Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Quê hương là một trong những bài thơ hay nhất mà Tế Hanh sáng tác về đề tài quê hương. Trong bài thơ, ông đã viết hai câu thơ miêu tả hình ảnh con thuyền một cách rất sinh động:
"Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trên thớ vỏ"
(Quê hương - Tế Hanh)
Hai câu thơ trên là một sự sáng tạo nghệ thuật rất độc đáo.Tế Hanh không chỉ thấy con thuyền nằm im trên bến mà còn thấy cả sự mệt mỏi của nó, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh hăng hái, mạnh mẽ khi ra khơi lúc đầu. Con thuyền có vị mặn của nước biển, nó như đang lắng nghe chất muối của đại dương thấm dần trong từng thớ vỏ của nó. Lúc đó, con thuyền trở đã nên có hồn hơn, nó không còn là một vật vô tri vô giác nữa mà đã trở thành người bạn của ngư dân. Con thuyền cũng đã được miêu tả bằng nghệ thuật nhân hóa qua các từ “im”, “trở về”, “nằm”, “nghe” khiến cho nó cũng như có tâm trạng, tâm hồn của một con người vậy. Nó tự nghe, tự cảm nhận, nó bồi hồi nhận ra “chất muối” – hương vị biển cả đang ngấm dần trong thớ vỏ nó. Ở đó là âm thanh của gió lên trong ngày mới, là tiếng sóng vỗ triều lên, hay đơn giản chỉ là tiếng ồn ào trong những ngày mà “dân làng tấp nập đón ghe về”. Sau những giờ phút tự lắng lòng cảm nhận một cách tinh tế như vậy, phải chăng con thuyền đã trở nên từng trải, dầy dặn hơn? Qua hai câu thơ trên, ta cảm thấy tác giả tả con thuyền như một người dân chài lưới ở quê của mình. Hai câu thơ cho ta thấy được một đặc điểm của Tế Hanh là được hóa thân vào sự vật để tự nghe tiếng lòng "đang thổn thức, đang thì thầm". Chỉ hai câu thơ trên thôi, ta đã phần nào hiểu tình yêu quê hương của Tế Hanh – một tình yêu quê hương bình dị nhưng sâu sắc, nồng nàn mà tha thiết.
- Từ xuân trong đoạn thơ (1) chính là tình yêu thương của mẹ đối với tuổi thơ của bé. Bởi vì bé đã bắt gặp mùa xuân trong vòng tay yêu thương của mẹ.
- Từ xuân trong đoạn (2) chính là dòng sữa ngọt ngào của mẹ nuôi bé lớn.
CẢM NHẬN
Tình cảm đó được thể hiện qua sự cảm thông với những việc làm vất vả của mẹ như phơi lưng đi cấy dưới cái nóng như nung và sự ước mong được góp phần làm cho mẹ đỡ vất vả trong công việc: Hóa thành đám mây để che cho mẹ suốt ngày bóng râm, giúp mẹ làm việc trên đồng mát mẻ, khỏi bị nắng nóng. Đó là một tình thương vừa sâu sắc, vừa cụ thể và thiết thực của người con đối với mẹ.
Đọc đoạn thơ trên, ta thấy bạn nhỏ trong bài đã thể hiện cảm xúc chân thành, yêu thương mẹ khi thấy mẹ phải vất vả làm lụng để nuôi nấng mik nên người. Thật vậy, người mẹ luôn là ng vất vả, bỏ mồ hôi công sức chăm lo cho gia đình thân thương yêu quý, qua những dòng thơ trên mà em đã thấu hiểu đc nỗi lòng xót xa của 1 đứa trẻ về ng mẹ thân mến. Trong đoạn có câu:"Hôm nay trời nắng như nung", nhờ có biện pháp so sánh mà tác giả đã khéo léo sử dụng trong câu thơ, giúp ng đọc cảm nhận đc cái nóng oi bức như được nung lên, sức nóng mà ng mẹ đã phải chịu đựng trong từng ngày làm việc. Ng mẹ đã phải phô ra bờ lưng dưới ánh nắng mà ta tưởng chừg còn trên cả chục độ, ấy vậy mà tất cả là vì gia đình và vì đứa con, mong sao cho con đc học hành chăm chỉ, cần cù rồi giúp ích cho đất nc. ......
Bài thơ "Bóng mây" của nhà thơ Thanh Hào là một nốt nhạc trong trẻo, ngân vang về tình mẫu tử thiêng liêng. Chỉ với bốn câu thơ lục bát giản dị, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ tần tảo dưới cái nắng "nóng như nung". Động từ "phơi lưng" không chỉ tả thực sự vất vả của mẹ trên đồng cạn dưới đồng sâu, mà còn khơi gợi niềm trắc ẩn sâu sắc trong lòng người con. Chính từ sự thấu hiểu ấy, một ước mơ hồn nhiên nhưng vô cùng cao đẹp đã nảy nở: "Ước gì em hóa đám mây / Em che cho mẹ suốt ngày bóng râm". Hình ảnh "đám mây" chính là biểu tượng của tấm lòng hiếu thảo, là khát khao được chở che, xua tan những nhọc nhằn trên đôi vai gầy của mẹ. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về tình yêu thương bao la vẫn còn mãi, nhắc nhở chúng ta về đạo làm con và sự biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành
Trẻ em là những mầm non của đất nước, như những bông hoa nhỏ đang từng ngày lớn lên và tỏa hương cho đời. Trẻ em mang trong mình sự hồn nhiên, trong sáng và đầy ước mơ, chính các em sẽ là tương lai, là niềm hi vọng, là động lực để xã hội phát triển. Những ước mơ của trẻ em như đang thì thầm, vẫy gọi một ngày mai tươi sáng hơn. Trẻ em cần được yêu thương, trẻ em cần được bảo vệ, trẻ em cần được giáo dục để trở thành những công dân có ích. Vì vậy, mỗi chúng ta cần quan tâm và chăm sóc trẻ em, để các em có điều kiện phát triển toàn diện và góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.
Biện pháp tu từ, so sánh trẻ em như những bông hoa nhỏ, nhân hóa ước mơ như đang thì thầm vẫy gọi, điệp ngữ trẻ em cần được lặp lại nhiều lần
Bạn tham khảo nhé!
1.PTBĐ:biểu cảm
2.Nội dung:nói lên mẹ rất quan trọng với chúng ta
3.Điệp ngữ:
Bàn tay mẹ Bế chúng con Bàn tay mẹ Chăm chúng con Cơm con ăn Tay mẹ nấu Nước con uống Tay mẹ đun Gió từ tay mẹ Con ngủ ngon Trời giá rét Cũng từ tay mẹ Ủ ấm con Bàn tay mẹ Vì chúng con Từ tay mẹ Con lớn khôn
4.Từ Tay trong đoạn văn dược dùng theo nghĩ gốc
câu văn trên trích trong văn bản vượt thác của tác giả võ quảng đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh.Dượng hương thư là một người có ngoại hình khỏe mạnh,cường tráng."Các bắp thịt cuồn cuộn,hàm răng cắn chặt quai hàm bạnh ra, cặp mắt nảy lửa",các chi tiết này thể hiện dượng hương thư đang dồn hết sức lực vào cuộc vượt thác đầy cam go.Hình ảnh so sánh dượng hương thư như một pho tượng đồng đúc cho thấy dượng vững chãi như một bức tượng hoàn chỉnh,ko dễ gục ngã và vô cùng cường tráng,mạnh mẽ.Ngoài ra,phép so sánh dượng với chàng hiệp sĩ của trường sơn oai linh hùng vĩ là một hình ảnh đẹp,thể hiện sự oai phong,lẫm liệt,dũng mãnh của con người trước thiên nhiên.
a.So sánh
b. Tác dụng :khắc hoạ nổi bật vẻ hùng dũng, sức mạnh phi thường của con người trong lao động (pho tượng đồng đúc, các bắp thịt cuồn cuộn, hai hàm răng cắn chặt, quai hàm bạnh ra, cặp mắt nảy lửa ghì trên ngọn sào,...);
Trong câu thơ "Tre xanh Xanh từ bao giờ...", biện pháp tu từ ẩn dụ là sự lặp lại từ "Xanh" để nhấn mạnh sự xanh tươi, sức sống mãnh liệt và sự trường tồn của tre, đồng thời mở rộng ý nghĩa sang biểu tượng cho phẩm chất kiên cường, bất khuất và vẻ đẹp truyền thống của con người Việt Nam qua bao thế hệ
“tre xanh
xanh từ bao giờ…”
trong hai câu thơ này, hình ảnh “tre xanh” là ẩn dụ cho con người Việt Nam, đặc biệt là những người dân lao động cần cù, kiên cường, giản dị mà bền bỉ.
từ “xanh” không chỉ miêu tả màu sắc của cây tre mà còn ẩn dụ cho sức sống, tinh thần tươi trẻ, mạnh mẽ và bền bỉ của dân tộc Việt Nam. Câu hỏi “Xanh từ bao giờ” thể hiện sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ, đồng thời gợi suy nghĩ về nguồn gốc lâu đời, truyền thống tốt đẹp của dân tộc, như cây tre đã gắn bó với con người Việt Nam qua bao thế hệ.
biện pháp ẩn dụ giúp hai câu thơ trở nên sâu sắc, gợi ra hình ảnh tre – con người Việt Nam luôn kiên cường, bất khuất và trường tồn cùng thời gian.
Biện pháp nhân hóa trong câu "Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà" là dùng từ ngữ "khoác trên mình" để chỉ hành động của con người (mặc áo), gán cho cây hoàng lan một đặc điểm, hành động như con người. Biện pháp này có tác dụng làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi, đáng yêu và gợi hình dung về sự phát triển mạnh mẽ, tươi tốt của cây khi đón chào mùa xuân
1. Biện pháp tu từ:
Câu thơ sử dụng biện pháp điệp ngữ với từ "Ước" được lặp lại ở đầu hai dòng thơ.
2. Tác dụng của điệp ngữ:
Biện pháp tu từ: Điệp ngữ
Trong đoạn thơ:
Từ “Ước” được lặp lại đầu hai câu thơ – đó chính là biện pháp tu từ điệp ngữ.
Phân tích tác dụng của điệp ngữ “Ước”: