Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Tâm trạng, phẩm chất, lí tưởng của nhân vật trữ tình: Tác giả thể hiện cảm xúc nhớ thương quê nhà, nhớ thương đồng bào da diết. Đồng thời từ đó làm sáng lên khát khao được tự do, khát khao thực hiện lí tưởng đem lại độc lập cho dân tộc, tự do cho quê hương.
- Cảm nhận của em: Đó là cảm xúc và tâm trạng của một người chiến sĩ cộng sản yêu quê hương, yêu đất nước, mang trong mình khát khao được chiến đấu, giành tự do, độc lập cho dân tộc, cho tổ quốc.
Đây là nhận định đúng. Người đọc cảm nhận được hình ảnh bà Tú với tình cảm yêu thương, quý trọng người vợ cùng những tâm sự của nhà thơ.
ð Đáp án cần chọn A
Tham khảo!
Quê hương có một vị trí quan trọng trong lòng mỗi người. Mỗi người dân Việt Nam đều có tình cảm thiêng liêng gắn bó với quê hương xứ sở của mình. Nhất la đối với những con người lao động - người nông dân, họ lại càng gắn bó mật thiết với nơi ấy.
Từ lúc cất tiếng khóc chào đời, rồi tuổi thơ đẹp đẽ, những công việc lao động, rồi cuộc sống gia đình, cho tới lúc chết họ đã sống gắn liền với làng quê. Tình cảm yêu quê hương đất nước là một truyền thống tốt đẹp và đáng quý của dân tộc Việt Nam. Cho dù có ở nơi xa nhưng mỗi người vẫn luôn nhớ về quê nhà của mình.
Quê hương như một người mẹ hiền ôm ta vào lòng và dành cho ta những gì tốt đẹp nhất. Quê mẹ là nơi ấp ủ tình yêu thương, nơi nuôi ta lớn, dạy dỗ, an ủi che chở cho ta. Quê hương - hai tiếng thân thương mỗi lần nghe thấy chúng ta không khỏi xúc động bồi hồi.
Tình yêu quê hương đã ăn sâu vào máu thịt, đi sâu vào lòng mỗi con người. Vì vậy nếu ai chưa nhận thức chưa có tình cảm gắn bó với xứ sở của mình thì hẳn họ chưa được coi là trưởng thành. Quê hương đi vào lòng con người một cách rất tự nhiên. Người ta có thể nhớ tới quê hương đất nước của mình chỉ qua một món ăn bình dị hay một địa danh đã gắn liền với những kỷ niệm đẹp…
(Sưu tầm)
Câu 1:
-Phương thức biểu đạt chính của văn bản: thuyết minh.
Câu 2:
-Những thể loại thể hiện tài năng văn học của Puskin: thơ, tiểu thuyết bằng thơ, trường ca thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết lịch sử,kịch...
Câu 3:
Theo tôi "Mặt trời của thi ca Nga" là cách nói ẩn dụ tôn vinh giá trị thơ và vị trí nhà thơ Puskin.
Thơ Puskin đánh thức những tình cảm tốt lành trong tâm hồn Nga khao khát tự do và tình yêu, mang sức mạnh tinh thần, có ý nghĩa to lớn trong lịch sử văn chương và lịch sử thức tỉnh của dân tộc Nga.
Puskin là nhà thơ vĩ đại có vị trí đặc biệt quan trọng - người khơi dậy sức phát triển phi thường cho văn học Nga thế kỉ XIXvaf đưa nó trở thành một trong những đỉnh cao của nghệ thuật nhân loại.
Câu 4:
"Tôi yêu em" không chỉ đơn thuần là một bài thơ để thể hiện sự chân thành của A.Pu-skin dành cho người mình yêu mà còn đem đến bài học thật sâu sắc về thái độ ứng xử có văn hoá trong tình yêu. Tình yêu là sự rung động mãnh liệt về cảm xúc, về trái tim của con người, thật khó có định nghĩa nào toàn diện về khái niệm này. Tình yêu không chỉ là tình cảm lứa đôi, không phải chỉ xuất phát từ trái tim mà còn đến từ khối óc của con người. Đó là thái độ ứng xử có văn hóa. Vậy điều này được thể hiện như thế nào? Trước hết đó là tôn trọng người mình yêu qua cách xưng hô như A. Pu-skin đã từng nói một cách đầy tình cảm rằng Tôi / em. Cách gọi ấy thể hiện sự trang trọng, dành trọn trái tim cho người mà mình yêu thương. Không những thế, tôn trọng sự lựa chọn của người mình yêu cũng là việc ứng xử có văn hóa trong tình yêu. Pu-skin đã không phản bác mà tự nguyện chấp nhận sự lựa chọn của người con gái, cũng không hờn dỗi, trách móc hay oán thán, tự nhận về mình trách nhiệm đã làm người con gái phải bận lòng, phải u hoài. Yêu nhưng luôn hướng về đối phương để em không bận lòng vì em nữa, hi sinh vì niềm đam mê, vì hạnh phúc nơi em chọn lựa. Tình yêu không phải là sự ép buộc mà tình yêu là một sự tự nguyện: tự nguyện của những tâm hồn đồng cảm, đồng điệu. Song chia tay không phải để trở thành đối lập, thù địch của nhau mà chia tay để nối thêm, để mở rộng tình đòi. Đó là văn hoá ứng xử trong tình yêu. Nhân vật trữ tình trong bài thơ không thể đến, không có cơ hội trao duyên mong thành đôi thì mong người con gái ấy sẽ hạnh phúc với lựa chọn của mình. Tình yêu cần hướng đến sự đồng điệu, đồng cảm, sự tận tụy hi sinh, cần mãnh liệt để yêu và cần tinh tế để cảm nhận. Đó mới là cách úng xử tuyệt vời nhất, thông minh và có văn hóa.
Nguyễn Đình Chiểu là một nhà nho bởi tư tưởng đạo đức, nhân nghĩa của ông
+ Người có tư tưởng đạo đức thuần phác, thấm đẫm tinh thần nhân nghĩa yêu thương con người
+ Sẵn sàng cưu mang con người trong cơn hoạn nạn
+ Những nhân vật lý tưởng: con người sống nhân hậu, thủy chung, biết sống thẳng thắn, dám đấu tranh chống lại các thế lực bạo tàn
- Nội dung của lòng yêu nước thương dân
+ Ghi lại chân thực thời kì đau thương của đất nước, khích lệ lòng căm thù quân giặc, nhiệt liệt biểu dương người anh hùng nghĩa sĩ hi sinh vì Tổ quốc
+ Tố cáo tội ác của kẻ thù, lên án những kẻ bán nước, cầu vinh
+ Ca ngợi những người sĩ phu yêu nước, giữ niềm tin vào ngày mai, bất khuất trước kẻ thù, khích lệ lòng yêu nước, ý chí cứu nước
- Nghệ thuật của ông mang đậm dấu ấn của người dân Nam Bộ
+ Nhân vật đậm lời ăn tiếng nói mộc mạc, giản dị, lối thơ thiên về kể, hình ảnh mỗi nhân vật đều đậm chất Nam Bộ
+ Họ sống vô tư, phóng khoáng, ít bị ràng buộc bởi phép tắc, nghi lễ, nhưng họ sẵn sàng hi sinh về nghĩa
Hai tình cảm này có trong từng khổ thơ nhưng hàm chứa mức độ khác nhau:
+ Bài thơ làm hiện lên vẻ đẹp vê cảnh, người Huế, từ đó thấy được nỗi lòng, tình yêu quê thiết tha, sâu đậm của tác giả với quê hương, đất nước
- Ẩn trong câu từ, bài thơ thể hiện tình cảm của tác giả với người thôn Vĩ, nhớ mong, khắc khoải, hoài nghi
Trong bài thơ "Việt Bắc", đặc biệt ở đoạn thơ "Nhớ gì như nhớ người yêu... nhớ đồng", Tố Hữu đã dệt nên một thế giới cảm xúc nhớ thương da diết bằng những hình ảnh giàu sức gợi. Hình ảnh “mặt người” thấp thoáng trong “ánh trăng”, “rừng núi” vang vọng “tiếng hát ân tình thuỷ chung” không chỉ thể hiện nỗi nhớ mà còn gợi lên mối giao hoà giữa con người và thiên nhiên Việt Bắc. Đặc biệt, chi tiết “nhớ đồng” – tuy mộc mạc – lại chứa đựng nỗi niềm sâu sắc: nhớ cánh đồng kháng chiến gian lao, nơi gắn bó máu thịt giữa quân dân. Những hình ảnh ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian nghệ thuật tràn đầy cảm xúc – nơi nỗi nhớ không chỉ hướng về cảnh vật mà còn về nghĩa tình, về lòng thuỷ chung son sắt của người ra đi với mảnh đất cách mạng. Chính điều đó làm nên chất trữ tình cách mạng rất riêng trong thơ Tố Hữu
Bài thơ “Nhớ đồng” của Tố Hữu là tiếng lòng tha thiết của người chiến sĩ cách mạng bị giam cầm nhưng trái tim vẫn hướng về quê hương và tự do. Thế giới cảm xúc “nhớ đồng” được dệt nên từ những hình ảnh dân dã, đậm hồn quê: “gió đưa cành trúc la đà”, “con trâu đằm bóng”, “mùi rơm rạ”, “tiếng sáo diều vi vu”… Mỗi chi tiết như một nét chấm mềm mại gợi lên bức tranh đồng quê thanh bình, ấm áp tình người, nơi chất chứa bao kỷ niệm thân thương. Từ nỗi nhớ cảnh vật, nhà thơ hướng đến nỗi nhớ con người, nhớ cuộc sống lao động tự do, để rồi khát vọng được trở về với đồng ruộng, với cách mạng càng trở nên mãnh liệt. Giữa ngục tù tối tăm, hình ảnh đồng quê đã sưởi ấm tâm hồn người chiến sĩ, biến nỗi nhớ thành sức mạnh tinh thần, niềm tin vào ngày mai tươi sáng của đất nước
Trong bài thơ"Nhớ đồng", Tố Hữu đã sử dụng hàng loạt chi tiết, hình ảnh giàu sức gợi để làm nên thế giới cảm xúc nhớ quê hương da giết của người chiến sĩ cách mạng bị giam cầm. Những hình ảnh Như"mắt người yêu","màu áo trắng","con trâu đi chậm ngoài đồng","lúa reo reo","bờ xanh lá mạ", không chỉ miêu tả cảnh sắc quen thuộc mà còn gắn liền với kỷ niệm, với tình cảm và cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Các chi tiết ấy không rời rạc mà liên kết chặt chẽ, làm nổi bật nỗi nhớ cụ thể, vừa sâu xa, từ con người đến thiên nhiên, từ hiện tại đến quá khứ. Thế giới cảm xúc trong bài thơ không chỉ là nỗi nhớ cá nhân, mà còn là tiếng nói chung của những người yêu nước, khao khát tự do. Qua đó, Tố Hữu đã thể hiện chất trữ tình cách mạng sâu sắc, giàu cảm xúc và tính nhân văn
Trong bài thơ Nhớ đồng, Tố Hữu đã khắc họa thế giới cảm xúc sâu lắng của người chiến sĩ cách mạng trong cảnh tù đày. Nỗi nhớ đồng hiện lên qua những chi tiết, hình ảnh bình dị mà tha thiết: “hương lúa chín”, “mùi rơm mới”, “trưa tháng sáu nước như ai nấu”, “bướm vàng bay”. Mỗi chi tiết đều gợi một miền ký ức quê hương, nơi có tuổi thơ trong sáng và cuộc sống lao động yên bình. Những hình ảnh ấy đan xen, hòa quyện tạo nên bức tranh đồng quê giàu sức gợi, làm nổi bật nỗi nhớ da diết và tình yêu sâu nặng với quê hương, tự do. Qua đó, người đọc cảm nhận được tâm hồn nhạy cảm, chân thành và tình cảm tha thiết của nhà thơ đối với cuộc sống, con người lao động Việt Nam
bài thơ "Nhớ đồng" của Tố Hữu và cảm xúc chủ đạo là nỗi nhớ quê hương, đồng bào da diết của nhân vật trữ tình.
Nỗi nhớ bắt đầu từ hình ảnh cụ thể, gần gũi: cánh đồng lúa, con đường mòn, lũy tre làng, giếng nước... Nỗi nhớ mở rộng ra không gian rộng lớn hơn: những buổi chiều mây bay, những đêm trăng sáng, tiếng chim hót... Nỗi nhớ gắn liền với con người: hình ảnh người mẹ tảo tần, người em gái nhỏ, những người nông dân lao động... Các chi tiết, hình ảnh này không chỉ đơn thuần là sự tái hiện mà còn là sự kết nối, đan xen, tạo nên một thế giới cảm xúc "nhớ đồng" sâu sắc, da diết.Khẳng định lại giá trị của bài thơ và cảm xúc "nhớ đồng" đã được tác giả thể hiện một cách tinh tế, giàu chất thơ.
bài thơ "Nhớ đồng" của Tố Hữu và cảm xúc chủ đạo là nỗi nhớ quê hương, đồng bào da diết của nhân vật trữ tình.
Nỗi nhớ bắt đầu từ hình ảnh cụ thể, gần gũi: cánh đồng lúa, con đường mòn, lũy tre làng, giếng nước... Nỗi nhớ mở rộng ra không gian rộng lớn hơn: những buổi chiều mây bay, những đêm trăng sáng, tiếng chim hót... Nỗi nhớ gắn liền với con người: hình ảnh người mẹ tảo tần, người em gái nhỏ, những người nông dân lao động... Các chi tiết, hình ảnh này không chỉ đơn thuần là sự tái hiện mà còn là sự kết nối, đan xen, tạo nên một thế giới cảm xúc "nhớ đồng" sâu sắc, da diết.Khẳng định lại giá trị của bài thơ và cảm xúc "nhớ đồng" đã được tác giả thể hiện một cách tinh tế, giàu chất thơ.
Hàng loạt chi tiết, hình ảnh thân thuộc của làng quê như gió cồn thơm đất nhả mùi, ruồng tre mát, ô mạ xanh mơn mởn, nương khoai ngọt sắn bùi được liệt kê dồn dập dưới câu hỏi tu từ "Đâu...", biến nỗi nhớ thành một dòng chảy kí ức khao khát. Những hình ảnh này không chỉ tái hiện một bức tranh quê hương bình dị, trù phú mà còn gắn liền với những con người chất phác hiền như đất, những lưng cong xuống luống cày. Chi tiết về con người lao động, về mẹ già xa đơn chiếc đã nâng nỗi nhớ quê hương lên thành tình thương lớn với nhân dân, với cuộc sống tự do bên ngoài. Tất cả các hình ảnh quen thuộc này đều trở thành biểu tượng của sự sống và lý tưởng mà người chiến sĩ cộng sản đang đấu tranh, làm cho nỗi nhớ không chỉ là hoài niệm cá nhân mà còn là khát vọng tự do mãnh liệt.