Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
STT | Văn bản | Nội dung chính |
1 | Đăm Săn chiến thắng Mato Mxây (Trích sử thi Đăm Săn) | Văn bản kể lại quá trình Đăm Săn đã hạ gục Mtao Mxây để cứu được vợ mình và mở tiệc ăn mừng chiến thắng linh đình. Thể hiện sự trân trọng ngưỡng vọng của mọi người với người tù trưởng tài ba. |
2 | Gặp Ka-ríp và Xi-la (Trích sử thi Ô-đi-xê) | Sau khi nhận lời tiên tri của Xi-ếc-xê, Ô-đi-xê cùng các thủy thủ tiếp tục lên đường. Họ đã vượt qua ải của các nàng Xi-ren nhưng lại bị vây khốn bởi đòn tấn công của Ka-ríp và Xi-la |
3 | Đăm Săn đi chinh phục nữ thần Mặt Trời (Trích sử thi Đăm Săn) | Văn bản kể lại quá trình Đăm Săn đến chinh phục nữ thần Mặt Trời. Đăm Săn đã đến nhà của nữ thần Mặt Trời và ngỏ ý muốn cưới nàng làm vợ. Nữ thần đã từ chối anh. Chàng ra về trước sự khuyên can của nữ thần và chết lún trong rừng ma đất đen |
II làm văn
Ta là An Dương Vương, vị vua đã xây nên thành cổ Loa bền vững và đã được thần Kim Quy trao tặng cái lẫy thần nên giữ được bình yên cho muôn dân. Lúc đó, Triệu Đà sang xâm lược nhiều lần nhưng hắn phải thất bại trước cái nỏ thần linh thiêng kì diệu ấy: Chỉ cần một mũi tên bắn ra là có biết bao quân sĩ gục ngã. Tức giận, hắn chờ đợi thời cơ; còn ta tự đắc trước những chiến công nên không dè dặt nghĩ đến những âm mưu hiểm độc của Triệu Đà.
Một ngày kia, một tên tâm phúc của Triệu Đà mang lễ vật đến xin cầu hòa. Ta nhận lời ngay vì không muốn kéo dài binh đao khói lửa. Từ đó, hắn cho con trai là Trọng Thủy sang lân la với con gái ta là Mị Châu. Trọng Thủy là chàng trai lịch lãm nên hắn dễ dàng lấy được lòng cha con ta. Thế rồi, Triệu Đà chính thức mang lễ vật đến cầu hôn Mị Châu cho Trọng Thụy. Đã từ lâu Mị Châu cũng phải lòng Trọng Thủy rồi nên ta không có lí do gì mà từ chối. Chúng cưới nhau và sống hết sức thuận hòa hạnh phúc. Nhưng đối với ta, Trọng Thủy có vẻ hơi khác thường.
Một thời gian, Trọng Thủy xin phép về thăm cha rồi không bao lâu quay trở lại. Ta cho quân bày yến tiệc và rót rượu cho Trọng Thủy nhưng hắn từ chối. Ngược lai, hắn lại mời ta uống liên tiếp đến nỗi ta say mèm chỉ thoáng thấy bóng hắn vụt qua rồi ta không biết gì nữa. Đến khi tỉnh lại, ta thấy Trọng Thủy đang ngồi bên cạnh ta cung kính nói:
– Thưa nhạc phụ, người đã khỏe chưa?
– Ta khỏe rồi. Sao con không đến với Mị Châu? Ta thì thào.
– Hiền thê đà có nô tì chăm sóc rồi! Hắn nhỏ nhẹ đáp.
Ta lại nói tiếp:
– Được rồi, con cứ đến thăm vợ con đi.
Hắn kính cẩn chào:
– Xin phép nhạc phụ, con đi.
Vua An Dương Vương đã không cảnh giác trước kẻ thù nên cơ nghiệp bị sụp đổ
Tất cả những nghi ngờ trong ta từ trước đến nay đã tan biến hết. Đang sống yên vui, bất ngờ Trọng Thủy lại xin về nước khiến Mị Châu buồn bã vô cùng. Chỉ mấy ngày sau, Triệu Đà ùn ùn kéo đại quân sang. Ta ngạc nhiên quá, nhưng tin tưởng vào nỏ thần nên vẫn ung dung ngồi đánh cờ chờ quàn giặc đến gần thành rồi bắn luôn. Không ngờ, nỏ thần hết hiệu nghiệm mà quân thù đang đi vào thành. Vừa hoảng sợ và thắc mắc ta không hiểu nổi lí do nào mà nỏ thần không còn ứng nghiệm nữa. Cuối cùng trước tình thế cấp bách ta cùng Mị Châu lên ngựa tháo chạy về phía đông. Nhưng chạy đến đâu cũng nghe tiếng reo hò quân giặc đuổi theo. Cùng đường, ta hướng mắt về phía biển khơi gọi thần Kim Quy cứu giúp. Bỗng thần nổi lên và dõng dạc nói: “Giặc ở sau lung nhà vua đó!".
Ta quay lại nhìn thì chỉ có Mị Châu với chiếc áo lông ngỗng đã trụi cả lông. Ta chợt hiểu ra tất cả. Thì ra bọn giặc dò theo dấu lông ngồng để đến được đây. Và cũng chính Mị Nương, đứa con gái thơ ngây của ta đã vô tình tiết lộ bí mật quốc gia cho tên gián điệp Trọng Thủy cho nên ta mới có ngày này. Quá tuyệt vọng, không còn con đường nào khác ta rút gươm ra chém chết Mị Châu rồỉi tự tử. Nhưng thần Kim Quy lại rẽ mặt nước cho ta đi xuống biển.
Đây là câu chuyện sự thật của đời ta, của vua An Dương Vương đã không cảnh giác trước kẻ thù nên cơ nghiệp bị sụp đổ. Ta mong rằng những kẻ kế vị sau này xem đây là bài học xương máu mà giữ mình.














bài gì
Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, “Đất Nước” của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm tiêu biểu cho tinh thần yêu nước và nhận thức sâu sắc về Tổ quốc. Đoạn thơ:
“Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng mình hài hoà nồng thắm”
là một trong những đoạn thơ cảm xúc và ý nghĩa nhất, thể hiện sự kết hợp giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu đất nước.
Câu thơ mở đầu: “Trong anh và em hôm nay / Đều có một phần Đất Nước” là lời khẳng định giản dị mà sâu sắc. Đất Nước không còn là khái niệm xa vời, mà hiện diện trong chính mỗi con người. Đó là máu thịt, là truyền thống, lịch sử, là trách nhiệm và tình cảm đối với quê hương. Mỗi người đều mang trong mình một phần Đất Nước, dù là ai, sống ở đâu.
Tiếp đến, hình ảnh “Khi hai đứa cầm tay” vừa mang tính riêng tư, vừa giàu ý nghĩa tượng trưng. Hành động cầm tay không chỉ thể hiện tình cảm đôi lứa mà còn là biểu tượng cho sự gắn kết giữa con người với con người, từ đó mở rộng ra là sự gắn kết với Đất Nước. Đất Nước hiện hữu trong cả những điều giản dị, gần gũi nhất trong đời sống hàng ngày.
Câu thơ cuối: “Đất Nước trong chúng mình hài hoà nồng thắm” đã nâng tầm ý nghĩa lên một bậc. Tình yêu đôi lứa không tách rời khỏi tình yêu quê hương, mà hòa quyện, gắn bó với nhau. Từ “hài hoà” cho thấy sự kết hợp nhẹ nhàng, tự nhiên giữa cá nhân và cộng đồng, còn “nồng thắm” thể hiện cảm xúc chân thành, mãnh liệt. Như vậy, tình yêu chân thật, gắn bó cũng chính là một phần làm nên Đất Nước.
Đoạn thơ tuy ngắn nhưng giàu tính triết lý và cảm xúc. Tác giả không nói đến Đất Nước bằng những biểu tượng lớn lao, mà đi từ cái bình dị, thân quen. Tổ quốc ở trong mỗi người, trong tình yêu, trong đời sống hàng ngày, trong từng cái nắm tay, ánh mắt. Qua đó, nhà thơ gửi gắm thông điệp: hãy yêu nhau, sống tử tế, sống có trách nhiệm – đó cũng là cách góp phần xây dựng và giữ gìn Đất Nước.
Tóm lại, đoạn thơ là một bức tranh nhẹ nhàng mà sâu sắc, kết hợp hài hoà giữa cái riêng và cái chung, giữa cá nhân và dân tộc. Nguyễn Khoa Điềm đã giúp người đọc hiểu rằng: yêu Đất Nước không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, mà bắt đầu từ những điều bình dị, chân thành nhất trong cuộc sống.
Bài đất nước của Nguyễn Khoa Điềm cô Hài giao đấy