Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
câu hỏi :Trong bài, sự vật nào được so sánh với “ánh sáng chiếc đèn sân khấu”?
a.mặt trời
b.tia nắng
c.cánh buồm
TL: C: cánh buồm ( Những tia nắng dát vàng một vùng biển tròn, làm nổi bật những cánh buồm duyên dáng như ánh sáng chiếc đèn sân khấu khổng lồ đang chiếu cho các nàng tiên biển múa vui. )
k mk nha ^^
Biển rất đẹp. Buổi sáng, nắng sớm tràn trên mặt biển. Mặt biển sáng trong như tấm thảm khổng lồ bằng ngọc thạch. Những cánh buồm trắng trên biển được nắng sớm chiếu vào sáng rực lên, như đàn bướm trắng lượn giữa trời xanh.
Trong truyện cổ tích cây khế người em chăm chỉ , hiền lành còn người anh thì tham lam lười biếng tôi khuyên nó mà nó vẫn không nghe mưa rất to và gió rất lớn . Cậu đọc nên tớ đọc 2 . a)đoạn 1 Biển là chủ ngữ , vị ngữ là rất đẹp vào buổi sáng , nắng sớm tràn trên mặt biển . đoạn 2 chủ ngữ là mặt biển , vị ngũ là sáng trong như tấm thảm khổng lồ bằng ngọc thạch . câu 3 cn là những cánh buồm trắng trên biển , vn là được nắng sớm chiếu vào sáng rực lên như đàn bướm trắng lượn giữa trời xanh . b) danh từ là : Biển, buổi sáng , nắng sớm,mặt biển,tấm thảm khổng lồ ,ngọc thạch,những cánh buồm trắng trên biển , đàn bướm trắng , trời xanh động từ là : tràn lên,sáng,chiếu,rực,lượn tính từ : rất đẹp , trong
Kỷ niệm với quê hương trong em luôn đầy ắp những hình ảnh đẹp và xúc động, khiến mỗi lần nhớ về, lòng em lại tràn ngập niềm vui và sự hoài niệm. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là những buổi chiều hè cùng lũ bạn trong xóm rủ nhau ra cánh đồng thả diều. Cả bầu trời xanh ngắt được tô điểm bởi những cánh diều đủ màu sắc, tung bay phấp phới. Tiếng cười nói vang lên giòn tan, hòa cùng tiếng gió thổi mát rượi, tạo nên một khung cảnh vừa bình yên vừa sống động. Đó là những khoảnh khắc tuổi thơ vô tư lự, nơi không có âu lo, chỉ có niềm vui trong sáng.
Em còn nhớ những buổi sáng sớm theo bà ra chợ quê, được ngắm nhìn mọi người tất bật với công việc buôn bán. Hương thơm của những chiếc bánh chưng, bánh gai, hay mùi hương hoa của những gian hàng rau quả tươi ngon luôn làm em thấy ấm lòng. Những câu chuyện bà kể về cuộc sống làng quê, về truyền thống và văn hóa lâu đời của mảnh đất nơi em sinh ra càng làm em thêm yêu quý và trân trọng quê hương.
Không thể quên những chiều mưa, khi em cùng gia đình ngồi bên nhau trong căn nhà nhỏ, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên. Bố thường kể những câu chuyện cổ tích, còn mẹ ngồi khâu lại từng chiếc áo đã cũ, cảnh tượng ấy tạo nên sự ấm áp mà đến giờ em vẫn nhớ mãi. Mỗi khi trở về nhà sau một ngày dài, mùi thơm của nồi cơm mới nấu từ gạo quê lại khiến em cảm thấy bình yên và hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Những kỷ niệm ấy không chỉ là những mảnh ghép tuyệt đẹp trong tuổi thơ em, mà còn là nguồn động lực để em không ngừng cố gắng trong cuộc sống. Quê hương luôn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và gợi nhắc em về giá trị của sự bình dị, thân thương. Dù mai này có đi xa, em vẫn sẽ luôn mang theo những kỷ niệm quý giá này, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình.