Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
ẨN DỤ: là biện pháp dùng tên gọi của đối tượng này làm tên gọi của đối tượng khác dựa trên sự liên tưởng về mối tương đồng giữa hai đối tượng về mặt nào đó (như màu sắc, tính chất, trạng thái, vv.)
Hoán dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng, khái niệm bằng tên của một sự vật, hiện tượng, khái niệm khác có quan hệ gần gũi với nó nhằm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt.
* ẨN DỤ: là biện pháp dùng tên gọi của đối tượng này làm tên gọi của đối tượng khác dựa trên sự liên tưởng về mối tương đồng giữa hai đối tượng về mặt nào đó (như màu sắc, tính chất, trạng thái, vv.).
* HOÁN DỤ: là biện pháp dùng tên gọi của đối tượng này thay thế cho tên gọi của đối tượng khác trên cơ sở liên tưởng mối liên hệ lôgic khách quan giữa hai đối tượng.
- Trong tiếng Việt, dùng tên gọi của cái bộ phận để chỉ cái toàn thể (vd. nhà có ba miệng ăn), dùng tên gọi cái cụ thể để chỉ cái trừu tượng (vd. bàn tay vàng), dùng tên riêng để chỉ tính cách, đặc trưng (vd. Sở Khanh)... là những HD.
- Cách học tốt ngữ văn thì là do cách học của từng người (; Cái này cậu có thể tự tra trên Google.
Câu 1. một lần em đã nóng giận với bạn thân chỉ vì một hiểu lầm nhỏ, hôm đó trong giờ học nhóm em nghĩ bạn không làm phần việc của mình nên đã trách móc và nói những lời không hay, bạn em rất buồn và không giải thích gì, sau đó em mới biết bạn đã làm xong từ trước nhưng em chưa kiểm tra kĩ, em cảm thấy hối hận và đã chủ động xin lỗi bạn, hai chúng em cùng ngồi lại nói chuyện để hiểu nhau hơn, từ đó em rút ra bài học là khi có mâu thuẫn cần bình tĩnh, lắng nghe và trao đổi thẳng thắn để giải quyết vấn đề, tránh nóng giận gây tổn thương tình bạn
2)
Mỗi người chúng ta đều được sinh ra và lớn lên từ một làng quê nào đó. Em cũng vậy, em sinh ra tại một vùng quê nghèo miền Trung có nắng và gió Lào. Quê em nghèo lắm, nhưng sau này dù đi đâu thì em vẫn luôn nhớ về làng quê thân yêu đó.
Ngôi làng em sống nằm cạnh một cánh đồng bao la, bát ngát. Ngồi ở cổng làng đã có thể phóng tầm mắt ra xa nhìn rõ sự mệnh mông của đồng lúa.
Bước vào ngôi làng đơn sơ này, sẽ bắt gặp một cây đa cổ thụ rất to, cành lá sum xuê, phải 4 người mới có thể ôm vừa thân cây chắc nịch đó. Ông nội em bảo rằng cây đa này đã được trăm tuổi, có từ lúc ông chưa hình thành trong bụng mẹ. Em cũng không mường tượng ra được điều đó, chỉ gật đầu đồng ý. Cây đa đầu làng là nơi dừng chân của mọi người sau khi làm đồng đi ngang qua đó, cũng là nơi để ông bà ngồi hóng gió giữa trưa hè oi bức.
Ở ngay cạnh cây đa trăm tuổi có một giếng nước rất trong. Người làng em gọi nó là giếng Đình, hay còn gọi là giếng làng để mọi người cùng lấy nước sinh hoạt. Nước giếng rất trong, có thể nhìn thấy bầu trời chiếu rọi xuống đó. Mẹ vẫn thường bảo nước giếng đó rất ngon, về nấu nước chè đặc thì rất tuyệt. Người lớn xóm em ai cũng thích uống nước chè đặc, còn bọn con nít thì không ai thích, vì chát lắm.
TRông ra xa một chút thì làng em có một cái ao sen rất to, mùa hè hoa sen nở rộ rất đẹp. Em thích được ngắm hồ sen vào buổi sáng, vì lúc đó cánh hoa còn đọng lại một vài hạt sương tròn và trắng trong. Ai cũng khen quê em nhờ có ao sen là trở nên xinh đẹp và đáng mến hơn.
Làng em tuy nhỏ, ít nhà nhưng mọi người sống với nhau rất tình cảm, thân thiết. Mỗi buổi sáng mai thức dậy, khi ánh mắt trời lên cao, ở đầu làng mọi người đã nói chuyện rôm rả, người vác cuốc, người vác cày, người dắt trâu ra đồng bắt đầu ngày mới bận rộn. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây cao như một bản hòa tấu sôi động. Trẻ con tíu tít ôm vai bá cổ, vui vẻ đến trường học. Ai ai cũng bận rộn nhưng ai ai cũng vui vẻ.
Vào lúc mặt trời lặn, bao trùm lên ngôi làng bé nhỏ của em là màu đỏ rực của mặt trời sắp rớt ở phía xa dãy núi đằng kia. Làng quê em trở nên yên bình, êm ả và thoải mái. Những cơn gió hiu hiu thổi, đưa đẩy những khóm hoa dại ven đường lan tỏa hương. Những đàn trâu gặm bò ở đằng xa được đám con nít lùa về, con nào con nấy no căng bụng, bước đi chậm chạp. Ở trên những mái ngói đỏ tươi, khói bốc lên nghi ngút, hình như nhiều gia đình đang nấu cơm tối. Cảnh tưởng đó khiến em mê mẩn, vì sự bình dị và ấm áp của nó.
Làng quê em là một nơi rất bình dị, thân quen. Là nơi mỗi đứa trẻ chúng em được sinh ra và lớn lên. Dù làng quê em còn nghèo, nhưng em hi vọng sau này mọi người sẽ chung tay cùng xây dựng ngôi làng nhỏ này thanh một ngôi làng trù phú hơn.
![]()
Bài làm
Quê hương! Hai tiếng ấy cất lên thật thiêng liêng trong lòng mỗi con người. Quả đúng như vậy, hình bóng quê hương yêu dấu thanh bình, yên ả đã hằn sâu vào kí ức tuổi thơ em . Càng lớn khôn trưởng thành em càng thấy quê hương mình có nhiều vẻ đẹp. Nhưng có lẽ thích nhất là được ngắm nhìn phong cảnh quê em vào những buổi sáng mùa xuân đẹp trời.
Khi tiếng gà gáy râm ran vang vọng khắp xóm làng như xé tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm mai, gọi mọi vật tỉnh giấc sau một đêm dài yên lặng. Làn sương mùa xuân mỏng manh như tấm khăn voan khổng lồ bao trùm khắp không gian. Gió vẫn nhè nhẹ thổi, Những ngôi sao trên bầu trời thức dậy muộn hối hả chạy trốn. Từ trong các bếp ánh lửa bập bùng, ngọn khói lan xa. Đâu đó tiếng chó sủa văng vẳng, tiếng vo gạo sàn sạt, tiếng xoong nồi va vào nhau loảng xoảng vọng ra từ các gia đình. Tiếng gọi nhau dậy đi học, đi làm í ới. Em cũng đã trở dậy ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường .
Từ phía đằng đông ông mặt trời từ từ nhô lên chiếu muôn vàn ánh hào quang xuống trần gian. Từ trong vòm cây vải, cây nhãn trong vườn nhà ông Tư đầu làng những anh chích choè đang luyện giọng hoà cùng muôn điệu tiếng chim khác tấu lên khúc nhạc không lời chào bình minh tươi đẹp. Em khoan khoái dạo bước trên con đường quen thuộc cùng các bạn trong xóm đến trường. Trên đường tấp nập, nhộn nhịp những bước chân, tiếng trò chuyện của người đi làm, đi chợ, tiếng các bạn học sinh cười nói vui vẻ, ríu rang
Xa xa là dòng sông quê hương hiền hoà chảy. Sông tốt bụng lắm, xin bao nhiêu nước cũng cho. Hai bên bờ những bãi dâu, vườn chuối xanh um. Vài con thuyền chầm chậm xuôi dòng. Tiếng máy hút cát trên thuyền xình xịch vang động mặt sông. Trên triền đê mấy chú bò thung thăng gặm cỏ. Luỹ tre ven đê vẫn đu mình trong gió, xanh biếc một màu xanh quê hương. Mặt trời đã lên cao, nắng vàng lan toả khắp muôn nơi. Em cùng các bạn đã đến trường từ lúc nào không biết. Em bước vào lớp học trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Quê hương thật thân quen giản dị. Quê hương đã lưu giữ bao kỉ niệm êm đềm ngày thơ ấu. Dù có đi đâu xa, em cũng chẳng thể nào quên được vẻ đẹp của quê mình vào những buổi sáng mùa xuân đẹp trời. Bởi đó là những gì thiêng liêng thơ mộng nhất của tuổi thơ em.
Sáng nay cu Việt kêu mệt. Mẹ sờ trán con. ừ, quả đầu Việt hâm hấp nóng. Mẹ nói vói bố đi qua trường xin phép cho cu Việt nghỉ học hôm nay. Đắp chăn cẩn thận và dặn dò con xong, bố mẹ sửa soạn đi làm.
Bố khóa cửa lại.
- Bố ạ. Bố cứ để cửa cho con, thỉnh thoảng con còn xuống đi tiểu.
- Bố sợ con bỏ cửa trống.
.. Con không di chơi đâu, bố ạ. Con nằm đây cho đến lúc bố mẹ về.
Bố ngần ngừ một tí rồi dặn thêm:
- ừ, bố để chìa khóa ở nhà đó. Con nhớ đừng đi chơi đâu nhé.
Bô khép cửa lại rồi đi làm.
Cu Việt nằm một mình. Buồn thật. Mấy tập họa báo xem đi xem lại đến chán ngấy. Chà, dưới sân tụi nó chơi trò gì mà vui thê' nhỉ. Giọng to nhất đúng là thằng Hùng rồi, cái giọng vịt đực đó thì không thể nhầm được. Kìa, có chuyện gì mà cái Tí nó cười to thê' nhỉ? Lại có cái Na nữa, có nó thì bao giờ cái tập thể dưới kia cũng dậy hẳn lên. Hãy nhìn xuống xem sao. Cu Việt nhỏm dậy nhòm qua cửa sổ. Đúng mà, mình đoán không sai. Có đủ mặt hầu hết những đứa ở khu tập thể này. Chả là chúng nó học buổi chiều mà! Giá lúc này được xuống nhập bọn với chúng nó nhỉ. Cái trò bịt mắt bắt dê đó thì Việt ta mê lắm. Hay cứ xuống chơi một tí. Không được, bố đã dặn rồi... Bỗng cu Hùng ngước lên. Nó hét to:ƠViệt, làm gì trên đó, xuống đây nhanh lên!
Kệ, hay cứ xuống đó chơi một tí thôi mà. Còn lâu bố mẹ mới về.
Cu Việt mở cửa, chạy vội xuống sân. Bọn trẻ mừng lắm. Chả là trong cuộc chơi nào, cu Việt cũng góp phần nổi bật.
Cu Việt mải chơi quên sốt, quên đói và điều này mới nguy: quên cả thì giờ. Cho đến lúc ngoài đường, trong ngõ tấp nập người, xe, cu Việt mới sực nhớ là đã đến giờ tan tầm.
Sao chóng thế nhỉ? Phải chạy nhanh lên thôi! Thoáng cái cu Việt đã nằm ngay lên giường, trùm kín chăn lại. À, lấy tờ họa báo để bên cạnh, mẹ về sẽ nghĩ: Con nó xem họa báo rồi ngủ thiếp đây mà. Rồi mẹ sờ tay vào trán cu Việt, nói nhỏ với bố:
- Con nó còn hâm hấp nóng. Chiều nay xin cho nó nghỉ thêm buổi nữa - Nghĩ đến đó, cu Việt cảm thấy yên tâm. Dẫu sao cũng còn may. Chậm một tí thế nào bố mẹ cũng bắt gặp đang chơi ngoài sân... Chắc lúc này bố mẹ đang rẽ xuống con đường vào khu tập thể. Đó, bố đang dắt chiếc xe đạp vào ngõ. Bố đang đến cây bàng đầu sân. Nguy rồi! Cu Việt cuống lên. Còn đôi guốc sáng nay cu Việt xuống sân chơi vứt bên gốc bàng nằm ngay lối đi... đôi guốc sơn màu đỏ. Có họa là bé bằng cái kim bố mẹ mới không trông thấy. Làm thê' nào bây giờ nhỉ. Chạy xuống lấy lên ư? Không kịp nữa rồi.
Kìa, hình như nghe văng vẳng có tiếng của mẹ.
- ủa sao lại có đôi guốc của cu Việt dưới này nhỉ...
Cu Việt nhắm mắt. Nhưng không thể nào yên được, lo quá! Sẽ nói với bố mẹ thê' nào đây. Tại sao đôi guốc lại ở dưới sân? Chẳng lẽ lại nói liều là con không biết à. Hay đổ tại con mèo nó mang ra đó? Thế mà hóa hay cơ dấy. Chả có lần mẹ vẫn kể chuyện cổ tích, có con mèo biết đi hia cơ mà.
Mèo đi hia được thì đi guốc cũng được chứ gì. Nhưng cả khu nhà tập thể này lâu nay chẳng thấy một chú mèo... Hay mình cứ bảo là...
Chưa kịp nghĩ hết câu thì cửa phòng bỗng mở. Qua lỗ chăn thủng Việt liếc nhìn ra. Mẹ đã về, tay mẹ cầm đôi guốc. Mẹ vẫn đứng nguyên chờ bố trước cửa. Bố vào, chẳng kịp đợi bố bỏ chiếc cặp xuống, mẹ đã đưa đôi guốc ra:
- Bố nó xem, tôi dã bảo, đi phải khóa cửa lại.
Bố nhìn đôi guốc, thong thả nói:
- Mẹ nó cứ để đôi guốc nguyên chỗ cũ. Con dậy, nó khắc biết. Tôi tin con nó biết ăn năn. Sáng nay nó đã có lỗi rồi. Bây giờ đừng để con nó phạm tội nói dối nữa.
Mẹ nghe theo lời bố, đặt đôi guốc xuống cạnh giường, rồi đi làm cơm.
Cu Việt nằm trong chăn nghe thấy mọi chuyện. Tự nhiên nước mắt cứ chảy ra lúc nào không biết.
Khi mẹ dọn cơm lên bàn, bố mới bước lại giường, nhè nhẹ lật chăn ra. Bố sờ vào trán cu Việt rồi bảo:
- Dậy ăn cơm với bố mẹ đi con.
Cả nhà ngồi ăn vui vẻ. Hôm nay bố kể nhiều chuyện vui. Bố lại dành cho cu Việt những phần ngon.
Đến chiều, cu Việt dậy sớm, bỏ sách vở vào cặp rồi chào bố mẹ đi học.
Tiếng guốc gõ nhè nhẹ trên cầu thang, vang lên một khúc nhạc vui...
bạn ấy đang hỏi chúng ta sao bạn lại kêu bạn ấy chép trên loigiaihay vậy?@Bùi Xuân Bảo
Nếu ai đó hỏi tôi, "Bạn là ai?", tôi sẽ không đưa ra danh thiếp hay chức danh. Tôi sẽ nói: Tôi là tổng hòa của những trải nghiệm, những sai lầm đã được tha thứ, và những hy vọng vẫn còn cháy âm ỉ. Cuộc sống của tôi không phải là một pho tượng hoàn hảo, mà là một bức tranh dang dở, đầy những nét cọ vụng về nhưng chân thật.
Điều đầu tiên tôi học được là phải chấp nhận chính mình. Tôi biết mình không hoàn hảo—tôi đôi khi nóng vội, thường xuyên nhạy cảm trước những lời nói vô tình, và đôi lúc cảm thấy bất an trước tương lai. Nhưng tôi không còn tự trách mình vì những điều đó nữa. Tôi xem những khuyết điểm ấy là những dấu vân tay của tâm hồn tôi. Chúng nhắc nhở tôi rằng tôi là một con người, không phải một cỗ máy. Chính những thất bại và vết sẹo trong quá khứ đã trở thành người thầy tốt nhất, dạy tôi về sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn. Bởi vì tôi đã từng vấp ngã, tôi mới có thể dễ dàng đồng cảm với những khó khăn của người khác.
Tôi định nghĩa giá trị của bản thân không phải bằng tiền bạc hay danh vọng. Với tôi, giá trị nằm ở sự chân thật. Tôi tự hào vì luôn cố gắng sống đúng với lương tâm mình, nói và làm những điều xuất phát từ sự thật, dù đôi khi nó mang lại khó khăn. Tôi luôn tìm kiếm sự cân bằng nội tại, giữa việc muốn cống hiến hết mình cho công việc và nhu cầu được nghỉ ngơi, được kết nối với những người tôi yêu thương. Sự bình yên trong tâm hồn—đó là tài sản lớn nhất mà tôi không ngừng xây dựng.
Tôi nhìn nhận cuộc đời mình là một quá trình liên tục phát triển. Tôi xem quá khứ là những trang sách quý giá, chứa đựng những bài học đắt giá. Tôi chọn sống tỉnh thức trong hiện tại, cố gắng cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc bình dị—từ ánh nắng sớm mai đến mùi hương của đất sau cơn mưa. Tôi biết rằng, tương lai là vô định, nhưng tôi nhìn về nó không phải bằng sự lo sợ, mà bằng một lòng biết ơn thầm kín: biết ơn vì tôi vẫn còn cơ hội để học hỏi, để sửa chữa và để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính tôi.
Tóm lại, tôi là một con người đang nỗ lực hết mình để sống tử tế, để yêu thương sâu sắc, và để tìm thấy ý nghĩa trong sự bình dị. Đó là tuyên ngôn về sự tồn tại của tôi.
bài làm
Mẹ yêu thương của con ơi, con muốn nói điều này với mẹ. Lúc nào cũng thế, con nhận ra rằng mẹ luôn luôn rất bận rộn với những công việc hàng ngày. Buổi sáng, mẹ phải dậy sớm để đưa con ra xe buýt và sau đó làm việc. Buổi chiều, mẹ còn phải đi chợ, nấu ăn cho gia đình, giúp con học bài, chơi với con và dỗ con vào giấc ngủ. Mẹ thậm chí còn thức trắng cả đêm để chăm sóc con khi con ốm, kiểm tra nhiệt độ và giúp con giảm sốt.
Mùa hè, mẹ luôn dành thời gian để dẫn con đi khám phá và học hỏi những bài học quý báu của cuộc sống. Con luôn nhớ những kỷ niệm tuyệt vời khi đi chơi cùng mẹ, đặc biệt là chuyến đi đến Sapa. Chúng ta đã thăm thú những bản làng nghèo, trò chuyện với các bạn nhỏ và học được nhiều điều quý giá từ họ. Điều này đã giúp con hiểu rõ hơn về sự may mắn của mình và ý nghĩa của việc giúp đỡ người khác, đặc biệt là những người gặp khó khăn.
Nhân dịp Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, con muốn dành cho mẹ lời chúc kính mừng. Mẹ luôn luôn xinh đẹp trong mắt con, và con mong mẹ sẽ luôn hạnh phúc và khỏe mạnh. Hãy tiếp tục yêu thương con và chăm sóc cho gia đình của mình như mẹ đã luôn làm. Con yêu mẹ rất nhiều!
số 2
Lòng mẹ rộng lớn như biển bao la, tràn ngập tình thương thiết tha, Tình mẹ ngọt ngào như dòng suối, thanh khiết và êm đềm không ngừng trào.
Mẹ, vô cùng tôn quý và cao cả, tình thương của mẹ bao trùm cả bầu trời, từ khi con còn nằm trong bụng mẹ cho đến khi trưởng thành. Trên hành trình cuộc sống, hình ảnh của mẹ luôn luôn bên con, là biển cả vững chãi để con có thể nương tựa. Khi cuộc đời nghiệt ngã, khiến con mệt mỏi, mẹ sẽ luôn mở rộng vòng tay yêu thương để chào đón con. Dù có những lỗi lầm hay sai sót, mẹ vẫn sẽ là người bảo vệ và che chở con. Và khi con trưởng thành, con cũng sẽ trở thành một bờ vai đắc lực cho mẹ.
Mẹ yêu thương của con ơi, con muốn nói điều này với mẹ. Lúc nào cũng thế, con nhận ra rằng mẹ luôn luôn rất bận rộn với những công việc hàng ngày. Buổi sáng, mẹ phải dậy sớm để đưa con ra xe buýt và sau đó làm việc. Buổi chiều, mẹ còn phải đi chợ, nấu ăn cho gia đình, giúp con học bài, chơi với con và dỗ con vào giấc ngủ. Mẹ thậm chí còn thức trắng cả đêm để chăm sóc con khi con ốm, kiểm tra nhiệt độ và giúp con giảm sốt.
Mùa hè, mẹ luôn dành thời gian để dẫn con đi khám phá và học hỏi những bài học quý báu của cuộc sống. Con luôn nhớ những kỷ niệm tuyệt vời khi đi chơi cùng mẹ, đặc biệt là chuyến đi đến Sapa. Chúng ta đã thăm thú những bản làng nghèo, trò chuyện với các bạn nhỏ và học được nhiều điều quý giá từ họ. Điều này đã giúp con hiểu rõ hơn về sự may mắn của mình và ý nghĩa của việc giúp đỡ người khác, đặc biệt là những người gặp khó khăn.
Nhân dịp Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, con muốn dành cho mẹ lời chúc kính mừng. Mẹ luôn luôn xinh đẹp trong mắt con, và con mong mẹ sẽ luôn hạnh phúc và khỏe mạnh. Hãy tiếp tục yêu thương con và chăm sóc cho gia đình của mình như mẹ đã luôn làm. Con yêu mẹ rất nhiều!
Bn tham khảo nha, mik viết ngắn lắm
Câu chuyện này đã xảy ra rất lâu rồi, nhưng khi nhớ lại, tôi bỗng khóc. Bởi vì, những trải nghiệm đáng nhớ của người bạn nhỏ ấy là cả 1 kỉ niệm của cả nhà tôi.
Lúc tôi lên ba, bố tôi có nuôi 1 chú mèo tam thể. Lông chú mượt mà, mềm như bông, tôi thích nhất là đc vuốt ve nó mỗi ngày. Anh tôi đặt tên cho nó là Kai, cả nhà cũng rất thích cái tên này. Kai rất ngoan, có lần mẹ tôi đút cho tôi ăn, Kai đến xin ăn, nhưng nó đẩy cái bát của nó sát chân mẹ tôi, mẹ tôi xoa đầu nó:"Ôi, Kai ngoan quá!". Khi nó đi vệ sinh, nó đều nhảy lên bồn cầu, ngồi y chang con người vậy, khi ko xả nước đc, nó cào nhẹ chân bố tôi để đi thông tắc. Khi đến giờ ăn, anh tôi chỉ cần lắc gói đồ ăn và kêu "bim bim" là nó phi như bay về chỗ.
Nhưng rồi cho đến 1 ngày, nó trèo lên bàn thờ, chạy nhảy ngay trên đấy, khiến 1 ngọn nến rơi xuống, cũng may tôi tránh đc quả đó. Kai dạo này ko còn ngoan như trước nữa, rảnh là nó phá. Khi nó xin ăn, nếu cả nhà ko đồng ý là nó nhảy lên bếp bật lung tung, suýt thì cháy nhà. Nó còn trèo lên dây điện nhà hàng xóm để đi tìm bạn mới. Có lần, nó đang đứng trên dây điện để chơi, bỗng nó rơi bốp xuống đường, đúng lúc có xe qua, cán lên người nó, nó đau quá tắt thở. Cả nhà vội ra xem thì thấy cảnh tượng trước mắt, Kai nằm im thin thít, còn xe kia thì chạy đi từ lâu. Tôi sợ hãi, núp sau lưng mẹ, trong lòng xót lắm, muốn khóc lắm, nhưng chỉ biết bất lực nhìn cảnh đau đớn ấy.
Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh người bạn nhỏ ấy ra đi. Ai ai cũng xót, cả tôi nữa, cả nhà đều rất nhớ Kai.
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc không vui. Đó có thể là một lần bị điểm kém, một lần cãi nhau với bạn, hoặc như em – là một lần mất đi một người bạn nhỏ thân thiết. Đó là chú chó nhỏ tên Đốm – người bạn mà em yêu quý nhất.
Đốm đến với gia đình em vào một buổi chiều mưa. Hôm ấy, bố em đi làm về và bất ngờ mang theo một chú chó nhỏ ướt sũng, run rẩy vì lạnh. Thấy chú đáng thương, cả nhà em quyết định nhận nuôi. Em là người đặt tên cho chú là “Đốm” vì chú có bộ lông trắng tinh điểm vài đốm đen như hạt tiêu. Ngay từ giây phút đầu, em đã rất quý mến Đốm.Từ ngày đó, em và Đốm trở thành đôi bạn thân thiết. Mỗi sáng, Đốm chạy lon ton theo tiễn em đi học, rồi chiều lại đứng trước cổng ngóng em về. Có hôm em bị điểm kém, em ngồi im trong góc sân, buồn rầu, thì Đốm lại lặng lẽ nằm bên cạnh, đặt đầu lên chân em như để an ủi. Dù không biết nói, nhưng ánh mắt của Đốm luôn khiến em cảm thấy được yêu thương và chia sẻ.Vậy mà… một ngày nọ, một chuyện buồn đã xảy ra. Hôm ấy là chủ nhật. Em dậy muộn, vội vàng ra sân cho Đốm ăn như thường lệ. Nhưng lạ thay, em không thấy chú đâu. Em gọi lớn: “Đốm ơi! Đốm ơi!” – nhưng chỉ có tiếng gió thổi và vài chiếc lá rơi lạo xạo. Em bắt đầu lo lắng. Em tìm quanh nhà, ra cả đầu ngõ, rồi sau đó là khắp khu xóm. Bố mẹ cũng chia nhau đi tìm, nhưng đến chiều tối vẫn không ai thấy Đốm.Trái tim em như có ai bóp nghẹt. Em vừa lo chú bị lạc, vừa sợ có ai đó đã bắt mất chú. Đêm đó, em không sao ngủ được. Em cứ nằm nghĩ đến cảnh Đốm đang lang thang, đói lạnh, hoặc tệ hơn là bị thương... Nước mắt em cứ rơi, không thể nào kìm lại được.Những ngày sau đó, em vẫn tiếp tục đi tìm, mang theo ảnh của Đốm và hỏi từng người một. Dán cả tờ rơi tìm chó lạc. Nhưng tất cả đều vô vọng. Mỗi lần nhìn thấy chiếc vòng cổ nhỏ hay chiếc chăn em từng đắp cho Đốm, lòng em lại quặn thắt. Mọi thứ quen thuộc giờ chỉ còn là kỷ niệm.
Người ta thường nói thời gian có thể phai mờ tất cả nhưng hình ảnh của Đốm – đôi mắt tròn, cái đuôi vẫy không ngừng và tình cảm ấm áp ấy vẫn khắc sâu trong tim em.
Nếu cs gì sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah !
Olm chào em, để có thể có một kỹ năng viết văn tốt, em cần có các yếu tố sau:
1; Xác định yêu cầu bài viết:
+ Viết về vấn đề gì
+ Viết theo thể loại nào
+ Viết cho ai, viết để làm gì
2; Biện pháp nghệ thuật trong bài viết:
+ Sử dụng các biện pháp nghệ thuật tu từ như so sánh, nhân hóa, ẩn dụ, hoán dụ để tăng tính hình tượng cho bài viết.
+ Sử dụng các từ có tính hình tượng, biểu cảm để tăng cảm xúc cho người đọc.
3; Tuyên truyền thông tin, đưa các kiến thức khoa học vào bài viết:
+ Sử dụng kiến thức khoa học tự nhiên, khoa học xã hội để bài viết có giá trị về tri thức, giúp mở mang kiến thức cho người đọc.
+ Sử dụng các thông tin chất lượng, các thông tin mới, các thông tin đã được kiểm chứng để tăng tính thời sự, tính hấp dẫn cho bài viết, cũng như hữu ích cho người đọc trong đời sống.
4; Sử dụng trí tưởng tượng đưa ra các tình tiết viễn tưởng:
+ Sáng tạo các chi tiết kì ảo, hoang đường vào bài bài viết để đưa người đọc đến thế giới đa màu sắc.
5; Đưa ra các tình huống dí dỏm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc gọi là giải trí nhưng văn minh
Trên đây là bí quyết viết văn của cô Thương Hoài và cô đã đạt điểm 8 văn trong kỳ thi thpt quốc gia. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.
ti ta ti tèo
cách viết đó chi tiết ra được ko