Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
có ai cần cày blox fruit ko free ko lấy tiền
với điều kiện phải có trái hệ logia trong acc
Qua “Bài học đường đời đầu tiên”, ta không chỉ thấy tác hại của sự kiêu căng mà còn nhận ra một quy luật sâu xa: kẻ tự tôn mình lên trên tất cả thực chất đang tự tách mình khỏi chân lý và tình người, để rồi cái giá phải trả chính là sự cô độc và day dứt nội tâm. Hình tượng Dế Mèn vì thế không đơn thuần là bài học tuổi trẻ, mà là lời cảnh tỉnh về giới hạn của cái tôi nếu thiếu đi sự tỉnh thức và lòng trắc ẩn. Đến với “Vượt thác”, con người hiện lên như một thực thể vừa nhỏ bé vừa vĩ đại: nhỏ bé trước thiên nhiên hung bạo nhưng vĩ đại bởi ý chí không khuất phục, khiến em cảm nhận được rằng giá trị con người không nằm ở sức mạnh thể chất mà ở nghị lực vượt lên số phận. Trong “Đêm nay Bác không ngủ”, tấm lòng của Bác Hồ vượt khỏi khuôn khổ tình cảm thông thường để trở thành một thứ “đạo đức sống”, nơi tình yêu thương không chỉ là cảm xúc mà là trách nhiệm thiêng liêng với con người. Chính vì vậy, sự kính yêu dành cho Bác không chỉ là ngưỡng mộ một lãnh tụ, mà còn là sự hướng tới một chuẩn mực nhân cách cao cả. Còn “Bức thư của thủ lĩnh da đỏ” mở ra một chiều kích triết lí sâu sắc hơn: con người không phải chủ nhân của thiên nhiên mà chỉ là một phần trong dòng chảy tồn tại của nó, và mọi hành vi tàn phá môi trường thực chất là hành vi phản bội lại chính sự sống của mình. Từ đó, các tác phẩm không rời rạc mà kết tinh thành một chân lí chung: con người chỉ thật sự trưởng thành khi biết thu nhỏ cái tôi, mở rộng lòng mình, và sống hài hòa với cả con người lẫn vũ trụ.
OK chưa bạn
vì câu chuyện có ý nghĩa rằng những người ko có khả năng làm một việc gì đó lại có thể làm việc đó bng chính tâm hồn mk bởi lng nhân ái
để cảm ơn cụ
chi tiết cụ già ->ko có khả năng nghe
cụ già là một người có tấm lòng nhân hậu,biết quan tâm.cụ đã giúp cô bé đang tuyệt vọng vui vẻ hơn và tự tin hơn.tuy cụ ko thể nghe đc nhưng cụ đã dùng chính sự nhân hậu của mk để giúp cô.nhờ cụ mà cô đã trở thành 1 ca sĩ nổi tiếng.khi cô tìm lại cụ thì cụ đã chết nhưng tấm lòng của cụ thật đáng quý.qua câu chuyện em cảm nhận đc cụ là một người tốt,1 thiên thần đc chúa cử xuống giúp cho cô bé.
mk chỉ nghĩ đc thế thui.
ko tốt nhưng cng gọi là tấm lòng rùi![]()
a/ Vì đôi tai-thính giác không thể sử dụng vì 1 lí do nào đó,nhưng khi thấy cô bé buồn tủi mấp máy môi,cụ già tưởng tượng rằng mình có thể nghe được tiếng hát và động viên cô bé.
b/ Trở thành ca sĩ,cô bé nhận ra rằng : chính vì buổi chiều nào cô cũng ra công viên để hát cho cụ già nghe mà dần dần cô có đủ tự tin để có thể hát trước đám đông nhờ vậy cô có thể trở thành ca sĩ
=> Cô muốn trở lại để cảm ơn ông cụ
c/ Khổ cuối: " Cụ già ấy ...không có khả năng nghe?"
d/ Hành động cảm ơn của cụ già dành cho cô bé khiến cho tôi rất bất ngờ. Khuôn mặt, nụ cười chào cô bé làm ta hiểu lờ mờ rằng : cụ già có thể cảm nhận được, tiếng hát của cô bé làm cho cụ muốn nghe nữa. Cứ như thế nhiều năm trôi qua, cô bé đã thành 1 ca sĩ và muốn trở lại cảm tạ cụ. Nhưng không, theo năm tháng, cụ già rồi chết. Cụ giống như 1 người thầy, đào tạo cô bé. Cụ giống như một bông hoa thơm, ấp ủ ngọc quý. Những năm tháng cuối đời,cụ vẫn muốn làm việc tốt. Mặc dù cụ điếc, nhưng theo tôi: Nghe được hay không, không quan trọng, mà quan trọng là chúng ta có đủ 1 tâm hồn cao cả không để có thể nghe!
Mỏi tay quá!![]()
Olm chào em, nhà sáng lập Olm là thầy:
Phạm Thọ Hoàn, em nhé.
rất zui và bổ ích luôn đó bạn vì có rất nhiều cuộc thi và giải thưởng hấp dẫn.
phạm thọ hoàn
bài rất hay nhé ạ!