K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

2 tháng 4 2025

Xin chào! Tôi là một bông hoa trạng nguyên, thường được gọi là biểu tượng của sự học hành đỗ đạt. Bạn có thể đã gặp tôi ở một góc vườn, trên bàn làm việc, hay trong dịp lễ hội. Tôi mang sắc đỏ rực rỡ, như ngọn lửa của sự quyết tâm và niềm hy vọng, nhưng ít ai biết về hành trình của tôi để trở thành một biểu tượng đẹp đẽ như thế.

Tôi sinh ra ở những vùng đất nhiệt đới, nơi ánh mặt trời chiếu sáng suốt quanh năm. Khi còn nhỏ, tôi chỉ là một cây xanh bình thường, với những chiếc lá mỏng manh. Nhưng rồi, mùa đông lạnh giá tới, và điều kỳ diệu xảy ra: từng chiếc lá của tôi dần chuyển sang màu đỏ, như khoác lên mình chiếc áo mới. Màu sắc này không chỉ đơn giản là một sự biến đổi, mà là thông điệp của tôi gửi tới mọi người: "Hãy kiên trì, dù khó khăn đến đâu, ánh sáng luôn ở phía trước."

Có lần, tôi nghe một cô gái trẻ tâm sự bên tôi rằng cô ấy muốn thi đỗ trạng nguyên để làm rạng danh gia đình. Nhìn đôi mắt đầy hy vọng của cô ấy, tôi cảm thấy thật hạnh phúc vì mình có thể truyền cảm hứng cho người khác. Từ đó, tôi không chỉ là một bông hoa, mà còn là người bạn đồng hành trên hành trình chinh phục tri thức của mọi người.

Bạn thấy tôi thế nào? Có thể tôi không phải bông hoa đẹp nhất, nhưng tôi tự hào vì mình mang trong mình ý nghĩa lớn lao. Nếu bạn tình cờ thấy tôi, hãy nhớ rằng tôi luôn nhắc nhở bạn về sự cố gắng, hy vọng và chiến thắng trong cuộc sống.

2 tháng 4 2025

lời kể của nhân vật mà

2 tháng 4 2025

Tôi là một loài hoa mang tên Trạng Nguyên. Có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi nghe tôi nói chuyện, nhưng quả thật tôi không phải chỉ là một loài hoa bình thường, mà tôi là loài hoa mang trong mình những câu chuyện từ những ngày tháng xưa cũ, từ những thế hệ học trò hăng say, từ những khao khát vươn lên trong con đường tri thức.

Lá tôi xanh tươi mơn mởn, cánh hoa tôi đỏ rực rỡ, như một biểu tượng của sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ. Tôi mọc trên những mảnh đất phì nhiêu của quê hương, nơi có những con người luôn khát khao học hỏi và vươn lên. Và tôi, trong suốt bao nhiêu năm qua, đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện vươn lên của những người học trò, những người con của đất Việt với ước mơ chinh phục tri thức.

Câu chuyện của tôi bắt đầu từ những ngày đầu xuân. Mùa xuân là mùa của sự tươi mới, của những hy vọng và ước mơ. Trong cái lạnh của gió đông, tôi chợt nhận ra mình đã bắt đầu nhú những nụ hoa đầu tiên, báo hiệu một mùa mới sắp đến. Đó cũng là lúc mà trong những ngôi trường, những lớp học, tiếng sách vở và tiếng bàn luận của các học trò lại vang lên.

Mỗi khi một học trò nào đó khoác lên mình chiếc áo dài trắng tinh, mang theo trong lòng bao nhiêu ước mơ, những cơn sóng mơ hồ về những bài kiểm tra, những kỳ thi cam go, tôi lại cảm thấy mình như một người bạn đồng hành. Tôi biết rằng, mỗi bông hoa Trạng Nguyên mà tôi mang trong mình đều tượng trưng cho một câu chuyện vươn lên. Tôi là niềm tự hào của những học trò, của những gia đình, là dấu hiệu của sự nỗ lực không ngừng nghỉ trong học tập.

Và rồi, tôi nhớ đến một câu chuyện mà tôi luôn tự hào kể cho những ai có duyên được nghe. Đó là câu chuyện về một cậu bé tên Minh. Minh không phải là một học sinh xuất sắc ngay từ những ngày đầu tiên. Cậu bé ấy chỉ là một học trò bình thường, đôi khi còn bị điểm thấp trong những bài kiểm tra. Nhưng Minh không bỏ cuộc. Cậu bé ấy luôn miệt mài học tập, không ngừng cải thiện bản thân. Mỗi khi Minh gặp khó khăn, tôi lại thấy Minh đứng giữa sân trường, ngước lên nhìn tôi với ánh mắt đầy quyết tâm. Ánh mắt ấy như thắp lên trong tôi một ngọn lửa. Minh có thể không phải là người thông minh nhất, nhưng Minh là người có nghị lực, có ý chí vươn lên.

Và rồi, cái ngày mà Minh đứng trên bục cao nhận tấm bằng Trạng Nguyên, tôi đã thấy những giọt nước mắt trong mắt cậu ấy. Không phải là giọt nước mắt của sự mệt mỏi hay thất bại, mà là giọt nước mắt của niềm tự hào, của sự chiến thắng chính bản thân mình. Minh đã làm được. Và khi Minh bước lên bục nhận phần thưởng, tôi như muốn nở hoa, như muốn cùng Minh trải qua giây phút hạnh phúc ấy.

Câu chuyện của Minh không phải là duy nhất. Bao nhiêu học trò khác, bao nhiêu gia đình khác đã trải qua những tháng ngày gian khổ, những đêm không ngủ để học bài, những tháng ngày không thể quên. Họ đều là những chiến binh trong cuộc chiến với tri thức, và tôi, hoa Trạng Nguyên, luôn có mặt để ghi nhận và tôn vinh những nỗ lực ấy.

Mỗi năm, khi xuân về, tôi lại một lần nữa có cơ hội đón chào những cánh hoa đỏ rực, nhưng điều khiến tôi cảm thấy tự hào nhất chính là khi tôi được nhìn thấy những học trò vươn lên, đạt được thành tích cao trong học tập. Những chiếc huy chương, những tấm bằng khen, những nụ cười hạnh phúc của các em học sinh, tất cả đều là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng của những người đã lựa chọn tri thức là con đường duy nhất để chinh phục. Và trong những giây phút ấy, tôi, hoa Trạng Nguyên, lại nở thêm một lần nữa, như một lời chúc mừng, một lời khen ngợi những thành quả ấy.

Với tôi, hoa Trạng Nguyên không chỉ là một loài hoa bình thường, mà là biểu tượng của sự vươn lên, của trí thức và nghị lực. Dù có khó khăn, dù có bao nhiêu thử thách, thì chỉ cần con người luôn giữ trong mình một lòng quyết tâm, thì không gì là không thể. Cũng giống như một bông hoa nhỏ bé, tôi có thể nở rộ giữa mùa đông giá rét, tôi biết rằng bất kỳ ai kiên trì theo đuổi ước mơ của mình, dù khó khăn đến đâu, cuối cùng sẽ có một ngày nhận được thành quả xứng đáng.

Những đứa trẻ với những tấm lòng chân thành, những ước mơ vươn lên, sẽ mãi mãi là động lực để tôi nở rộ mỗi ngày. Bởi tôi là hoa Trạng Nguyên, loài hoa của trí thức, của sự nỗ lực và những thành quả ngọt ngào. Mỗi lần nhìn thấy các em học trò cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, tôi lại cảm thấy niềm hạnh phúc trong lòng mình, như thể mình cũng đã góp phần vào thành công ấy. Những giọt nước mắt, những nụ cười, tất cả đều là những phần thưởng vô giá đối với tôi.

Và như thế, tôi – hoa Trạng Nguyên, mãi mãi tồn tại trong mỗi tâm hồn học trò, như một biểu tượng của sự cố gắng, vươn lên và thành công.

2 tháng 4 2025

Tôi tên là Lan, học sinh lớp năm. Trong phòng học nhỏ bé của tôi, có một chậu hoa trạng nguyên màu đỏ rực rỡ, mà tôi vẫn luôn gọi là "người bạn đặc biệt". Hoa ấy không biết nói, nhưng mỗi khi nhìn vào sắc đỏ rạng ngời của nó, tôi lại cảm thấy được sự động viên và truyền cảm hứng.

Mẹ tôi kể rằng hoa trạng nguyên là biểu tượng của sự học hành đỗ đạt, giống như ngọn lửa của niềm hy vọng và quyết tâm. Nghe vậy, tôi càng yêu quý nó hơn. Mỗi sáng trước khi đi học, tôi thường ngắm nghía từng chiếc lá đỏ, như thể đang trò chuyện với hoa. Tôi luôn nói: "Trạng nguyên ơi, cậu hãy giúp mình thêm sức mạnh để học tốt và thi đỗ nhé!" Dường như hoa cũng hiểu được tâm tư của tôi, bởi mỗi ngày, những chiếc lá đỏ ấy như sáng hơn, đẹp hơn trong mắt tôi.

Vào những ngày gần kỳ thi, tôi rất căng thẳng, nhưng mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần nhìn vào hoa trạng nguyên, tôi lại tự nhủ rằng: "Mình phải cố gắng hơn nữa!" Hoa không chỉ làm cho góc học tập của tôi thêm phần rực rỡ, mà còn là động lực giúp tôi vượt qua những khó khăn trong học tập.

Cho đến hôm nay, tôi vẫn giữ chậu hoa trạng nguyên ấy bên mình, như một lời nhắc nhở rằng sự kiên trì và quyết tâm sẽ dẫn tôi đến thành công.

2 tháng 4 2025

Đã bao giờ bạn tự hỏi, những cánh hoa đỏ rực ấy, những bông trạng nguyên kiêu hãnh vươn mình trong nắng sớm, chúng có những câu chuyện gì muốn kể? Tôi là một bông hoa trạng nguyên đây, và đây là câu chuyện của tôi...

Tôi sinh ra vào một ngày cuối thu, khi những cơn gió se lạnh bắt đầu thổi về. Tôi chỉ là một nụ hoa bé nhỏ, ẩn mình trong đám lá xanh mướt. Nhưng tôi biết, trong mình đang ấp ủ một sức mạnh tiềm tàng, một khát vọng vươn lên mãnh liệt.

Rồi mùa đông đến, cái lạnh giá buốt tưởng chừng như muốn vùi dập tất cả. Nhưng tôi không nản lòng. Tôi vẫn kiên trì, âm thầm tích lũy năng lượng, chờ đợi thời cơ.

Và rồi, mùa xuân đến, mang theo hơi ấm của mặt trời. Tôi bắt đầu bung nở, những cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa bừng lên, xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông. Tôi vươn mình đón lấy ánh nắng mặt trời, khoe sắc rực rỡ giữa đất trời.

Tôi nhớ những ngày đầu tiên, khi tôi còn là một nụ hoa bé nhỏ, tôi đã nghe những câu chuyện về những bông hoa trạng nguyên đi trước. Họ là những người đã vượt qua bao khó khăn, thử thách để vươn tới thành công. Họ là biểu tượng của sự kiên trì, nỗ lực và khát vọng.

Tôi cũng muốn trở thành một bông hoa trạng nguyên như vậy. Tôi muốn dùng sắc đỏ của mình để tô điểm cho cuộc đời, dùng hương thơm của mình để lan tỏa niềm vui và hy vọng.

Có những ngày, tôi cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Tôi nhìn những bông hoa khác, họ có những cánh hoa rực rỡ hơn, họ có hương thơm ngào ngạt hơn. Tôi tự hỏi, liệu mình có đủ sức để vươn tới thành công?

Nhưng rồi, tôi nhớ đến những câu chuyện về những bông hoa trạng nguyên đi trước. Họ cũng đã từng trải qua những khó khăn, thử thách. Họ cũng đã từng cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Nhưng họ đã không bỏ cuộc.

Và tôi cũng vậy. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ tiếp tục vươn lên, tiếp tục khoe sắc rực rỡ, tiếp tục lan tỏa niềm vui và hy vọng.

Tôi tin rằng, mỗi bông hoa đều có một vẻ đẹp riêng, một sứ mệnh riêng. Và tôi, một bông hoa trạng nguyên, tôi sẽ dùng sắc đỏ và hương thơm của mình để tô điểm cho cuộc đời, để lan tỏa niềm vui và hy vọng.

Hãy tưởng tượng, bạn đang đứng giữa một cánh đồng hoa trạng nguyên đỏ rực. Những cánh hoa ấy đang vẫy gọi bạn, đang thì thầm với bạn những câu chuyện về sự kiên trì, nỗ lực và khát vọng. Bạn có cảm thấy mình đang được truyền cảm hứng? Bạn có cảm thấy mình muốn vươn lên, muốn chinh phục những ước mơ của mình?

Tôi, một bông hoa trạng nguyên, tôi tin rằng, mỗi chúng ta đều có một sức mạnh tiềm tàng, một khát vọng vươn lên mãnh liệt. Hãy để những cánh hoa trạng nguyên đỏ rực ấy truyền cảm hứng cho bạn, hãy để chúng tiếp thêm sức mạnh cho bạn trên con đường chinh phục ước mơ của mình.

2 tháng 4 2025

Đã bao giờ bạn bước vào một khu vườn rực rỡ sắc màu, và tự hỏi những bông hoa ấy, chúng có những câu chuyện gì muốn kể? Tôi là một chú chim sẻ nhỏ, và khu vườn này là thế giới của tôi. Hôm nay, tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện về một bông hoa đặc biệt, bông hoa trạng nguyên đỏ rực rỡ kia.

Thuở còn bé, tôi đã thấy nụ hoa ấy bé xíu, ẩn mình giữa những tán lá xanh um. Rồi mùa đông đến, cái lạnh cắt da cắt thịt tưởng chừng như muốn vùi dập tất cả. Nhưng nụ hoa ấy vẫn kiên cường, âm thầm tích lũy sức mạnh.

Và rồi, mùa xuân đến, mang theo những tia nắng ấm áp. Nụ hoa ấy bắt đầu bung nở, những cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa bừng lên, xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông. Tôi nhớ như in cái ngày đầu tiên, khi những cánh hoa đỏ thắm ấy hé nở, cả khu vườn như bừng sáng.

Tôi thường nghe những bông hoa khác kể về truyền thuyết của trạng nguyên. Rằng, thuở xa xưa, có một chàng thư sinh nghèo khó, trên đường đi thi, gặp một loài hoa lạ. Chàng mang hoa theo, và kỳ lạ thay, khi chàng đỗ đạt, hoa cũng rực rỡ bung nở, như chúc mừng cho thành công của chàng.

Từ đó, loài hoa ấy được gọi là trạng nguyên, biểu tượng cho sự đỗ đạt, thành công. Và bông hoa trạng nguyên trong khu vườn này, nó cũng mang trong mình khát vọng vươn lên mãnh liệt.

Có những ngày mưa dầm gió bấc, những cánh hoa đỏ rực ấy vẫn kiên cường đứng vững. Tôi thấy những giọt mưa long lanh đọng trên cánh hoa, như những giọt nước mắt kiên trì.

Rồi có những ngày nắng gắt, những cánh hoa ấy vẫn rực rỡ khoe sắc, như ngọn lửa đam mê cháy bỏng. Tôi thấy những tia nắng mặt trời chiếu rọi vào cánh hoa, làm chúng thêm phần rực rỡ.

Tôi, một chú chim sẻ nhỏ, đã chứng kiến hành trình trưởng thành của bông hoa trạng nguyên ấy. Tôi đã thấy sự kiên trì, nỗ lực và khát vọng của nó.

Và tôi tin rằng, mỗi chúng ta, cũng như bông hoa trạng nguyên ấy, đều có một sức mạnh tiềm tàng, một khát vọng vươn lên mãnh liệt. Hãy để câu chuyện của bông hoa trạng nguyên ấy truyền cảm hứng cho bạn, hãy để nó tiếp thêm sức mạnh cho bạn trên con đường chinh phục ước mơ của mình.

Bạn có bao giờ tự hỏi, những bông hoa trong khu vườn của mình, chúng có những câu chuyện gì muốn kể? Hãy lắng nghe, và bạn sẽ thấy, mỗi loài hoa đều có một vẻ đẹp riêng, một câu chuyện riêng.

20 tháng 9 2025

Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.

Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.

Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.

Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.

Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.

Tham khảo
18 tháng 9 2025

Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.

19 tháng 9 2025

bạn học tập 2 à



9 tháng 9 2025

Tick cho mình nha

14 tháng 9 2025

tick mà ko có j thì tick làm gì


10 tháng 8 2025

được rồi

10 tháng 8 2025

Bàn Tay Vàng

Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.

Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.

Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.

Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.

Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.

Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.

Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.

Kết luận

Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.

Tham khảo

Trong khu vườn xanh mướt, có một gia đình kiến nhỏ bé nhưng vô cùng đông vui. Kiến mẹ, với tấm lòng yêu thương bao la, mỗi tối đều ân cần dỗ dành, thơm yêu từng đứa con nhỏ trước khi chúng chìm vào giấc ngủ say nồng. "Chúc con ngủ ngon! Mẹ yêu con!" - lời thì thầm của mẹ vang lên, nhưng vì đàn con quá đông, Kiến mẹ cứ thế thức trắng đêm, không một phút ngơi nghỉ.  Thấy mẹ vất vả, bác Cú Mèo hiền lành trên cành cây nọ bỗng nghĩ ra một kế sách hay. Bác nhẹ nhàng đến bên tổ kiến, khẽ mách Kiến mẹ: "Hãy để các con giúp mẹ nhé!". Tối hôm ấy, khi Kiến mẹ hôn lên má chú kiến đầu tiên, chú liền quay sang người bên cạnh, thì thầm: "Đây là nụ hôn mẹ gửi cho em đấy!". Cứ thế, lời thì thầm và những nụ hôn lan truyền như một dòng chảy ấm áp, từ chú kiến này sang chú kiến khác, theo một hàng dài.  Thật kỳ diệu! Nhờ "cơn mưa" hôn hít ấm áp ấy, Kiến mẹ không cần phải thức trắng đêm nữa. Mẹ chỉ cần âu yếm vài nhóc tì đầu tiên, rồi cả đàn kiến con tự động lan tỏa yêu thương cho nhau. Mẹ có thể chợp mắt, nhưng tình mẹ vẫn luôn vẹn nguyên, bao trùm lấy cả đàn con. Bác Cú Mèo mỉm cười, vì không chỉ giúp được Kiến mẹ, mà bác còn thấy tình yêu thương trong đại gia đình kiến ngày càng thắm thiết, lan tỏa và nhân lên bội phần. 
18 tháng 9 2025

Ko biết nha

13 tháng 8 2025

vậy thì chịu thui:)

13 tháng 8 2025

Dĩ nhiên rồi bro! Đây là bài văn kể chuyện – nhập vai nhân vật trong truyện Tấm Cám, và tớ sẽ nhập vai Cám – người thường bị xem là phản diện, nhưng lần này sẽ kể từ góc nhìn của Cám, để câu chuyện có chiều sâu hơn nhé.


💬 Tôi là Cám – người mang tiếng ác

Tôi là Cám. Từ nhỏ, tôi đã sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm, dù có mẹ bên cạnh, nhưng mẹ tôi luôn lo tính toán, đấu đá với đời. Tôi không hiểu sao mẹ lúc nào cũng ghen tức với Tấm – đứa con riêng của cha dượng, và bắt tôi phải hơn nó mọi mặt.

Tôi biết mình không hiền như Tấm. Tấm ngoan, dịu dàng, cái gì cũng giỏi, ai cũng thương. Còn tôi – vụng về, ham chơi, lại bị mẹ bao bọc thái quá nên chẳng ai yêu quý. Nhưng... tôi có lỗi không, hay chỉ vì tôi là con của người mẹ ấy?

Hôm đó, mẹ sai tôi cùng Tấm đi bắt tép. Tôi biết mình không thể bắt giỏi như Tấm, nên khi mẹ xúi lấy giỏ tép của chị, tôi đã làm theo. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, chỉ mong được mẹ khen. Chỉ sau này tôi mới hiểu, mình đã cướp đi công sức của người khác. Đó là lần đầu tôi thấy ánh mắt buồn của Tấm – mà sau này, tôi không bao giờ quên được.

Rồi bao chuyện xảy ra: chị Tấm được vua chọn làm hoàng hậu, tôi thấy lòng mình dậy sóng. Không phải vì ghen, mà là vì tôi thấy chị đã đi xa quá rồi – cao sang quá, khiến tôi như cái bóng mờ nhạt. Mẹ tôi thì không chịu thua, bà lập kế giết Tấm, bắt tôi thế chỗ vào cung.

Tôi đã sống trong cung một thời gian, khoác áo gấm lụa, ăn sơn hào hải vị… nhưng đêm đêm, tôi không ngủ được. Những chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi… như có hồn, như lời thì thầm trách móc. Tôi thấy sợ… không phải sợ Tấm, mà sợ chính mình – con người đã im lặng để mặc sai trái.

Và rồi, Tấm trở về – rực rỡ, đàng hoàng. Chị không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Tôi đứng đó, trong lòng đầy hối hận và lo sợ. Tôi biết, cái giá của việc cướp đi hạnh phúc của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả.


📌 Kết bài:

Giờ đây, nếu được làm lại, tôi muốn sống khác. Không ganh đua, không mưu mô, không nghe lời mẹ mà hại người. Nhưng quá khứ là thứ không thể xoá, tôi chỉ mong – ai đó hiểu rằng, đôi khi người ta trở nên xấu không phải vì họ muốn vậy, mà vì họ chưa từng được dạy điều tốt.


Nếu bro cần nhập vai Tấm, dì ghẻ, hay nhà vua, mình cũng có thể viết luôn nhé.

25 tháng 1 2022

Tham khảo

Tôi là một cô bé năm nay lên 7 tuổi, tôi rất yêu quý bà ngoại của mình và ngoại tôi cũng vậy, rất yêu thương và lo lắng cho tôi. Ngoại hay tặng tôi quà, đặc biệt có chiếc khăn đỏ rất đẹp tôi vô cùng thích. Tôi thường đội nó trên đầu như một thói quen nên mọi người hãy gọi tôi là “cô bé trùm khăn đỏ”. Một hôm, bà tôi bị ốm, mẹ làm bánh và dặn tôi mang qua biếu bà, trước khi đi mẹ có nhắc nhở và bảo với tôi rằng: "Con đi đường thẳng, đến nhà bà luôn nhé, đừng la cà. Đường vòng qua rừng có rất nhiều chó sói đấy."

Tôi vâng lời mẹ rồi nhanh chân đưa giỏ bánh qua nhà bà. Nhưng trên đường đi, nhiều bông hoa đẹp rực rỡ sắc màu, những chú bướm tung tăng bay lượn giữa khu rừng tuyệt đẹp đã thu hút tôi, khiến tôi quên mất lời mẹ dặn trước khi đi, cứ theo đường rừng mà vào chẳng mảy may suy nghĩ. Vừa tung tăng một đoạn thì tôi gặp một bạn sóc nhỏ xinh xinh, chúng tôi nói chuyện một lúc rồi sóc bảo với tôi rằng: "Cô bé quàng khăn đỏ ơi, cô quên lời mẹ dặn à. Mẹ cô dặn phải đi đường thẳng, không được đi đường vòng qua rừng kẻo chó Sói ăn thịt cơ mà. Cô nghe lời mẹ dặn đi." Nhưng tôi vẫn một mực đi, cố tình không để ý, đi đoạn đường vòng qua rừng để ngắm hoa thơm.

Đến giữa khu rừng, tôi hoảng hốt khi bắt gặp một con sói to, nhảy ra từ bụi rậm bên đường và hỏi tôi rằng: "Này, nhóc con, đang tung tăng đi đâu thế?". Điệu bộ hống hách của sói khiến tôi sợ hãi vô cùng nhưng vẫn cố trấn an mình và trả lời sói: "Cháu đang đi đến nhà bà ngoại ạ.". Tôi không nghĩ nó âm mưu muốn ăn thịt hai bà cháu tôi nên khi chó sói hỏi nhà bà ngoại đâu, tôi vẫn thật thà trả lời: "Nhà bà ngoại cháu ở bên kia khu rừng này. Ngôi nhà mà có cái ống khói cao tít ấy, chỉ cần đẩy cửa là vào nhà được luôn". Không ngờ khi vừa dứt lời, chó sói bỏ tôi một mình ở đó rồi chạy thẳng một mạch. Tôi mừng rỡ vì thoát được tên sói hung hăng, tranh thủ hái thêm vài bông hoa rồi đến nhà bà. Vừa đến nhà bà thì thật lạ, cửa nhà bà mở toang, không có ai. Tôi gọi bà mãi, không thấy trả lời, bèn tiến vào bên giường, hỏi thăm và thưa với bà mẹ bảo mang bánh sang. Càng nhìn bà, tôi càng thấy lạ, bèn cất tiếng hỏi;

- Bà ơi! Sao hôm nay tai bà to thế?

- Tai bà to để bà nghe cháu nói được rõ hơn.

- Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?

- Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn. Thấy chiếc miệng của bà rất khác so với ngày thường, tôi hốt hoảng hỏi bà trong hoảng sợ:

- Thế còn mồm bà, sao……sao….sao.. hôm nay mồm bà to thế?

Vừa nói xong, sói ôm ngoàm lấy tôi và nuốt chửng. Tôi vô cùng hãi hùng và hoảng sợ. May sao có bác thợ săn đi quá, đoán rằng sói đã ăn thịt bà bèn mổ bụng hắn và cứu hai bà cháu tôi ra. Tôi và bà ôm nhau vui mừng, cảm ơn bác.

Trên đường về nhà, tôi thấy ân hận vô cùng, hứa từ nay sẽ nghe lời mẹ và không ham chơi nữa.

5 tháng 1 2022

úp mik ạ, mik cần gấp

5 tháng 1 2022

Tham khảo

1. Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn.
Em có một người bạn rất thân, hai đứa luôn khăng khít với nhau, cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Dù Thắm đà theo gia đình về quê sinh sống nhưng những tình bạn tốt đẹp ấy vẫn luôn sống trong em.

Bạn Thắm có vóc dáng nhỏ nhắn, thân hình mảnh khảnh nhưng rất khỏe, mái tóc dài thường buông xõa lúc ở nhà và được cột gọn gàng khi đến trường. Với gương mặt sáng cùng chiếc mũi thanh tú, Thắm rất thông minh. Bạn là học sinh giỏi nhiều năm liền ở lớp. Vua siêng năng lại sáng dạ, học đâu hiểu đây và nhớ bài lâu, Thắm được các bạn mến phục. Thắm tốt lắm, luôn giúp đỡ những bạn gặp khó khăn về học tập lẫn sức khỏe.

Em nhớ như in một sự việc đã khiến em cảm thấy hổ thẹn, sự việc ấy đã là một kỉ niệm đẹp, một bài học quý cho em về tình bạn.

Bạn Dung trong lớp nghỉ học đã hai ngày, không rõ lí do,cô giáo và các bạn rất lo. Được cô giáo phân công, Thắm tìm đến nhà Dung. Gia đình Dung rất khó khăn. Bố mất sớm, mẹ lấy chồng và sinh sống nơi khác. Nhà chỉ còn Dung với bà. Bà lại già và thường xuyên đau ốm nên những ngày qua, bà không ra chợ mua bán rau củ được. Theo em, sau khi rõ căn nguyên, Thắm chỉ cần báo lại cho cô là xong. Thế mà bạn ấy ngày hai buổi đến với bạn Dung. Có hôm tôi mịt mới về. Thú thật rằng khi ấy em giận Thắm lắm. Em cho rằng Thắm không còn thân thiết với em nữa. Em tỏ thái độ lạnh nhạt với bạn ấy; thậm chí, em cũng chẳng thèm đến nhà Dung, dù Thắm và các bạn cùng lớp nhiều lần khuyên nhủ.

Hôm Dung trở lại lớp, cô giáo tuyên bố với lớp rằng bạn ấy vẫn đủ sức dự thi học kì. Cô đã kiểm tra và nhận xét tốt về những kiến thức mà bạn Dung còn thiếu trong thời gian vắng mặt. Có được kết quả ấy, công của bạn Thắm rất lớn. Cô giáo rất hài lòng về Thắm. Thắm là một người bạn tốt, luôn quan tâm đến mọi người, giúp đỡ ai thì giúp tận tình. Bà của Dung cũng gửi lời cảm ơn đến Thắm.

Thật ngại ngùng khi nghe Thắm rủ vào thư viện xem truyện vào giờ ra chơi. Em lấy hết can đảm, hỏi Thắm có giận mình không. Câu trả lời của Thắm khiến em không thể nào quên : "Giận về điều gì? Tình cảm bạn bè rất đáng quý, đáng trân trọng nhất trong quãng đời học sinh. Không hài lòng vì ta chưa hiểu, khi hiểu thì ta sẽ quý nhau hơn.

Em rất nhớ Thắm, người bạn tốt nhất của em. Em cố gắng học thật tốt, thật giỏi để sánh với bạn ấy. Bạn Thắm là tấm gương để em noi theo.

2. Hãy kể lại một câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã được học.
Cuộc sống của con người gắn liền với những ước mơ. Có những ước mơ ngọt ngào làm cho ta hạnh phúc, lại có những ước muốn tham lam đem tới cho ta nhiều phiền toái. Câu chuyện sau nói lên điều đó: Điều ước của vua Mi - đát.

Tại đất nước Hi Lạp xa xưa, có ông vua nổi tiếng tham lam tên là Mi - đát.

Một ngày nọ, khi Mi - đát đang dạo chơi trong vườn thượng uyển thì gặp thần Đi - ô - ni - dốt và được thần ban cho một điều ước. Sẵn tính tham lam, Mi - đát ước ngay:

- Xin thần cho mọi vật tôi chạm vào đều biến thành vàng!

Thần ban cho Mi - đát cái ước muồn tham lam ấy rồi biến mất. Mi - đát sung sướng bẻ thử cành sồi, cành cây lập tức biến thành vàng. Ông ta lượm một quả táo, quả táo biến thành vàng nốt. Mi - đát hí hửng tưởng rằng lão là người hạnh phúc nhất mà không mảy may ngờ đến rắc rối đang chờ mình ở phía trước ...

Bữa ăn được người hầu dọn ra. Giờ thì ông ta hiểu rằng mình vừa ước một điều khủng khiếp : mọi thức ăn đều biến thành vàng khi ông ta chạm tới. Bụng đói cồn cào, Mi - đát hối hận, miệng không ngừng van nãi thần Đi - ô - ni - dốt. Bỗng, thần hiện ra, với vẻ mặt nghiêm nghị, phán:

- Nhà người hãy tới sông Pác - tôn, nhúng mình vào dòng nước, phép màu sẽ biến mất.

Mi - đát làm như vậy và quả nhiên phép màu biến mất.

Bạn thấy đấy, hạnh phúc không đến từ ước muốn tham lam mà làm nên từ bàn tay và trí óc.

3. Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong câu chuyện đó.

Gia đình tôi có hai anh em trai, tôi là út. Bố mẹ tôi đã theo về với tổ tiên hơn mười năm nay. Tôi ở với anh được một thời gian thì anh tôi lấy vợ. Không muốn cho tôi ở chung, họ bèn chia gia tài. Lợi dụng quyền thế của mình, hai vợ chồng chiếm hết tài sản quý giá, chỉ đế lại cho tôi một mảnh nhỏ và cây khế ngọt ở cuối vườn. Là phận em, tôi không đòi hỏi gì cả, và cũng chẳng phàn nàn, chỉ lo làm thuê cuốc mướn kiếm sông qua ngày.

Đến mùa khế ra qua, bỗng nhiên có một con chim lạ đến ăn hết trái này đến trái khác. Tôi xót ruột lắm bèn than thở cùng chim:

- Chim ơi! Cơ nghiệp nhà tôi chỉ có mỗi cây khế, chim ăn hết, tôi biết trông cậy vào đâu!

Chim lạ liền nói:

- Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.

Thế rồi hôm sau chim lạ đưa tôi đi ra một hòn đảo ở tít ngoài khơi đầy vàng châu báu. Y theo lời dặn của chim, tôi chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang rồi chim trở về nhà. Từ đó, cuộc sống của tôi trở nên khá giá, giàu có.

Biết chuyện, vợ chồng anh tôi ngày nào cũng sang nhà tôi năn nỉ xin đổi bộ gia tài để lấy cây khế. Thương anh, tôi đồng ý đổi. Đến mùa khế, vợ chồng anh tôi thay nhau chờ chực ở gốc cây chờ chim lạ đến. Rồi chim lạ cũng đến ăn. Sự việc giống như trước đây chim lạ đã nói với tôi. Chim lạ đi rồi, hai vợ chồng anh tôi hí hửng về nhà may một cái túi nhưng không phải ba gang như chim lạ bảo mà rộng đến mười hai gang.

Sáng hôm sau chim lạ đến chở anh tôi ra đảo. Vốn là người có tính tham anh tôi chất đầy vàng bạc châu báu ngọc ngà vào túi. Không những thế, anh tôi còn tìm kiếm chỗ nào trên người có thể nhét được, đều nhét vào rồi ì ạch lôi cái túi vàng khổng lồ và thân mình nặng trịch leo lên lưng chim. Nặng quá, chim phải vỗ cánh đến ba lần mới nhấc nổi mình lên được. Lúc bay qua biển, gặp một luồng gió mạnh, chim lảo đảo nghiêng cánh hất anh tôi cùng vàng rơi xuống biển sâu.

Tôi rất buồn vì cái chết của anh tôi nhưng nghĩ cho cùng đó cũng chính là học cho những kẻ tham lam, ích kỉ như lời ông cha đã dạy "tham thì thâm”.