Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em đã dược xem rất nhiều hình ảnh cảnh biển đảo qua tivi hoặc trên sách báo . Biển nào cũng đẹp . Nhưng biển mà để lại cho em một ấn tượng sâu sắc là Vịnh Hạ Long.
Vịnh Hạ Long là một vịnh biển nằm ở Vịnh Bắc Bộ .Nơi đây có hơn 2000 hòn đảo và hang động lớn nhỏ . Sở vẻ đẹp ngàn năm những núi đá vôi được hình thành từ hàng triệu năm trước . Vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên nhiên thế giới . Vịnh Hạ long có những hòn đảo và hang động như : Hòn Trống Mái , Hang Đầu Gỗ , HÒN Con Cóc .Vịnh Hạ LOng là một trong những điểm đến thu hút khách hàng đầu Việt Nam . Em mong sau này Vịnh Hạ Long sẽ vẫn còn đẹp mãi để tạo nên một vẻ đẹp kĩ vĩ trên đất nước ta .
Em rất yêu thích Vịnh Hạ Long . Em mong sẽ có một lần được đến Vịnh Hạ Long .
nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan
Dàn ý: ( đây là dàn ý của mình bạn tham khảo nhé )
I. Mở bài:
- Giới thiệu thời gian, cảnh quan xung quanh.
- Nêu cảm xúc của mọi người lúc đó.
II. Thân bài:
1. Cảnh trước buổi khai giảng:
VD: Sân trường được quét dọn sạch sẽ, trang trí rực rỡ với cờ hoa, băng rôn.
Học sinh mặc đồng phục, đeo khăn quàng đỏ, tập trung đông đủ.
Tiếng nói cười rộn ràng, không khí náo nức.
2. Khi buổi khai giảng bắt đầu:
VD: Tiếng trống trường vang lên dõng dạc, báo hiệu khai mạc.
Quốc kỳ tung bay, học sinh đứng nghiêm trang hát Quốc ca.
Thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khai giảng, giọng nói ấm áp, thân tình.
Tiếng trống khai trường ngân vang, gợi mở một năm học mới đầy hi vọng.
3. Các hoạt động múa, hát và các hoạt động khác trong buổi lễ:
VD: Văn nghệ chào mừng: những tiết mục múa hát vui nhộn, rực rỡ sắc màu.
Thầy cô và học sinh gương mặt rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò tạo nên bầu không khí tưng bừng.
III. Kết bài:
- Nêu cảm nghĩ của em về buổi khai giảng.
- Bày tỏ mong muốn của em về năm học mới.
Ủng hộ mình bằng 1 tick ạ .
bài làm nek chúc bạn hok tốt nha :))) Mở bài gián tiếp: Mỗi mảnh đất, mỗi vùng miền trên đất nước đều mang trong mình những nét đẹp riêng biệt, gắn liền với lịch sử, văn hóa và con người nơi đó. Những cảnh vật ấy không chỉ đẹp về hình thức mà còn chứa đựng trong đó những câu chuyện, những ký ức gắn bó với bao thế hệ. Nếu ai đã từng có dịp đến với quê hương tôi, chắc chắn sẽ không thể quên được vẻ đẹp thanh bình, yên ả của những cảnh vật nơi đây. Mỗi góc phố, mỗi con đường đều ẩn chứa những hình ảnh thân quen, giản dị nhưng lại làm say đắm lòng người. Kết bài mở rộng: Vẻ đẹp của quê hương không chỉ dừng lại ở những cảnh vật hay phong cảnh thiên nhiên, mà còn nằm ở tình yêu thương, sự gắn bó của những con người nơi đây. Những cánh đồng lúa bát ngát, dòng sông hiền hòa hay những ngọn đồi xanh ngát đều là những hình ảnh bình dị, nhưng lại chứa đựng sức sống mãnh liệt của một vùng đất đầy tiềm năng. Đó chính là niềm tự hào, là nguồn cảm hứng bất tận để mỗi người con nơi đây luôn cố gắng gìn giữ và phát triển quê hương ngày một tươi đẹp hơn.
bài làm nek chúc bạn hok tốt nha :))) Mở bài gián tiếp: Mỗi mảnh đất, mỗi vùng miền trên đất nước đều mang trong mình những nét đẹp riêng biệt, gắn liền với lịch sử, văn hóa và con người nơi đó. Những cảnh vật ấy không chỉ đẹp về hình thức mà còn chứa đựng trong đó những câu chuyện, những ký ức gắn bó với bao thế hệ. Nếu ai đã từng có dịp đến với quê hương tôi, chắc chắn sẽ không thể quên được vẻ đẹp thanh bình, yên ả của những cảnh vật nơi đây. Mỗi góc phố, mỗi con đường đều ẩn chứa những hình ảnh thân quen, giản dị nhưng lại làm say đắm lòng người. Kết bài mở rộng: Vẻ đẹp của quê hương không chỉ dừng lại ở những cảnh vật hay phong cảnh thiên nhiên, mà còn nằm ở tình yêu thương, sự gắn bó của những con người nơi đây. Những cánh đồng lúa bát ngát, dòng sông hiền hòa hay những ngọn đồi xanh ngát đều là những hình ảnh bình dị, nhưng lại chứa đựng sức sống mãnh liệt của một vùng đất đầy tiềm năng. Đó chính là niềm tự hào, là nguồn cảm hứng bất tận để mỗi người con nơi đây luôn cố gắng gìn giữ và phát triển quê hương ngày một tươi đẹp hơn.
Tham khảo
Cuối mùa hè năm ngoái tôi được theo ba mẹ về quê nội giỗ ông, thăm bà và bà con làng xóm.
Năm giờ sáng, lúc ông trời còn đang ngủ, tôi dậy chuẩn bị ra bến xe. Trời tờ mờ sáng, xe lăn bánh tiến về phía Nam. Ngồi trên ô tô, cảnh vật bên đường như chạy qua mắt tôi. Nhìn cảnh đẹp mà lòng tôi cứ lâng lâng nghĩ về quê hương biết bao tươi đẹp của mình. Gần trưa, xe đến nơi. Tôi bước xuống xe, đi về phía làng Rạng bên bờ sông Lam xanh mát. Đường làng tôi! Đường làng tôi đây rồi! Con được mẹ đất quen thuộc vẫn như ngày nào, trải dài suốt hai bờ ruộng, bãi ngô về đến nhà, tôi chạy ào vào gọi bà. Bà đang cho gà ăn trước sân, vui mừng, xúc động khi nhìn thấy tôi. Bà múc nước giếng cho tôi rửa mặt. Dòng nước mát lạnh như xua hết bao mệt nhọc trên đường đi. Buổi chiều, tôi cùng ba mẹ ra thăm mộ ông trên đồi cao. Sau khi thắp hương cho ông, tôi quay ra hít thở khí trời. Đứng ở đây, tôi có thể nhìn thấy mọi cảnh vật xung quanh.
Xa xa, những ngọn núi trùng điệp thấp thoáng sau làn mây trắng mềm mại, nhẹ tênh như dải lụa. Từ chân núi phía xa trải đến chân đồi bên này là một cánh đồng lúa mênh mông. Lúa đang thì con gái, bông nặng trĩu, vàng ươm. Nắng nhạt phủ lên cánh đồng và những bãi ngô trù phú một lớp nắng nhẹ của buổi chiều. Bãi ngô non nở hoa nâu giản dị, râu ngô cũng nâu theo. Từng búp ngô non từ trong lá chui ra, tươi cười hớn hở, để lộ ra bao cái răng vàng loá. Từng đàn cò trắng thi nhau liệng xuống đồng làm duyên, rỉa lông rỉa cánh rồi lấy đà bay vút lên trời xanh. Nắng cũng kịp rác lên bờ sông Lam một chút nắng vàng hoc lấp lánh. Sông Lam mùa này nước xanh, trong vắt, từng đàn cá tung tăng bơi lội. Cá uốn lượn mấy vòng dưới nước như vận động viên bơi lội, có con nhảy lên hụp xuống như nhảy múa thật vui. Dưới chân đồi, những cậu bé cô bé đang vui vẻ nô đùa, mặc cho đàn bò gặm cỏ no đó để rồi cuối buổi chiều, bọn trẻ dắt bò về nhà. Những con bò đã no căng bụng lững thững theo chủ về nhà. Nhìn ra xa một chút, hiện lên những ngôi nhà ngói gạch đỏ tươi. Đống rơm chất cao giữa sân vàng giòn, có thể cháy ngay tức khắc nếu có một ngọn lửa châm vào. Trên bờ tường rêu phủ kín xanh mượt, hòa vào đám lá mướp xanh ngát, làm nổi bật lên những bông hoa mướp vàng tươi nở xòe; từng nụ mướp chúm chím, e thẹn, khẽ nấp sau chiếc lá. Tôi đi xuống đồi. Đồi khá dốc, cào cào, châu chấu nhảy loạn xạ. Mặt Trời ngả bóng, hoàng hôn buông xuống phủ lên cảnh vật một màu đỏ bình yên. Bầu trời dần chuyển sang màu xanh tím. Buổi tối, sau khi ăn cơm, tôi đi thăm bà con làng xóm và kể cho bà nghe chuyện ở Thủ đô.
Ba ngày sau, tôi về Hà Nội. Lúc chia tay bà, tôi rơm rớm nước mắt. Bà ôm tôi, bàn tay gầy gò của bà khẽ xoa lên đầu tôi khiến tôi chẳng muốn rời xa bà, xa quê hương. Nhưng dù đi đâu tôi cũng không thể quên được hình ảnh bà và câu hát thân thương: Nước sông Lam vừa trong vừa mát. Đường đi chợ Rụng lắm cát dễ đi.
Refer:
Trong kỳ nghỉ hè vừa qua, gia đình em đã tổ chức đi chơi ở Vũng Tàu trong vòng một tuần. Em rất phấn khởi vì từ lâu em đã ao ước được nhìn ngắm bãi biển xanh trong ấy.
Sáng, khoảng bốn năm giờ. Gia đình em lên xe và lên đường đến Vũng Tàu. Gần trưa xe mới tới nơi. Em bước xuống xe và đưa mắt quan sát. ôi! Em thốt lên. Ánh nắng hắt xuống biển làm mặt nước biển lóng lánh một cách rực rỡ. Nước biển trong suốt lộ ra cho em thấy bãi cát gợn đều rất lạ. Em chưa kịp ngắm hết quang cảnh ở đó thì phải phụ ba mẹ xách đồ đạc về phòng trọ.
Phòng trọ cũng rất tiện nghi. Nhưng điều làm em thích nhất là phòng trọ có một cửa sổ, mà đứng ở cửa sổ thì có thể nhìn thấy bãi biển. Sau khi ngủ một giấc lấy lại sức em thay đồ rồi chạy ra biển. Biển lúc này có một màu xanh đục. Nắng dịu trải dài trên bãi cát trắng. Chốc chốc lại có những cơn gió thoảng qua làm đung đưa những tàu dừa xanh mơn mởn.
Em bước từng bước trên bãi cát mịn và nóng xuống biển. Nước biển mát rượi làm em sảng khoái lạ thường. Lúc này trên bờ chỉ còn lác đác những du khách tham quan đang hối hả về cho kịp chuyến xe. Những con dã tràng nhanh chóng chạy về tổ. Nắng đã tắt hẳn, em phải trở về phòng với vẻ luyến tiếc.
Buổi tối, em đứng ở cửa sổ nhìn về phía bãi biển. Lúc này bãi biển chỉ toàn một màu đen, nhưng em có thể trông thấy những đợt sóng trắng xóa ập vào liếm lên bãi cát. Em có thể nghe thấy tiếng sóng rì rào như một bản tình ca dịu dàng đưa em vào giấc ngủ.
Buổi sáng, em đánh răng, súc miệng và ăn sáng. Xong xuôi em dẫn bé Lan ra biển. Những tia nắng sáng chiếu rọi lòng biển. Em thấy lúc này màu nước biển là đẹp nhất. Một màu xanh ngọc bích rực rỡ như cầu vồng. Một cơn sóng nhỏ ập vào nơi em đứng. Nước biển mát lạnh làm cho em phải rụt chân lên. Em cảm thấy rất vui. Dần dần nước biển được nắng chiếu xuống nên ấm hẳn lên. Người đi tắm biển cũng đông hơn. Nếu nhìn từ trên cao xuống thì người ta sẽ liên tưởng ngay đến một bức tranh đủ màu sắc biết chuyển động.
Thế rồi, một tuần thấm thoắt trôi qua. Em lại phải thu xếp quần áo, đồ đạc để trở về nhà. Lòng buồn rười rượi nhưng không thể ở lại. Trước khi bước lên xe em ngoái lại nhìn lướt lại cảnh vật ở bãi biển. Tất cả như muôn níu kéo em lại. Em thốt lên "ở lại biển thân yêu nhé! Sẽ có một ngày tôi trở lại đây”.
Trăng đã lên cao, tròn và nhỏ chiếu sáng vạn vật trong không gian. Không khí trong lành mát mẻ, gió thổi vi vu. Những con đường, con phố nhỏ sáng lên bởi ánh sáng huyền ảo của Mặt Trăng. Đâu đó trong các con ngõ vang lên tiếng trống tùng ... tùng ... tùng tiếng hò reo, ca hát, các em nhỏ vui nhộn nhịp cùng chị Hằng chú Cuội. Chúng tôi rảo bước quanh bờ hồ, tôi đi đâu trăng cũng đi đến đó. Mặt trăng soi bóng xuống mỗi người chúng tôi, ai ai trong đoàn đều thốt lên: " Ôi trăng đẹp quá ". Trăng đẹp tựa như 1 diễn viên nổi tiếng khoác lên mình bộ trang phục đính hàng trăm viên đá quý thu hút hàng triệu ánh mắt từ khán giả. Những chiếc lá in xuống mặt hồ như những viên kim cương lấp lánh. Càng về khuya trang càng lên cao rồi nhỏ lại và du du như sáo diều
Mình ko giỏi viết văn cho lắm, bạn tham khảo tạm !
Quê hương em là một vùng nông thôn nhưng yên bình và vô cùng tươi đẹp. Buổi sáng, khi ông mặt trời thức dậy, cánh đồng trải dài như tấm thảm khổng lồ. Xa xa, những chú cò trắng nhởn nhơ dưới tầng mây rồi đáp cánh xuống cánh đồng để ăn bữa điểm tâm. Một ngày mới lại bắt đầu.
Chúc bn học tốt !
Tuổi thơ của em gắn liền với những cảnh đẹp của quê hương. Đó là những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay hay con đường quen thuộc in dấu chân quen…. nhưng gần gũi và thân thiết nhất vẫn là dòng sông nhỏ đầy ắp tiếng cười của bọn trẻ chúng em mỗi buổi chiều hè.
Con sông là một nhánh của sông Hồng. Nó chảy qua bao nhiêu xóm làng, qua những cánh đồng xanh mướt lúa khoai rồi chảy qua làng em. Con sông như lặng đi trước vẻ đẹp của xóm làng. Nó trầm ngâm phản chiếu những hàng tre đỏ bóng mát rượi xuống đôi bờ.
Buổi sáng dòng sông như một dải lụa đào thướt tha. Trưa về, nắng đổ xuống làm mặt sông lấp loáng một màu nắng chói chang. Trên những cành tre bên bờ, một gã bói cá lông xanh biếc hay một một chú cò lông trắng như vôi đang lim dim ngắm bóng mình dưới nước. Chiều chiều, bọn trẻ chúng em rủ nhau ra sông tắm. Chúng em đùa nghịch vẫy vùng làm nước bắn tung toé. Phía cuối sông vọng lên tiếng gõ lanh canh của bác thuyền chài đánh cá làm rộn rã cả khúc sông. Buổi tối, ông trăng tròn vành vạnh nhô lên khỏi rặng tre in bóng xuống mặt sông thì dòng sông trở thành một đường trăng lung linh dát vàng. Mỗi khi học bài xong, em và các bạn rủ nhau ra bờ sông hóng mát. Ngồi trên bờ sông ngắm cảnh và hưởng những làn gió mát rượi từ sông đưa lên, lòng em thảnh thơi, sảng khoái đến vô cùng.
Em yêu dòng sông như yêu người mẹ hiền. Sau này dù thời gian có làm phai mờ những kỉ niệm thời thơ ấu nhưng hình ảnh dòng sông quê hương mãi mãi in sâu trong tâm trí em.
mình nghĩ bạn hãy nêu rõ hơn là đề bài yêu cầu tả phong cảnh gì, ở đâu, thời gian nào thì mình nghĩ thầy cô và các bạn sẽ giúp bạn dễ hơn í. Mình cảm ơn ạ!
cảm ơn đỗ hoàn nha mà đỗ hoàn và sen chả bít học lớp mấy nhưng lớp 2 cậu cao hơn mình thì xin gọi bằng chị nha