết khi hướng về công chúa. Qua đó, nhân dân thể hiện thái độ phê phán quyết liệt cái ác, đồng thời ngợi ca cái thiện, khẳng định quan niệm “ở hiền gặp lành, ác giả ác báo”. Về nghệ thuật, đoạn trích sử dụng hiệu quả các biện pháp như liệt kê, đối lập, câu hỏi tu từ, kết hợp lời kể với cảm xúc nhân vật, giúp khắc họa sâu sắc thế giới nội tâm của Thạch Sanh. Qua tiếng đàn, hình ảnh người anh hùng hiện lên không chỉ dũng cảm mà còn giàu tình cảm, nhân hậu.

Tóm lại, đoạn trích tiếng đàn trong Thạch Sanh vừa có giá trị tố cáo cái ác, vừa tôn vinh công lí và cái thiện, thể hiện rõ tư tưởng nhân văn sâu sắc của truyện thơ Nôm dân gian Việt Nam.

29 tháng 12 2025

Câu 1: Nghị luận về lợi ích của việc giao lưu và tiếp biến văn hóa (200 chữ) Trong bối cảnh toàn cầu hóa, giao lưu và tiếp biến văn hóa mang lại nhiều lợi ích thiết yếu. Trước hết, nó thúc đẩy sự hiểu biết và tôn trọng giữa các dân tộc, giúp xóa bỏ định kiến và xây dựng hòa bình. Tiếp đó, giao lưu văn hóa tạo điều kiện cho sự sáng tạo và phát triển, khi các giá trị truyền thống kết hợp với những xu hướng mới, tạo ra những sản phẩm văn hóa đa dạng và phong phú. Ví dụ, ẩm thực Việt Nam với sự kết hợp của các nguyên liệu địa phương và kỹ thuật nước ngoài đã trở thành một biểu tượng văn hóa độc đáo. Hơn nữa, tiếp biến văn hóa giúp các quốc gia học hỏi kinh nghiệm và tiến bộ từ nhau, thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội. Tuy nhiên, cần giữ vững bản sắc dân tộc để tránh bị đồng hóa. Tóm lại, giao lưu và tiếp biến văn hóa là động lực quan trọng cho sự phát triển bền vững và hòa nhập quốc tế ¹ ² ³. Câu 2: Phân tích trích đoạn truyện thơ Nôm Thạch Sanh (600 chữ) Trích đoạn truyện thơ Nôm _Thạch Sanh_ thể hiện tinh thần nhân đạo sâu sắc và giá trị nghệ thuật độc đáo của văn học dân gian Việt Nam. Đoạn thơ tập trung vào tiếng đàn của Thạch Sanh – một biểu tượng cho công lý và lẽ phải – khi chàng bị Lý Thông hãm hại. Tiếng đàn cất lên với lời ca chân thành, vừa là tiếng kêu oan, vừa là lời tố cáo tội ác của Lý Thông. Các câu như _“Đàn kêu: Ai chém trăn tinh, / Cho mày vinh hiển dự mình quyền sang?”_ không chỉ phơi bày hành động tàn ác của Lý Thông mà còn làm nổi bật sự đối lập giữa thiện và ác. Tiếng đàn như một vũ khí tinh thần, vạch trần sự giả dối và tham lam của kẻ xấu, đồng thời khẳng định niềm tin vào công lý. Bên cạnh đó, tiếng đàn còn mang tính nhân đạo, thể hiện sự cảm thông với những đau khổ của người dân. Nó không chỉ kêu gọi sự công bằng mà còn lay động lòng người, khiến cả cung phi cũng phải lên tiếng trách móc công chúa vì đã nghi oan cho Thạch Sanh. Nghệ thuật nhân hóa qua tiếng đàn (_“Đàn kêu năn nỉ trong lòng, / Tiếng ti tiếng trúc đều cùng như ru”_) tạo nên một hình ảnh đầy cảm xúc, làm cho câu chuyện trở nên sinh động và gần gũi. Tóm lại, đoạn thơ không chỉ khắc họa tài năng và phẩm chất cao đẹp của Thạch Sanh mà còn phản ánh khát vọng về công lý và lẽ phải trong xã hội. Qua đó, tác phẩm khẳng định giá trị nhân văn và sức mạnh của nghệ thuật trong việc đấu tranh cho sự thật

29 tháng 12 2025

Câu 1

Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, giao lưu và tiếp biến văn hóa mang lại nhiều lợi ích to lớn cho mỗi quốc gia và cộng đồng. Trước hết, giao lưu văn hóa giúp con người mở rộng hiểu biết, tiếp cận những giá trị tiến bộ của nhân loại, từ đó làm giàu đời sống tinh thần và nâng cao trình độ thẩm mỹ. Thông qua tiếp biến văn hóa, các dân tộc không chỉ tiếp thu có chọn lọc tinh hoa bên ngoài mà còn làm mới, phát triển bản sắc văn hóa truyền thống của mình. Thực tế cho thấy, nhiều di sản văn hóa Việt Nam như Hoàng thành Thăng Long đã phản ánh rõ sự giao thoa giữa các nền văn hóa khác nhau, tạo nên những giá trị độc đáo và bền vững. 

Câu2

Đoạn trích trong truyện thơ Nôm Thạch Sanh đã khắc họa sinh động tiếng đàn thần kì của Thạch Sanh, qua đó thể hiện rõ quan niệm đạo đức và ước mơ công lí của nhân dân lao động xưa. Tiếng đàn không chỉ là một phương tiện nghệ thuật mà còn là biểu tượng cho công lí, lẽ phải và tấm lòng nhân nghĩa.


Trước hết, tiếng đàn của Thạch Sanh được miêu tả vô cùng đặc sắc, mang nhiều cung bậc cảm xúc. “Đàn kêu nghe tiếng nỉ non”, “tang tích tinh tinh tang tình” gợi lên âm thanh da diết, sâu lắng, như tiếng lòng uất ức của người bị oan khuất. Tiếng đàn cất lên không phải để mua vui mà để giãi bày nỗi đau, nỗi bất công mà Thạch Sanh phải gánh chịu. Qua đó, nhân dân gửi gắm niềm cảm thương sâu sắc đối với người lương thiện bị kẻ xấu hãm hại.

Không dừng lại ở việc bộc lộ cảm xúc, tiếng đàn còn mang sức mạnh tố cáo tội ác. Những câu đàn liên tiếp đặt ra các câu hỏi: “Ai chém trăn tinh?”, “Ai chém xà vương?”, “Remember công chúa về đây?” đã vạch trần bộ mặt gian trá, bội nghĩa của Lý Thông. Tiếng đàn trở thành “lời buộc tội” đanh thép, không cần đến vũ lực mà vẫn khiến sự thật hiện ra rõ ràng.



29 tháng 12 2025

Câu 1:

Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, giao lưu và tiếp biến văn hóa là một xu hướng tất yếu. Hoàng Thành Thăng Long là một minh chứng cho việc giao lưu và tiếp biến văn hóa diễn ra từ thời xưa. Văn hóa Việt Nam đã tiếp thu và hòa nhập nhiều yếu tố văn hóa khác tạo nên một nền văn hóa phong phú và đa dạng. Giao lưu và tiếp biến văn hóa mang lại nhiều lợi ích. Thứ nhất nó giúp chúng ta học hỏi và tiếp thu những giá trị văn hóa mới, từ đó làm giàu thêm cho văn hóa của mình. Thứ hai giao lưu văn hóa giúp tăng cường hiểu biết và tình hữu nghị giữa các dân tộc góp phần xây dựng Hòa Bình và phát triển. Tuy nhiên giao lưu văn hóa cũng đặt ra thách thức và phải giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Vì vậy, chúng ta cần tiếp thu có chọn lọc Hòa nhập nhưng không hòa tan, để văn hóa Việt Nam luôn giữ được bản sắc riêng.

Câu 2:

Đoạn truyện thơ Nôm "Thạch Sanh" trên là một phần của truyện cổ tích cùng tên, mô tả cảnh Thạch sanh dùng đàn thần để tố cáo tội ác của Lý Thông và bày tỏ nỗi oan ức của mình. Qua đoạn thơ, ta thấy được sự tài hoa của người dân lao động trong việc sử dụng ngôn ngữ dân gian để thể hiện ý tưởng và cảm xúc.

Đoạn thơ bắt đầu bằng việc Thạch sanh dùng đàn thần để kêu oan:

"Đàn kêu nghe tiếng nên xinh,

Đàn kêu tang tịch tình tinh tang tình."

Tiếng đàn như một tiếng kêu oan tố cáo tội ác của Lý Thông đã cướp công và hãm hại Thạch Sanh. Thạch Sanh nhắc lại những việc làm của mình:

"Đàn kêu: ai chém trăn tinh,

Cho mày vinh hiển dự mình quyền sang."

thể hiện sự đối lập giữa công lao của mình và sự bất công mà mình phải chịu.

Thạch Sanh tiếp tục dùng đèn để vạch trần tính cách của Lý Thông:

"Đàn kêu: Hỡi Lý Thông mày

Có sao phụ nghĩa lại rày vong ân?"

Lý Thông là kẻ bất nhân, biết ăn quả mà quên người trồng cây, phụ nghĩa và vong ân. Thạch Sanh dùng lời lẽ đanh thép để lên án hành vi của Lý Thông, thể hiện sự bất bình và căm ghét.

Đoạn thơ cũng thể hiện nỗi lòng của Thạch Sanh:

"Đàn kêu năn nỉ trong lòng,

Tiếng ti tiếng trúc đều cùng như ru."

tiếng đàn như tiếng than thở, tự sự của Thạch Sanh về số phận của mình. Tuy nhiên, tiếng đàn cũng như một lời cảnh báo, một sự trừng phạt đối với kẻ ác.

Đoạn truyện thơ Nôm "Thạch Sanh" là một tác phẩm nghệ thuật dân gian đặc sắc, thể hiện sự tài hoa của người dân lao động trong việc sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh để tố cáo tội ác, bày tỏ nỗi oan ức và tự sự. Qua đoạn thơ, ta thấy được giá trị nhân văn sâu sắc, đề cao công lý và lẽ phải, lên án kẻ ác và ca ngợi người tốt.

Tác phẩm cũng cho thấy tầm quan trọng của công lý và sự trừng phạt đối với kẻ ác. Lý Thông là kẻ bất nhân, cuối cùng sẽ phải chịu hậu quả của hành động của mình, Thạch Sanh dù bị oan ức vẫn giữ được lòng tốt và cuối cùng được minh oan thể hiện sự chiến thắng của công lý lẽ phải. Với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh sinh động đoạn truyện thơ Nôm "Thạch Sanh" đã trở thành một tác phẩm kinh điển của văn học nhân gian Việt Nam, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả.

17 tháng 9 2025

e

19 tháng 9 2025

Câu 1. (2,0 điểm)

Viết đoạn văn nghị luận (200 chữ):

Trong khổ thơ cuối của Tương tư, Nguyễn Bính đã mượn hình ảnh “giầu” và “cau” để gửi gắm nỗi niềm tình yêu và khát vọng gắn bó đôi lứa:

“Bao giờ bến mới gặp đò
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau
Bao giờ giầu bén duyên cau
Thì ta sẽ cưới nhau về một nhà.”

Giầu và cau vốn là hình ảnh quen thuộc trong đời sống văn hóa cưới hỏi của người Việt, tượng trưng cho tình duyên vợ chồng gắn bó bền chặt. Nguyễn Bính đã đưa chất liệu dân gian ấy vào thơ, biến chúng thành biểu tượng nghệ thuật giàu sức gợi. Qua đó, ta thấy được khát vọng tình yêu chân thành, mãnh liệt của chàng trai nông thôn: yêu không chỉ để thương nhớ mà còn mong đến sự kết trái, mong tình yêu được đơm hoa kết quả bằng hạnh phúc hôn nhân. Hình ảnh “giầu – cau” còn cho thấy quan niệm tình yêu của Nguyễn Bính rất mộc mạc, thuần khiết, gắn bó với phong tục và nếp sống thôn quê. Như vậy, bằng hình ảnh dân dã, giàu tính biểu tượng, nhà thơ đã khẳng định sức mạnh, sự bền chặt và thiêng liêng của tình yêu lứa đôi.


Câu 2. (4,0 điểm)

Viết bài văn nghị luận (600 chữ):

Trong một phát biểu nổi tiếng, Leonardo DiCaprio từng nhấn mạnh: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Đây là một quan điểm đúng đắn và đầy tính cảnh báo trong bối cảnh môi trường toàn cầu đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Trước hết, Trái Đất là ngôi nhà chung duy nhất của nhân loại. Cho đến nay, dù khoa học vũ trụ đã phát triển, con người vẫn chưa tìm được một hành tinh nào khác có điều kiện sống phù hợp như Trái Đất. Không khí, nguồn nước, đất đai, rừng cây, đại dương – tất cả đều là những yếu tố không thể thay thế cho sự tồn tại của con người và muôn loài. Vì vậy, bảo vệ Trái Đất cũng chính là bảo vệ sự sống của chính chúng ta.

Tuy nhiên, thực tế đáng buồn là môi trường Trái Đất đang bị tàn phá nặng nề. Ô nhiễm không khí, biến đổi khí hậu, rừng bị chặt phá, băng tan, nước biển dâng… đang đe dọa sự cân bằng sinh thái và kéo theo nhiều hậu quả khôn lường: thiên tai, dịch bệnh, khan hiếm lương thực, suy giảm đa dạng sinh học. Nguyên nhân chủ yếu đến từ chính con người: khai thác tài nguyên quá mức, lối sống tiêu dùng thiếu ý thức, chạy theo lợi ích kinh tế mà bỏ quên môi trường.

Ý kiến của Leonardo DiCaprio vì thế mang ý nghĩa cảnh tỉnh mạnh mẽ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng không ai có thể thoát khỏi hậu quả nếu hành tinh này bị hủy hoại. Cần phải thay đổi từ nhận thức đến hành động: các quốc gia phải chung tay thực hiện các cam kết quốc tế về giảm phát thải, phát triển năng lượng tái tạo, bảo vệ rừng và đại dương. Ở cấp độ cá nhân, mỗi người cũng có thể góp phần bằng những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực: hạn chế sử dụng túi nilon, tiết kiệm điện nước, trồng cây xanh, phân loại rác thải, sống thân thiện hơn với tự nhiên.

Tóm lại, Trái Đất là mái nhà duy nhất của nhân loại, không có nơi nào khác để thay thế. Bảo vệ hành tinh này không chỉ là trách nhiệm mà còn là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi con người đối với tương lai chung. Ý kiến của Leonardo DiCaprio vừa là lời nhắc nhở vừa là lời kêu gọi hành động, để chúng ta cùng nhau gìn giữ ngôi nhà xanh này cho thế hệ hôm nay và mai sau.

19 tháng 9 2025

Câu 1. (2,0 điểm)

Đoạn văn khoảng 200 chữ:

Đọc Những dặm đường xuân của Băng Sơn, em cảm nhận được một bức tranh mùa xuân thật đẹp và giàu sức gợi. Trên những nẻo đường, sắc xuân lan tỏa từ cành đào phai, cành mai vàng đến những gánh hoa, gánh quất rực rỡ nối nhau về phố thị. Mùa xuân hiện ra không chỉ trong thiên nhiên mà còn trong gương mặt con người, trong tiếng rao hàng, trong nhịp sống rộn ràng của phố phường. Ẩn sau đó là tình yêu tha thiết của nhà văn dành cho quê hương, đất nước, cho mùa xuân truyền thống của dân tộc. Bằng những chi tiết giản dị, gần gũi, tác giả đã khắc họa được vẻ đẹp thanh khiết, trong lành và tràn đầy sức sống của mùa xuân Việt Nam. Đọc văn bản, em thấy lòng mình thêm rạo rực, bâng khuâng; cũng cảm nhận rõ hơn hương vị Tết cổ truyền – một nét đẹp văn hóa ngàn đời mà ai đi xa cũng nhớ. Qua đó, em nhận ra cần biết trân trọng những giá trị giản dị, quen thuộc quanh mình, bởi chính chúng làm nên cội nguồn hạnh phúc và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người.


Câu 2. (4,0 điểm)

Bài văn khoảng 600 chữ:

Mỗi dân tộc đều có bản sắc văn hóa riêng, tạo nên dấu ấn không thể hòa lẫn trong cộng đồng nhân loại. Với Việt Nam, bản sắc văn hóa dân tộc đã kết tinh qua hàng nghìn năm lịch sử, thể hiện trong tiếng nói, phong tục, lễ hội, trang phục, ẩm thực, kiến trúc và trong cả tâm hồn, tính cách con người. Giữ gìn những nét đẹp ấy là trách nhiệm chung của toàn xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay.

Trước hết, gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc là giữ lấy cội nguồn, giữ lấy căn tính để không bị hòa tan trong dòng chảy hội nhập. Trong thời đại toàn cầu hóa, văn hóa ngoại lai du nhập mạnh mẽ, dễ khiến một bộ phận giới trẻ chạy theo xu hướng hiện đại mà quên mất gốc rễ truyền thống. Nếu không biết trân trọng, gìn giữ, chúng ta có thể đánh mất bản sắc, mất đi điểm tựa tinh thần quan trọng nhất.

Thế hệ trẻ cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ và phát huy những giá trị ấy. Trách nhiệm ấy thể hiện trước hết ở sự trân trọng, tự hào về những di sản mà cha ông để lại: từ tiếng Việt trong sáng đến những câu ca dao, dân ca; từ tà áo dài thướt tha đến những phong tục ngày Tết. Đồng thời, thế hệ trẻ cũng cần chủ động học hỏi, tìm hiểu để am hiểu sâu sắc hơn về lịch sử, văn hóa dân tộc. Khi đã có tri thức, chúng ta mới có thể truyền bá, giới thiệu và lan tỏa những nét đẹp ấy đến bạn bè quốc tế.

Không chỉ dừng ở ý thức, trách nhiệm còn cần thể hiện bằng hành động thiết thực. Đó có thể là việc tham gia bảo vệ di tích lịch sử, giữ gìn phong tục tốt đẹp, ứng xử văn minh nơi công cộng, hoặc đơn giản là biết nói lời hay, giữ gìn tiếng mẹ đẻ trong sáng. Trong thời đại công nghệ số, trách nhiệm ấy còn là việc sử dụng mạng xã hội để quảng bá văn hóa Việt Nam ra thế giới một cách đúng đắn, sáng tạo.

Tất nhiên, giữ gìn bản sắc không có nghĩa là khước từ cái mới. Thế hệ trẻ cần biết dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, biết tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại để làm giàu thêm bản sắc dân tộc, chứ không để nó phai nhạt.

Tóm lại, gìn giữ những nét đẹp bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm thiêng liêng của thế hệ trẻ. Thực hiện tốt trách nhiệm ấy, chúng ta không chỉ bảo vệ cội nguồn dân tộc mà còn góp phần xây dựng hình ảnh Việt Nam giàu bản sắc trong mắt bạn bè thế giới. Và quan trọng hơn, chính chúng ta – những người trẻ – sẽ tìm thấy niềm tự hào, sự tự tin khi bước vào đời bằng đôi cánh của truyền thống và hiện đại.

21 tháng 12 2025

Zjkizox

14 tháng 2

quân1

10 tháng 10 2024

Câu 2:

Đoạn văn đảm bảo các yêu cầu:

- Hình thức: đảm bảo về số câu, không được gạch đầu dòng, không mắc lỗi chính tả, ngữ pháp. Hành văn trong sáng, cảm xúc chân thành ;

- Nội dung: Từ quan điểm đúng đắn của Thân Nhân Trung : “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”, học sinh liên hệ đến lời dạy của Bác : “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”.

+ Câu nói của Người đề cao vai trò của giáo dục. Người đặt giáo dục là một trong nhiệm vụ hàng đầu để chấn hưng đất nước.

+Người kêu gọi mọi người Việt Nam có quyền lợi và bổn phận học kiến thức mới để xây dựng nước nhà; nhất là các cháu thiếu niên phải ra sức học tập để cho non sông Việt Nam, dân tộc Việt Nam được vẻ vang sánh vai cùng các cường quốc năm châu...

Xem thêm: https://toploigiai.vn/bien-phap-tu-tu-hien-tai-la-nguyen-khi-quoc-gia

17 tháng 9 2025

câu 1

Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!

Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.


Sức Khỏe Nam Giới
Chấm dứt biệt danh yếu ngay tại nhà với bí quyết của tôi!
 
Tìm hiểu thêm
– Bố mẹ ơi, – tôi gọi giục giã, – bố mẹ vào cả đây con có chuyện này muốn nói.

– Thằng này hôm nay lạ thật. – Bố tôi nói. – Có chuyện gì mà quan trọng vậy?

– Thì con cứ nói đi, – mẹ tôi nói, – mẹ vừa rửa bát vừa nghe cũng được.

– Không, cả mẹ nữa, mẹ vào đây con mới nói.

Mẹ tôi vào, nhìn tôi lo lắng:

– Hay con có chuyện gì ở lớp?

– Không.

– Hay con đánh nhau với bạn nào?

– Không. Chuyện nhà ta kia. Bố mẹ ơi, bố mẹ có thương bà không?

– Sao tự nhiên con lại hỏi thế? – Bố tôi hỏi lại tôi. – Mà bà làm sao kia mà thương?

– Bà chẳng làm sao cả. Bà đi bán bỏng ở bến tàu ấy, người ta bảo thế. Bố mẹ có biết không?


Diafinol
Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
– Biết, – bố tôi có vẻ lúng túng, – nhưng thế thì sao.

– Còn sao nữa! – Tôi nghẹn ngào – Bà già rồi. Sao bố lại để bà như thế? Khổ thân bà!

– Bố có bắt bà phải thế đâu, – mẹ tôi trả lời thay cho bố, – vì bà thích thế chứ.

– Thích ư? Con chắc là bà chẳng thích đâu. Đời nào bà lại thích đi bán bỏng hơn ở nhà với con, với bố mẹ. Bà yêu thương bố mẹ và con lắm kia mà. Ôi, con cứ nghĩ đến những ngày nắng, ngày rét mà bà thì già thế, bà sao chịu nổi, bà ốm rồi bà chết như bà Thìn bên cạnh ấy thì sao. – Nói đến đây tôi oà lên khóc. – Ước gì bây giờ con đã lớn để con nuôi được bà!

Bố mẹ lặng lẽ nhìn tôi rồi lại nhìn nhau. Bố tôi đặt một bàn tay lên vai tôi rồi nói:

– Thôi con nín đi. Bố hiểu rồi. Con nín đi con!

Tôi cảm thấy giọng bố tôi hơi run và bàn tay nóng ran của bố truyền hơi nóng sang vai tôi. Mẹ tôi cũng nghẹn ngào:

– Con nói đúng, bố mẹ có lỗi với bà. Con đi ngủ đi, sáng mai bố mẹ sẽ xuống Vĩnh Tuy đón bà về đây. Gia đình ta lại sum họp như trước.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ, lên giường nằm nhưng không làm sao chợp mắt được. Tôi cảm thấy phấp phỏng, vừa lo lại vừa vui. Chỉ sáng mai thôi, tôi lại được sống cùng với bà như trước. Nhưng nói dại, không hiểu sáng mai bà tôi có còn gặp được tôi không? Bà tôi vẫn thường hay nói với tôi: “Bà sống được ngày nào hay ngày ấy. Người già như ngọn đèn trước gió, không biết tắt lúc nào”.

(Trích “Bà tôi” Xuân Quỳnh. Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 2005)

Bài làm

* Mở bài

– Giới thiệu nhân vật “Tôi” trong đoạn trích truyện “Bà tôi” của Xuân Quỳnh.

– Nêu khái quát ấn tượng về nhân vật: để lại nhiều ấn tượng khó quên với người đọc bởi những đức tính tốt đẹp.

* Thân bài



Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
– Lần lượt phân tích các đặc điểm của nhân vật dựa trên các bằng chứng trong tác phẩm

+ Tôi đã mười hai tuổi

+ Là người cháu vô cùng yêu thương bà:

. Xót xa, thương cảm khi biết tin bà đi bán bỏng ở bến tàu (bằng chứng).

. Đối thoại cùng bố mẹ và khẩn thiết đề nghị bố mẹ đi đón bà về (bằng chứng).

-> Hành động và lời nói của nhân vật đã thức tỉnh bố mẹ, “đánh thức tính người”, cảm hóa để bố mẹ của “tôi” nhận ra lỗi của mình và có hành động đúng đắn.

. Tâm trạng phấp phỏng vừa lo vừa vui trong đêm (bằng chứng).

-> Là sự thể hiện đẹp đẽ của tình bà cháu, giá trị nhân bản của con người.

-> Đó cũng là điều quý giá đứa cháu nhỏ có thể làm cho bà. Đó cũng chính là tình cảm đáng quý nhất mà người bà đã nhận được. Quãng đời còn lại của người già sẽ ấm áp biết bao khi có những đứa cháu hiếu thảo, yêu quý như nhân vật “tôi” trong câu chuyện.

– Nhận xét đánh giá:



Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
+ Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Nghệ thuật tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm tinh tế. Xây dựng nhân vật qua lời nói, diễn biến tâm trạng và trong mối quan hệ với bố mẹ và đặc biệt là người bà.

+ Ca ngợi, tôn vinh những giá trị nhân bản đẹp đẽ của con người qua nhân vật “tôi” và nhắc nhở trách nhiệm của mỗi thành viên đối với người thân trong gia đình của mình.

* Kết bài

– Khẳng định ý kiến của người viết về nhân vật

– Nêu cảm nghĩ, ấn tượng về nhân vật, tác dụng của nhân vật với bản thân mình hoặc thế hệ trẻ hôm nay.

câu 2

Hiện tượng "Chảy máu chất xám" (hay còn gọi là "brain drain" trong tiếng Anh) là một vấn đề quan trọng, nói về quá trình di cư quy mô lớn của nguồn nhân lực có kiến thức và kỹ năng từ một quốc gia sang một quốc gia khác. Ban đầu, thuật ngữ này chỉ ám chỉ việc các công nhân kỹ thuật di cư sang các quốc gia khác, nhưng ngày nay, nó đã được mở rộng để bao gồm việc ra đi của những người có kiến thức hoặc chuyên môn từ một quốc gia, khu vực kinh tế, hoặc lĩnh vực khác vì họ tìm kiếm điều kiện sống tốt hơn hoặc mức lương hấp dẫn hơn.

Chảy máu chất xám là một hiện tượng toàn cầu, không chỉ xuất hiện ở các quốc gia đang phát triển mà còn tại các nước phát triển, gây thiệt hại đáng kể đối với quá trình phát triển kinh tế. Các chính phủ đã thực hiện các biện pháp và chính sách nhằm kiểm soát hiện tượng này và tạo điều kiện thu hút những người có kiến thức quay trở lại quê hương.

Nguyên nhân chính thúc đẩy Chảy máu chất xám bao gồm mức lương thấp, thiết bị lạc hậu, triển vọng tương lai không sáng sủa, sự thiếu lựa chọn cho các nhà khoa học nếu họ ở lại quê hương, cũng như chế độ đãi ngộ kém, môi trường nghiên cứu khoa học không phát triển, và giá trị công việc chưa được đánh giá cao. Riêng ở châu Phi, còn có các yếu tố khác như nghèo đói, sự bất ổn chính trị (chiến tranh, xung đột), và nguồn ngân sách đầu tư vào lĩnh vực khoa học và công nghệ cực kỳ thấp (chỉ chiếm 0,3% của GDP).

Các yếu tố cá nhân cũng đóng vai trò quan trọng, bao gồm sự ảnh hưởng từ gia đình (ví dụ như có người thân ở nước ngoài) và sở thích cá nhân của mỗi người, mong muốn khám phá và phát triển sự nghiệp.

Chảy máu chất xám tại các quốc gia nghèo đóng góp đáng kể vào khoảng cách giàu nghèo giữa các quốc gia và gây ra những hậu quả khó lường cho các quốc gia đang phát triển. Việc mất mát nguồn nhân lực có kiến thức dẫn đến sự lãng phí nguồn đào tạo của quốc gia, đồng thời phải chi tiêu lớn để thuê chuyên gia từ nước ngoài. Ở châu Phi, chi phí này thậm chí chiếm tới 1/3 nguồn viện trợ đến từ nước ngoài. Ngoài ra, nhiều nghiên cứu khoa học không thể thực hiện do thiếu nhân lực, và các thành tựu khoa học và công nghệ không được áp dụng rộng rãi. Sự ra đi của các nhà khoa học cũng ảnh hưởng xấu đến cộng đồng và tri thức trong nước, đồng thời gây chậm trễ quá trình phát triển kinh tế.


Câu 1. (2,0 điểm)Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá hình ảnh "Hoa chanh nở giữa vườn chanh" trong bài thơ dưới đây.            CHÂN QUÊ     Hôm qua em đi tỉnh về,     Đợi em ở mãi con đê đầu làng.     Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng.     Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!     Nào đâu cái yếm lụa sồi?     Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?     Nào...
Đọc tiếp

Câu 1. (2,0 điểm)

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá hình ảnh "Hoa chanh nở giữa vườn chanh" trong bài thơ dưới đây.

            CHÂN QUÊ

     Hôm qua em đi tỉnh về,

     Đợi em ở mãi con đê đầu làng.

     Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng.

     Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!

     Nào đâu cái yếm lụa sồi?

     Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?

     Nào đâu cái áo tứ thân?

     Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?


     Nói ra sợ mất lòng em,

     Van em! Em hãy giữ nguyên quê mùa.

     Như hôm em đi lễ chùa,

     Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.

     Hoa chanh nở giữa vườn chanh,

     Thầy u mình với chúng mình chân quê.

     Hôm qua em đi tỉnh về,

     Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

                                      (Nguyễn Bính, theo thivien.net)

Câu 2. (4,0 điểm)

Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bày tỏ quan điểm của anh/chị về ý kiến sau đây: Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại. (Barack Obama)

10
19 tháng 9 2025

Câu 1. (2,0 điểm)

Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ:

Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, hình ảnh “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” là một điểm nhấn nghệ thuật đặc sắc, giàu ý nghĩa. Hoa chanh vốn nhỏ bé, giản dị, không rực rỡ như hoa hồng, hoa cúc nhưng lại tinh khiết, trong sáng và tỏa hương thầm. Đặt trong “vườn chanh”, hoa chanh càng trở nên đồng điệu với không gian quê mùa, dân dã. Hình ảnh ấy chính là biểu tượng cho vẻ đẹp mộc mạc, thuần khiết, gần gũi của người con gái thôn quê. Qua đó, nhà thơ bày tỏ niềm trân trọng đối với những nét đẹp giản dị, đồng thời gửi gắm lời nhắn nhủ tha thiết: đừng để lớp son phấn thị thành làm phai nhòa vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Hình ảnh “hoa chanh nở giữa vườn chanh” còn khẳng định quan niệm thẩm mỹ của Nguyễn Bính – đề cao sự chân chất, quê mùa, coi đó là vẻ đẹp bền vững và đáng quý hơn cả. Từ hình ảnh thơ này, ta cảm nhận được nỗi lo lắng của nhà thơ trước nguy cơ mai một bản sắc quê hương khi con người chạy theo lối sống thị thành. Như vậy, chỉ bằng một câu thơ giản dị, Nguyễn Bính đã khắc họa thành công vẻ đẹp chân quê – vừa mộc mạc, vừa tinh khiết, vừa bền chặt trong lòng người đọc.


Câu 2. (4,0 điểm)

Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ:

Trong một bài phát biểu, cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama từng nhấn mạnh: “Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại.” Quả thực, giữa thời đại toàn cầu hóa hôm nay, biến đổi khí hậu không còn là vấn đề xa vời, mà đã trở thành mối đe dọa trực tiếp, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống con người trên khắp hành tinh.

Trước hết, biến đổi khí hậu là hệ quả tất yếu của hoạt động sản xuất và sinh hoạt thiếu ý thức của con người. Sự gia tăng khí thải nhà kính, nạn chặt phá rừng, ô nhiễm môi trường,… đã làm Trái Đất nóng lên, thời tiết thất thường, thiên tai dồn dập. Hậu quả là băng tan, mực nước biển dâng, nhiều vùng đất ven biển đứng trước nguy cơ biến mất. Bên cạnh đó, thiên tai, hạn hán, lũ lụt, bão tố diễn ra khốc liệt hơn, gây thiệt hại lớn về người và của, đặc biệt đối với các quốc gia nghèo, dễ bị tổn thương. Biến đổi khí hậu còn làm suy giảm đa dạng sinh học, ảnh hưởng đến nguồn nước, lương thực, từ đó đe dọa trực tiếp đến sự sống còn của loài người.

Từ thực trạng ấy, ta càng thấm thía tính đúng đắn trong lời cảnh báo của Obama. Quả thật, trong các thách thức toàn cầu như chiến tranh, dịch bệnh, khủng bố,… biến đổi khí hậu nguy hiểm hơn vì nó diễn ra âm thầm nhưng lâu dài, tác động đến mọi mặt đời sống và không chừa một ai. Đặc biệt, nó đe dọa đến tương lai của thế hệ mai sau, làm lung lay nền tảng phát triển bền vững của nhân loại.

Để đối mặt với thách thức này, cần có sự chung tay của toàn thế giới. Các quốc gia phải tăng cường hợp tác, thực hiện cam kết giảm phát thải, phát triển năng lượng sạch, trồng và bảo vệ rừng. Bên cạnh đó, mỗi cá nhân cũng cần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường: hạn chế sử dụng nhựa, tiết kiệm điện nước, trồng cây xanh, sống thân thiện với thiên nhiên. Chỉ khi cả cộng đồng cùng hành động, nhân loại mới có thể vượt qua thách thức khổng lồ này.

Tóm lại, biến đổi khí hậu thực sự là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại, đúng như lời Obama từng khẳng định. Ý kiến ấy không chỉ là lời cảnh báo mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta phải hành động ngay hôm nay, để bảo vệ Trái Đất – ngôi nhà chung duy nhất của loài người.

19 tháng 9 2025

tặng mik mấy xu đi

1 xu cx đc nha

17 tháng 9 2025

câu 1

Nhân vật bé Em trong truyện "Áo Tết" của Nguyễn Ngọc Tư là một hình ảnh tiêu biểu cho sự ngây thơ, trong sáng nhưng cũng đầy sâu sắc và tình cảm. Bé Em, một cô bé khoảng 10 tuổi, sống cùng bà trong một ngôi nhà nghèo khó ở miền Tây Nam Bộ. Dù hoàn cảnh khó khăn, bé Em luôn giữ trong mình niềm vui và hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chiếc áo Tết mới không chỉ là một món quà vật chất mà còn là biểu tượng của những ước mơ giản dị nhưng đầy ý nghĩa của em. Bé Em rất yêu quý chiếc áo này, không chỉ vì nó đẹp mà còn vì đó là món quà duy nhất mà bà có thể tặng.

Tính cách của bé Em được thể hiện qua sự nhạy cảm và tinh tế trong cách em đối xử với mọi người xung quanh. Em luôn quan tâm, chăm sóc bà, hiểu được nỗi khổ của bà và không phàn nàn về hoàn cảnh khó khăn. Tình bạn chân thành của bé Em với Bích cũng là một điểm sáng trong truyện. Dù hoàn cảnh gia đình khác nhau, bé Em luôn quan tâm và chia sẻ với bạn, không khoe khoang về những bộ đồ mới của mình khi biết Bích chỉ có một bộ đồ mới cho Tết.

Những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của bé Em thể hiện sự cảm thông sâu sắc và lòng yêu thương vô bờ bến. Em luôn cố gắng làm cho bạn cảm thấy vui vẻ và không bị tự ti về hoàn cảnh của mình. Qua nhân vật bé Em, Nguyễn Ngọc Tư đã truyền tải một thông điệp sâu sắc về tình cảm gia đình, sự hy sinh và lòng yêu thương, đồng thời khắc họa một hình ảnh tuổi thơ trong sáng nhưng cũng đầy nghị lực và hy vọng.

câu 2

Từ truyện ngắn "Áo Tết", chúng ta học được rằng tình bạn và sự đồng cảm còn quý hơn vật chất. Nhân vật bé Em đã cho thấy sự trưởng thành khi nhận ra giá trị tinh thần này, nhắc nhở mỗi người cần biết cân bằng giữa nhu cầu vật chất và giá trị tinh thần, đặt tình cảm, sự sẻ chia lên trên vật chất phù phiếm. Để xây dựng lối sống hài hòa, ta cần rèn luyện lòng nhân ái, thực hành sẻ chia từ việc nhỏ, tham gia các hoạt động cộng đồng và xây dựng môi trường giáo dục đề cao giá trị tinh thần. 
14 tháng 12 2025

Câu 1.

Nhân vật “em” trong văn bản Áo Tết hiện lên là một cô bé hồn nhiên, giàu cảm xúc và có sự trưởng thành trong nhận thức. Ban đầu, “em” mang tâm lí rất tự nhiên của tuổi thơ: háo hức, mong chờ chiếc áo Tết mới như một niềm vui vật chất cụ thể, gắn với ước mơ được bằng bạn bằng bè. Khi không có được chiếc áo như mong muốn, “em” buồn tủi, chạnh lòng, thậm chí có phần tủi thân trước bạn bè. Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy, “em” đã có sự chuyển biến quan trọng trong suy nghĩ. Qua tình bạn chân thành, sự quan tâm và chia sẻ mộc mạc của bạn bè, “em” nhận ra rằng niềm vui tinh thần, sự yêu thương và gắn bó mới là điều đáng trân trọng. Nhân vật “em” vì thế không chỉ đáng yêu mà còn đáng quý ở khả năng tự nhận thức và lớn lên trong tâm hồn. Hình ảnh “em” góp phần làm nổi bật thông điệp nhân văn của tác phẩm: giá trị tinh thần bền vững hơn những niềm vui vật chất nhất thời.

Câu 2.

Trong văn bản Áo Tết, nhân vật “em” đã nhận ra rằng tình bạn chân thành quý giá hơn chiếc áo đầm mới. Câu chuyện giản dị ấy gợi ra một vấn đề có ý nghĩa sâu sắc trong đời sống hiện đại: làm thế nào để xây dựng lối sống hài hòa, cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần.

Không thể phủ nhận vai trò của vật chất trong cuộc sống. Vật chất đáp ứng những nhu cầu thiết yếu như ăn, mặc, ở, học tập, giúp con người sống thuận tiện và an toàn hơn. Đối với tuổi trẻ, những mong muốn về trang phục đẹp, đồ dùng mới hay tiện nghi hiện đại là điều hoàn toàn chính đáng. Tuy nhiên, khi con người quá đề cao vật chất, dễ rơi vào lối sống chạy theo hình thức, so sánh hơn thua, từ đó đánh mất niềm vui giản dị và các mối quan hệ chân thành.

Giá trị tinh thần, ngược lại, là nền tảng bền vững nuôi dưỡng tâm hồn con người. Đó là tình bạn, tình thân, lòng nhân ái, sự sẻ chia và cảm giác được yêu thương. Những giá trị này không thể đo đếm bằng tiền bạc nhưng lại quyết định hạnh phúc lâu dài của mỗi người. Câu chuyện trong Áo Tết cho thấy khi “em” nhận được sự cảm thông và tình bạn chân thành, nỗi buồn vì thiếu thốn vật chất dần được xoa dịu. Điều đó chứng tỏ đời sống tinh thần có sức mạnh lớn lao trong việc giúp con người vượt qua khó khăn.

Để xây dựng lối sống hài hòa giữa vật chất và tinh thần, trước hết mỗi người cần biết đủ. Biết trân trọng những gì mình có sẽ giúp ta không bị cuốn vào vòng xoáy chạy theo vật chất. Bên cạnh đó, cần rèn luyện thói quen quan tâm đến người khác: lắng nghe, chia sẻ, giúp đỡ khi có thể. Chính những hành động nhỏ ấy nuôi dưỡng đời sống tinh thần phong phú. Ngoài ra, việc tham gia các hoạt động tập thể, đọc sách, rèn luyện thể thao, sống gần gũi với gia đình cũng giúp con người cân bằng giữa nhu cầu vật chất và đời sống nội tâm.

Đặc biệt với học sinh, việc cân bằng này càng quan trọng. Không nên đánh giá bản thân hay bạn bè qua quần áo, đồ dùng, mà cần coi trọng nhân cách, sự chân thành và nỗ lực trong học tập. Khi biết đặt giá trị tinh thần song hành với vật chất, con người sẽ sống nhẹ nhàng, nhân ái và hạnh phúc hơn.

Tóm lại, câu chuyện Áo Tết gửi gắm bài học sâu sắc: vật chất cần thiết nhưng không phải là tất cả. Một lối sống hài hòa, biết trân trọng cả giá trị vật chất lẫn tinh thần chính là con đường giúp con người đạt tới hạnh phúc bền lâu.


Đọc văn bản và thực hiện yêu cầu từ 1 đến 5.       NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA     Những cuộc chia lìa khởi tự đây,     Cây đàn sum họp đứt từng dây.     Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,     Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...     Có lần tôi thấy hai cô bé,     Sát má vào nhau khóc sụt sùi.     Hai bóng chung lưng thành một bóng,     “− Đường về nhà chị...
Đọc tiếp

Đọc văn bản và thực hiện yêu cầu từ 1 đến 5. 

      NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA

     Những cuộc chia lìa khởi tự đây,
     Cây đàn sum họp đứt từng dây.
     Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,
     Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...

     Có lần tôi thấy hai cô bé,
     Sát má vào nhau khóc sụt sùi.
     Hai bóng chung lưng thành một bóng,
     “− Đường về nhà chị chắc xa xôi?”

     Có lần tôi thấy một người yêu,
     Tiễn một người yêu một buổi chiều,
     Ở một ga nào xa vắng lắm!
     Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.

     Hai chàng tôi thấy tiễn chân nhau,
     Kẻ ở sân toa, kẻ dưới tàu,
     Họ giục nhau về ba bốn bận,
     Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu.

     Có lần tôi thấy vợ chồng ai,
     Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,
     Chị mở khăn giầu, anh thắt lại:
     “− Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”

     Có lần tôi thấy một bà già,
     Đưa tiễn con đi trấn ải xa.
     Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng,
     Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.

     Có lần tôi thấy một người đi,
     Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!
     Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,
     Một mình làm cả cuộc phân ly.

     Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
     Những bàn tay vẫy những bàn tay,
     Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
     Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

                                  (Nguyễn Bính, theo thivien.net)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản.

Câu 2. Xác định vần và kiểu vần được gieo trong khổ cuối của văn bản.

Câu 3. Xác định biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó.

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của bài thơ.

Câu 5. Theo em, yếu tố tự sự được thể hiện trong bài thơ này như thế nào? Hãy phân tích tác dụng của yếu tố ấy trong việc thể hiện cảm xúc, tư tưởng của bài thơ.

45
15 tháng 12 2025

!!

20 tháng 12 2025

Câu 1:

Thể thơ: Thơ bảy chữ

Câu 2:

Vần: Vần "ay" (bay - tay).

Kiểu vần: Vần chân, vần liền.

Câu 3:


Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc "Có lần tôi thấy...".

• Tác dụng:

• Tạo nhịp điệu đều đặn, như những chuyến tàu nối đuôi nhau đến rồi đi.

• Nhấn mạnh sự quan sát tỉ mỉ và nỗi ám ảnh của tác giả trước những cảnh chia ly lặp đi lặp lại nơi sân ga.

• Góp phần khắc họa sâu đậm vẻ đẹp đượm buồn và sự đa dạng của các cung bậc cảm xúc trong lúc tiễn biệt.

Câu 4:


-Đề tài: Cảnh chia ly nơi sân ga.

-Chủ đề: Thể hiện nỗi buồn nhân thế, sự cảm thông sâu sắc của tác giả trước những bóng hình đơn chiếc và những cuộc phân ly đầy lưu luyến trong xã hội cũ.

Câu 5:


-Yếu tố tự sự: Được thể hiện qua việc kể lại các câu chuyện ngắn, những mảnh đời riêng biệt gặp gỡ rồi chia xa: hai cô bé khóc, cặp tình nhân chia tay, người vợ tiễn chồng, bà mẹ tiễn con đi lính....

- Tác dụng:

+ Giúp cảm xúc của bài thơ trở nên cụ thể, chân thực qua những hình ảnh sống động.

+ Yếu tố kể làm nền tảng để khơi gợi dòng cảm xúc xót xa, bâng khuâng của nhân vật trữ tình trước cảnh "biệt ly".