Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo:
"Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa"
Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. "Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!" Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.
Tôi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.
Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.
Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: "Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông". Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: "Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!"
Hè này em được về quê Thanh Hóa thăm ông bà của em. Ông bà em nay đã lớn tuổi rồi nên em muốn về thăm và chăm sóc ông bà. Bà em ngày xưa đã chăm sóc em khi em còn nhỏ bây giờ đã đến lúc báo đáp. Em và nhà em về quê vào chủ nhật tuần trước. Ngồi trên máy bay mà lòng em nôn nao muốn về thăm ông bà và anh chị, cô chú. Đã lâu lắm rồi em chưa được về thăm quê hương. Làng nơi ông bà em sống có rất nhiều trẻ nhỏ. Khi bước vào làng thì những cánh đồng lúa chín vàng đã thu hút em. Sau đó là tiếng chim hót líu la, bầu trời trong xanh và bầu không khí trong lành khác hẳn thành phố nơi em sống. Hai bên đường làng là những tán tre xanh gắn bó với nhau từ ngày xưa. Những căn nhà sàn thô sơ mà mộc mạc tôn lên nét giản dị của người dân miền quê. Những bữa cơm đạm bạc chỉ có cá và cơm nhưng cũng đủ làm cho mọi người thấy no và tự hào về hạt gạo do mình làm ra. Vào tới nhà, ông bà em vui mừng chạy ra đón em và ba mẹ. Bước vào nhà, cái gì cũng được làm từ tre, nứa : bàn, ghế, cũi,.. Thăm và chăm sóc ông bà được 3 ngày, em đã hiểu được thành quả lao động của người miền quê là những hạt gạo.
Hè này em được về quê Thanh Hóa thăm ông bà của em. Ông bà em nay đã lớn tuổi rồi nên em muốn về thăm và chăm sóc ông bà. Bà em ngày xưa đã chăm sóc em khi em còn nhỏ bây giờ đã đến lúc báo đáp. Em và nhà em về quê vào chủ nhật tuần trước. Ngồi trên máy bay mà lòng em nôn nao muốn về thăm ông bà và anh chị, cô chú. Đã lâu lắm rồi em chưa được về thăm quê hương. Làng nơi ông bà em sống có rất nhiều trẻ nhỏ. Khi bước vào làng thì những cánh đồng lúa chín vàng đã thu hút em. Sau đó là tiếng chim hót líu la, bầu trời trong xanh và bầu không khí trong lành khác hẳn thành phố nơi em sống. Hai bên đường làng là những tán tre xanh gắn bó với nhau từ ngày xưa. Những căn nhà sàn thô sơ mà mộc mạc tôn lên nét giản dị của người dân miền quê. Những bữa cơm đạm bạc chỉ có cá và cơm nhưng cũng đủ làm cho mọi người thấy no và tự hào về hạt gạo do mình làm ra. Vào tới nhà, ông bà em vui mừng chạy ra đón em và ba mẹ. Bước vào nhà, cái gì cũng được làm từ tre, nứa : bàn, ghế, cũi,.. Thăm và chăm sóc ông bà được 3 ngày, em đã hiểu được thành quả lao động của người miền quê là những hạt gạo.
Tạm biệt ông bà, em về lại thành phố và được ba mẹ đưa đi Vũng Tàu chơi. Em rất thích đi biển vì biển rất mát và vì em thích bơi. Vui chơi 1 ngày dài vui vẻ tại Vũng Tàu, em lên xe về thành phố và đi đến nhà sách để mua sách vở và dụng cụ học tập cho năm học mới.
Hồi lớp 6, trường em tổ chức hội thi kéo co giữa các lớp, và đó là kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Hôm ấy, trời nắng gắt nhưng ai cũng hăng hái. Tiếng trống cổ vũ vang dội khắp sân trường, mọi người hò reo không ngớt. Khi tiếng còi vang lên, cả đội em cùng nhau ghì dây, ai nấy đều nghiến răng chịu đựng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Lớp đối thủ rất khỏe nhưng chúng em quyết tâm không bỏ cuộc. Cuối cùng, sợi dây nghiêng hẳn về phía em, và chiến thắng thuộc về đội chúng em. Niềm vui vỡ òa, đứa nào cũng cười rạng rỡ. Kỉ niệm ấy không chỉ giúp em hiểu sức mạnh của tinh thần đoàn kết mà còn nhắc nhở rằng chỉ cần cố gắng, ta sẽ làm được điều tưởng chừng không thể.
tham khảo.
Một kỷ niệm đáng nhớ của em là chuyến đi dã ngoại cùng lớp vào mùa hè năm ngoái. Chúng em đã cùng nhau chuẩn bị đồ ăn, nước uống và các trò chơi thú vị. Khi đến nơi, không khí thật trong lành và mát mẻ, khiến mọi người đều cảm thấy phấn khởi. Chúng em đã tổ chức các trò chơi như kéo co, nhảy bao bố và đốt lửa trại. Đặc biệt, khi ngồi quây quần bên đống lửa, mọi người cùng nhau hát những bài hát vui tươi, tạo nên một không gian ấm áp và gắn kết. Kỷ niệm này không chỉ giúp em có những giây phút thư giãn mà còn thắt chặt tình bạn giữa các thành viên trong lớp. Đó là một ngày thật ý nghĩa mà em sẽ không bao giờ quên
Dù bây giờ đã là một cô học trò cấp 2 nhưng đối với tôi, ngày khai giảng đầu tiên bước vào lớp 1 luôn là một ngày tôi không bao giờ quên. Tôi vẫn nhớ như in, trước ngày khai trường mấy hôm, tôi vô cùng háo hức chờ mong đến ngày khai giảng để được mặc bộ quần áo mới và đeo chiếc cặp sách mới mà mẹ đã chuẩn bị cho tôi từ trước. Ngày khai giảng tới, mẹ đèo tôi đến trường, từ ngoài cổng trường, cờ hoa rực rỡ chào đón các bạn học sinh bước vào năm học mới. Càng vào bên trong sân trường, không khí càng sôi động và náo nhiệt. Trường rất đông học sinh, cờ hoa rực rỡ, nhộn nhịp, tưng bừng nhưng sao tôi thấy mọi thứ xa lạ quá, bạn bè và thầy cô đều xa lạ, trường học cũng mới lạ. Tôi có phần rụt rè hơn. Và dường như mẹ nhận ra ở tôi ánh mắt có phần e dè đó, nên mẹ đã cầm tay tôi cười và dắt tôi vào khu lớp của mình. Khi đến chỗ tập trung lớp học mới, tôi nhận ra không phải một mình tôi rơi vào hoàn cảnh ấy, nhìn vào ánh mắt ngơ ngác của bao học sinh mới đến trường đều như vậy, có đôi mắt còn sưng lên, hoen đỏ vì khóc. Sau buổi khai giảng chúng tôi được về lớp của mình, nụ cười tươi đón chào của cô giáo chủ nhiệm đã giúp tôi tự tin hơn, không còn rụt rè e sợ, tôi tự nhủ rằng rồi sẽ quen thôi. Ngày đầu tiên đi học của tôi đã trôi qua như vậy đấy, biết bao cảm xúc xen lẫn nhau, vui có, hồi hộp quá, nhưng tôi tin đó là kỉ niệm mãi mãi không bao giờ quên được.
Giờ ra chơi, sân trường ồn như vỡ chợ. Vài nhóm nữ sinh tụ tập dưới tán lá mát rượi của cụ bàng; từng cặp từng cặp bạn nam chơi đá cầu với nhau, trên vai ai nấy đều ướt đẫm ánh nắng; một đám học sinh khác lại ùa đến căn-tin ăn quà vặt;... Cảnh vui tươi, nhộn nhịp đó khó có người học trò nào quên được. Bởi sau mỗi giờ ra chơi lại khiến chúng tôi thấy tinh thần sảng khoái hơn, tràn trề sức lực để học tập tốt hơn.
Tham khảo
Trong cuộc đời của mỗi người đều có những kỉ niệm đáng trân trọng. Đó là hành trang để chúng ta vững bước vào đời. Và tôi cũng có những kỉ niệm đẹp đẽ như vậy.
Kỉ niệm mà tôi vẫn nhớ đó là buổi khai giảng cuối cùng của năm học cấp một. Một buổi lễ thật ý nghĩa đối với một học sinh. Tôi còn nhớ hôm đó là một ngày cuối thu. Bầu trời trong xanh, cao thẳm. Tôi thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị mọi thứ. Bảy giờ kém mười lăm phút, mẹ đưa tôi đến trường.
Buổi lễ khai giảng bắt đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Mở đầu là các tiết mục văn nghệ chào mừng lễ khai giảng. Sau đó là phần diễu hành của các em học sinh lớp một. Khi nhìn thấy khuôn mặt bỡ ngỡ của các em, tôi lại nhớ đến hình ảnh của mình khi mới bước chân vào mái trường Tiểu học thân yêu.
Sau khi tiến hành lễ chào cờ, tất cả học sinh được yêu cầu ổn định trật tự để nghe lời phát biểu của cô hiệu trưởng. Giọng cô trầm ấm mà trang nghiêm, khiến cho tôi cảm thấy rất xúc động. Những lời dặn dò của cô hiệu trưởng về một năm học mới bổ ích khiến tôi có thêm động lực để cố gắng. Điều đặc biệt nhất, tôi sẽ thay mặt toàn thể học sinh khối năm bày tỏ cảm xúc, gửi lời tri ân tới các thầy cô. Đây là lần đầu tiên tôi đứng trước một đám đông để phát biểu. Cũng là lần đầu tiên tôi được giao một trọng trách lớn như vậy. Điều đó khiến tôi cảm thấy có chút hồi hộp, lo âu. Nhưng được sự động viên của cô tổng phụ trách, tôi thêm tự tin hơn. Trong bộ đồng phục mới tinh và gọn gàng, tôi đứng trên sân khấu trình bày bài phát biểu. Sau phần phát biểu của tôi, các thầy cô và học sinh toàn trường đã dành tặng cho tôi một tràng pháo tay. Khi trở vào, tôi cũng đã nhận được lời khen của cô tổng phụ trách. Lúc đó, tôi thấy thật tự hào, hạnh phúc.
Buổi lễ kết thúc bằng hồi trống chào mừng năm học mới. Đó là một hồi trống trang nghiêm nhất, vang vọng nhất mà tôi từng nghe. Nó vang lên trong không khí im phăng phắc, nghiêm trang và hồi hộp. Vậy là năm học cuối cùng của tôi dưới mái trường tiểu học thân yêu đã bắt đầu.
Buổi lễ khai giảng kết thúc trong niềm hân hoan của một năm học mới. Khi nhắc về những kỉ niệm ngày khai trường, trong lòng tôi lại nhớ đến những câu văn trong tác phẩm “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã từng đọc: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường”.
Tham khảo:
Đối với tôi đẹp và cảm xúc nhất đó là ngày khai trường đầu tiên trong cuộc đời, ngày bước vào lớp 1. Sáng sớm một buổi sáng se lạnh của mùa thu, mẹ gọi tôi dậy để chuẩn bị vệ sinh cá nhân và ăn sáng để đến trường. Hôm nay sao lạ lắm, tôi rất phấn khởi và cảm thấy nôn nao trong người chắc hẳn bởi vì sắp được đến lớp. Sau khi ăn sáng, mẹ mặc cho tôi một bộ quần áo trắng và chiếc cặp mới mới mẹ đã mua từ hôm trước. Mẹ chở tôi trên con đường làng uốn lượn, cảnh vật xung quanh sao hôm nay rất lạ chắc có lẽ tôi đã đi học. Đứng trường cổng trường khang trang, tôi bỗng lo sợ và có đôi chút lo lắng, mẹ xoa đầu và dặn dò vào lớp với các bạn, ngoan ngoãn nghe lời thầy cô giáo. Ngày đầu tiên đi học như vậy đó nhưng sẽ mãi là kỉ niệm đẹp nhất trong quãng đời học sinh và theo tôi suốt cuộc đời.
Tôi đã từng là một học sinh rất nghịch ngợm thời tiểu học. Khá nhiều giáo viên nói rằng tôi nghịch như quỷ sứ và khá bướng bỉnh. Có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên đó là vào đầu năm lớp 5, tôi đang chơi bóng đá với các bạn. Do thích thể hiển nên tôi đã sút bóng rất mạnh làm vỡ khung tranh vẽ treo trên tường. Tôi rất sợ và biết rằng mình sẽ bị kỉ luật rất nghiêm. Đúng như tôi nghĩ, cô giáo đã gọi tôi vào phòng và nói chuyện riêng. Thông thường, các thầy cô sẽ mắng học sinh trước mặt các bạn khác nên lần này tôi khá ngạc nhiên. Cô còn không những mắng mỏ mà chỉ nói nhỏ nhẹ với tôi rằng lần sau không nên đá bóng ở hành lang nữa và nên cẩn thận hơn. Tôi rất ngạc nhiên và cảm thấy hối hận và hành động của mình. Từ đó trở đi, tôi không bao giờ để cô phải nhắc nhở nữa!
Vậy là đã hai năm trôi qua từ khi tôi bước đi tạm biệt ngôi trường cấp 1 yêu dấu này. Ôi! Sao nhớ quá! Những hình ảnh về buổi đầu tiên đến trường cứ gợi lên mãi trong tâm trí tôi. Tất cả hiện lên thật quá đỗi thân thương. Hình ảnh thầy cô, hình ảnh bạn bè và cả hình ảnh sân trường giờ ra chơi. Ngày mai, tôi sẽ chuyển đến một nơi rất xa cùng với gia đình mình nhưng có lẽ những kỉ niệm về ngôi trường đặc biệt này tôi sẽ mãi không bao giờ quên.
-> Ngày mai : trạng từ
Ngày em nhận được bức thư cảm ơn từ cô giáo cũ, lòng em bỗng dâng lên một niềm xúc động khó tả. Cô là ngọn đèn đã thắp sáng con đường học tập của em trong những năm đầu còn bỡ ngỡ. Mỗi lời dạy của cô vẫn là dòng suối mát chảy mãi trong tâm hồn em, giúp em luôn tin tưởng và cố gắng. Em nhớ những ngày cô kiên nhẫn giảng lại từng bài toán khó, dù trời đã về chiều. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy em cách trở thành một người biết yêu thương và chia sẻ. Nhờ có cô, em mới hiểu rằng tình thầy trò là điều thiêng liêng, không gì thay thế được. Kỉ niệm ấy sẽ mãi là một phần tươi sáng trong tuổi học trò của em.