Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ngày đầu tiên bước vào môi trường Trung học cơ sở, em cảm thấy rất hồi hộp và có chút lo lắng. Trường mới rộng lớn hơn, lớp học cũng khác hẳn so với cấp Tiểu học. Em không còn học với cô giáo cũ nữa, mà được học với nhiều thầy cô khác nhau, mỗi người dạy một môn. Ban đầu em thấy hơi lạ lẫm, nhưng sau đó em dần cảm thấy háo hức vì sẽ được học nhiều điều mới mẻ hơn. Bạn bè trong lớp rất thân thiện, ai cũng vui vẻ làm quen với nhau. Em thấy mình đã lớn thêm một chút, phải tự giác và chăm chỉ hơn. Tuy có nhiều thay đổi, nhưng em tin rằng môi trường THCS sẽ giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô và ba mẹ.
Thế thôi! :)))))
3)
A.Mở bài
– Lí do chọn tiết học.
– Ấn tượng của em về tiết học đó.
B. Thân bài
– Quang cảnh lớp học.
– Hoạt động của thầy và trò đầu tiết học.
– Hoạt động của thầy và trò giữa tiết học.
– Hoạt động của thầy và trò cuối tiết học.
C. Kết bài
– Suy nghĩ của em về tiết học, về bộ môn.
– Hứa hẹn sẽ học tốt các tiết học bộ môn.
Người phụ nữ đẹp nhất đối với em có lẽ chính là mẹ, mẹ không chỉ là người đẹp nhất mà còn là người phụ nữ đảm đang nhất, tuyệt vời nhất trong suy nghĩ của em. Mẹ em là một giáo viên tiểu học, năm nay mẹ đã bước sang tuổi 39, mẹ công tác trong chính ngôi trường mà em đang học, chính vì vậy sáng nào em cũng được mẹ chở đi làm và đi học. Mẹ em có mái tóc dài, đen nhánh và thẳng suôn mượt, mẹ không thích nhuộm tóc hay làm xoăn như các cô giáo khác. Dù là đi dạy hay ở nhà mẹ vẫn rất giản dị, không tô son, đánh phấn, nhưng như thế mẹ vẫn rất xinh đẹp. Mẹ em là một giáo viên dạy giỏi ở trường, em rất tự hào khi có một người mẹ như mẹ của em. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng yêu thương, chăm sóc và dạy dỗ của mẹ.
tk
Chúng ta có được đôi mắt để thấy cuộc sống, có được một cuộc đời để sống và tận hưởng thường cảm ơn tạo hóa, cảm ơn chúa trời. Nhưng đôi khi lại vô tình quên mất người trực tiếp trao sự sống cho mình, người đi suốt cuộc đời không ai có thể hiểu con hơn, chính là mẹ. Và mẹ là ý nghĩa lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Người khác vẫn thường tự hào rằng mẹ họ là một cô giáo, là một người phụ nữ rất xinh đẹp. Tôi luôn tự hào vì mình có một người mẹ nông dân và chẳng có gì nổi bật lắm. Như bao người nông dân khác chỉ biết “đầu tắt mặt tối” đi làm để kiếm tiền nuôi con cái, mẹ tôi không có nước da hồng hào, cũng chẳng có đôi mắt bồ câu hay mũi dọc dừa. Nước da mẹ đã đen sạm, in màu sương gió và nắng gắt. Mẹ tôi cũng không có gì đặc biệt. Khuôn mặt bình thường như những người phụ nữ bình thường, mái tóc dài thường được búi gọn bởi một chiếc đũa để dễ dàng cho làm việc. Mẹ cũng không biết cách đi đứng, ăn nói nhã nhặn và tế nhị theo tiêu chuẩn người phụ nữ. Như những người nông dân luôn thật thà chân chất, mẹ luôn nghĩ gì sẽ nói ấy.
Những người nông dân không biết nói những lời yêu thương mềm mại. Họ chỉ thể hiện bằng hành động. Mẹ tôi cũng vậy. Không biết mẹ đã nói rằng mẹ yêu tôi lần nào chưa? Theo trí nhớ của tôi thì là chưa. Nhưng tôi chắc chắn rằng mẹ rất yêu và thương tôi. Mẹ không nói yêu nhưng mọi đồ ăn, mọi thứ tốt nhất mẹ đều dành cho tôi. Không nói thương tôi, nhưng mẹ vẫn vừa mắng vừa xót khi thấy tôi bị thương, mẹ không cho tôi làm những việc nặng nhọc. Mẹ biết rằng, chỉ có học với giúp cuộc đời con cái không khổ như mình nên dẫu nhà không có điều kiện nhưng không bao giờ mẹ để tôi thiếu gì so với bạn bè, chưa lần nào mẹ phàn nàn về chi phí đi học. Những lời mắng mỏ còn nhiều hơn cả yêu thương, nhưng những hành động yêu thương còn nhiều hơn thế nữa. Những người nông dân hiền lành, chân chất nhưng luôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh như thế.
Tôi yêu nhất là đôi bàn tay mẹ. Đôi bàn tay không mềm mại như những tháp bút như những giáo viên, không uyển chuyển như những người phụ nữ truyền thống, bàn tay ấy thô ráp và nứt nẻ. Công việc đồng áng, những ngày gánh hàng ra chợ bán đã làm cho đôi tay kia chai sạn như thế nào, mẹ cũng biết nữa. Có những lớp da đã bị bong ra một mảng, chẳng dễ nhìn một chút nào. Nhưng đôi bàn tay ấy lại ấm áp đến lạ kì. Đôi bàn tay nuôi tôi lớn đến giờ. Đôi bàn tay tết tóc cho tôi mà ngày nào bọn bạn cũng khen tôi nức nở. Đôi bàn tay đã nấu cho tôi những món ngon nhất trên đời mà có lẽ sơn hào hải vị cũng không thể bằng được; đã quạt cho tôi những trưa hè nắng gắt, đắp chăn cho tôi vào những khuya tôi ngủ quên. Đôi bàn tay đã đánh đòn tôi rồi lát sau chính nó lại thoa thuốc cho tôi. Và mỗi khi tôi áp má vào tay mẹ, tôi lại thấy một sự bình yên đến lạ kì. Chỉ có tình yêu thương của người mẹ mới chính là lá chắn tốt nhất cho con suốt cả cuộc đời.
Tôi tự hào vì mẹ mình. Tự hào về một người mẹ bình thường nhưng lại có một tình yêu hơn cả bình thường. Dẫu sau này, cuộc đời có như thế nào, chữ “Mẹ” ấy vẫn mãi không thay đổi. Mãi mãi…
Tân thân mến!
Vì biết bạn không hiểu thành ngữ "Ếch ngồi đáy giếng" nên hôm nay mình sẽ giải thích giúp bạn câu thành ngữ này. "Ếch ngồi đáy giếng" trước hết chỉ "những người hiểu biết ít do điều kiện tiếp xúc hẹp". Sau nữa lại từ thái đôh nhân nháo "coi trời bằng vung" của ếch mà thành ngữ này có hàm ý nói về sự chủ quan, coi thường thực tế. Số phận của những người đó, nếu không giống như con ếch huênh hoang, hợm hĩnh nọ thì chí ít, họ cũng phải trả giá bằng những thất bại chua xót khi tiếp xúc với thực tế phong phú sinh động, mà khi hiểu ra thì sự đã rồi. Đó là ý nghĩa của thành ngữ "Ếch ngồi đáy giếng". Nếu còn gì không hiểu thì bạn có thể hỏi mình thêm. Tới đây mình xin dừng bút.
Thân mến!
tên
......thân mến!
Thành ngữ "Ếch ngồi đáy giếng" chúng ta đã gặp rất nhiều trong đời sống hằng ngày.Hẳn là ban đầu bạn sẽ còn cảm thấy khó hiểu với câu thành ngữ này."Ếch ngồi đáy giếng" trước hết để chỉ những người hiểu biết có hạn do điều kiện tiếp xúc hẹp.Sau cùng truyện ngầm phê phán những kẻ hiểu biết hạn hẹp lại hay huênh hoang, khoác lác, luôn cho mình là đúng. Đồng thời khuyên mọi người phải cố gắng mở rộng tầm nhìn, tầm hiểu biết của mình, không nên chủ quan, kiêu ngạo.Nếu không thì những con người như thế sớm muộn cũng sẽ gặp không ít khó khăn,thất bại trong cuộc sống hay tệ hơn cũng sẽ "bị một con trâu đi qua giẫm bẹp" như chú ếch trong truyện ngụ ngôn "Ếch ngồi đáy giếng" cùng tên mà thôi.Đó là những gì mà truyện hay chính câu thành ngữ "Ếch ngồi đáy giếng" gửi gắm cho mỗi con người chúng ta.
Thân,
..........
Kiều Phương với biệt danh là “Mèo” rất hồn nhiên, hiếu động, có tài năng hội hoạ hiếm có. Đặc biệt “Mèo” có tình cảm trong sáng và lòng nhân hậu, đây mới là đáng quí của em. Lòng nhân hậu của em thể hiện rõ trong bức tranh “Anh trai tôi”. Soi vào bức tranh ấy, cũng tức là soi vào tâm hồn trong sáng và nhân hậu của em gái, giúp cho người anh tự nhìn rõ mình hơn để vượt lên được những hạn chế của tính đố kị, lòng tự ái và tự ti.
Truyện đã đem đến cho mỗi người chúng ta bài học ứng xử trong cuộc sống: cần có thái độ thiện chí, có sự trân trọng và niềm vui thực sự chân thành trước thành công hay tài năng của người khác, ngay cả khi người đó là bạn bè trong lớp hay người thân trong gia đình.
hok tốt!![]()
Phải yêu quý mọi người xung quanh. học tập cách sống của mèo là : có tâm hồn trong sáng,
vui tươi, yêu đời, nhân hậu, đam mê,...
Ko buồn rầu về bản thân kém cỏi của mình về một mặt như người anh, luôn dang tay đón nhận
những điều tốt đẹp. Phải nhận ra sự đầm ấm mà mọi người đem lại cho mình
tham khảo dị bản thạch sanh thể loại thơ lục bát :
- Bài Thạch Sanh Lý Thông (Dương Thanh Bạch):
Ngẫm trong cổ tích ngày xưa
Ẩn điều đạo lý ai chưa tỏ tường?
Rằng là những kẻ bất lương,
Lừa người phản bạn tìm đường vinh thân.
Giàu sang có được lúc gần,
Về sau quả báo nhận phần tai ương.
Những người trung thực hiền lương,
Giúp người chẳng ngại đâu lường hiểm nguy
...
TK:
Ngẫm trong cổ tích ngày xưa
Ẩn điều đạo lý ai chưa tỏ tường?
Rằng là những kẻ bất lương,
Lừa người phản bạn tìm đường vinh thân.
Giàu sang có được lúc gần,
Về sau quả báo nhận phần tai ương.
Những người trung thực hiền lương,
Giúp người chẳng ngại đâu lường hiểm nguy
Sang hèn chẳng thiết so bì,
Tâm hồn thanh thản xá gì tử sinh.
Chuyện xưa ở quận Cao Bình
Vợ chồng Thạch lão muộn sinh nối dòng,
Lạy đằng Tây, khấn đằng Đông,
Việc nhân, việc nghĩa quyết không nề hà.
Tiếng lành vang tận cao xa,
Ngọc Hoàng nghe thấu ắt là duyên căn.
Cho mời Thái tử truyền rằng
Đầu thai về chốn dương trần giúp dân.
Nói về Thạch lão phu nhân
Ngày kia nghe thấy trong thân bất thường.
Đại phu phán mới tỏ tường:
Rằng đang chờ trẻ nối đường gia tông.
Mặt trời vừa hé đằng đông,
Giọt sương khẻ đọng cánh hồng hoa khoe,
Tiếng rừng rí rách qua khe,
Suối trong uốn lượn xập xoè bướm bay.
Gió rừng háo hức rung cây,
Cỏ xanh triền đổ sợi dài nắng in.
Lạy trời cao tỏ anh minh,
Vợ chồng Thạch lão cúi mình tạ ân.
Mâm đầy trang trọng giữa sân Gà tơ một cặp,
rượu ngon một vò.
Thành tâm khói toả hương mờ
Rừng thiêng chờ tiếng trẻ thơ khóc chào
Mik Tham khảo từng đó đoạn.Còn dài lắm nên mình tham khảo thế thôi
an nhiên yeu bao tang
:}}}
ỷttrrggff·
dffdaddsgfdffdgfdvfdbfdzgbdgd
dffff
mai nêm ít chích kì chích ki chích kì
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa·
hohohohohohahahahahahihihihi
do a cu
·····