Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dĩ nhiên rồi bro! Đây là bài văn kể chuyện – nhập vai nhân vật trong truyện Tấm Cám, và tớ sẽ nhập vai Cám – người thường bị xem là phản diện, nhưng lần này sẽ kể từ góc nhìn của Cám, để câu chuyện có chiều sâu hơn nhé.
💬 Tôi là Cám – người mang tiếng ác
Tôi là Cám. Từ nhỏ, tôi đã sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm, dù có mẹ bên cạnh, nhưng mẹ tôi luôn lo tính toán, đấu đá với đời. Tôi không hiểu sao mẹ lúc nào cũng ghen tức với Tấm – đứa con riêng của cha dượng, và bắt tôi phải hơn nó mọi mặt.
Tôi biết mình không hiền như Tấm. Tấm ngoan, dịu dàng, cái gì cũng giỏi, ai cũng thương. Còn tôi – vụng về, ham chơi, lại bị mẹ bao bọc thái quá nên chẳng ai yêu quý. Nhưng... tôi có lỗi không, hay chỉ vì tôi là con của người mẹ ấy?
Hôm đó, mẹ sai tôi cùng Tấm đi bắt tép. Tôi biết mình không thể bắt giỏi như Tấm, nên khi mẹ xúi lấy giỏ tép của chị, tôi đã làm theo. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, chỉ mong được mẹ khen. Chỉ sau này tôi mới hiểu, mình đã cướp đi công sức của người khác. Đó là lần đầu tôi thấy ánh mắt buồn của Tấm – mà sau này, tôi không bao giờ quên được.
Rồi bao chuyện xảy ra: chị Tấm được vua chọn làm hoàng hậu, tôi thấy lòng mình dậy sóng. Không phải vì ghen, mà là vì tôi thấy chị đã đi xa quá rồi – cao sang quá, khiến tôi như cái bóng mờ nhạt. Mẹ tôi thì không chịu thua, bà lập kế giết Tấm, bắt tôi thế chỗ vào cung.
Tôi đã sống trong cung một thời gian, khoác áo gấm lụa, ăn sơn hào hải vị… nhưng đêm đêm, tôi không ngủ được. Những chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi… như có hồn, như lời thì thầm trách móc. Tôi thấy sợ… không phải sợ Tấm, mà sợ chính mình – con người đã im lặng để mặc sai trái.
Và rồi, Tấm trở về – rực rỡ, đàng hoàng. Chị không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Tôi đứng đó, trong lòng đầy hối hận và lo sợ. Tôi biết, cái giá của việc cướp đi hạnh phúc của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả.
📌 Kết bài:
Giờ đây, nếu được làm lại, tôi muốn sống khác. Không ganh đua, không mưu mô, không nghe lời mẹ mà hại người. Nhưng quá khứ là thứ không thể xoá, tôi chỉ mong – ai đó hiểu rằng, đôi khi người ta trở nên xấu không phải vì họ muốn vậy, mà vì họ chưa từng được dạy điều tốt.
Nếu bro cần nhập vai Tấm, dì ghẻ, hay nhà vua, mình cũng có thể viết luôn nhé.
Quê em ở Thái Bình – mảnh đất hiền hòa với những cánh đồng lúa bát ngát. Vào mùa lúa chín, cả cánh đồng vàng óng như một tấm thảm trải dài bất tận.Trên những con sông nhỏ, từng chiếc thuyền chở đầy lúa thóc lững lờ trôi, tạo nên khung cảnh bình yên và thơ mộng. Buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng đỏ rực nhuộm vàng cả dòng sông và đồng quê, đẹp như một bức tranh. Thái Bình quê em giản dị mà thân thương, để lại trong lòng ai đến cũng nhiều lưu luyến
- Dải bờ biển: Phú Yên sở hữu bờ biển dài với những bãi cát trắng trải dài, nước biển trong xanh. Nổi bật nhất là Gành Đá Đĩa, một kiệt tác của thiên nhiên với những khối đá hình lục giác xếp chồng lên nhau như tổ ong khổng lồ, cùng với Bãi Xép, một bãi biển hoang sơ với vẻ đẹp yên bình, nên thơ.
- Núi và sông: Xen kẽ với biển, Phú Yên còn có những dãy núi cao hùng vĩ. Tháp Nhạn là một biểu tượng lịch sử, văn hóa và cũng là một điểm nhấn về cảnh quan, với kiến trúc cổ kính đứng sừng sững bên cạnh dòng sông Ba hiền hòa, tạo nên vẻ đẹp hài hòa giữa con người và tự nhiên.
- Cánh đồng: Những cánh đồng lúa trải dài khắp nơi mang một vẻ đẹp đặc trưng của vùng quê Việt Nam. Khi bình minh ló dạng, những tia nắng vàng chiếu rọi xuống cánh đồng lúa xanh mướt, làm cho cảnh vật càng thêm rực rỡ.
- Màu sắc và không khí: Vẻ đẹp Phú Yên được tô điểm bởi sự hài hòa của màu sắc. Màu xanh của biển, của lúa, màu vàng của nắng, và màu đỏ của hoàng hôn trên biển tạo nên một bức tranh thiên nhiên đa dạng, sống động và đầy sức hấp dẫn.
tk
Hok tốt
Em đã dược xem rất nhiều hình ảnh cảnh biển đảo qua tivi hoặc trên sách báo . Biển nào cũng đẹp . Nhưng biển mà để lại cho em một ấn tượng sâu sắc là Vịnh Hạ Long.
Vịnh Hạ Long là một vịnh biển nằm ở Vịnh Bắc Bộ .Nơi đây có hơn 2000 hòn đảo và hang động lớn nhỏ . Sở vẻ đẹp ngàn năm những núi đá vôi được hình thành từ hàng triệu năm trước . Vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên nhiên thế giới . Vịnh Hạ long có những hòn đảo và hang động như : Hòn Trống Mái , Hang Đầu Gỗ , HÒN Con Cóc .Vịnh Hạ LOng là một trong những điểm đến thu hút khách hàng đầu Việt Nam . Em mong sau này Vịnh Hạ Long sẽ vẫn còn đẹp mãi để tạo nên một vẻ đẹp kĩ vĩ trên đất nước ta .
Em rất yêu thích Vịnh Hạ Long . Em mong sẽ có một lần được đến Vịnh Hạ Long .
nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan
Tham khảo
Năm hết Tết đến, người người lại nô nức sắm sửa cho gia đình để đón năm mới. Ở quê em, cứ vào ngày 22 tháng Chạp, sẽ họp một phiên chợ ở ven sông cuối làng để thỏa mãn niềm mua sắm của của bà con.
Các phiên chợ khác đều họp vào giữa và cuối tháng, riêng phiên chợ Tết thì phải khác đi. Vì đó là Tết mà. Ở chợ, người ta bày quầy hàng rải rác dọc theo cả đoạn sông, có quầy còn mở hẳn trên thuyền ở mé nước. Nhìn thì lộn xộn, nhưng thực ra là có trật tự cả. Hàng thịt cá thì ở đằng xa, hàng rau củ thì ở góc nọ, áo quần, vật dụng cho nhà cửa thì ở góc khác. Ở chính giữa, là các gánh quà, bánh mứt, hạt khô cho mọi người thưởng thức. Tiếng người mua, người bán, người đến xem, người đến hóng cái rộn rã của phiên chợ ồn ào, náo động cả khúc sông quê.
Chính phải có phiên chợ này diễn ra, thì Tết mới về đến vùng quê nhỏ này. Cái tươi mới đủ màu của các gánh hàng, đặc biệt là sắc hồng phai của đào, vàng ươm của mai, cam cam của vạn thọ. Rồi lẻng xẻng những câu đối nhỏ, những đĩnh vàng to như hột mít, trông đến là thích mắt. Người đi chợ, ai cũng vui tươi và “dễ tính” hơn hẳn ngày thường. Dù có đông đúc, bon chen một chút, dù có đắt hơn ngày thường một chút, dù có va vấp vào nhau một chút, cũng cười xòa cho qua. Bởi “sắp Tết mà”.
Năm hết Tết đến, người người lại nô nức sắm sửa cho gia đình để đón năm mới. Ở quê em, cứ vào ngày 22 tháng Chạp, sẽ họp một phiên chợ ở ven sông cuối làng để thỏa mãn niềm mua sắm của của bà con.
Các phiên chợ khác đều họp vào giữa và cuối tháng, riêng phiên chợ Tết thì phải khác đi. Vì đó là Tết mà. Ở chợ, người ta bày quầy hàng rải rác dọc theo cả đoạn sông, có quầy còn mở hẳn trên thuyền ở mé nước. Nhìn thì lộn xộn, nhưng thực ra là có trật tự cả. Hàng thịt cá thì ở đằng xa, hàng rau củ thì ở góc nọ, áo quần, vật dụng cho nhà cửa thì ở góc khác. Ở chính giữa, là các gánh quà, bánh mứt, hạt khô cho mọi người thưởng thức. Tiếng người mua, người bán, người đến xem, người đến hóng cái rộn rã của phiên chợ ồn ào, náo động cả khúc sông quê.
Chính phải có phiên chợ này diễn ra, thì Tết mới về đến vùng quê nhỏ này. Cái tươi mới đủ màu của các gánh hàng, đặc biệt là sắc hồng phai của đào, vàng ươm của mai, cam cam của vạn thọ. Rồi lẻng xẻng những câu đối nhỏ, những đĩnh vàng to như hột mít, trông đến là thích mắt. Người đi chợ, ai cũng vui tươi và “dễ tính” hơn hẳn ngày thường. Dù có đông đúc, bon chen một chút, dù có đắt hơn ngày thường một chút, dù có va vấp vào nhau một chút, cũng cười xòa cho qua. Bởi “sắp Tết mà”.
Buổi sáng trên cánh đồng lúa quê em thật yên bình và thơ mộng. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng trải dài trên những thửa ruộng xanh mướt, hạt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Xa xa, những người nông dân đang lom khom gặt lúa, tiếng cười nói rộn ràng vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Những chú cò trắng bay lượn trên nền trời trong xanh, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động và đầy sức sống. Mùi hương lúa chín thoang thoảng trong gió khiến lòng em thấy ấm áp và yêu quê hương mình hơn bao giờ hết.
THam khảo
Tham khảo:
Sáng nào em cũng đến trường sớm. Trường của của em là trường "Tiểu học Cát Linh" nằm sát trường Trung học cơ sở Cát Linh. Trường em rợp bóng cây xanh. Biển treo ngay giữa cổng màu xanh lơ nổi bật hàng chữ đỏ "Trường tiểu học Cát Linh". Cánh cổng sắt chắc chắn sơn màu xanh lá cây sẫm. Một bên của đường vào trường là nhà chờ kê hàng ghế thẳng tắp, lợp mái tôn đỏ, một bên là bức tường màu vàng ngăn cách giữa hai trường. Sân trường rộng rãi, được đổ nền bê tông có kẻ ô to cho chúng em xếp hàng tập thể dục.
Những cây cối như cây bàng, cây hoa sữa, cây đa, cau được trồng trong bồn hình tròn hoặc hình chiếc lá. Trước mặt là sân khấu hình chữ nhật và cột cờ cao vòi vọi. Sau sân khấu có phòng đoàn đội, phòng hiệu phó. Tầng trên có phòng hiệu trưởng, phòng vi tính. Các dãy lớp học ở hai bên sân. Bên phải là dãy nhà hai bên tầng dành cho học sinh lớp một, hai, ba. Bên trái là dãy nhà ba tầng của học sinh bốn, năm. Các lớp học vuông vức trang trí giống nhau. Dưới ảnh Bác là khẩu hiệu: "Kính thầy - mến bạn", "Đời đời nhớ ơn Bác Hồ vĩ đại", "Chăm học - Kỉ luật", năm điều bác Hồ dạy, "Trích thư Bác Hồ gửi học sinh". Cùng tám bóng đèn bốn cánh quạt. Hành lang thoáng đãng, sạch sẽ. Khu đất nhỏ ở mảnh đất nhỏ ở mảnh sân chính là vườn trường trồng rất nhiều cây cối xanh tốt.
Tuổi thơ của em đã gắn bó với ngôi trường này cùng với biết bao kỷ niệm thân thương về thầy cô, bạn bè.
Dàn ý: ( đây là dàn ý của mình bạn tham khảo nhé )
I. Mở bài:
- Giới thiệu thời gian, cảnh quan xung quanh.
- Nêu cảm xúc của mọi người lúc đó.
II. Thân bài:
1. Cảnh trước buổi khai giảng:
VD: Sân trường được quét dọn sạch sẽ, trang trí rực rỡ với cờ hoa, băng rôn.
Học sinh mặc đồng phục, đeo khăn quàng đỏ, tập trung đông đủ.
Tiếng nói cười rộn ràng, không khí náo nức.
2. Khi buổi khai giảng bắt đầu:
VD: Tiếng trống trường vang lên dõng dạc, báo hiệu khai mạc.
Quốc kỳ tung bay, học sinh đứng nghiêm trang hát Quốc ca.
Thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khai giảng, giọng nói ấm áp, thân tình.
Tiếng trống khai trường ngân vang, gợi mở một năm học mới đầy hi vọng.
3. Các hoạt động múa, hát và các hoạt động khác trong buổi lễ:
VD: Văn nghệ chào mừng: những tiết mục múa hát vui nhộn, rực rỡ sắc màu.
Thầy cô và học sinh gương mặt rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò tạo nên bầu không khí tưng bừng.
III. Kết bài:
- Nêu cảm nghĩ của em về buổi khai giảng.
- Bày tỏ mong muốn của em về năm học mới.
Ủng hộ mình bằng 1 tick ạ .
dài ko
dài ko bạn , nếu dài quá bạn sẽ phải đợi lâu đó :d
mình tả buổi chiều tan học được khum
dài hay ngắn ??????
Có những buổi chiều không đọng lại trong mắt, mà vương vấn nơi trái tim ta.
Buổi chiều nơi sân trường tôi lại là một bức tranh loang nắng, pha chút dư vang của giọng cười còn vương trong gió. Mặt trời dần nghiêng nghiêng chiếc bóng, rải xuống sân trường những tia nắng cuối ngày , vàng óng tựa mật ong. Nếu buổi sáng trường học rộn ràng , náo nhiệt , thì buổi chiều tan học lại lặng lẽ như một khúc dạo đầu dang dở. Ấy thế mà, chính cái “dang dở” ấy lại khiến lòng tôi cứ mãi vấn vương.
Ánh nắng nghiêng nghiêng rải xuống từng bậc thềm, len lỏi qua vòm lá, vẽ bao vệt sáng lấp lánh lên sân gạch đã bạc màu theo năm tháng. Tiếng trống tan học vừa điểm là tiếng reo vui báo hiệu: “Hết giờ học rồi!” Sân trường chợt ồn ào l trong chốc lát – tiếng bước chân rộn ràng, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười đùa vang vọng khắp nơi. Bước chân nhỏ vội vã của bao bạn học sinh vang lên rộn ràng trên hành lang, trên những bậc cầu thang – âm thanh thân quen báo hiệu một ngày học nữa đã khép lại.
Cánh cổng trường mở ra, rồi cũng dần dần khép lại sau từng tốp học sinh ríu rít rời đi như những đàn chim nhỏ đang tìm về tổ ấm. Tiếng bước chân dần thưa, để lại khoảng trống tĩnh mịch đến nao lòng. Nhưng cái tĩnh lặng ấy không hề buồn đâu , nó giống như khoảnh khắc một cuốn sách vừa được gấp lại, những trang chữ vẫn còn âm vang trong trí nhớ.
Trên sân, những chiếc lá vàng lác đác rơi, như những lời tạm biệt vụng về của mùa hạ. Gió nhẹ thổi, đưa theo tiếng gọi “tớ về nhaaaa!” của lũ bạn đùa nhau ở cổng trường, vọng lại nghe như một bản hòa âm tuổi thơ – vừa trong trẻo lại rất đỗi thân quen. Xa xa, bác bảo vệ chậm rãi đi dọc hành lang, chiếc chổi quét sân lướt nhẹ , ve vuốt từng dòng ký ức. Thỉnh thoảng, vài đứa học trò nán lại vì chờ mẹ, hoặc vì chẳng nỡ rời đi, ngồi tựa vào bồn cây, mắt lặng lẽ nhìn dòng người cuốn trôi dần qua khung cổng.
Những phòng học vừa rực rỡ tiếng nói cười ban nãy giờ lặng thinh, chỉ còn lại ánh sáng hoàng hôn rơi nghiêng qua ô cửa sổ, phủ lên từng bàn ghế một sắc vàng cổ tích. Ngôi trường lúc này như một người kể chuyện đang nghỉ ngơi sau buổi kể dài, nhưng những câu chuyện ấy – những nụ cười, những giọt mồ hôi, những nét chữ còn in trên bảng vẫn đang lặng lẽ tiếp tục sống trong tim người ở lại.
Trường sau giờ tan học không ồn ào, không rộn ràng, nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng – như một bản nhạc không lời, dịu dàng mà sâu lắng. Dưới cái nắng cuối ngày như rót mật, lòng tôi chợt ngân lên một câu hỏi không lời: mai rồi, sau bao nhiêu lần tan học nữa, tôi sẽ nhớ về khung cảnh này ra sao?
khi tiếng trống trường vang lên cũng là lúc học sinh tan học.lúc này,sau trường em,quang cảnh mặt trời lặn thật đẹp biết bao,những tia nắng mặt trời xuyên qua từng hàng lá cây như có thể chiếu rọi mọi thứ.những chiếc lá khẽ đung đưa theo từng đợt gió.khung cảnh thật đẹp biết bao.những chú chim lúc này đã cất tiếng hót líu lo tạo lên một buổi hòa nhạc thật sống động và vui tươi.những bông hoa đồng tiên như những đứa bé đáng yêu vui đùa theo tiếng gió.những chiếc lá xào xạc ,tiếng gió vi vu cùng những tiếng chim hót tạo lên một bản nhạc không lời lay động lòng người.khung cảnh vô cùng sống động và nhộn nhịp.có lẽ khung cảnh ấy đã chiếm một phần nào đó trong lòng em
Dài ko zợ? Và nếu chép trên mạng thì bạn làm cho người ta bay nick kiểu j?