Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chú bé thật ngộ nghĩnh đáng yêu vì đang ngồi trên máy bay lên cao chợt "phi công buồn ngủ" và "phi công" gọi Mẹ ơi, mẹ bế !"Thế là xuống ngay, sà vào lòng mẹ, mẹ là sân bay".
Nội dung: Sự vui thích với những nét ngộ nghĩnh.
Bun là một chú mèo rất dễ thương. Chả là năm lớp 4, do đạt thành tích cao trong học tập nên bố mẹ đã mua tặng cho tôi một chú mèo xám vằn, loại vật mà tôi yêu thích. Lúc mới về chú rất nhút nhát, chỉ biết nằm ở góc tường thu lu người và buồn. Đến bửa chú chỉ ăn vài miếng rồi tiếp tục hành trình ngủ đông của mình. Được một thời gian khi đã thích nghi với môi trường xa lạ Chú lại trở thành một chú hề cho cả nhà. Lắm lúc Chú đẩy banh, rồi lấy mũi đẩy viên bi vờn qua vờn lại. Tuy hơi hề nhưng Bun biết suy nghĩ lắm! Tôi và Chú là hiểu nhau nhất. Mỗi khi học bài Chú đều quanh quẩn bên tôi, lúc thì trèo lên bàn đẩy đẩy cây viết, lúc thì cuộn tròn mình ngủ sát bên đùi tôi. Ôi, Bun thật đáng yêu làm sao! Lắm lúc tôi ngồi ngắm Bun và thấy Chú có một vẽ đẹp riêng. Bộ lông chú óng mượt xám xám lại xen vào vài cái vằn đen. Hai cái tai vểnh lên lâu lâu lại cọ quậy như chú ý lắng nghe gì đó.
Cặp mắt tròn long lanh nổi bật là hai con ngươi đen nhánh hiện ra. Cái mủi hồng hồng lúc nào cũng ươn ước đánh mùi rất tài. Chân của Chú thì thoăn thoắt mỗi khi có báo động ở đâu chú đều khẩn cấp lao tới liền nhưng chẳng bao giờ nghe tiếng động cả bởi lớp chân có những đệm thịt rất êm và mịn. Tính tình của chú lại càng đáng mến hơn. Mỗi lần tôi vui chú chú chạy nhãy với tôi. Chú trèo lên cây lại nhảy xuống, chạy xung quanh thỉnh thoảng lại cào tôi một cái nhẹ, lúc thì cắn quần rồi chạy y hệt sợ tôi rượt. Những lúc âu yếm, chú nằm gọn trong lòng tôi đòi tôi vuốt ve bộ lông từ khóe mắt xuống tai.
Những lúc tôi buồn hay bị bệnh nhìn vẽ mặt tôi dường như Bun hiểu. Nó như muốn chia buồn với tôi. Nó nằm xuống cạnh tôi lặng im, chẳng đùa giởn như mọi hôm nữa. Tôi mỉm cười nói khẽ: "Chị không giận em đâu mèo cưng ơi!". Nhưng cu cậu vẫn chẳng vui mà còn lại làm nũng nữa cơ. Đúng thiệt là con mèo lắm trò! Suốt thời gian đó Bun là một người bạn thân của tôi lúc vui cũng như lúc buồn. Phải nói là người bạn tri kỉ của tôi thời học cấp I. Từ khi hoàn thành chương trình cấp I phải di cư vào trường nội trú thân yêu tôi phải xa Bun. Trước hôm đi tôi cùng cả nhà và mèo Bun nữa, cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng.
Mọi người nói cười vui vẻ còn tôi thì gắp cho mèo Bun những thứ ngon. Hôm sau, khi chia tay, mọi người. Đây là giờ cao điểm sao ngăn được những giọt lệ rơi. Tôi khóc, mẹ tôi cũng khóc và rồi tôi phải đi, nhưng kìa mèo Bun và nũng nịu như không muốn cho đi. Lúc này tôi khóc càng to và chạy thật nhanh lên xe mặc cho mèo Bun ngơ ngác đứng nhìn rồi buông một tiếng "meo".
Thời gian qua, tôi cứ ngóng từng ngày để được về với gia đình và mèo Bun dù chỉ hai ngày. Mỗi lần về Bun mừng lắm, nó lúc nào cũng ở bên tôi không rời, thậm chí lúc tôi ngủ nó cũng trèo lên giường chui vào chăn ngủ cùng. Thời gian cứ thế đi cho đến một ngày tôi nhận được tin mèo Bun qua đời vì bệnh tự dưng sống mũi tôi cứ cay cay, tôi núp vào một góc, nước mắt giọt ngắn giọt dài, tôi cứ thế nức nở nhớ mèo Bun. Một người bạn tri kỉ, luôn bên tôi lúc tôi vui tôi buồn mà bây giờ lại bỏ tôi một cách thản nhiên như vậy. Và tôi cũng thầm chúc Bun "ở bên kia thế giới" sẽ luôn vui vẻ như những ngày cùng chơi với tôi.
"Bun ơi! Chị yêu em nhiều"
Đến tận bây giờ, những khi buồn tôi lại nhớ đến Bun. Và cứ nghĩ đến những ngày bên Bun lòng tôi thắt lại. "Tại sao trên đời lại có con vật đáng yêu như vậy nhỉ?"
Mỗi mái nhà riêng có nét khác biệt đáng yêu : mái nhà của chim thì lợp nghìn chiếc lá biếc, mái nhà của cá là sóng xanh rập rình, mái nhà của dím ẩn sâu trong lòng đất, mái nhà của ốc là chiếc vỏ tròn ngay bên mình, mái nhà của em thì có giàn gấc có quả đỏ che nghiêng, còn nhà của bạn thì có hoa giấy hồng trên mái.
Sau đây là những hình ảnh ngộ nghĩnh đáng yêu của đám học trò.. Đám học trò đứng dậy, khúc khích cười chào cô... thằng Hiển ngọng líu... Cái Anh hai má núng nính ngồi gọn tròn như củ khoai, bao giờ cũng giành phần đọc xong trước... Cái Thanh mở to đôi mắt hiền dịu nhìn tấm bảng, vừa đọc vừa mân mê mớ tóc mai."
Hà Nội, ngày 10 tháng 9 năm 2018
Hoàng Lan thân mến !
Đã lâu lắm rồi tớ mới lại viết thư cho cậu. Kể từ ngày gia đình tớ chuyển xuống Hà Nội cũng là lúc bọn mình xa nhau thấm thoát cũng đã được một năm rồi cậu nhỉ? Hôm nay được nghỉ nên tớ viết thư này kể cho cậu nghe về thành phố Hà Nội nơi gia đình tớ đang sống nhé!
Đó là một thành phố náo nhiệt và đông đúc. Con người nơi đây rất thanh lịch, cởi mở, và thân thiện lắm cậu à! Hà Nội có tận ba mươi sáu phố phường nhé. Mỗi phố là một làng nghề riêng độc đáo. Vào mỗi dịp cuối tuần, gia đình tớ thường cùng nhau đi thăm Hồ Gươm, Văn Miếu, Lăng Bác hoặc vườn thú Thủ Lệ và ăn những món ăn yêu thích như kem Tràng Tiền, cốm Vòng, bánh tôm Hồ Tây….Hà Nội giờ đang vào thu, đi dưới những con phố dài ngập tràn hương hoa sữa tuyệt lắm cậu ơi! Khi nào có dịp cậu xuống Hà Nội chơi, tớ sẽ dẫn cậu đi dạo quanh Hà Nội nhé!
Còn nhiều thứ về Hà Nội lắm, tớ sẽ kể cho cậu nghe dần dần sau nha. Giờ tớ có việc phải ra ngoài rồi. Hi vọng một ngày nào đó sớm nhất chúng mình được gặp nhau đi dạo ở Thủ đô náo nhiệt và đông vui này. Chúc cậu mạnh khỏe và học tập tốt!
Người viết
Đào Minh Anh
Vậy đáp án đúng là:
a. tre mang lại bóng mát cho người nông dân.
b. Cá trê là con vật rúc dưới bùn.
c. Chú mèo lười rửa mặt thật đáng chê.
d. Cọ xòe ô che nắng.
Bấm chọn tên loài hoa không được nhắc tới trong bài.
hoa chuối, hoa vông, hoa gạo, hoa loa kèn, hoa hồng nhung, hoa mặt trời
Tên loài hoa không được nhắc tới trong bài là: hoa loa kèn.
HT
?
??????????????/
??.
Trả lời câu hỏi
Tao cũng không hỏi mày