Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Thông qua nỗi nhớ được khơi dậy từ tiếng gà trưa, nhà thơ Xuân Quỳnh đã miêu tả tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và tình cảm yêu mến, kính trọng bà của một em bé nông thôn. Tình bà cháu thắm thiết đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống tinh thần của người chiến sĩ hôm nay đang trên đường hành quân chiến đấu bảo vệ quê hương, đất nước:
Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu Tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ
Khổ thơ cuối cùng là lời tâm sự chân thành của đứa cháu chiến sĩ trên đường ra tiền tuyến gửi về người bà kính yêu ở hậu phương. Tác giả đã sử dụng điệp ngữ " Vì " được nhắc đi nhắc lại ba lần.Để nói lền tình bà cháu đến tình cảm lớn lao như lòng yêu Tổ quốc, yêu xóm làng thân thuộc đều được biểu hiện bằng hình thức nghệ thuật giản dị, mộc mạc như lời ăn tiếng nói hằng ngày; ấy vậy mà nó lại gây xúc động sâu xa bởi nhà thơ đã nói giúp chúng ta những điều thiêng liêng nhất của tâm hồn.
Chúc bạn học tốt!
Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu Tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ.
Giọng thơ vẫn nhẹ nhàng nhưng mỗi lần điệp từ vì được lặp lại, dường như cảm xúc lại lắng sâu thêm để tìm về với ngọn nguồn gần gũi và thiêng liêng nhất. Những yếu tố tạo nên động lực của lòng quyết tâm chiến đấu ở người cháu qua từng dòng thơ mỗi lúc một thu hẹp lại về phạm vi: Tổ quốc - xóm làng - người bà - tiếng gà, ổ trứng đã nói lên một quy luật tình cảm vô cùng giản dị: tình cảm gia đình làm sâu sắc thêm tình yêu quê hương, đất nước và sự thống nhất giữa hai tình cảm cao đẹp này là cội nguồn sức mạnh tinh thần của mỗi người lính. Lòng yêu nước cũng không phải là cái gì xa xôi, lớn lao hay trừu tượng. Đó có thể chỉ là yêu một bếp lửa ấp iu như Bằng Việt; yêu một tiếng gà cục tác, một ổ rơm trứng hồng như Xuân Quỳnh hay yêu cái cây trồng trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông như I-li-a Ê-ren-bua chẳng hạn. Nên ở một góc độ nào đó, sự thu hẹp phạm vi ở khổ thơ cuối là cách thức cụ thể hóa lòng yêu nước, làm nổi bật chân lí giản dị: Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc. Bài thơ được mở đầu bằng tiếng gà trưa và kết thúc lại trở về với tiếng gà. Nhưng đó không đơn thuần là tiếng gà gọi về tuổi thơ nữa, mà là tiếng gà gọi dậy trong lòng người chiến sĩ bản chất của lòng yêu nước, cái lí do cao cả mà rất đỗi cụ thể, hối thúc bàn chân băng rừng lội suối đấu tranh vì độc lập, thống nhất nước nhà.
http://123doc.org/document/1685100-tho-thien-qua-thien-truong-van-vong.htm
Mình trả lời câu a, b nha, câu c mình ko biết ![]()
a) Đoạn thơ trên viết về sự kiện Bác xuống tàu của Pháp tại bến Nhà Rồng đi tìm đường cứu nước. Lúc đó Bác tên là Văn Ba.
b) Đoạn thơ trên sử dụng ba từ đồng nghĩa: quê hương, xứ sở, nước. Không thể dùng một trong ba từ đó được vì sắc thái ý nghĩa của ba từ khác nhau:
- nước: chỉ sắc thái tình cảm giản dị, bình thường
- quê hương: chỉ sắc thái gần gũi, thân mật
- xứ sở: là đối với một mảnh đất mình đã xa cách.
Cái này mình ko chép mạng nha bạn, đây là cô mình giảng cho tại lớp rồi tụi mình tự làm. Dù sao cũng chúc bạn học tập tốt![]()
Mình trả lời câu a, b nha, câu c mình ko biết
a) Đoạn thơ trên viết về sự kiện Bác xuống tàu của Pháp tại bến Nhà Rồng đi tìm đường cứu nước. Lúc đó Bác tên là Văn Ba.
b) Đoạn thơ trên sử dụng ba từ đồng nghĩa: quê hương, xứ sở, nước. Không thể dùng một trong ba từ đó được vì sắc thái ý nghĩa của ba từ khác nhau:
- nước: chỉ sắc thái tình cảm giản dị, bình thường
- quê hương: chỉ sắc thái gần gũi, thân mật
- xứ sở: là đối với một mảnh đất mình đã xa cách.
Cái này mình ko chép mạng nha bạn, đây là cô mình giảng cho tại lớp rồi tụi mình tự làm. Dù sao cũng chúc bạn học tập tốt
Đoạn thơ này:
Cánh diều no gió
Sáo nó thổi vang
Sao trời trôi qua
Diều thành trăng vàng
Cánh diều no gió
Tiếng nó trong ngần
Diều hay chiếc thuyền
Trôi trên sông Ngân
Cánh diều no gió
Tiếng nó chơi vơi
Diều là hạt cau
Phơi trên nong trời
Trời như cánh đồng
Xong mùa gặt hái
Diều em - lưỡi liềm
Ai quên bỏ lại
Cánh diều no gió
Nhạc trời réo vang
Tiếng diều xanh lúa
Uốn cong tre làng
Ơi chú hành quân
Cô lái máy cày
Có nghe phơi phới
Tiếng diều lượn bay?
Tiếng diều vàng nắng
Trời xanh cao hơn
Dây diều em cắm
Bên bờ hố bom...

chết mày nha mày kkk
Bài thơ “Mẹ” của tác giả Đỗ Trung Lai để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh vô bờ của người mẹ. Qua bài thơ, tác giả đã khắc họa hình ảnh người mẹ một cách giản dị nhưng đầy xúc động, khiến người đọc cảm nhận rõ nét tình yêu thương và sự vất vả mà mẹ dành cho con.
Nội dung bài thơ tập trung thể hiện chủ đề tình mẹ vô cùng thiêng liêng, cao cả. Tác giả đã sử dụng nhiều hình ảnh giàu biểu cảm để làm nổi bật tình mẫu tử, như câu thơ: “Mẹ là dòng sữa ngọt ngào / Nuôi con lớn khôn qua bao tháng ngày” gợi lên hình ảnh người mẹ dịu dàng, tảo tần chăm sóc con từng ngày. Không chỉ thế, những vần thơ như “Đôi tay mẹ nhăn nheo vì gió sương” thể hiện sự gian khổ, vất vả mà mẹ đã trải qua, sẵn sàng hy sinh tất cả để con được hạnh phúc, trưởng thành. Những hình ảnh đó không chỉ đơn thuần là lời ca ngợi mà còn là sự trân trọng, biết ơn sâu sắc dành cho mẹ – người đã dành trọn cuộc đời cho con.
Đọc bài thơ, em cảm thấy lòng mình như ấm lại với tình cảm thiêng liêng dành cho mẹ. Em nhận ra rằng, dù cuộc sống có khó khăn, bận rộn đến đâu, thì tình mẹ luôn là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi người. Bản thân em cũng mong muốn sẽ luôn chăm sóc, yêu thương và báo đáp công ơn mẹ bằng những hành động thiết thực trong cuộc sống hàng ngày. Qua đó, bài thơ không chỉ là lời ca ngợi mẹ mà còn là bài học về tình cảm gia đình, lòng biết ơn và sự kính trọng người sinh thành dưỡng dục.
Từ lâu, chủ đề tình cảm gia đình đã trở thành mạch cảm xúc khơi nguồn cảm hứng sáng tác của nhiều nghệ sĩ. Trong số những bài thơ hay viết về chủ đề này, bài thơ "Mẹ" của tác giả Đỗ Trung Lai là một áng thơ đẹp cả về nội dung và nghệ thuật khiến bạn đọc yêu mến. Trước hết , nội dung chính của bài thơ viết về nỗi xót xa, thương cảm sâu sắc trước hình ảnh mẹ ngày càng già yếu, hao mòn theo năm tháng của tác giả, là sợi dây tình cảm thiêng liêng trong cuộc đời con người nên dễ khiến trái tim độc giả xúc động. Tác giả sử dụng hình ảnh "cây cau" và "miếng trầu" để so sánh với mẹ, từ đó làm nổi bật sự tương phản giữa sự bền vững của tự nhiên với sự mong manh, hao tàn của con người, khiến người đọc xúc động và thấm thía sự hy sinh của mẹ. " Cau ngày càng cao/ Mẹ ngày một thấp/ Cau gần với giời/ Mẹ thì gần đất" . Những câu thơ miêu tả hình dáng mẹ ngày một già yếu, cuộc đời mẹ đang dần gần đất xa trời." Giờ cau bổ tám/ Mẹ còn ngại to", mượn hình ảnh miếng trầu bổ nhỏ để khắc họa hình ảnh mẹ, nhận thấy đc tuổi già móm mém của mẹ. Bài thơ là lời tâm sự của người con khi chứng kiến mẹ tiều tụy dần. Từ hình ảnh miếng trầu khô, tác giả liên tưởng đến sự "khô gầy" của mẹ, làm dấy lên cảm xúc nghẹn ngào khi "nâng trên tay - không thể nén được những giọt lệ". Câu hỏi tu từ "Ngẩng hỏi trời vậy - Sao mẹ ta già " là một nỗi trăn trở của riêng người con, cũng là nỗi trăn trở chung của nhiều người khi thời gian trôi đi và không ai có thể ngăn cản được quy luật tự nhiên khắc nghiệt, tuổi xế chiều đã rút cạn sức lực của mẹ. Tổng kết lại,bài thơ như một tiếng thở dài, một sự dồn nén cảm xúc không thể kìm nén. Những hình ảnh giản dị, gần gũi nhưng lại chứa đựng một tình yêu thương vô bờ bến và sự tiếc nuối, xót xa cho mẹ.