K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 3 2025

Mở bài:

"Đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng cái buổi sáng thu năm ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Một buổi sáng mùa thu trong lành và yên ả, khi mà những tia nắng vàng óng ả xuyên qua kẽ lá, rọi xuống sân đền Hùng cổ kính. Tôi, một người lính trẻ, đã có vinh dự được đứng trong hàng quân, đón Bác Hồ về thăm."

Kết bài:

"Lời dạy của Bác ngày hôm ấy, "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước", đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời tôi. Tôi và đồng đội đã chiến đấu kiên cường, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Và tôi tin rằng, thế hệ trẻ hôm nay và mai sau cũng sẽ luôn ghi nhớ lời Bác, ra sức xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh."

Bài văn gợi ý:

Đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng cái buổi sáng thu năm ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Một buổi sáng mùa thu trong lành và yên ả, khi mà những tia nắng vàng óng ả xuyên qua kẽ lá, rọi xuống sân đền Hùng cổ kính. Tôi, một người lính trẻ, đã có vinh dự được đứng trong hàng quân, đón Bác Hồ về thăm.

Chúng tôi, những người lính của Đại đoàn Quân Tiên Phong, đã có mặt từ sớm, lòng rộn ràng, háo hức. Ai nấy đều muốn được nhìn thấy Bác, được nghe Bác nói. Khi Bác đến, cả sân đền như bừng sáng. Bác mặc bộ quần áo ka-ki quen thuộc, vóc dáng nhỏ bé nhưng toát lên vẻ uy nghiêm, gần gũi. Bác đi đến từng người, ân cần hỏi thăm sức khỏe.

Rồi Bác nói về lịch sử dựng nước của các Vua Hùng, về công lao to lớn của các bậc tiền nhân. Bác nhắc nhở chúng tôi phải luôn nhớ về nguồn cội, phải biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Lời Bác giản dị, dễ hiểu nhưng thấm thía vô cùng. Chúng tôi như được tiếp thêm sức mạnh, thêm niềm tin vào con đường mình đã chọn.

Lời dạy của Bác ngày hôm ấy, "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước", đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời tôi. Tôi và đồng đội đã chiến đấu kiên cường, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Và tôi tin rằng, thế hệ trẻ hôm nay và mai sau cũng sẽ luôn ghi nhớ lời Bác, ra sức xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh.

20 tháng 3 2025

Mở bài:

Mỗi khi nhớ về những ngày chiến đấu gian khổ, ký ức của tôi như cuốn phim quay chậm, dừng lại ở buổi sáng thu năm ấy. Đó là một buổi sáng đầy sương mù, khi đất trời Hà Nội như khoác lên mình một chiếc áo trắng mờ ảo. Trong không khí se lạnh của mùa thu, trái tim tôi sục sôi một niềm khát khao cháy bỏng – khát khao vì tự do, vì một Hà Nội bình yên. Chính vào buổi sáng hôm ấy, tôi đã chứng kiến một dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời mình và cả dân tộc.

Kết bài:

Những kỷ niệm về buổi sáng thu xưa ấy, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn luôn sống động trong tâm trí tôi như mới ngày hôm qua. Đó không chỉ là một hồi ức cá nhân, mà còn là bài học lớn về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình. Nếu ai hỏi tôi rằng điều gì đáng giá nhất trong cuộc đời một người chiến sĩ, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: đó chính là được sống, cống hiến và chứng kiến ngày đất nước rực sáng trong độc lập, tự do.

Nếu bạn muốn, mình có thể phát triển thêm nội dung của bài kể chuyện chi tiết hơn! 😊

10 tháng 8 2025

được rồi

10 tháng 8 2025

Bàn Tay Vàng

Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.

Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.

Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.

Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.

Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.

Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.

Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.

Kết luận

Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.

Tham khảo

20 tháng 9 2025

Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.

Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.

Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.

Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.

Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.

Tham khảo
18 tháng 9 2025

Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.

19 tháng 9 2025

bạn học tập 2 à



9 tháng 9 2025

Tick cho mình nha

14 tháng 9 2025

tick mà ko có j thì tick làm gì


Trong khu vườn xanh mướt, có một gia đình kiến nhỏ bé nhưng vô cùng đông vui. Kiến mẹ, với tấm lòng yêu thương bao la, mỗi tối đều ân cần dỗ dành, thơm yêu từng đứa con nhỏ trước khi chúng chìm vào giấc ngủ say nồng. "Chúc con ngủ ngon! Mẹ yêu con!" - lời thì thầm của mẹ vang lên, nhưng vì đàn con quá đông, Kiến mẹ cứ thế thức trắng đêm, không một phút ngơi nghỉ.  Thấy mẹ vất vả, bác Cú Mèo hiền lành trên cành cây nọ bỗng nghĩ ra một kế sách hay. Bác nhẹ nhàng đến bên tổ kiến, khẽ mách Kiến mẹ: "Hãy để các con giúp mẹ nhé!". Tối hôm ấy, khi Kiến mẹ hôn lên má chú kiến đầu tiên, chú liền quay sang người bên cạnh, thì thầm: "Đây là nụ hôn mẹ gửi cho em đấy!". Cứ thế, lời thì thầm và những nụ hôn lan truyền như một dòng chảy ấm áp, từ chú kiến này sang chú kiến khác, theo một hàng dài.  Thật kỳ diệu! Nhờ "cơn mưa" hôn hít ấm áp ấy, Kiến mẹ không cần phải thức trắng đêm nữa. Mẹ chỉ cần âu yếm vài nhóc tì đầu tiên, rồi cả đàn kiến con tự động lan tỏa yêu thương cho nhau. Mẹ có thể chợp mắt, nhưng tình mẹ vẫn luôn vẹn nguyên, bao trùm lấy cả đàn con. Bác Cú Mèo mỉm cười, vì không chỉ giúp được Kiến mẹ, mà bác còn thấy tình yêu thương trong đại gia đình kiến ngày càng thắm thiết, lan tỏa và nhân lên bội phần. 
18 tháng 9 2025

Ko biết nha

13 tháng 4 2022

THAM KHẢO 

Tuần trước, trong giờ sinh hoạt lớp, cô em đã kể cho bọn em nghe rất nhiều những câu chuyện về những vị anh hùng và những danh nhân của nước ta. Nhưng trong số đó, em thích nhất là câu chuyện về Hai Bà Trưng.

Trưng Trắc là con gái Lạc tướng Mê Linh, nay thuộc tỉnh Phúc Yên. Khi bà cùng em là Trưng Nhị phất cờ khởi nghĩa thì các Lạc tướng và dân chúng hưởng ứng rất đông. Chẳng bao lâu, quân Hai Bà Trưng tràn đi khắp nơi, chiếm được 65 thành trì. Tô Định chống cự không lại trốn chạy về Tàu. Hai Bà lên ngôi vua, đóng đô ở Mê Linh (năm 40 sau tây lịch). Dân chúng vui mừng độc lập.

Trưng Nữ Vương trị vì được hơn một năm thì nhà Đông Hán sai danh tướng là Mã Viện đem binh sang đánh. Quân của Mã Viện là quân thiện chiến, quân ta thì mới nhóm lên, nhưng nhờ sự dũng cảm, quân ta thắng được mấy trận đầu. Quân giặc phải rút về đóng ở vùng Lãng Bạc. Sau đó, Mã Viện được thêm viện binh, dùng mưu lừa quân ta kéo lên mạn thượng du rồi đánh úp. Hai Bà thua trận nên rút quân về giữ Mê Linh.
Mùa thu năm 43, Mã Viện đem binh vây đánh thành Mê Linh. Quân ít, thế cùng. Hai Bà phải bỏ chạy. Mã Viện xua quân đuổi theo. Hai Bà nhảy xuống sông Hát (chỗ sông Đáy đổ ra sông Hồng Hà) trầm mình để khỏi sa vào tay giặc.

Hai Bà Trưng làm vua không được bao lâu nhưng là hai vị anh thư cứu quốc đầu tiên của nước ta nên được hậu thế sùng bái đời đời.

Hiện nay, ở làng Hát Môn, thuộc huyện Phúc Thọ, tỉnh Sơn Tây và làng Đồng Nhân, gần Hà Nội, có đền thờ Hai Bà, hàng năm, đến ngày mồng sáu tháng hai âm lịch là ngày hội để nhớ ơn hai vị nữ tướng.

23 tháng 1 2022

Trực tiếp: Những năm tháng tuổi thơ được học dưới mái trường Tiểu học, em có rất nhiều bạn tốt. Bạn nào cùng dễ thương và đáng mến nhưng em thích rất là bạn Hoàng Ly.

Gián tiếp: Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Hoàng Ly là người bạn mà em yêu mến nhất, người bạn đã học với em từ suốt năm học lớp ba.

23 tháng 1 2022

Cảm ơn bạn nhiều :))