Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em yêu lắm cây phượng trường em. Phượng nở báo hiệu cho mùa thi đã đến, hoa phượng nở đỏ rực cả một góc sân trường. Giờ ra chơi, dưới tán cây phượng các bạn nam thì đá cầu, bắn bi, còn các bạn nữ thì nhảy dây, chơi bịt mắt bắt dê…Cây phượng xòe bóng mát che cho chúng em ôn bài, vui chơi, giải lao sau những giờ học căng thẳng. Lá phượng cũng trở thành một món đồ chơi cho chúng em. Chúng em nhặt từng lá nhỏ để chơi đồ hàng. Mỗi khi buồn, khi vui chúng em đều ngồi dưới gốc phượng tâm sự cùng nhau. Cành lá phượng như những cánh tay vươn ra múa may cùng gió để cùng chung vui với những niềm vui nho nhỏ của chúng em. Hoặc cũng có khi rủ xuống mỗi khi chúng em buồn. Cứ đến cuối năm học, chúng em lại nhặt hoa phượng để ép vào trang vở làm kỉ niệm – Những kỉ niệm khó phai.
Phía sau làng tôi có một con sông lớn chảy qua. Bốn mùa sông đầy nước. Mùa hè, sông đỏ lựng phù sa với những con lũ dâng đầy. Mùa thu, mùa đông, những bãi cát non nổi lên, dân làng tôi thường xới đất, trỉa đỗ, tra ngô, kịp gieo trồng một vụ trước khi những con lũ năm sau đổ về.
Tôi yêu con sông vì nhiều lẽ, trong đó một hình ảnh tôi cho là đẹp nhất. Có những ngày nắng đẹp trời trong, những cánh buồm xuôi ngược giữa dòng sông phẳng lặng. Có cánh màu nâu như màu áo của mẹ tôi. Có cánh màu trắng như màu áo chị tôi. Có cánh màu xám bạc như màu áo bố tôi suốt ngày vất vả trên cánh đồng. Những cánh buồm đi như rong chơi, nhưng thực ra nó đang đẩy con thuyền chở đầy hàng hóa. Từ bờ tre làng, tôi vẫn gặp những cánh buồm lên ngược về xuôi. Lá cờ nhỏ trên đỉnh cột buồm phấp phới trong gió như bàn tay tí xíu vẫy vẫy bọn trẻ chúng tôi. Còn lá buồm thì cứ căng phồng như ngực người khổng lồ đẩy thuyền đi đến chốn, về đến nơi, mọi ngả mọi miền, cần cù, nhẫn nại, suốt năm, suốt tháng, bất kể ngày đêm.
Những cánh buồm chung thủy cùng con người, vượt qua bao sóng nước, thời gian. Đến nay, đã có những con tàu to lớn, có thể vượt biển khơi. Nhưng những cánh buồm vẫn sống cùng sông nước và con người.
Theo BĂNG SƠN
Nên chọn tên nào đặt cho bài văn trên?
Làng tôi.
Những cánh buồm.
Quê hương.
Học tốt nhé!
Xin chào các bạn! Mình là chuột xù. Hôm nay mình sẽ kể cho các bạn nghe một chuyến phiêu lưu vừa hồi hộp vừa đáng nhớ giữa mình và cậu bạn thân – mèo nhép.
Hôm đó, trời rất đẹp, cả hai đứa mình đều muốn đi chơi. Mình thì thích dạo chơi bên này sông, còn mèo nhép lại nhất quyết đòi sang bờ bên kia. Mình vẫn nhớ lời bác ngựa dặn rằng bên kia sông nguy hiểm lắm. Thế mà chẳng hiểu sao mèo nhép lại cứ nhất quyết sang đó cho bằng được. Cậu ấy đúng là mê phiêu lưu, nhưng phiêu lưu mà không an toàn thì thật đáng sợ! Mình cố gắng can ngăn, thuyết phục, nhưng mèo nhép chẳng những không nghe còn trêu ngược lại mình là nhát gan. Cuối cùng, vì không nỡ để bạn đi một mình, mình đành bấm bụng đi theo.
Khi được bác ngựa cõng quay về, mình giả vờ nằm im, như thể mệt lả. Mèo nhép chắc biết mình đã sai nên cứ sụt sịt, nước mắt chảy ướt cả lông mình. Nhìn cậu ấy lúc ấy, khác hẳn vẻ bướng bỉnh lúc đòi sang sông. Mình phải cố nhịn cười. Để cậu ấy cảm thấy ân hận thêm một chút nữa cũng tốt, như vậy mới nhớ lâu và rút ra được bài học!
sao đoạn đầu cứ giống sách lớp 5 làm sao ấy nhờ