Chị Hà

   ...">

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

sao đoạn đầu cứ giống sách lớp 5 làm sao ấy nhờ

9 tháng 7 2018

- Danh từ riêng : Nguyên.

- Danh từ chung : chị gái, tiếng đàn, mùa xuân.

7 tháng 12 2017

Thế thì sao bạn

6 tháng 4 2019

tiền vào tay phụ nữ là "vô hình" luôn

6 tháng 4 2019

Hem bit sao mk lop 5 ma chua thay cau nay bh nhi???

:333

1. Đọc thầm bài văn sau:Mừng sinh nhật bàNhân dịp sinh nhật bà nội, chúng tôi quyết định tự tay tổ chức một bữa tiệc để chúc thọ bà. Chúng tôi có bảy đứa trẻ, đều là cháu nội, cháu ngoại của bà. Chị Vy lớn nhất mười ba tuổi, bé nhất là em Sơn sáu tuổi. Vậy là mỗi năm có bảy ngày sinh nhật, nhiều năm rồi, năm nào bà cũng làm cho chúng tôi bảy bữa tiệc sinh nhật thật rôm...
Đọc tiếp

1. Đọc thầm bài văn sau:

Mừng sinh nhật bà

Nhân dịp sinh nhật bà nội, chúng tôi quyết định tự tay tổ chức một bữa tiệc để chúc thọ bà. Chúng tôi có bảy đứa trẻ, đều là cháu nội, cháu ngoại của bà. Chị Vy lớn nhất mười ba tuổi, bé nhất là em Sơn sáu tuổi. Vậy là mỗi năm có bảy ngày sinh nhật, nhiều năm rồi, năm nào bà cũng làm cho chúng tôi bảy bữa tiệc sinh nhật thật rôm rả.

Năm nay bà đã sáu mươi lăm tuổi, thế mà chưa bao giờ có ai tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho bà. Ngày sinh nhật hằng năm của bà, con cháu chỉ về thăm bà một lát, tặng bà vài thứ quà nhỏ rồi lại vội vã đi. Nhưng bà chẳng bao giờ buồn vì điều ấy.

Năm nay chị em tôi đã lớn cả, chúng tôi họp một buổi bàn kế hoạch tổ chức sinh nhật bà và sáng kiến hay này được bố mẹ của chúng tôi ủng hộ. Bố mẹ nhà nào cũng cho chúng tôi tiền để thực hiện kế hoạch. Chúng tôi cử em Chíp đi mua thiệp mời. Chị Linh học lớp sáu, chữ đẹp nhất nhà được cử viết thiệp mời. Chị Vy thì giở sách nấu ăn ra xem cách làm món bún chả. Sau đó, chúng tôi lấy cớ để bà ra ngoài một ngày sao cho khi về, bà sẽ thấy bất ngờ. Chúng tôi cùng đi chợ và cùng làm. Thế nhưng mọi chuyện xem ra không đơn giản. Mọi thứ cứ rối tung hết cả lên: Chị Vy thì quên ướp thịt bằng gia vị cho thơm, em Chíp thì khóc nhè vì quên thái dưa chuột để ăn ghém, em Hoa pha nước chấm hơi mặn .... Một lát sau, bà về và hỏi: “Ôi các cháu làm xong hết rồi à? Còn gì nữa không cho bà làm với?”. Thú thực lúc đó chị em tôi hơi bối rối và xấu hổ. Chỉ một lúc thôi, nhờ bàn tay bà mà mọi chuyện đâu đã vào đó. Bữa tiệc sinh nhật hôm đó bà đã rất vui. Còn mấy chị em chúng tôi đều thấy mình đã lớn thêm.

Theo Cù Thị Phương Dung

2. Trả lời câu hỏi: Khoanh tròn vào đáp án đúng nhất hoặc điền vào chỗ chấm trong các câu sau:

Câu 1: Mỗi năm bà nội của mấy chị em tổ chức mấy bữa sinh nhật cho các cháu?

A. 7 bữa tiệc

B. 6 bữa tiệc

C. 5 bữa tiệc

D. 4 bữa tiệc

Câu 2: Vì sao năm nay mấy chị em lại muốn tổ chức sinh nhật cho bà?

A. Vì mấy chị em biết bà buồn vào ngày sinh nhật.

B. Vì từ trước tới giờ chưa ai biết sinh nhật bà.

C. Vì năm nay các bố mẹ của mấy chị em vắng nhà.

D. Vì năm nay mấy chị em đã lớn và muốn làm một việc để bà vui.

Câu 3: Bố mẹ của mấy chị em đã làm gì để ủng hộ việc tổ chức sinh nhật cho bà?

A. Chỉ cho mấy chị em các việc cần chuẩn bị cho bữa tiệc.

B. Cho mấy chị em tiền để mua những thứ cần thiết cho tiệc sinh nhật.

C. Viết thiếp mời giúp chị em.

D. Làm giúp mấy chị em món bún chả.

Câu 4: Vì sao bữa tiệc sinh nhật hôm đó rất vui?

A. Vì hôm đó bà rất vui.

B. Vì hôm đó các cháu rất vui.

C. Vì hôm đó các bố mẹ rất vui.

D. Vì hôm đó cả nhà cùng vui.

Câu 5: Vì sao mấy chị em cảm thấy mình lớn thêm?

A. Vì mấy chị em biết làm món bún chả.

B. Vì mấy chị em đã biết tự tổ chức bữa tiệc sinh nhật.

C. Vì mấy chị em đã biết quan tâm đến bà và làm cho bà vui.

D. Vì mấy chị em đã biết làm việc giúp bà.

Câu 6: Qua bài văn trên, em hiểu thêm được điều gì?

.......................................................................................................................................................

......................................................................................................................................................

.......................................................................................................................................................

Câu 7: Năm nay chị em tôi đã lớn cả, chúng tôi họp một buổi bàn kế hoạch tổ chức sinh nhật cho bà. Từ “bàn” trong câu trên thuộc từ loại là:

A. Danh từ

B. Động từ

C. Tính từ

D. Quan hệ từ

Câu 8: Ngày sinh nhật hằng năm của bà, con cháu chỉ về thăm bà một lát, tặng bà vài thứ quà nhỏ rồi lại vội vã đi. Nhưng bà chẳng bao giờ buồn về điều ấy.

Hãy chuyển hai câu trên thành một câu ghép?

.........................................................................................................................................................

.........................................................................................................................................................

.........................................................................................................................................................

Câu 9: Tìm từ ngữ được lặp lại trong đoạn 1 của bài văn?

..........................................................................................................................................................

.........................................................................................................................................................

Câu 10: Năm nay, chị em tôi lớn cả, chúng tôi họp để bàn kế hoạch tổ chức sinh nhật bà. Hãy xác định trạng ngữ, chủ ngữ và vị ngữ trong câu trên?

............................................................................................................................................................

..........................................................................................................................................

4
12 tháng 5 2019

Câu 1: A. 7 bữa tiệc

Câu 2: D. Vì mấy năm nay chị em đã lớn và đều muốn làm một việc cho bà vui

Câu 3: B. Cho mấy chị em tiền để mua những thứ cần thiết cho tiệc sinh nhật.

Câu 4: D. Vì hôm đó cả nhà cùng vui

Câu 5: C. Vì mấy chị em đã biết quan tâm đến bà và làm cho bà vui

Câu 6: Qua bài văn trên, em hiểu thêm được phải biết quan tâm đến người già trong gia đình

Câu 7: B. Động từ

9 tháng 5 2021

A, D, B, D, C

Trong bài văn dưới đây có mấy từ đồng nghĩa với từ "to lớn" ?"Phía sau làng tôi có một con sông lớn chảy qua. Bốn mùa sông đầy nước. Mùa hè, sông đỏ lựng phù sa với những con lũ dâng đầy. Mùa thu, mùa đông, những bãi cát non nổi lên, dân làng tôi thường xới đất, trỉa đổ, tra ngô, kịp gieo trồng một vụ trước khi những con lũ năm sau đổ về.Tôi yêu con sông vì nhiều lẽ, trong đó...
Đọc tiếp

Trong bài văn dưới đây có mấy từ đồng nghĩa với từ "to lớn" ?
"Phía sau làng tôi có một con sông lớn chảy qua. Bốn mùa sông đầy nước. Mùa hè, sông đỏ lựng phù sa với những con lũ dâng đầy. Mùa thu, mùa đông, những bãi cát non nổi lên, dân làng tôi thường xới đất, trỉa đổ, tra ngô, kịp gieo trồng một vụ trước khi những con lũ năm sau đổ về.
Tôi yêu con sông vì nhiều lẽ, trong đó một hình ảnh tôi cho là đẹp nhất, đó là những cánh buồm. Có những ngày nắng đẹp trời trong, những cánh buồm xuôi ngược giữa dòng sông phẳng lặng. Có cánh màu nâu như màu áo của mẹ tôi. Có cánh màu trắng như màu áo của chị tôi. Có cánh màu xám bạc như màu áo bố tôi suốt ngày vất vả trên cánh đồng. Những cánh buồm như rong chơi, nhưng thực ra nó đang đẩy con thuyền chở đầy hàng hóa. Từ bờ tre làng, tôi vẫn gặp những cánh buồm lên ngược về xuôi. Lá cờ nhỏ trên đỉnh cột buồm phấp phới trong gió như bàn tay tí xíu vẫy vẫy bọn trẻ chúng tôi. Còn lá buồm thì cứ căng phồng như ngực người khổng lồ đẩy thuyền đi đến chốn, về đến nơi, mọi ngả mọi miền, cần cù, nhẫn nại, suốt năm, suốt tháng, bất kể ngày đêm.
Những cánh buồm chung thủy cùng con người, vượt qua bao sóng nước, thời gian. Đến nay, đã có những con tàu to lớn, có thể vượt biển khơi. Nhưng những cánh buồm vẫn sống cùng sông nước và con người."

0
CÂY LÁ ĐỎ       Ở góc vườn nhà Loan có một cái cây, chẳng hiểu là cây gì. Hồi còn ở nhà, chị Phương gọi nó là “cây lá đỏ” vì cứ vào dịp gần Tết là lá cây ấy lại đỏ rực lên như một đám lửa đêm.       Đã mấy lần ông định chặt cây đó đi vì quả của nó không ăn được, nhưng chị Phương nhất định không muốn cho ông chặt.       Một lần, Loan láng máng nghe thấy...
Đọc tiếp

CÂY LÁ ĐỎ

       Ở góc vườn nhà Loan có một cái cây, chẳng hiểu là cây gì. Hồi còn ở nhà, chị Phương gọi nó là “cây lá đỏ” vì cứ vào dịp gần Tết là lá cây ấy lại đỏ rực lên như một đám lửa đêm.

       Đã mấy lần ông định chặt cây đó đi vì quả của nó không ăn được, nhưng chị Phương nhất định không muốn cho ông chặt.

       Một lần, Loan láng máng nghe thấy ông bàn với bố mẹ là định trồng cây nhãn Hưng Yên nhưng vườn chật quá, có lẽ phải chặt “cây lá đỏ” đi. Loan lo quá, liền nhắn tin cho chị Phương biết. Ba hôm sau, Loan nhận được thư của chị Phương. Chị viết : “Chị phải viết thư ngay cho em kẻo không kịp. Loan ơi, em nói với ông và bố mẹ hộ chị là đừng chặt “cây lá đỏ” đi, em nhé. Cây đó tuy quả của nó không ăn được nhưng chị rất quý, em ạ. Em còn nhớ chị Duyên không ? Chị bạn thân nhất của chị ấy mà ! Sau khi học hết lớp mười, chị học Sư phạm, còn chị Duyên đi thanh niên xung phong. Một lần, chị Duyên đem về cho chị một nắm hạt cây lá đỏ. Chị Duyên bảo ở vùng rừng núi nơi chị làm việc có nhiều thứ cây đó lắm. Cứ trông thấy cây ấy là chị Duyên lại nhớ đến chị, đến những kỉ niệm của thời học sinh, đến những mùa lá đỏ của cây bàng, cây dã hương Hà Nội… Sau lần gặp ấy trở về thì chị Duyên hi sinh giữa lúc đang lấp hố bom cho xe qua, em ạ! Chắc bây giờ thì em hiểu vì sao chị yêu chị quý “cây lá đỏ ấy” rồi chứ?…”.

       Loan đọc lá thư của chị Phương giữa một buổi chiều mưa. Ngồi bên cửa sổ nhìn ra, em bỗng thấy “cây lá đỏ” đẹp hơn bao  giờ hết, dường như màu đỏ của nó cũng tươi thắm hơn bao giờ hết.

  1. loan yêu cây lá đỏ . em yêu thích loài cây nào , hãy viết 5 - 7 câu về loài cây đó
  2.  ai hay mình tick 
5
1 tháng 5 2019

giúp mnhf đi

Em yêu lắm cây phượng trường em. Phượng nở báo hiệu cho mùa thi đã đến, hoa phượng nở đỏ rực cả một góc sân trường. Giờ ra chơi, dưới tán cây phượng các bạn nam thì đá cầu, bắn bi, còn các bạn nữ thì nhảy dây, chơi bịt mắt bắt dê…Cây phượng xòe bóng mát che cho chúng em ôn bài, vui chơi, giải lao sau những giờ học căng thẳng. Lá phượng cũng trở thành một món đồ chơi cho chúng em. Chúng em nhặt từng lá nhỏ để chơi đồ hàng. Mỗi khi buồn, khi vui chúng em đều ngồi dưới gốc phượng tâm sự cùng nhau. Cành lá phượng như những cánh tay vươn ra múa may cùng gió để cùng chung vui với những niềm vui nho nhỏ của chúng em. Hoặc cũng có khi rủ xuống mỗi khi chúng em buồn. Cứ đến cuối năm học, chúng em lại nhặt hoa phượng để ép vào trang vở làm kỉ niệm – Những kỉ niệm khó phai.

1. Đọc đoạn văn sau. Tìm danh từ riêng và 3 danh từ chung trong đoạn văn.- Chị ! – Nguyên quay sang tôi, giọng nghẹn ngào. – Chị… Chị là chị gái của em nhé !Tôi nhìn em cười trong hai hàng nước mắt kéo vệt trên má :- Chị sẽ là chị của em mãi mãi !Nguyên cười rồi đưa tay lên quệt má. Tôi chẳng buồn lau mặt nữa. Chúng tôi đứng như vậy nhìn ra phía xa sáng rực ánh đèn màu, xung quanh là...
Đọc tiếp

1. Đọc đoạn văn sau. Tìm danh từ riêng và 3 danh từ chung trong đoạn văn.

- Chị ! – Nguyên quay sang tôi, giọng nghẹn ngào. – Chị… Chị là chị gái của em nhé !

Tôi nhìn em cười trong hai hàng nước mắt kéo vệt trên má :

- Chị sẽ là chị của em mãi mãi !

Nguyên cười rồi đưa tay lên quệt má. Tôi chẳng buồn lau mặt nữa. Chúng tôi đứng như vậy nhìn ra phía xa sáng rực ánh đèn màu, xung quanh là tiếng đàn, tiếng hát khi xa, khi gần chào mừng màu xuân. Một năm mới bắt đầu.

2. Nhắc lại quy tắc viết hoa danh từ riêng đã học.

3. Tìm đại từ xưng hô trong đoạn văn ở bài tập 1.

4. Tìm trong đoạn văn ở bài tập 1:

a) Một danh từ hoặc đại từ làm chủ ngữ trong kiểu câu Ai làm gì?

b) Một danh từ hoặc đại từ làm chủ ngữ trong kiểu câu Ai thế nào?

c) Một danh từ hoặc đại từ làm chủ ngữ trong kiểu câu Ai là gì?

d) Một danh từ tham gia bộ phận vị ngữ trong kiểu câu Ai là gì?

 

0
Phía sau làng tôi có một con sông lớn chảy qua. Bốn mùa sông đầy nước. Mùa hè, sông đỏ lựng phù sa với những con lũ dâng đầy. Mùa thu, mùa đông, những bãi cát non nổi lên, dân làng tôi thường xới đất, trỉa đỗ, tra ngô, kịp gieo trồng một vụ trước khi những con lũ năm sau đổ về.       Tôi yêu con sông vì nhiều lẽ, trong đó một hình ảnh tôi cho là đẹp nhất. Có những ngày nắng...
Đọc tiếp

Phía sau làng tôi có một con sông lớn chảy qua. Bốn mùa sông đầy nước. Mùa hè, sông đỏ lựng phù sa với những con lũ dâng đầy. Mùa thu, mùa đông, những bãi cát non nổi lên, dân làng tôi thường xới đất, trỉa đỗ, tra ngô, kịp gieo trồng một vụ trước khi những con lũ năm sau đổ về. 

      Tôi yêu con sông vì nhiều lẽ, trong đó một hình ảnh tôi cho là đẹp nhất. Có những ngày nắng đẹp trời trong, những cánh buồm xuôi ngược giữa dòng sông phẳng lặng. Có cánh màu nâu như màu áo của mẹ tôi. Có cánh màu trắng như màu áo chị tôi. Có cánh màu xám bạc như màu áo bố tôi suốt ngày vất vả trên cánh đồng. Những cánh buồm đi như rong chơi, nhưng thực ra nó đang đẩy con thuyền chở đầy hàng hóa. Từ bờ tre làng, tôi vẫn gặp những cánh buồm lên ngược về xuôi. Lá cờ nhỏ trên đỉnh cột buồm phấp phới trong gió như bàn tay tí xíu vẫy vẫy bọn trẻ chúng tôi. Còn lá buồm thì cứ căng phồng như ngực người khổng lồ đẩy thuyền đi đến chốn, về đến nơi, mọi ngả mọi miền, cần cù, nhẫn nại, suốt năm, suốt tháng, bất kể ngày đêm.

       Những cánh buồm chung thủy cùng con người, vượt qua bao sóng nước, thời gian. Đến nay, đã có những con tàu to lớn, có thể vượt biển khơi. Nhưng những cánh buồm vẫn sống cùng sông nước và con người. 

Theo BĂNG SƠN

Nên chọn tên nào đặt cho bài văn trên?

Làng tôi.

Những cánh buồm.

Quê hương.

9

Phía sau làng tôi có một con sông lớn chảy qua. Bốn mùa sông đầy nước. Mùa hè, sông đỏ lựng phù sa với những con lũ dâng đầy. Mùa thu, mùa đông, những bãi cát non nổi lên, dân làng tôi thường xới đất, trỉa đỗ, tra ngô, kịp gieo trồng một vụ trước khi những con lũ năm sau đổ về. 

      Tôi yêu con sông vì nhiều lẽ, trong đó một hình ảnh tôi cho là đẹp nhất. Có những ngày nắng đẹp trời trong, những cánh buồm xuôi ngược giữa dòng sông phẳng lặng. Có cánh màu nâu như màu áo của mẹ tôi. Có cánh màu trắng như màu áo chị tôi. Có cánh màu xám bạc như màu áo bố tôi suốt ngày vất vả trên cánh đồng. Những cánh buồm đi như rong chơi, nhưng thực ra nó đang đẩy con thuyền chở đầy hàng hóa. Từ bờ tre làng, tôi vẫn gặp những cánh buồm lên ngược về xuôi. Lá cờ nhỏ trên đỉnh cột buồm phấp phới trong gió như bàn tay tí xíu vẫy vẫy bọn trẻ chúng tôi. Còn lá buồm thì cứ căng phồng như ngực người khổng lồ đẩy thuyền đi đến chốn, về đến nơi, mọi ngả mọi miền, cần cù, nhẫn nại, suốt năm, suốt tháng, bất kể ngày đêm.

       Những cánh buồm chung thủy cùng con người, vượt qua bao sóng nước, thời gian. Đến nay, đã có những con tàu to lớn, có thể vượt biển khơi. Nhưng những cánh buồm vẫn sống cùng sông nước và con người. 

Theo BĂNG SƠN

Nên chọn tên nào đặt cho bài văn trên?

Làng tôi.

Những cánh buồm.

Quê hương.

Học tốt nhé!

11 tháng 4 2020

Những cánh buồm nhé !

Bầu trời trong veo, nhỏ từng giọt nưởc long lanh, bé xíu như những hạt kim cương xuống mẹ đất. Trời đang mưa. Mấy ngày nay mưa cứ tầm tã mãi, mưa buồn, xám xịt cả bầu trời cho tới hôm nay mới ngớt. Trời âm u khiến tôi cũng bực bội, khó chịu. Chẳng biết giải toả vào đâu, tiện có chú chim đang hót bên cạnh, tôi liền giơ chân đá phốc vào lồng khiến nó ngã lăn xuống. Rồi hình như...
Đọc tiếp

Bầu trời trong veo, nhỏ từng giọt nưởc long lanh, bé xíu như những hạt kim cương xuống mẹ đất. Trời đang mưa. Mấy ngày nay mưa cứ tầm tã mãi, mưa buồn, xám xịt cả bầu trời cho tới hôm nay mới ngớt. Trời âm u khiến tôi cũng bực bội, khó chịu. Chẳng biết giải toả vào đâu, tiện có chú chim đang hót bên cạnh, tôi liền giơ chân đá phốc vào lồng khiến nó ngã lăn xuống. Rồi hình như không thấy chú dậy. Tôi lại thấy thích thú với trò này. Tôi lại co cẳng đạp vào cái lồng thêm một lần nữa.

Chú chim này vừa bị gãy cánh ba hôm trước. Lúc đó, tôi đã nâng niu chăm sóc chú cẩn thận. Thế nhưng, hôm nay, do bực bội quá, tôi đã trút giận vào chú. Bỗng nhiên, tôi thấy một luồng sáng mạnh khiến mình chói mắt. Tôi ngã xuống và lúc mở mắt, tôi thấy trước mắt mình không còn cái lồng chim màu vàng nữa mà là một cô Tiên. Cô có đôi mắt sâu thẳm với cái nhìn tức giận. Cô nói với tôi:

- Ta là Nữ Thần Trả Giá. Con nghĩ sao khi con đã hành hạ một con vật yếu đuối như chú chim vừa rồi. Chú đâu có làm gì đáng để con hành hạ như vậy. Nếu con không hiểu, không biết nỗi đau của loài vật khi bị ngược đãi thì con hãy thử làm một con chim trong ba ngày xem.

Vừa dứt lời, cô Tiên xinh đẹp và kiêu hãnh đó liền phẩy chiếc đũa thần. Trong phút chốc, tôi thấy đầu mình lâng lâng, mắt nhoà đi, cảm giác đau nhói ở sống lưng và tôi ngất đi.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy xung quanh mình không phải khung cảnh quen thuộc trong nhà của mình. Thay vào đó, là những cánh rừng bao la to lớn với những sắc xanh khác nhau. Tôi bỡ ngỡ, ngồi gượng dậy. Lạ thay, chân tay tôi đâu rồi? Tôi có phải là mình không? Đúng là tôi rồi. Tôi vẫn là tôi. Nhưng sao thế này? Xung quanh tôi là lông vũ, lông tơ, những chiếc lông màu trắng, biếc, nâu. Đôi chân vẫn hay được mọi người khen là khoẻ khoắn đâu rồi, thay vào đó là đôi chân chĩ có ba ngón, nhìn mảnh khảnh và lạ lẫm. Tay tôi cũng chẳng còn các ngón tay xinh xắn mà chỉ là đôi cánh thôi. Đôi cánh ư? Vậy thì tôi đã biến thành chim thật rồi, tôi sẽ là chim trong ba ngày. Thế giới bỗng trở nên mênh mông, to lớn trong cảm giác lạ lẫm, vừa vui sướng vừa sợ hãi của tôi. Đập đập đôi cánh vào sát thân. Tôi thấy mình càng ngày càng xa mặt đất. Cảm giác mới lạ khiến tôi hét lên khe khẽ. Giọng chú chim nào thế nhĩ? Quên mất mình đang là chim. Tôi vẫn hát nhưng không hiểu giọng ai mà lại ngân nga, trầm bổng đến vậy. Từ giờ trở đi, tôi sẽ trở thành một con chim tự do. Tôi sẽ không phải thức khuya học bài, không phải chịu sự rầy la của bố mẹ, không phải làm những việc mình không muốn. Ngày hôm đó, xen lẫn trong niềm vui sướng tự hào tôi đã bay, bay mãi. Đói thì tôi sà xuống bắt sâu ăn. Khát thì tôi sà xuống những khe nước nhỏ trong suốt hớp vài ngụm rồi bay đi. Cứ bay mải miết như vậy, tôi đã đi thăm thú được rất nhiều nơi. Mỗi lần bay qua ngọn núi hùng vĩ, qua cánh đồng lúa xanh mướt tôi cũng thấy yêu mến cuộc sống và quê hương hơn. Cứ như vậy, ngày đầu tiên của tôi thật yên ả. Tôi liền ước, thậm chí mong cả đời làm một chú chim bé nhỏ, nhẹ nhàng, thảnh thơi bay lượn. Đẹp biết bao!

Nhưng tôi không ngờ rằng đó chính là vào ngày cuối cùng của mùa thu. Sáng hôm sau, khi tỉnh giấc, tôi thấy xung quanh mình chĩ còn vài chiếc lá úa. Dưới gốc cây thì còn lại cơ man biết bao là lá. Những chiếc lá bàng to, màu đỏ rụng dưới mặt đất trông như tấm thảm đỏ khô xao xác. Tôi cất cánh bay, bay mãi nhưng không gặp một chú chim nào cả. Những cơn gió lạnh thỉnh thoảng ùa đến, dứt đi vài chiếc lông trắng dưới bụng khiến tôi phải cúi gập người lại, đôi cánh bỗng chao đi. Cả người tôi bị gió hất tung xuống bụi tre gai. Những chiếc gai chọc vào người, cào xé da thịt tôi khiến tôi đau đớn nhức buốt rồi ngất lịm đi. Tỉnh dậy, tôi thấy mình khát khô cổ, cháy họng. Người ướt sũng và một thứ nước gì xót xót tê tê đang rĩ ra. Có tiếng reo hò:

-    A, anh ơi? Con chim tĩnh dậy rồi. Lại đây xem đi.

-    Ừ! Anh thấy rồi. Em chăm sóc nó đi để mai còn đem nó đi chiến đấu. Con chim vành khuyên này đẹp đấy.

Dứt lời, người anh thả vào chiếc lồng tím tôi đang bị nhốt hai cái bát con. Một bát đựng nước, một bát đựng thức ăn. Mặc dù người đau ê ẩm nhưng bị cơn khát giày vò, tôi đành lết người, vục mỏ vào bát nước nhưng cũng chỉ hớp được mây ngụm. Tôi đành nằm lịm ở đấy chờ đến tối, khi các vết thương nhẹ đã đỡ thì mới có thể dậy ăn được. Ngày thứ hai của tôi sao đau đớn vậy. Nó không còn kì diệu, êm đẹp như ngày đầu.

Bình minh ngày thứ ba đang lên. Các vết thương của tôi đã gần lành miệng. Tuy đang nhảy nhót nhưng thực ra tay phải tôi vẫn đang đau vì bị gẫy cánh. Chợt một thứ gì nhòn nhọn chọc đúng vào cánh gẫy khiến vết thương của tôi toạc ra, máu chảy đầm đìa. Chiếc lồng đu đưa mạnh. Thì ra cậu cả đang lúc bực tức liền giận cá chém thớt, đạp chân vào chiếc lồng khiến nó lao vào bụi mận gai. Gai đâm vào da thịt khiến tôi thét lên đau đớn. Trong cơn hoảng sợ, tôi loáng thoáng thấy cảnh chú chim bị tôi hành hạ. Tôi thoi thóp, cố cầm chút hơi thở cuối cùng để sông sót. Tôi hình dung ra cảnh bữa cơm gia đình đầm ấm yêu thương... Và lúc này, chưa bao giờ tôi ước được làm người như lúc này. Khi mắt tôi đã nhoà đi, người tôi lả đi... tôi bỗng thấy một vị cứu tinh đến với mình. Chẳng phải ai xa lạ đó chính là Nữ Thần Trả Giá. Cô ôn tồn nói:

Vậy cháu đã biết cảm giác của một con vật khi chúng bị ngược đãi rồi chứ? Hãy hứa với cô từ bây giờ phải đối xử tốt với chúng.

Tôi thều thào nói:

-    Vâng! Cháu biết lỗi rồi! Cháu xin hứa ạ!

Nói xong, cô lập tức vung chiếc đũa thần. Và tôi tỉnh giấc, thì ra mọi việc chỉ là giấc mơ.

Dù đây là giấc mơ nhưng tôi cũng thấm thìa bài học của nó. Đúng là “sống trong đời sống cần có một tấm lòng”.

CÁC BẠN THẤY MK VIẾT ĐƯỢC K

3
15 tháng 12 2017

hay quá!!!!!!!! cho mk

3 tháng 8 2025

Xin chào các bạn! Mình là chuột xù. Hôm nay mình sẽ kể cho các bạn nghe một chuyến phiêu lưu vừa hồi hộp vừa đáng nhớ giữa mình và cậu bạn thân – mèo nhép.

Hôm đó, trời rất đẹp, cả hai đứa mình đều muốn đi chơi. Mình thì thích dạo chơi bên này sông, còn mèo nhép lại nhất quyết đòi sang bờ bên kia. Mình vẫn nhớ lời bác ngựa dặn rằng bên kia sông nguy hiểm lắm. Thế mà chẳng hiểu sao mèo nhép lại cứ nhất quyết sang đó cho bằng được. Cậu ấy đúng là mê phiêu lưu, nhưng phiêu lưu mà không an toàn thì thật đáng sợ! Mình cố gắng can ngăn, thuyết phục, nhưng mèo nhép chẳng những không nghe còn trêu ngược lại mình là nhát gan. Cuối cùng, vì không nỡ để bạn đi một mình, mình đành bấm bụng đi theo.

Khi được bác ngựa cõng quay về, mình giả vờ nằm im, như thể mệt lả. Mèo nhép chắc biết mình đã sai nên cứ sụt sịt, nước mắt chảy ướt cả lông mình. Nhìn cậu ấy lúc ấy, khác hẳn vẻ bướng bỉnh lúc đòi sang sông. Mình phải cố nhịn cười. Để cậu ấy cảm thấy ân hận thêm một chút nữa cũng tốt, như vậy mới nhớ lâu và rút ra được bài học!