Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
theo mình thì kiến thức và kỹ năng đều cần thiết, nhưng thái độ là nền tảng, là “chiếc chìa khóa” mở ra con đường trưởng thành và hạnh phúc trong cuộc sống
Tất cả luôn bạn ạ. Vì khi chúng ta ko học kiến thức, chúng ta sẽ ko biết j, nếu ko học kỹ năng, bạn sẽ ko biết ứng xử thế nào, nếu ko học thái độ, bạn sẽ có những thái độ ko tốt
Đấy là theo mik
theo mình thì kiến thức và kỹ năng đều cần thiết, nhưng thái độ là nền tảng, là “chiếc chìa khóa” mở ra con đường trưởng thành và hạnh phúc trong cuộc sống
Nếu ai đó hỏi tôi, "Bạn là ai?", tôi sẽ không đưa ra danh thiếp hay chức danh. Tôi sẽ nói: Tôi là tổng hòa của những trải nghiệm, những sai lầm đã được tha thứ, và những hy vọng vẫn còn cháy âm ỉ. Cuộc sống của tôi không phải là một pho tượng hoàn hảo, mà là một bức tranh dang dở, đầy những nét cọ vụng về nhưng chân thật.
Điều đầu tiên tôi học được là phải chấp nhận chính mình. Tôi biết mình không hoàn hảo—tôi đôi khi nóng vội, thường xuyên nhạy cảm trước những lời nói vô tình, và đôi lúc cảm thấy bất an trước tương lai. Nhưng tôi không còn tự trách mình vì những điều đó nữa. Tôi xem những khuyết điểm ấy là những dấu vân tay của tâm hồn tôi. Chúng nhắc nhở tôi rằng tôi là một con người, không phải một cỗ máy. Chính những thất bại và vết sẹo trong quá khứ đã trở thành người thầy tốt nhất, dạy tôi về sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn. Bởi vì tôi đã từng vấp ngã, tôi mới có thể dễ dàng đồng cảm với những khó khăn của người khác.
Tôi định nghĩa giá trị của bản thân không phải bằng tiền bạc hay danh vọng. Với tôi, giá trị nằm ở sự chân thật. Tôi tự hào vì luôn cố gắng sống đúng với lương tâm mình, nói và làm những điều xuất phát từ sự thật, dù đôi khi nó mang lại khó khăn. Tôi luôn tìm kiếm sự cân bằng nội tại, giữa việc muốn cống hiến hết mình cho công việc và nhu cầu được nghỉ ngơi, được kết nối với những người tôi yêu thương. Sự bình yên trong tâm hồn—đó là tài sản lớn nhất mà tôi không ngừng xây dựng.
Tôi nhìn nhận cuộc đời mình là một quá trình liên tục phát triển. Tôi xem quá khứ là những trang sách quý giá, chứa đựng những bài học đắt giá. Tôi chọn sống tỉnh thức trong hiện tại, cố gắng cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc bình dị—từ ánh nắng sớm mai đến mùi hương của đất sau cơn mưa. Tôi biết rằng, tương lai là vô định, nhưng tôi nhìn về nó không phải bằng sự lo sợ, mà bằng một lòng biết ơn thầm kín: biết ơn vì tôi vẫn còn cơ hội để học hỏi, để sửa chữa và để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính tôi.
Tóm lại, tôi là một con người đang nỗ lực hết mình để sống tử tế, để yêu thương sâu sắc, và để tìm thấy ý nghĩa trong sự bình dị. Đó là tuyên ngôn về sự tồn tại của tôi.
Ếch khi ở trong giếng:
Không gian trong giếng chật hẹp, không thay đổi
Cuộc sống nơi đó đơn giản, nhỏ bé.
Tự thấy mình oai phong to lớn hơn cả bầu trời.
Ếch là kẻ hiểu biết nông cạn, nhưng lại huênh hoang.
Môi trường hạn hẹp dễ khiến người ta kiêu ngạo, không biết thực chất về mình.
+ Môi trường sống khi ở trong giếng: chật hẹp, xung quanh ếch cũng chỉ có những con vật nhỏ bé.
Môi trường sống khi ra ngoài: vô cùng rộng lớn.
+ Cách ra ngoài giếng là ý muốn khách quan của ếch.
+ Vì khi ở trong giếng rất chật hẹp, những con vật xung quanh ếch lại nhỏ bé nên chúng rất sợ ếch nên ếch nghĩ mình là một vị chúa tể. Và khi ra ngoài ếch vẫn giữ thói huênh hoang, kiêu ngạo đó.
+ Ếch chuốt lấy hậu quả: Ếch bị trâu giẫm bẹp.
+ Em rút ra bài học:
- Trong cuộc sống và trong học tập không được huênh hoang, kiêu ngạo, chủ quan, cần phải khiêm tốn.
- Phải học tập để mở rộng tầm hiểu biết.
- Không được coi thường người khác.
- Cần phải thích nghi với môi trường sống.
+ Em có nhận xét rằng cuộc sống của chú ếch quá chật hẹp, chỉ gói gọn trong cái giếng nhỏ bé. Vì vậy, ếch chỉ có được vốn hiểu biết cạn hẹp, dẫn đến thái độ coi thường người khác. Kết quả là chú bị trâu giẫm bẹp.
+ Vì ếch chỉ có thể ngắm bầu trời qua miệng giếng nhỏ nên nó tưởng bầu trời trên đầu chỉ bé bằng chiếc vung.
Mọi loài vật sống xung quanh nó đều nhỏ bé, mỗi khi ếch đi qua, chúng đều rất sợ hãi, Vì vậy ếch tưởng rằng mình oai như một vị chúa tể.
+ Qua đó cho thấy ếch chỉ biết được những điều mà nó thấy được trong cái giếng nhỏ hẹp, còn khi ra ngoài nó lại không biết gì cả.
Lí lẽ
Vì đoạn văn đã khẳng định ,thừa nhận cho chúng ta biết là nếu chúng ta tự tin làm việc ấy,cũng như tin nó rất thú vị nhẹ nhàng
sora Đin ứng cứu con nhưng không kịp, chỉ cứu được cháu nội từ tay SangMy - em gái Sang Mô. Sora Đina thổi tù và, dân làng đến cứu, bắt được Sang Mô. Vì tri ân Sang My và không muốn để lại oán thù, Sori Đin tha chết cho Sang Mô. Dòng thác nơi xảy ra sự kiện này có tên là Tri Ân, đọc trại thành Trị An ngày nay.
Em không đồng ý với ý kiến này. Vì tuy lịch sử là môn phụ nhưng nó giúp ta hiểu hơn về lịch sử dân tộc ta, đất nước ta và để lên lớp, chúng ta vẫn cần phải thi môn học này
theo mình thì kiến thức và kỹ năng đều cần thiết, nhưng thái độ là nền tảng, là “chiếc chìa khóa” mở ra con đường trưởng thành và hạnh phúc trong cuộc sống
quan trọng là important
cái nào cũng quan trọng và tùy vào ngữ cảnh
Thực hiện nghiêm túc nội quy, quy chế của nhà trường; Điều lệ và Hướng dẫn công tác Đội.
Chấp hành tốt sự phân công của chi bộ, Ban giám hiệu; làm việc đúng giờ giấc, có kế hoạch cụ thể.
Tự giác kiểm điểm, rút kinh nghiệm những hạn chế trong công việc để hoàn thiện bản thân.