K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Câu chuyện: Con đã lớn thật rồiCó một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:- Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?- Nhưng... cháu chưa... xin phép mẹ.- Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang...
Đọc tiếp

Câu chuyện: Con đã lớn thật rồi

Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:

- Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

- Nhưng... cháu chưa... xin phép mẹ.

- Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!

Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang phải ngồi ăn một mình. Ăn xong, hai dì cháu vừa dọn dẹp vừa nói chuyện. Cô bé không quên cảm ơn dì.

Dì dịu dàng bảo:

- Cháu ngoan lắm, biết cảm ơn dì! Những ngày nào cháu cũng ăn cơm nóng, canh ngọt của mẹ, cháu có cảm ơn mẹ không?

Cô bé lặng im.

- Dì đoán là cháu đang giận dỗi. Bây giờ, cháu mau về nhà đi đi! Mẹ cháu đang lo lắm đấy.

Cô bé chạy vội về. Mẹ đã đứng ngoài cửa chờ em. Cô bé chạy đến, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:

- Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!

Người mẹ ngạc nhiên, hôn lên má con, bảo:

- Ôi, con gái của mẹ! Con đã lớn thật rồi!

Theo sách 168 câu chuyện hay nhất

2
28 tháng 11 2023

Người dẫn chuyện: Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:

Dì: - Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

Bạn nhỏ: - Nhưng…cháu chưa…xin phép mẹ.

Dì: - Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!

          Người dẫn chuyện: Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang phải ngồi ăn một mình. Ăn xong, hai dì cháu vừa dọn dẹp vừa nói chuyện. Cô bé không quên cảm ơn dì.

          Người dẫn chuyện:  Dì dịu dàng bảo:

Dì: - Cháu ngoan lắm, biết cảm ơn dì! Nhưng này nào cháu cũng ăn cơm nóng, canh ngọt của mẹ, cháu có cảm ơn mẹ không?

          Người dẫn chuyện:  Cô bé lặng im.

Dì: - Dì đoán là cháu đang giận dỗi. Bây giờ, cháu mau về nhà đi! Mẹ cháu đang lo lắm đấy.

Người dẫn chuyện:   Cô bé vội chạy về. Mẹ đã đứng ngoài cửa chờ em. Người dẫn chuyện: Cô bé chạy đến, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:

Bạn nhỏ: - Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!

Người dẫn chuyện:  Người mẹ ngạc nhiên, hôn lên má con, bảo:

Mẹ: - Ôi, con gái của mẹ! Con đã lớn thật rồi!

28 tháng 11 2025

ai hỏi?

10 tháng 5 2022

Hôm đó là sáng chủ nhật vui tươi, hớn hở ở Rạp Xiếc Trung Ương, em được đi xem xiếc cùng Cẩm Tú, Khánh Hòa và Lan Phương. Vừa bước vào rạp, cả bốn chúng em đã lóa mắt vì những ánh đèn bảy sắc cầu vồng hắt vào sân khấu và từ hội trường xuất hiện một nghệ sĩ xiếc. Ba, bốn, năm, sáu trái bóng được tung lên từ tay nghệ sĩ và đó chính là màn mở đầu của chương trình “Gala xiếc và ảo thuật”. Buổi biểu diễn có rất nhiều tiết mục đặc sắc như: xiếc thú, ảo thuật, hề, uốn dẻo, đu dây… Tiết mục nào cũng đặc sắc nhưng tiết mục nuốt kiếm đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng em. Vừa nghe tên tiết mục em đã thấy hồi hộp, hấp dẫn rồi. Sau mỗi tiết mục, màn biểu diễn đều có những tiếng nói cười và những tiếng vỗ tay làm bốc cháy cả sân khấu. Đây là buổi biểu diễn hồi hộp và hấp dẫn nhất mà em từng được xem. Em sẽ chăm chỉ học tập và ngoan ngoãn đề được mẹ cho đi xem buổi biểu diễn hồi hộp tiếp theo.

Tham khảo:

1.

 Em đã từng chứng kiến trận đá cầu giữa hai bạn: bạn Mai lớp 3A và bạn Ánh lớp 3B.                                                           Trận đá cầu diễn ra rất sôi nổi và hấp dẫn. Từ bên phải, bạn Mai dùng chân tung lên rất đẹp mắt. Quả cầu bây giờ trông như một chiếc dù nhỏ đang lơ lửng, rồi như một chiếc lá bị cuốn bay. Chờ ảu cầu rơi xuống, bạn Ánh đưa chân hứng cầu và nhanh chóng phản công. Ai ai cũng dán mắt vào quả cầu. Phút cuối cùng, hai bạn ngang tài ngang sức. Cuối cùng vì sơ ý, bạn Ánh đã đỡ hụt quả cầu. Tiếng còi thông báo dừng trận đấu. Công bố kết quả, bạn Mai là người chiến thắng.                            Kết thúc trận đấu trong tiếng vỗ tay náo nhiệt của đoàn người. 

 

 

14 tháng 4 2022

tham khảo:

Một trong những loài cây gắn bó với học sinh trong những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường không thể không kể đến sắc đỏ rực rỡ hoa phượng, tím mộng mơ của bằng lăng và đặc biệt màu xanh tươi mát của bàng. Hình ảnh cây bàng sừng sững đã trở thành một phần kí ức trong bao thế hệ học sinh.

Ngay từ giây phút đầu tiên bước chân vào trường, hình ảnh ta bắt gặp đầu tiên có lẽ là cây bàng bởi sự um tùm rộng lớn của nó. Cây bàng thường được trồng trong khuôn viên trường nhiều cũng do khả sự mát mẻ và tiện lợi nó mang lại. Đứng từ xa cây bàng trông như người khổng lồ xanh canh giữ sự yên bình cho ngôi trường. Tiến lại gần đứng dưới tán lá, ta cảm tưởng như được bàn tay to che chắn mái đầu khỏi nắng. Lá bàng to bằng trang vở học sinh, dùng để quạt mát vô cùng lại có thêm mùi dìu dịu của bàng như mang đến không khí mùa hạ. Mùa hè um tùm xanh tươi là thế, nhưng khi đông về chúng chuyển sang màu đỏ thẫm, rụng lả tả dưới sân trường khô quắt. Nhưng chỉ cần sang xuân, chồi non lộc biếc lại nhú lên mạnh mẽ dưới làn mưa xuân ban phát sự sống. Hoa bàng cũng theo đó mà đâm chồi nảy lộc. Hoa bàng mọc theo từng cụm, li ti, gió thổi qua thôi đã đủ làm hoa rụng đầy vàng đầy sân trường trông như tấm thảm được dệt từ hoa. Khi hoa rụng xuống cũng là lúc trái bàng non lấp ló dưới lá bàng. Quả bàng khi chín to, vàng xuộm, có mùi thơm nhè nhẹ nhưng ăn vào lại chát, trái ngược với sự ngon lành bên ngoài. Nhưng hạt bàng bên trong lại ngon, có vị bùi bùi ngậy ngậy, tuy chẳng thể đủ để lấp đầy chiếc bụng đói của chúng em, nhưng lại cảm thấy vui một cách kì lạ. Chúng em thường chơi đuổi bắt xung quanh cây bàng, sau đó lại mệt nhoài mà ngồi dưới bóng cây, cảm tưởng như người mẹ đang quạt mát cho đàn con thơ ngây. Làm sao có thể quên được hình ảnh cây bàng đã gắn bó với em bao năm nay, đó là những kỉ niệm của tuổi thơ.

 

Cây bàng không chỉ làm đẹp cho khuôn viên trường học mà còn mang đến những kỉ niệm vui vẻ dưới mái trường mến yêu. Những hồi ước ấy sẽ in mãi trong trái tim em.

14 tháng 4 2022

gì dài zầy mình chỉ có 10 dòng

7 tháng 9 2021

Mk chịu bn ạ

10 tháng 2 2022

Vé báo cáo về nhà bạn chưa?

28 tháng 11 2023

Em thích ý a) Mọi người đều bận để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn

7 tháng 10 2025

Ohhhhhh


7 tháng 10 2025

1+1


viết một câu á

em làm bài rất tốt, các bài sau em tích cực xây dựng bài nhé!

18 tháng 2 2022

Tham khảo

 

Nếu nói về người lao động trí thức mà em yêu mến nhất và kính trọng nhất, thì đó chính là ông nội của em.

Ông nội là một biên tập viên sách đã về hưu. Tuy thế, vì vẫn còn khỏe và muốn được cống hiến, nên ông vẫn thường nhận biên tập sách văn học. Ông bảo chừng nào còn sức, ông sẽ còn làm việc. Suy nghĩ đó của ông khiến em rất nể phục. Mỗi khi làm việc, ông sẽ đeo chiếc kính gọng vàng lên, ngồi vào cái bàn gỗ rộng chất đầy sách và giấy. Đôi mắt ông sẽ chăm chú nhìn vào từng dòng chữ, cái trán nhíu lại, đôi tay thì không ngừng gạch kẻ. Khi đó, ông đã đắm chìm vào thế giới sách vở riêng của mình rồi. Tuy chỉ là làm thêm, nhưng ông luôn nghiêm túc và chỉn chu hết sức mình. Những cuốn sách do ông biên tập, luôn được mọi người ghi nhận và yêu thích không thôi.

Ngoài giờ làm việc, ông rất thích trồng rau và nuôi cá. Ông còn dành thời gian chơi với em và dạy em tập đọc, tập viết nữa. Ông chính là người thầy đầu tiên của em. Ngoài kiến thức, ông còn dạy em rất nhiều điều thú vị và những cách ứng xử đúng mực.

Em rất yêu quý, và tự hào về ông của mình.

18 tháng 2 2022

- người đó là Hưng :> 

- ít on nhưng rất giỏi

6 tháng 11 2021

xin mọi người đó

6 tháng 11 2021

Tham khảo!

Đã hơn ba năm rồi nhưng kỷ niệm của ngày đầu đi học vẫn không phai mờ trong em. Sáng đó em dậy rất sớm. Em mặc bộ đồng phục mà mẹ đã chuẩn bị cẩn thận ngày hôm qua. Xong, bố đưa em tới trường. Bố dẫn em đến trước cửa lớp 1E em cứ níu chặt lấy bố. Cô giáo bước xuống mỉm cười: “Em đừng sợ, có cô ở đây! Em tên là gì?” - “Dạ, em tên là Nguyễn Duy Anh”. Rồi cô chỉ cho em chỗ ngồi. Em nhìn xung quanh tất cả đều mới lạ. Em không quên được những kí ức đó.