Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
1. Tên báo cáo nghiên cứu:
Bi kịch tình yêu và bài học mất nước trong truyền thuyết An Dương Vương- Mị Châu- Trọng Thuỷ
2. Lý do:
- Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, tuyền thuyết là một bộ phận quan trọng, phản ánh những sự kiện lịch sự xa xưa qua lăng kính nghệ thuật dân gian. Trong số đó truyện An Dương Vương- Mị Châu- Trọng Thuỷ là một trong những truyền thuyết tiêu biểu và giàu giá trị nhất.
- Câu truyện không chỉ tái hiện công cuộc dựng nước và giữ nước của dân tộc thời Âu Lạc mà còn chứa đựng những bài học sâu sắc. Đặc biệt, truyện khắc hoạ một bi kịch kép: bi kịch mất nước và bi kịch tình yêu. Sự nhẹ dạ của Mị Châu, sự lợi dụng rồi hối hận của Trọng Thuỷ, sự chủ quan của An Dương Vương đều trở thành những chi tiết nghệ thuật để nhân dân rút ra thông điệp: cảnh giác trước kẻ thù, đề cao trách nhiệm cá nhân đối với quốc gia.
- Ngoài ra, tác phẩm còn đặc sắc ở chỗ kết hợp giữa yếu tố lịch sử và yếu tố kì ảo, vừa phản ánh hiện thực vừa gửi gắm ước mơ, niềm tin của nhân dân. Chính sự hoà quyện này tạo nên sức sống lâu bền cho truyền thuyết trong tâm thức người Việt.
- Chính vì vậy, em chọn nghiên cứu vấn đề " Bi kịch tình yêu và bài học mất nước trong truyền thuyết An Dương Vương - Mị Châu - Trọng Thuỷ" để có thể hiểu sâu hơn giá trị văn hoá, nghệ thuật và ý nghĩa nhân sinh mà tác phẩm đem lại.
3. Mục đích, đối tượng nghiên cứu và các phương pháp nghiên cứu
a) Mục đích nghiên cứu:
- Giải thích được vì sao truyền thuyết An Dương Vương - Mị Châu - Trọng Thuỷ vừa mang tính lịch sử vừa mang tính nghệ thuật dân gian.
- Phân tích bi kịch tình yêu của Mị Châu và Trọng Thuỷ như một minh chứng cho sự gắn bó giữa tình cảm cá nhân và vậ mệnh dân tộc.
- Khẳng định giá trị tư tưởng lớn của truyện: đề cao cảnh giác trách nhiệm trong việc giữ nước đồng thòi bộc lộ tấm lòng bao dung của nhân dân đối với những số phận bi kịch.
➞ Qua đó, nghiên cứu không chỉ giúp hiểu rõ hơn văn học dân gian mà còn rút ra được những bài học ý nghĩa trong bối cảnh hiện đại.
b) Đối tượng nghiên cứu
- Tác phẩm chính: truyền thuyết An Dương Vương - Mị Châu - Trọng Thuỷ trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam và Truyền thuyết Việt Nam.
- Nguồn tham khảo: một số công trình nghiên cứu về văn học dân gian, truyền thuyết lịch sử, cũng như bác bài phân tích, bình giảng về tác phẩm.
- Khía cạnh tập trung: hình tượng nhân vật ( An Dương Vương, Mị Châu, Trọng Thuỷ ), các chi tiết kì ảo ( Rùa vàng, nỏ thần, lông ngỗng, ngọc trai - giếng nước ) và thông điệp lịch sử - nhân sinh mà người dân gửi gắm qua truyện.
c) Phương pháp nghiên cứu
1. Phân tích - tổng hợp:
- Phân tích chi tiết cốt truyện, tính cách nhân vật, yếu tố kì ảo.
- Từ đó tổng hợp thành các luận điểm khái quát về nội dung và nghệ thuật
2. So sánh - đối chiếu:
- So sánh với các truyền thuyết khác về chủ đề mất nước ( vd: Thánh Gióng, Truyện Hai Bà Trưng,...) để thấy nét riêng của bi kịch Mị Châu - Trọng Thuỷ.
3. Lịch sử - văn hoá:
- Đặt truyện trong bối cảnh lịch sử dựng nước và chống giặc ngoại xâm thời Âu Lạc, kết hợp với hoàn cảnh xã hội để lý giải nguyên nhân và ý nghĩa của các chi tiết truyện.
4. Tiếp cận văn hoá dân gian:
- Chú trọng khai thác các biểu tượng dân gian: nỏ thần ( sức mạnh quốc gia ), lông ngỗng ( sự nhẹ dạ ,cả tin), ngọc trai - giếng nước ( sự hoá giải và lòng bao dung ).
- Qua đó lý giải cách nhân dân vừa phán xét vừa cảm thông với số phận nhân vật.
+ Từ việc phân tích các chi tiết quan trọng trong câu chuyện mà xác định ý nghĩa truyện ( chú ý không sa đà vào phân tích truyện).
+ Trình bày những suy nghĩ về câu chuyện mà bản thân đã xác định được. Có thể lấy dẫn chứng trong văn chương và thực tế để làm rõ ý kiến của mình.
- Trong câu chuyện đã dẫn, hoàn cảnh và tâm trạng người mẹ khi về nhà, thái độ khi nghe đứa con lớn mách tội em, nỗi xúc động của người mẹ khi hiểu ra tình cảm của đứa con út cũng như dòng chữ con viết là những điều cho ta hiểu ý nghĩa truyện. Nên phân tích những chi tiết ấy.
- Một câu chuyện có thể mang đến cho người đọc nhiều suy nghĩ khác nhau. Câu chuyện trên, có thể gợi cho ta một số suy nghĩ như:
+ Nỗi tức giận dễ làm con người có thể mắc sai lầm.Vì thế, không nên nóng vội, phải hiểu rõ bản chất sự việc trước khi tỏ thái độ.
+ Con trẻ bộc lộ tình yêu thương một cách hồn nhiên, chân thành. Tình yêu thương của con mang đến cho người mẹ niềm vui và sức mạnh vượt qua khó khăn vất vả…
Nhà triết gia Francis Bacon từng khẳng định: “Sách làm đầy đủ con người.” Quả thật, sách không chỉ là kho tàng tri thức, mà còn là nhịp cầu nối liền tâm hồn con người qua mọi thời đại. Mỗi trang sách mở ra như một cánh cửa nhiệm màu, đưa ta vượt qua ngưỡng thời gian và không gian để chạm đến những miền đất xa lạ, gặp gỡ những tâm hồn đã từng sống, từng yêu, từng đau khổ và từng hiến dâng. Có khi đó là ngọn đuốc sử thi, soi rọi những trận chiến, những khát vọng tự do và ý chí trường tồn; có khi lại là tiếng thở dài khẽ khàng trong những trang nhật ký, hé lộ sự mong manh, hữu hạn của kiếp người; và cũng có khi là lời ca ngân nga trong thơ, chở nặng thương nhớ, niềm tin cùng những giấc mơ chưa bao giờ tắt. Sách lưu giữ hộ ta những giọt lệ của nhân loại, đồng thời truyền lại ngọn lửa niềm tin và ý chí sống cho hôm nay. Đọc sách là đối thoại với muôn đời, là học cách đồng cảm với một con người xa lạ tận chân trời, là lắng nghe tiếng vọng của chính mình giữa vô biên tri thức và cảm xúc. Chính trong hành trình ấy, ta nhận ra một sự thật giản dị mà lớn lao: con người, dù cách biệt bao nhiêu về thời đại, văn hóa hay số phận, vẫn gặp nhau ở một điểm chung bất diệt – khát vọng sống, khát vọng yêu thương và khẳng định ý nghĩa đời mình. Và khi khép lại trang sách, ta mới hiểu: điều kỳ diệu nhất không phải là tri thức đã được lưu giữ, mà là sự sống trong ta vừa được đánh thức – sự sống biết cảm, biết nghĩ, biết yêu và biết nối dài ước mơ nhân loại.
+ “Họ đều là những người nông dân nghèo thương con”. Nhưng tình thương con của mỗi người có biểu hiện và kết cục khác nhau: chị Dậu thương con mà không bảo vệ được con, phải bán con lấy tiền nộp sưu cứu chồng; lão Hạc phải tìm đến cái chết để giữ mảnh vườn cho con; còn ông Hai, khi nghe tin làng theo giặc lại lo cho con vì chúng nó cũng là con làng Việt gian đấy ư? Chúng nó cũng bị người ta rẻ rúng hắt hủi đấy ư?...Rõ ràng, ông đặt tình cảm riêng trong mối quan hệ với làng, với nước; ông hiểu danh dự của mỗi con người – dù còn ít tuổi – cũng gắn với danh dự của làng, gắn với vận mệnh của đất nước.
+ “Họ đều có sức phản kháng, đấu tranh”. Trong hoàn cảnh xã hội trước Cách mạng tháng Tám, chị Dậu phản kháng một cách tự phát, để bảo vệ chồng trước sự dã man vô nhân đạo của những kẻ đại diện cho cái gọi là “nhà nước” bấy giờ. Còn ông Hai, ông có ý thức trách nhiệm với làng, có tinh thần kháng chiến rất rõ ràng: ông trực tiếp tham gia các hoạt động kháng chiến ở làng, ông muốn trở về làng để được cùng anh em đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuân đá…khi đi tản cư ông vẫn lo cho các công việc kháng chiến ở làng.
- Đặc biệt, cần phân tích để thấy những chuyển biến “rất mới” trong tình cảm của ông Hai đối với làng. Ở ông Hai, “tình yêu làng mang tính truyền thống đã hòa nhập với tình yêu nước trong tinh thần kháng chiến của toàn dân tộc”.
+ Tình yêu làng thể hiện ở việc hay khoe làng của ông. Phân tích để thấy sự thay đổi ở việc khoe làng ấy: trước Cách mạng, ông khoe sự giàu có, hào nhoáng của làng; sau Cách mạng tháng Tám, ông khoe không khí cách mạng ở làng ông…Ông tin vào ý thức cách mạng của người dân làng ông cũng như thắng lợi tất yếu nếu giặc đến làng nên nghe giặc “rút ở Bắc Ninh, về qua làng chợ Dầu…” thì ông hỏi ngay “ta giết được bao nhiều thằng?”.
+ Tình yêu làng gắn với tình yêu nước của ông Hai bộc lộ sâu sắc trong tâm lí ông khi nghe tin đồn làng theo giặc. Từ khi chợt nghe tin đến lúc về nhà, nhìn lũ con; rồi đến những ngày sau…nỗi tủi hổ ám ảnh ông Hai thật nặng nề, mặc cảm tội lỗi ngày một lớn hơn. Tình yêu làng, yêu nước của ông còn thể hiện sâu sắc trong cuộc xung đột nội tâm gay gắt. Ông thấy tuyệt vọng vì ở nơi tản cư có tin không đâu chứa người làng Chợ Dầu. Lòng trung thành với cách mạng, với đất nước thật mạnh mẽ, hiểu rõ những điều quý giá mà cách mạng đã mang lại cho mình cũng như trách nhiệm với cách mạng nên ông Hai đã quyết định dứt khoát “Làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây thì phải thù”.
+ Tình cảm với kháng chiến, với cụ Hồ của ông Hai được thể hiện cảm động, chân thành khi ông tâm sự với đứa con út. Và, tinh thần kháng chiến, niềm tự hào về làng Chợ Dầu kháng chiến được thể hiện cụ thể khi ông Hai nghe tin cải chính về làng.
- Phân tích để thấy “nguyên nhân của những đổi thay rất mới đó ở nhân vật ông Hai”. Những đổi thay đó là do tác động của hoàn cảnh lịch sử. Sự mở rộng và thống nhất giữa tình yêu quê hương với tình yêu đất nước là nét rất mới trong nhận thức và tình cảm của người nông dân sau Cách mạng tháng Tám mà nhà văn Kim Lân đã thể hiện qua nhân vật ông Hai. Tình cảm ấy có được bởi cách mạng đã mang lại cho người nông dân cuộc sống mới, họ được giác ngộ và cũng có ý thức tự giác vươn lên cho kịp thời đại. Vậy nên, tầm nhìn, suy nghĩ của ông Hai đã được mở rộng, đúng đắn.
Lamdownsondw
Đúng rồi bạn ơi
Trong đời sống hiện đại, chiếc điện thoại gần như trở thành vật “bất ly thân” của nhiều người, đặc biệt là giới trẻ. Nó mang lại tiện ích, sự tiện lợi và cả niềm vui nhỏ bé mỗi ngày. Thế nhưng, khi thói quen sử dụng điện thoại vượt khỏi giới hạn cần thiết, con người lại vô tình đánh mất nhiều giá trị quan trọng của cuộc sống. Ngày nay, không khó để bắt gặp cảnh mọi người dán mắt vào màn hình bất cứ lúc nào: khi ăn cơm, khi học bài, khi đang đi chơi cùng bạn bè hay thậm chí cả lúc nghỉ ngơi. Sự phụ thuộc quá mức ấy khiến nhiều người dần mất hứng thú với những hoạt động ngoài đời thực, ngại giao tiếp trực tiếp và thu mình vào một “thế giới ảo” tưởng chừng rất gần mà lại vô cùng xa.
Thói quen sử dụng điện thoại quá nhiều không chỉ ảnh hưởng đến tinh thần mà còn gây hại trực tiếp đến sức khỏe. Việc nhìn vào màn hình trong thời gian dài khiến thị lực suy giảm, tư thế ngồi sai gây mệt mỏi và cản trở chất lượng giấc ngủ. Không chỉ vậy, chiếc điện thoại còn là “kẻ đánh cắp sự tập trung”, khiến học sinh sao nhãng việc học, người đi làm giảm hiệu quả công việc. Khi mỗi tiếng rung hay mỗi thông báo đều có thể làm gián đoạn suy nghĩ, con người khó lòng duy trì sự sáng tạo và sự liền mạch trong tư duy. Bên cạnh đó, việc quá chú tâm vào màn hình khiến các mối quan hệ trở nên xa cách hơn: những cuộc trò chuyện bị ngắt quãng, bữa ăn trở nên im lìm, cảm xúc của nhau bị bỏ quên. Dần dần, nhiều người bị cuốn vào mạng xã hội đến mức đánh mất khả năng tập trung, giảm sự nhạy bén và thậm chí quên mất cách tận hưởng cuộc sống thật quanh mình.
Để từ bỏ thói quen này, mỗi người cần bắt đầu từ những thay đổi nhỏ nhưng kiên trì. Trước hết, việc đặt ra giới hạn thời gian sử dụng điện thoại mỗi ngày là giải pháp hiệu quả nhất. Ta có thể tạo cho mình một lịch sinh hoạt khoa học hơn: dành thời gian cố định cho học tập, đọc sách, vận động hoặc đơn giản là thư giãn mà không cần đến thiết bị công nghệ. Ngoài ra, việc tắt những thông báo không cần thiết giúp ta tránh bị cuốn vào mạng xã hội chỉ vì một tiếng rung vô tình. Bên cạnh đó, tham gia các hoạt động ngoài trời, gặp gỡ bạn bè, trò chuyện cùng gia đình sẽ giúp ta cảm nhận lại sự ấm áp của kết nối thật – điều mà màn hình không bao giờ có thể thay thế.
Từ bỏ thói quen sử dụng điện thoại quá nhiều không có nghĩa là rời xa công nghệ, mà là học cách làm chủ nó. Khi biết điều chỉnh bản thân, con người sẽ sống chủ động hơn, lành mạnh hơn và thảnh thơi hơn. Ta có nhiều thời gian để suy nghĩ, để sáng tạo và để gắn bó với những điều chân thật quanh mình. Quan trọng hơn cả, đó là cách để mỗi người tìm lại sự cân bằng – một sự cân bằng giúp tâm hồn nhẹ nhàng, cuộc sống hài hòa và hạnh phúc trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.