K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 5 2025

Chào bạn! Mình sẽ giúp bạn gạch chân dưới đại từ trong đoạn văn bạn đưa nhé.


Đoạn văn có đại từ được gạch chân

Một hôm, Ốc Sên con hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao chúng ta vừa mới sinh ra đã phải mang một cái vỏ vừa cứng, vừa nặng trên lưng thế hả mẹ?”

Ốc Sên mẹ đáp: “Bởi vì cơ thể của chúng ta không có xương đỡ nên chỉ có thể bò, nhưng chúng ta lại không bò nhanh được nên phải cần có vỏ để bảo vệ con ạ.”


Đại từ trong đoạn văn là:

  • mẹ (xưng hô)
  • chúng ta (đại từ nhân xưng số nhiều)
  • con (xưng hô)
  • Mẹ (xưng hô)

Bạn chỉ cần gạch chân những từ này trong đoạn văn là đúng yêu cầu nhé!

Nếu bạn cần mình giúp bạn định dạng hoặc làm rõ thêm, cứ hỏi nhé! Chúc bạn học tốt!

Giúp mik trả lời hai ý a và b vs ạ, mai mik thi khảo sátỐc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!""Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói."Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái...
Đọc tiếp

Giúp mik trả lời hai ý a và b vs ạ, mai mik thi khảo sát

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.

"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".

"Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".

Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".

"Vì vậy mà chúng ta có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta"!

a) Ốc sên con tại sao lại bật khóc?

b) Em hiểu thế nào về câu nói "Chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta" của Ốc sên mẹ?

1
13 tháng 4 2023

a) Vì cả bầu trời và mặt đất đều không bảo vệ ốc sên
b) Chúng ta sẽ dựa vào chính bản thân mình, từng ngày trở nên mạnh mẽ hơn.

27 tháng 5 2021

Tham khảo ạ

) Bởi chưng bác mẹ tôi nghèo – Vế NN (nguyên nhân)

Cho nên tôi phải băm bèo thái khoai – Vế KQ (kết quả)

b) Vì nhà nghèo quá – Vế NN

chú phải bỏ học. – Vế KQ

c) Lúa gạo quý – Vế NN

vì ta phải đổ bao mồ hôi mới kiếm ra được – Vế KQ

Vàng cũng quý – Vế NN

vì nó rất đắt và hiếm. – Vế KQ

Sao tự nhiên nhảy ra đây zậy ?

27 tháng 1 2023

B

28 tháng 9 2025

CON NGUYỄN KHÁNH CHI❓

28 tháng 9 2025

bạn ơi đừng làm meme

13 tháng 2 2023

Hình ảnh ngọn gió.

Vì:

- Thể hiện sự sâu sắc, ẩn dụ về việc mẹ luôn dõi theo từng bước người con đi với sự yêu thương vô bờ bến.

- Bộc lộ lên cảm xúc của người con qua đoạn thơ mà một đoạn thơ muốn hay thì điều quan trọng nhất là sự ý nghĩa và tình cảm trong từng câu thơ.

7 tháng 10 2024

hình ảnh mẹ là ngọn gió của con suốt đời

nó nói lên mẹ là người bảo vệ những giấc ngủ của con

12 tháng 8 2023

a, chăn

b,9 ngày 8 đêm

19 tháng 9 2025

Ngày xưa, cây cối trên trái đất đều chưa có tên gọi. Trời bèn gọi các cây lên để đặt cho mỗi loại cây một cái tên. Nghe tin đó, đám cây cối mừng lắm và mỗi loại đều cử một cây lên trời để nhận tên

Lên đến trời, trên một bãi rộng, các cây to, nhỏ, cao, thấp đứng chen chúc nhau. Trời ngồi trên một gò cao, lần lượt đặt tên cho các cây to rồi đến cây nhỏ. Trời trỏ tay vào từng cây và đặt tên:

– Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa;

– Chú thì ta đặt tên cho là cây cau;

– Chú thì đặt tên cho là cây mít;

– Chú thì tên là cây nhãn;

– Chú thì tên là cây hồng…

Trời nói mãi, mỏi cả mồm mà vẫn chưa hết.

Vì vậy, lúc đầu trời còn nói câu dài. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:

– Chú thì là cây cải;

– Chú là cây ớt;

– Chú là cây tỏi…

Cho đến cuối ngày, khi ông Trời đã mệt, có một nhành cây nho nhỏ hớt hơ hớt hải chạy đến, chỉ xin tên gì cũng được. Nhành cây đó xin lỗi ông Trời đã đến trễ, vì nó phải chăm sóc bà của nó đang bị bệnh. Ông Trời thấy lòng hiếu thảo của nó thì cảm động lắm nên không phạt nó, nhưng ông không thể nghĩ ra được tên gì khác, cho nên ông ngập ngừng:

– Tên của con là… thì là…thì là…

Nhành cây nghe vậy, mừng quá hét toáng lên:

– Ôi tôi có tên rồi ! Tôi là Thì Là!

Nó vui quá nên vội vàng cám ơn ông Trời rồi chạy nhanh về nhà khoe bà của nó, và để xem sức khỏe của bà. Nó nào biết đâu rằng chữ “thì là” không phải là tên ông Trời dự định đặt cho, mà là sự ngập ngừng chưa nghĩ ra được cái tên cho nó.

Từ đó, muôn loài gọi nó là cây Thì Là, hay là Thìa Là. Tuy rằng cái tên đó rất bình dân, nhưng không một loài nào dám chế diễu, bởi vì lòng hiếu thảo của nó đã hơn tất cả các loại cây khác rồi.
Đây mới là sự tích cây thì là:)))

20 tháng 9 2025

đây là kể chuyện sáng tạo má ơi

“Những ngôi sao thức ngoài kia              Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.                      Đêm nay con ngủ giấc tròn                  Mẹ là ngọn gió của con suốt đời” Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một người sẵn sàng hi sinh vì mình, chịu mọi cực khổ vì mình, hạnh phúc khi nhìn thấy mình khôn lớn, trưởng thành. Vâng, người đó không ai khác đó...
Đọc tiếp

“Những ngôi sao thức ngoài kia
             Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.
                     Đêm nay con ngủ giấc tròn
                 Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một người sẵn sàng hi sinh vì mình, chịu mọi cực khổ vì mình, hạnh phúc khi nhìn thấy mình khôn lớn, trưởng thành. Vâng, người đó không ai khác đó chính là mẹ.

     Mẹ em nay đã gần 40 tuổi , làm nghề công  nhân . Mẹ có một nụ cười toả nắng, mang đến niềm vui cho mọi người. Dáng người của mẹ khá cân đối, xinh xắn cùng mái tóc ngắn ngang vai suôn mượt. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan, làn da trắng sáng cùng đôi mắt đen long lanh.Mẹ là một người phụ nữ hiền hậu, thích cười nhưng những lúc em hư, không ngoan thì mẹ có hơi nghiêm khắc. Điềm đạm và hoà đồng là tính cách của mẹ đối với bạn bè, người thân và đồng nghiệp. Hằng ngày, mẹ đều phải dậy sớm từ 5 rưỡi sáng để dọn dẹp nhà cửa, đi chợ và nấu ăn cho cả nhà. Mẹ chăm chút đến từng bữa ăn, giấc ngủ cho mọi người trong gia đình. Hàng ngày mẹ thường sắp xếp nhà cửa gọn gàng và nấu những bữa ăn ngon cho cả gia đình. Mỗi chiều đi làm về, mẹ lại tất tả chuẩn bị bữa cơm tối. Mẹ dạy em những món ăn từ đơn giản đến phức tạp. Mẹ nói niềm hạnh phúc nhất của mình là được nấu các món ăn ngon cho người mình yêu thương. Em thường giúp đỡ mẹ những việc trong gia đình như gấp quần áo, quét nhà, rửa ấm chén….Mặc dù vất vả là vậy như vậy nhưng mẹ không than một câu nào .

 

Em rất yêu mẹ, trong trái tim em mẹ là tất cả, không ai có thể thay thế mẹ được. Em tự hứa với mình là phải học thật giỏi, thật chăm ngoan để mẹ luôn tự hào về em .

Văn tả mẹ của tớ như thế nào ?

 

 

1
17 tháng 5 2023

wowwwww

Chân ông đã đỡ đau chưa ạ?