Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài văn:
Trong bức tranh em vẽ về tương lai, gia đình em đang sống trong một ngôi nhà to và khang trang. Ngôi nhà có mái ngói đỏ thắm, những ô cửa sổ sáng bóng đón ánh nắng vàng. Trước sân là khu vườn xanh mát, nơi có hàng cây ăn trái sum suê, những luống hoa rực rỡ sắc màu và một chiếc xích đu nhỏ dưới tán cây. Bên trái sân là giàn hoa giấy hồng rực, bên phải là thảm cỏ xanh để cả nhà có thể ngồi trò chuyện và tận hưởng gió trời.
Trong khung cảnh ấy, ông bà em ngồi nhâm nhi chén trà nóng, bố mẹ chăm sóc cây cối, còn anh chị em thì chạy nhảy, nô đùa thật vui. Không khí gia đình chan chứa tiếng cười, tràn đầy hạnh phúc và bình yên.
Em vẽ bức tranh này vì đó là ước mơ giản dị nhưng ấm áp của em: được sống cùng gia đình trong một mái nhà rộng rãi, có khu vườn xanh mát để mọi người quây quần bên nhau. Với em, ngôi nhà không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà còn là tổ ấm nuôi dưỡng tình thương và niềm hạnh phúc. TICK NHE BẠN ƠI
ns lại là tủ của tui
Bài thơ
em vào lớp ...(mấy ghi vô)
cô giáo dạy văn
là cô ... (ghi vô) đó
tính cô đâu khó
mà rất dễ thương
mỗi ngày đến trường
cô đều vui vè
dạy cho chúng em
bao điều mới mẻ
em yêu cô lắm
cô giáo dạy văn
Thơ 4 chữ:
Chú em là Biên
Quê ở Điện Biên
Thích ăn thịt xiên
Và khoai tây chiên.
Thơ lục bát:
Mẹ ơi mẹ đẹp như tiên
Mẹ thêm dấu huyền mẹ gửi cho con.
Bằng: là các dấu như huyền, hoặc không có dấu
Trắc: Là các dấu như ngã, sắc, nặng, hỏi
Lớp Sáu Thân Thương
Lên lớp Sáu, em lớn rồi
Cặp sách nặng trĩu, đầy lời thầy cô
Bạn bè ríu rít sân trường
Tiếng cười vang vọng, tình thương đong đầy.
Ôi!mới ngày nào
Còn học trường tiểu học
còn bên bao người bạn
còn thầy cô thân thương
mà giờ đã lớp 6
ôi!em lớn thật rồi
Tham khảo!
Một trong những bài thơ lục bát mà em thích nhất chính là bài thơ Việt Nam quê hương của nhà thơ Nguyễn Đình Thi. Bài thơ được viết bằng thể lục bát, âm điệu nhẹ nhàng, bay bổng nhưng cũng không kém phần sôi nổi, trầm hùng. Câu thơ mở đầu như câu hát ca ngợi da diết để lại cho em ấn tượng sâu sắc : " Việt Nam đất nước ta ơi...... sớm chiều". Nhà thơ đã tinh tế vẽ nên một bức tranh màu sắc hài hòa, tươi đẹp, rất đặc trưng của làng quê Việt. Giữa nền xanh biếc “biển lúa” là hình ảnh đàn cò trắng chao nghiêng rập rờn. Cánh cò ấy không cao vút tầng không mà “bay lả” giữa cánh đồng, dưới những đám mây mờ bị che phủ bởi đỉnh núi, mở ra khung cảnh về một đất nước thanh bình. Đánh đổi cho sự thanh bình ấy chính là máu, là nước mắt của biết bao những người con anh dũng kiên cường chiến đấu hết mình bảo vệ đất nước. Chỉ bằng 4 dòng thơ đầu thôi, cũng đủ khơi gợi cho chúng ta niềm tự hào về thiên nhiên, về mảnh đất Việt Nam yêu dấu
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại vẫn là 3 cây
5 cây chụm lại thành rừng
7 cây chụm lại thành từng núi cao
Xuân về gọi lộc nảy mầm
Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay
Xuân về gọi mắt nai say
Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm
Xuân về hạnh phúc êm đềm
Xuân về xum họp bên thềm đoàn viên
Xuân về ta cúng tất niên
Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên
Xuân về gọi nắng dịu hiền
Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày.
hai câu thơ ngọt ngào của Đỗ Trung Quân gợi về trong mỗi chúng ta tình yêu quê hương da diết nhất là đối với những kẻ tha hương . Mười tám tuổi đời Tế Hanh sống xa quê ...chiều chiều lang thang dọc sông Hương ,nỗi nhớ quê lại ào ạt trong lòng .Những cảm xúc vô cùng thiết tha và nồng hậu ấy trở đi trở lại trong lòng người thi sĩ để rồi cuối cùng tràn vào bài thơ tuyệt bút :quê hương.
quê hương của Tế Hanh có một cái giọng riêng rất đặc trưng :giản dị ngọt ngào và thấm đượm những câu chữ không ào ạt mà cứ như nhưng đoạn phim tư liệu từ từ chiếu về từng khung cảnh quê hương câu thơ mở đầu giản dị nhưng đầy niềm thương nhớ , tự hào :
Làng tôi ở vốn nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
làng chài của Tế Hanh làm nghề từ lâu đời làng cách biển nửa ngày sông. câu thơ gần gũi từ cách nói đến cách tính độ dài theo kiểu dân gian .sáu câu thơ tiếp là cảnh bình minh một ngày lao động mới mở ra say sưa và hứng khởi đối với những người dân biển .Khung cảnh rất trong rất nhẹ và đẹp .
khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
hai câu thơ như có tiếng reo mừng đầy phấn khởi . khí thế của ngày mới hừng hực hăng say được Tế Hanh dồn vào hình ảnh con thuyền .chiếc thuyền nhẹ hăng vượt ra khơi như con tuấn mã băng mình giữa thảo nguyên mái chèo khua mạnh chẳng khác gì một lưỡi kiếm khổng lồ đang chém ngang ngọn sóng mà lướt tới . câu thơ chuyển nhịp nhanh khoẻ bởi các động tư mạnh "hợp sức" với nhau hăng , phăng , vượt . hình ảnh chiếc thuyền ra khơi gợi ra sự náo nức trong cả một ngày lao động của làng chài
Học tốt !
Bạn ấy bảo mở bài gián tiếp cơ mà,đâu phải cảm thụ?
Đông sang:
Tác giả cô Thương Hoài (sđt 0385 168 017)
Nghe đông len lén thềm trên,
Lá vàng ngơ ngác rụng bên hiên nhà.
Mẹ giờ tóc điểm sương pha,
Nhọc nhằn mẹ gánh đã già bóng câu.
Nỗi buồn ém nhẹ vào sâu,
Niềm vui đọng lại ở đầu môi con.
Lặng thầm phai nhạt má son,
Phong sương tuyết nguyệt đã mòn áo nâu.
Gian lao nào oán than câu,
Mong con khôn lớn cơ cầu mẹ mang.
Mưa phùn đã thấy đông sang,
Lòng người ai biết tấc gang thế nào.
Mẹ xưa má thắm môi đào,
Thoi đưa thoắt cái đã vào hoàng hôn.
Gió sương phủ khắp xóm thôn,
Nhưng công ơn mẹ tâm hồn mãi ghi.
Bầm ơi-Tố Hữu
Chuyện cổ nước mình-Lâm Thị Mỹ Dạ
truyện Kiều-Nguyễn Du
Tre Việt Nam-Nguyễn Duy
Sóng-Xuân Quỳnh
Hc tốt!
Hoa đào nở rộ khắp sân
Gió xuân thổi nhẹ lướt trên cành
Bạn bè ríu rít cười vang
Tiếng trống trường vang sáng rộn ràng
Cây phượng đỏ tỏa nắng vàng
Chúng mình cùng nhau học thật chăm
Ngày mai lại thêm bao niềm vui
Trường lớp thân yêu mãi trong tim
Cô Hoài viết bài văn dài quá
Bạn có thể tham khảo bài "Quê Hương" bài đó hay mà lại ý nghĩa nha!