Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Lớp Sáu Thân Thương
Lên lớp Sáu, em lớn rồi
Cặp sách nặng trĩu, đầy lời thầy cô
Bạn bè ríu rít sân trường
Tiếng cười vang vọng, tình thương đong đầy.
Ôi!mới ngày nào
Còn học trường tiểu học
còn bên bao người bạn
còn thầy cô thân thương
mà giờ đã lớp 6
ôi!em lớn thật rồi
thôi thôi đừng hỏi như này
thầy cô mà biết được m toang rồi
mhưng mà bạn giống như tôi
nên tôi sẽ giup,nên tôi sẽ làm
Tk nhe 😊:
Thương cha
Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành
Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che
Cha là chiếc võng trưa hè
Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào
Cha là những hạt mưa rào
Cho con uống mát biết bao nhiêu lần
Giờ đây con đã lớn khôn
Công cha như núi Thái Sơn trong lòng
Tham khảo!
Con vua thì được làm vua
Con sãi ở chùa, thì quét lá đa.
Ở ví dụ trên, câu thơ lục bát 6 tiếng hiệp vần sai vần "ua" ở tiếng thứ 6 câu 6 tiếng không hiệp với tiếng thứ 6 của câu 8 tiếng. Nhưng người ta vẫn xem câu thơ trên là thơ lục bát đúng.
Ơn Thầy
Trường xưa còn mãi bên đời,
Bâng khuâng thầy giảng những lời còn đây.
Bụi thời gian phủ tóc mây,
Cho em tri thức dựng xây nước nhà.
Tác giả Thương Hoài olm
Quê nghèo nuôi lớn khôn tôi
Chang chang nắng đỏ ngày ngồi lưng trâu
Vui cùng ruộng lúa đồng sâu
Bạn bè trang lứa xanh đầu thuở xưa…
Thương cha cày cấy chiều mưa
Thương mẹ tần tảo buổi trưa ngoài đồng
Nhọc nhằn cái khổ nghề nông
Chạnh lòng con viết nhớ mong quê mình.
Tick cho mình nha
BÀI THƠ CỦA MÌNH NHƯ SAU 📖(KO CHÉP TRÊN MẠNG):
THẦY CÔ DÌU DẮT THÁNG NĂM
TỪNG TRANG KIẾN THỨC, GIEO MẦM ƯỚC MƠ
LỜI GIẢNG VANG VỌNG BẤT NGỜ
NHƯ DÒNG SUỐI MÁT, NHƯ THƠ DỊU DÀNG
ÂN TÌNH SÁNG TỰA TRĂNG VÀNG
KHẮC SÂU KÍ ỨC, CHỨA CHAN NGHĨA THẦY
Tham khảo
Lớp em là lớp ngoan hiền
Bạn nào cũng giởi bạn hiền bạn ngoan
Mùa hè phượng ở rực trời
Học sinh các lớp rơi rơi lệ sầu
Thầy cô là mẹ là cha
Chúng em là những bông hoa điểm mười
Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Thẫn thờ giữa buổi trưa hè
Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò
Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ
Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.
Nhớ sao ngày ấy đã qua
Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường
Tặng người bạn gái yêu thương
Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.
Rời tuổi thơ với phượng hồng
Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài
Mang theo khát vọng tương lai
Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.
Thương ôi năm tháng khó khăn
Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày
Trưa hè ngồi dưới hàng cây
Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.
Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ
Mà không dám nói phải nhờ cành hoa
Rợp bằng lăng tím chiều tà
Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.
Ước gì quay ngược thời gian
Để mình lại được mơ màng trộm yêu
Thả hồn như những cánh diều
Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.
Nhớ quê Nam Định chiều thu
Lá vàng rơi giữa sương mù mỏng manh.
Mái đình rêu phủ xanh xanh,
Giếng xưa còn đó, bóng anh xa rồi...
Sông Hồng đỏ nước một thời,
Chở bao thương nhớ đầy vơi dặm trường.
Lúa thơm trải khắp cánh đồng,
Mẹ tôi gánh nắng qua sông mỗi chiều.
Tha phương lặng lẽ bao nhiêu,
Nghe câu ví dặm cũng xiêu tấm lòng.
Chợ Viềng mỗi độ xuân nồng,
Giờ đây xa vắng, nhớ trông nghẹn ngào.
Nam Định – gốc rễ ngọt ngào,
Dẫu đi muôn nẻo, chốn nào quên quê?